Đọc truyện Shan Tuyết- Nữ Hoàng Của Mùa Đông

Chương 61

Ngày sau đó, Quan Nghi đã sắp xếp đồ đạc rời khỏi trường học Hoàng Gia.

Đã hai tuần, cô không gặp Hoàng Thiên, cảm giác rất khó chịu trong người khiến cô không mấy để ý đến dự có vắng mặt của cậu trên lớp.

Cô không biết mình có đủ dũng khí để bước đi tiếp một mình trên chặng đường dài dằng dặc không nữa nhưng cô nhận ra một điều rằng cô nhớ Hoàng Thiên, rất nhớ! Cho dù là vậy, cô vẫn cố gạt hình ảnh cậu ra khỏi hí ức của mình.

Cô thẫn thờ bước về kí túc xá, mọi người đã đi đâu hết. Cô buồn bã cất đồ rồi định sẽ đi đâu đó để khoay khỏa, và nơi cô đàn tới là khu chợ. Chân cô dừng lại trước một chiếc cầu bắc ngang qua một hồ nước nhỏ, nơi đây thật tĩnh lặng và ít người qua lại. Nước hồ xanh ngắt, trong veo hòa vào đó là những bông súng trắng đang nở. Cô hít một hơi thật sâu và thả hồn mình vào gió. Từng đợt gió nhẹ phả vào mặt thật mát rượi.

Rồi chợt nhận ra một người phụ nữ mặc đồ trắng, mặt phủ bởi một tấm khăn mỏng đang đứng phía bên kia hồ. Cô chậm rãi đến chỗ người đó, bất chợt bà ấy thả nón che mặt xuống. Cô ngạc nhiên khi thấy, người đó lại chính là vị phu nhân mà cô đã gặp ở Độc Tú Phong. Cô vui mừng chạy đến và kêu lên:

– Phu nhân…

Bà ấy quay lại, nét mặt tỏ ra bất ngờ khi thấy cô.

– Kim Như … con…

– Phu nhân, sao người lại ở đây?

– À, không, ta đi có chút việc, tiện thể đi ngang qua đây!

– À, thì ra là vậy. Từ hôm rời khỏi Độc Tú Phong, con rất nhớ phu nhân nhưng không có thời gian nên không thể quay lại để thăm người được!

– Ừ, ta cũng rất nhớ con!

Bà ấy nhìn cô đầy âu yếm.

– Mà con đi một mình hả, còn Hoàng Thiên đâu, không đi với con sao?

– Dạ…dạ… Hoàng Thiên có chút việc bận nên không đi được! Tôi ấp úng trả lời.

Bà ấy nhận ra điều gì đó nên khá cảnh giác:

– Hình như có người đang theo dõi mình, mình phải mau chóng rời khỏi đây.

Cô thấy nét mặt của phu nhân có biểu hiện lạ nên lo lắng hỏi:

– Phu nhân, người sao vậy?

– À, ta không sao, đến lúc ta phải đi rồi.

– Người phải đi bây giờ sao?

– Đúng vậy, ta thật sự muốn nói chuyện với cháu lâu hơn, nhưng ta không thể ở lại đây lâu. Nếu như có dịp chúng ta sẽ gặp lại.

Nói xong bà ấy đi khỏi khiến xô khá hụt hẫng vì lâu ngày không gặp lại nhưng bà ấy đã biến mất một cách nhanh chóng.

Cô trở lại khu chợ. Ngạc nhiên, cô tình cờ gặp Quan Nghi. Cô không muốn phải đụng mặt với cô ta nên cứ đi thẳng, coi như mình chưa nhìn thấy gì, nhưng điều đó lại không theo ý muốn của cô, khi cô ta đã thấy cô.

– Kim Như, bạn…

Quan Nghi tỏ ra ngạc nhiên.

– Đã lâu không gặp!

Cô cười trừ.

Giờ mới nhớ ra cô không gặp cô nàng cũng hai tuần rồi. Cũng chẳng hiểu vì lí do gì mà cô ta "bốc hơi" không một dấu vết. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì cô nàng kéo cô lại một quán nước gần đó.

– Chuyện giữa bạn và Hoàng Thiên sao rồi?

Quan Nghi hỏi, ánh mắt thoáng buồn.

– Sao bạn lại hỏi tôi như vậy, chẳng phải bạn và Hoàng Thiên đang ở bên nhau sao?

– Vậy là cậu ấy vẫn chưa nói ra. Đúng là một chàng trai tốt.

Cô nói thầm.

– Bạn nói gì vậy?

– À, không mình đã định không nói ra nhưng đến nước này thì không được rồi, Kim Như này tất cả đều do mình sắp đặt và dựng lên khiến bạn hiểu lầm Hoàng Thiên.

Cô ngờ trước những gì cô nàng vừa nó.

– Chỉ vì lòng ích kỉ mình mới làm như vậy. Trong cuộc thi hoa khôi lần trước, mình chính là người lấy cắp nguyên liệu của bạn, mình thật sự có lỗi. Cả chuyện mình nói với bạn ở vườn hoa cũng là giả, mình và cậu ấy không có gì cả.

Cô không khỏi bàng hoàng khi biết được sự thật.

– Sao bạn có thể…

– Hoàng Thiên đã biết tất cả mọi chuyện. Mình không muốn chuyện này lộ ra ngoài vì sợ mất thể diện nên mình đã cầu xin cậu ấy che giấu chuyện này.

Quan Nghi nói đầy hối hận.

Cô sững sờ, nước mắt đọng lại trong mắt cô bỗng tuôn ra. Cô đẩy ghế đứng dậy nhanh chóng leo lên con bạch mã và phóng thẳng đến cung điện Hoàng Gia.

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook