Đọc truyện Shan Tuyết- Nữ Hoàng Của Mùa Đông

Chương 8

Hôm nay là chủ nhật, thường các pháp sinh ở lại trường nhưng vì mới sang kì hai nên hôm nay ai nấy đều trở về nhà để thăm gia đình và giải tỏa căng thẳng. Ba chị em họ Mộc họ cùng nhau chuẩn bị đồ để về nước thăm phụ vương và mẫu hậu.

Kim Như cũng nhớ cha mình, khá lâu rồi ông ấy không đến thăm cô, ngay cả lúc cô nằm bất tỉnh vì bị thương thì ông ấy cũng không đến, kì lạ hơn nữa là trong sáu tháng cô đều viết thư gửi về cho cha nhưng không hề thấy hồi âm. Nhưng cô đã tự an ủi mình bằng suy nghĩ: "Chắc cha bận đấy thôi!"

Cô tạm biệt bọn họ và xách túi đồ hết sức nhỏ nhắn đi ra cổng trường, lúc này mới thấy Hoàng Thiên đứng đó vẫn là khuôn mặt lạnh lùng nhưng có biểu hiện gì đó kì lạ. Muốn Hoàng Thiên cười nên cô buông một câu nhí nhảnh:

– Hoàng tử nổi tiếng với vẻ đẹp trai sao giờ đây cái mặt lại xụ xuống như con gấu Panda thế?

Đáp lại cái câu chế giễu của cô là sự im lặng. Cô nói thêm câu nữa:

– Nhìn cậu ngố không thể tả được.

Cộng với nụ cười đểu giả của cô lẽ ra Hoàng Thiên phải lên tiếng mới đúng, thay vào đó vẫn là sự im lặng điềm tĩnh vì cậu vốn dĩ rất hiếm khi cười, phải nói cực kì hiếm thấy. Cô tỏ ra khuôn mặt có lỗi và nhẹ nhàng nói:

– Tôi xin lỗi, cậu có…

– Cha cô chết rồi!

Hoàng Thiên nói một câu nghiêm túc không một chút do dự ngắt ngang lời nói của Kim Như. Đáng lẽ ra cậu đã định không tới đây nhưng vì sự ép buộc nên cậu mới tới, do cha của Kim Như là tướng quân có quan hệ đặc biệt với phụ vương của cậu nên cậu mới tới.

– Cậu nói gì vậy? Không thể nào. Có lẽ ông ấy bận nên không đến thăm tôi thôi. Chắc là vậy rồi, tôi biết mà cha tôi nhất định sẽ không bỏ rơi tôi đâu, nhất định là vậy đúng không Hoàng Thiên?

Cô cảm nhận được một cảm giác nhói trong tim nhưng trên môi vẫn cố nở một nụ cười, mà không hiểu sao mắt cô đã nhòe đi từ lúc nào.

– Hoàng Thiên, cậu nói đi, cha tôi ông ấy đâu?

Cô nói với giọng nghẹn lại, nước mắt lăn dài trên má.

– Nói đi, nói đi…

Cô không thể đứng được nữa, chân tôi khụy xuống cô không còn nhìn thấy gì cả, mắt cô nhòe hơn ngấn những giọt lệ, những chuyện trong quá khứ ùa về.

– Cố gắng lên nào….con yêu của ta…. Đó là giọng nói của một người đàn ông đứng tuổi đang giơ tay đỡ lấy cô bé gái tầm ba tuổi thập thễnh bước đi….

– Cha ơi, con đau quá, con không thể đứng lên được nữa rồi.

Một cô bé khoảng tám tuổi đang ôm lấy cái chân đau của mình vì vừa ngã ngựa.

– Con yêu, con phải cố lên, công chúa của cha con làm được mà. Người đàn ông vừa rồi mái tóc đã có chút bạc.

-Cha….cha ơi! Sao người lại bỏ con, sao người lại bỏ con một mình ở đây, con không làm được, không làm được, con không thể tiếp tục đứng lên một lần nữa nếu không có cha, cha ơi…..

Cô gào lên, nước mắt rơi xuống nền cỏ, cổ họng tôi nghẹn lại không nói được gì nữa, cô chỉ biết khóc và dùng đôi tay bé nhỏ của mình che mặt để che dấu đi nỗi đau trong tim như xé nát cõi lòng mình.

Thấy cô đau khổ, Hoàng Thiên có chút gì đó lưỡng lực rồi cậu cũng khụy xuống bên cạnh cô nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Bây giờ, cô hoàn toàn không có cảm giác gì nữa, cô chỉ có biết khóc mà thôi.

Kim Như trở về căn nhà của mình, nó hoàn toàn bị cháy rụi không còn một dấu vết. Cô càng thấy tim tôi nhói hơn khi lấy ra sợi dây chuyền mà lần cuối cùng cha dặn cô và bảo cô phải cất kĩ. Nhớ đến lời cha dặn, cô lấy tay gạt đi những giọt nước mắt, rồi tự nhủ phải mạnh mẽ và tìm ra người đã hại ông.

Cô đang định quay đi thì " keeng.." một vật gì đó mà cô vừa đá phải. Cô cúi xuống nhặt nó lên, đó là một miếng ngọc bội màu xanh, ở giữa có một viên linh châu màu đen. Cô nghĩ miếng ngọc bội này chắc có là của kẻ đã giết cha cô làm rơi.

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook