Đọc truyện [Hiện Đại] Tôi là sói, hắn là nai - Kha Lam

Phần 1 – Chương 2.2

Nhìn hắn không đồng ý, tôi liền quay đầu sang ngắm cảnh. Con người ai mà chẳng ham tiền. Dù thất tình đến mấy có tiền tiêu sài vẫn là ổn định nhất. Sau này cũng chẳng biết tôi có chết hay không!

Bỗng dưng nghe thấy âm thanh cắn răng thật mạnh ở phía sau. Tôi quay đầu lại mỉm cười nghe hắn nói câu:"Được".

"Chú có phải là cha của tiểu bạch thỏ không ạ?" Giọng nói tôi rất dễ nghe hướng người đàn ông kia nói.

Ông ta lấy âm thanh lạ quay đầu qua nhìn.

"Chị, chị nói em là tiểu bạch thỏ" Cô gái kia mấp máy, nói lí nhí.

Tôi cười hiền hòa:"Đúng vậy, chị không biết tên em, nhưng nhìn em dễ thương nhút nhát như vậy chị liền nghĩ ra cái tên này"

Cô gái kia như nghe được có người lần đầu khen mình như vậy, hốc mắt đỏ lên bất chấp tất cả lao đến ôm chầm lấy tôi.

"Chỉ có chị là người nói em như vậy. Ai ai cũng nói em hung dữ, xấu xí, chị đúng là người tốt, hức hức"

Tôi cười cười vuốt lưng cục thịt mỡ đang nằm trên người. Cô gái này không phải người xấu, chỉ có hình dạng xấu hơn người bình thường thôi. Tôi khen cô ta là khen thật, đánh trúng điểm yếu. Còn hắn khen là khen giả tạo, chắc cô ta cũng nhận ra.

"Bảo bảo à, đứng khóc nữa. con xem con đè nặng chết người ta rồi kìa"

Người đàn ông kia dù có hung dữ với ai nhưng với con gái mình luôn là người dịu dàng nhất. Tôi chỉ nói một câu ánh mắt mọi người liền thay đổi. Cô gái kia cũng ôm chặt lấy tôi không buông như tìm thấy được báu vật. Nói nhiều không tốt bằng nói trúng tâm của họ!

Tôi mỉm cười hiền hòa, vuốt lưng cô như an ủi.

"Cô tên Bảo Bảo hả? Tên rất hay, cứ xem bản than mình là bảo bối, sống tốt là được rồi"

Ai nấy cũng trợn to mắt nhìn, Tống Hàn Vũ há hốc mồm nhìn cách ăn nói của tôi. Đúng là lời ngon mật ngọt cũng giết chết ruồi mà. Từ cảnh tưởng nhận bừa con rể vĩ đại đến cảnh tượng khóc sụt sùi sướt mướt.

Bảo Bảo mở tay ra, ánh mắt nhỏ nhỏ ủy khuất nhìn tôi, gật đầu liên tục:"Cảm ơn chị"

Tôi như người mẹ hiền vuốt tóc cô rồi chỉ sang người bên kia:"Em thích anh ta không?"

"Không" Bảo Bảo lắc đầu.

"Vì sao?"

"Anh ta nói dối, rõ ràng mắt anh ta to thế kia là di truyền từ mẹ. Còn mắt em rất nhỏ, hắn lại nói mắt em dịu dàng như mẹ hắn. Em biết mức độ của em như thế nào mà" Nói xong Bảo Bảo lại sướt mướt với tôi. Tôi khiêu khích nhìn hắn. Anh nhìn thấy chưa, nhìn rõ chưa, đâu có phải lời khen làm người ta hạnh phúc. Đôi khi lời khen ngợi lại là cơn đau khiến người ta ủy khuất.

Người đàn ông kia liền nhận ra lời Bảo Bảo nói, hèn gì thấy Bảo Bảo khác lạ liền tức giận quay sang nhìn hắn.

Tôi chỉ cười trừ:"Em đừng để ý, mắt của hắn từ nhỏ đã bị mù về nhận biết sắc đẹp của nữ giới là như thế nào. Trong ý thức của hắn chỉ có mẹ hắn là người mà hắn nhận thức được, vậy nên gặp người phụ nữ nào hắn cũng đều nói như vậy "

Chỉ một câu nói xóa bỏ mọi tội danh cho hắn, cũng giải thích được hắn vì sao hay trêu ghẹo phụ nữ và nói một câu kinh điển như vậy. Thì ra hắn bị mù.

Tống Hàn Vũ tức tối nhìn tôi. Cũng không phản bác được gì. Chuyện gì xảy ra ngày hôm nay đều do hắn mà ra. Biết trách ai được đây.

Bảo Bảo bán tín bán nghi quay đầu hỏi hắn một lần xác định cho rõ. Hắn cắn chặt răng đật đầu xác định.

Người đàn ông kia liền hiểu ra, cứ nghĩ sẽ tìm được một người để cho con gái gửi gắm cả đời ai ngờ ông nghĩ sai rồi.

"Bảo Bảo, chúng ta về nhà thôi"

"Không, con ở lại đây với chị, con chờ suốt mười mấy năm để tìm kiếm một người chịu hiểu con. Con không thể buông tay được"

Tôi chớp chớp đôi mắt. Sao giống như người yêu của nhau vậy nhỉ?

"Nhưng đây là bệnh viện, con biết đây là phòng nhào rồi đấy"

"Con biết"

"Vậy con về đi. Cha không muốn con bị ảnh hưởng bởi những thứ này. Cha chỉ có mình con là con gái thôi" Ông ấy nói rất tội nghiệp.

Bảo Bảo rưng rưng nước mắt tủi thân nói:"Con muốn ở đây" Rồi miễn phí dùng ánh mắt đưa tình liếc tôi một cái thật sâu.

Tôi bỗng dưng nổi da gà, lên tiếng:"Em về đi mai rồi đến thăm chị cũng không muộn"

"Lỡ như ngày mai chị phát bệnh chết rồi làm sao?"

Miệng mồm xúi quẩy."Không có đâu, chị rất khỏe"

"Không được, em không yên tâm"

"Bảo Bảo à, cha sẽ tìm cách cứu cô ấy, con về đi" Người đàn ông kia hết kiên nhẫn liền nói.

"Cha hứa đấy nhé"

"Ừ"

"chị, em đi đây" Bảo Bảo nắm chặt tay tôi luyến tiếc rời đi, đến khi ra khỏi cửa ánh mắt vẫn không dời khỏi người tôi. Từng tầng từng tầng da gà nổi lên làm tôi không khỏi rùng mìm. Tôi cứ có cảm giác như đây chính là cảnh tượng Lưu Sơn Bá, Chúc Anh Đài khi chia tay nhau ấy.

Mọi người cũng dần giải tán ai làm việc nấy, chỉ có duy nhất ánh mắt một người mãi không rời khỏi tôi. Tôi khong sợ hãi quay đầu lại nhìn hắn:"Nhớ kĩ nhé, hai mươi triệu"

Hắn hừ hừ, tiền thì hắn không thiếu. Cái hắn thiếu chính là vinh danh một đời liền gặp một người hơn mình. Đây là lần thứ tư cô hơn hắn. Một đấng nam nhi như hắn sao chịu được cảnh này.

Tôi không để ý hắn nữa. Nếu hắn dám lừa tôi tôi liền có biện phám cho cô béo kia quấn quýt hắn cả đời.

Sáng tinh mơ ngày hôm sau Bảo Bảo đến thăm tôi thật. Hình như không phải đến thăm mà là dọn nhà đến đây ở. Bác sĩ, bảo vệ, y tá tất cả đều đứng ra ngăn cản. Bảo Bảo vẫn cứ ngông nghênh đi vào dưới sự yểm trợ của đám xã hội đen. Đến hùng hồn tuyên bố rằng:"Từ nay em sẽ ở đây với chị"

Và từ đó về sau, phòng bệnh của chúng tôi có thêm một bệnh nhân mới, tên là Trân Bảo Bảo.

(Hoàn chương 2)

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook