Đọc truyện Shan Tuyết- Nữ Hoàng Của Mùa Đông

Chương 43

19 giờ, chủ nhật:

Hôm nay, diễn ra vòng thi chung kết, được tổ chức tại điện Thiên An. Cô cùng mọi người đi đến đó. Vừa đến nơi, tất cả mọi thứ đã xong chỉ chờ lệnh bắt đầu nữa thôi.

– Xin chào quý vị, tối hôm nay, người xuất sắc nhất sẽ được xướng tên. Những thí sinh đều đã có mặt đầy đủ. Ban giám khảo quyết định chính là hoàng hậu Ngọc Bích – người ra đề thi cho vòng thi này. Ngoài ra còn có thầy Lê Tư. Cô dẫn chương trình tuyên bố.

– Hoàng hậu Ngọc Bích ra đề sao?

Ai nấy đều ngạc nhiên không ngoại trừ tôi.

Một vài giọng bàn tán rôm rả ở phía dưới ( diện tích rất rộng nhưng chỉ số ít người được vào, còn lại đều ở ngoài).

– Đã đến giờ, cung nữ hãy mang bức tranh ra.

Dẫn chương trình tiếp tục.

Cô không biết bức tranh như thế nào, nó được phủ bởi một tấm vải màu đỏ. Khi tất cả đều vào vị trí, cô dẫn chương trình nhìn ra phía hoàng hậu Ngọc Bích, bà khẽ gật đầu cô mới nói:

– Các thí sinh hãy xem và nêu ý nghĩa của bức tranh này. Sau đó viết kết quả vào giấy làm bài trước mặt. Thời gian làm bài là 30 phút. Bắt đầu nào.

Vừa dứt lời cô lột tấm vải lên, bức tranh rất to trên đó là một con chim khổng tước có bộ lông màu vàng, bộ cánh lộng lẫy và dang rộng, Đỉnh đầu có mào lông nhỏ dài màu đỏ. Bộ lông đuôi màu vàng lửa, mỗi lông có sao ngũ sắc ở đầu mút màu đỏ. Ánh mắt cũng màu đỏ đầy uy mãnh nhìn về một hướng rất xa xăm. Vài tiếng ồn ào nhưng rồi im bặt, cô nhắm mắt suy nghĩ giây lát:

– Nó chẳng phải là Minh huyết phượng hoàng hay sao?

Cô đã nhìn thấy nó ở thung lũng Lưu Điệp.

– Chẳng lẽ bức tranh này nói đến nhân cách cao quý, sự sinh tồn không lẽ đáp án lại đơn giản như vậy sao, không thể nào.

Cô tiếp tục nhìn vào bức tranh suy nghĩ.

Thời gian đang trôi dần, các thí sinh đều làm xong, họ cũng ung dung úp bài làm mình xuống. Chỉ còn lại mình cô nhưng không một chút lo lắng cô vẫn nhìn chăm chú vào bức tranh, trong đầu đang phân tích từng kết quả.

– Bức tranh chỉ vẽ một con khổng tước, xung quanh chỉ là một màu đen tối.

Cô nhíu mày suy nghĩ.

– Sắp hết giờ rồi chỉ còn 5 phút nữa thôi!

Cô dẫn chương trình nói.

Mọi ánh mắt đều chú ý vào cô, mặc cho họ săm soi từng cử chỉ, cảm xúc của cô, cô vẫn bình thản. Cô nhìn kĩ lại bức tranh một lần nữa. Một đáp án đang chạy trong đầu cô, Minh huyết phượng hoàng là loài chim tượng trưng cho sự tái sinh và nhân cách cao quý. Đại diện của ánh nắng mặt trời, thường hiện thân vào buổi sáng và sau đó bị đốt cháy trong ngọn lửa khi đêm xuống. Vậy đáp án là…

– Hết giờ!

Cô dẫn chương trình thông báo. Các cung nữ lần lượt lấy bài của họ đem lên chỗ hoàng hậu ngọc bích.

– Các thí sinh đã hoàn thành xong bài thi. Bây giờ, xin mời hoàng hậu ngọc Bích và thầy hiệu trưởng Lê Tư xem bài thi của các thí sinh.

Người dẫn chương trình nói tiếp. Sau một hồi, hoàng hậu nheo mắt ở một bài thi. Bà dừng lại và nói gì đó với thầy Lê Tư:

– Bài làm của các thí sinh đều có kết quả giống nhau nhưng trừ một bài có đáp khác đó là thí sinh Kim Như. Kim Như sao cô lại đưa ra đáp án như vậy có thể giải thích cho ta được không?

Hoàng hậu Ngọc Bích dùng ánh mắt sắc sảo nhìn cô.

– Thưa hoàng hậu, vì khi bóng tối cũng như thế lực hắc ám bao phủ cả thế giới phép thuật, thì chúng ta sẽ chìm trong bóng đêm khi đó sẽ có một thứ ánh sáng lan tỏa đó là một sức mạnh chống lại các thế lực hắc ám. Cũng giống như Minh huyết phượng hoàng có tỏa ra ngọn lửa sáng trong đêm tối.

Cô bình tĩnh trả lời, không gợi một chút sợ hãi. Không ngờ đáp án của cô lại khiến tất cả mọi người phải ngỡ ngàng và sửng sốt.

– Con bé này thật không tầm thường, nó rất thông minh, ta đã đánh giá thấp cô rồi Kim Như. Hoàng hậu Ngọc Bích trầm ngâm một lát, bà thì thầm gì đó với thầy Lê Tư rồi hai người họ gật đầu.

– Đã có kết quả, chúng tôi đã tìm ra hoa khôi của Hoàng Gia. Đó là……..

Cô dẫn chương trình.

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook