Đọc truyện Shan Tuyết- Nữ Hoàng Của Mùa Đông

Chương 3

Tập 3. lời dặn của cha

Khi tỉnh dậy thì cô đã thấy mình đang nằm trong một căn phòng rộng cô liền ngồi bật dậy và tự hỏi: " Tại sao mình lại ở đây?" Cô cảm thấy lạ và khó hiểu.

Cô bước chân xuống giường, đi xung quanh căn phòng và mọi thứ ở đây đều rất đẹp với những tấm rèm màu hồng phấn bên cửa sổ, nền thì được lót bằng gạch màu trắng bạc.

Cô đi ra ngoài hành lang vô cùng ngỡ ngàng khi thấy khu kí túc xá rất rộng lớn, nó trái hoàn toàn với lối kiến trúc khu lớp học. Nó được xây dựng theo lối kiến trúc cổ điển và mỗi căn phòng đều đầy đủ tiện nghi.

Cô đi tham quan rồi bước xuống cầu thang và nghe thấy có tiếng trò chuyện cười đùa. Cô đánh mắt nhìn xung quanh và hình như có một số người đang nói chuyện dưới phòng khách, đột nhiên có ai nhắc cô làm cô hắc xì một cái rất to phá vỡ bầu không khí nói chuyện giữa họ.

"Ôi mẹ ơi, ai nhắc con vậy trời?"

Họ quay lại nhìn cô khiến cảm thấy hơi ngượng không biết mình phải làm gì chỉ biết cúi mặt xuống. Thì có giọng nói vang lên :

– A, bạn tỉnh rồi!

Cô ấy chạy tới chỗ cô với vẻ mặt rất vui và cô mỉm cười đáp lại.

Cô bước tới chỗ của họ ngồi xuống ghế. Cô thấy có một chàng trai và hai cô gái. Chàng trai kia có một khuôn mặt điềm đạm và chững chạc, một mái tóc màu hạt dẻ với đôi mắt màu cà phê ấm áp, nước da trắng và sống mũi cao. Có lẽ họ là những người đã cứu cô và cô thầm nghĩ:

" Nơi đây chắc là kí túc xá, ba cô gái đây là những người bạn cùng phòng với mình"

Họ trong cũng rất xinh xắn, cả ba đều có một mái tóc nâu đen dài buông xõa, cùng đôi mắt ánh vàng khiến họ rất dễ thương và hiền lành ngoại trừ có một cô gái ánh mắt màu xanh rêu khác lạ. Để làm rõ suy nghĩ của mình cô đã bắt chuyện với họ và không ngoài dự đoán cô với họ rất hợp nhau.

Sau buổi sáng chuyện trò, cô đã hiểu khá nhiều về họ. Hóa ra chàng trai ấy là Dương Thế Hàn. Còn kia là Mộc Đình, Mộc Lan, Mộc Tiên là ba chị em.

Dương Thế Hàn: 18 tuổi, là hoàng tử của vương quốc Dương Hạo. là một trong những học viên có thành tích học tích học tập xuất sắc của trường. Cậu có tính cách vô cùng vui vẻ và tốt bụng nên lúc nào cũng khiến cho phái nữ cũng phải siêu lòng.

– À, mà sao anh Thế Hàn lại biết tôi ở phòng 10 mà đưa tôi về đây vậy?

Cô nhìn Thế Hàn hỏi với ánh mắt đầy sự thắc mắc và khó hiểu.

– Lúc em ngã, anh đã đỡ lấy em thì chiếc thẻ học viên của em rơi ra, trên đó có ghi số phòng.

Dương Thế Hàn đáp rồi nhìn cô mỉm cười.

– Cám ơn anh nhiều lắm, Thế Hàn.

Cô nhẹ nhàng nói không quên nở một cười tươi như hoa.

Tối hôm đó, cha cô đã đến kí túc tìm cô và đưa cho cô một sợi dây chuyền bằng bạc bảo cô cất kĩ.

– Kim Như à, con hãy giữ cái này cho tốt và sau này con hãy tự hào về mình.

– Con biết mà.

– Đừng bao giờ từ bỏ việc học phép thuật, nó sẽ rất quan trọng với con.

– Con chỉ cần biết mình mang dòng máu phép thuật, con cần trưởng thành và tự bảo vệ mình, biết đâu sẽ có lúc cha không bảo vệ con được nữa thì sao.

– Cha đang nói gì vậy?

– Có nhiều chuyện sau này ta sẽ nói cho con biết.

Cha cô tiếp lời.

– Giờ thì con phải sống sao cho thật mạnh mẽ đấy. Sẽ có lúc con sẽ thấy yếu đuối nhưng con chỉ được phép vượt qua vì con là một nữ thần. Xin hãy nghe lời trái tim mình mỗi khi rơi lệ. Như thế con sẽ tìm được con đường cho mình. Con nhớ giữ mình nhé!

Bỗng chốc cha cô biến thành vệt xanh bay vụt đi.

– Khoan đã, đừng bỏ mặc con.

Cô bật khóc hét lên thì chợt một bàn tay chạm nhẹ vào cô khiến cô giật mình quay lại thì ra là Mộc Đình. Cô lau vội những giọt nước mắt gượng cười với cô bạn. Thái độ quay như chong chóng cô đã quá quen khi ai đó gặp cô khóc một mình.

– Rồi Như sẽ quen thôi! Hồi trước mình cũng giống Như, nhưng bây giờ thì quen rồi.

Vừa nói Mộc Đình vừa ngồi xuống cạnh cô và nở nụ cười nhạt, ánh mắt xanh rêu long lanh nhìn cô một cách vui vẻ.

– Vậy à!

Cô buông một câu rụt rè. Như muốn đổi chủ đề Mộc Đình quay sang bộ đồng phục của cô lấy lên sợi dây chuyền nói:

– Thì ra Như có sức mạnh của tuyết à?

– Sức mạnh của tuyết?

Dây truyền trên tay Mộc Đình, mặc sợi dây có màu trắng hoa tuyết trong suốt, óng ánh như băng giá, còn sợi dây bạc lấp lánh trông rất đẹp.

– Sức mạnh tuyết là một trong nguyên tố mạnh ngang hàng với lửa, ít có ai sở hữu được. Nếu nguyên tố đó đặc trưng cho Như thì tính cách của Như cũng giống như tuyết vậy, rất đẹp, nhẹ nhàng nhưng cũng có lúc lạnh lùng và dữ dội như băng vậy. Như có khả năng ngăn cản sự dâng lên của Đại Dương làm vạn vật chìm trong sự lạnh giá, nhưng lại dễ bị tan chảy trước hỏa.

– Đình biết nhiều thật đó.

Cô khẽ reo lên.

Ngoài trời sương đã xuống, màn đêm dày đặc. Bầu trời vô số những vì sao đang tỏa sáng nhưng có một ngôi sao sáng nhất, nó thì long lanh và đẹp vô cùng.

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook