Đọc truyện Shan Tuyết- Nữ Hoàng Của Mùa Đông

Chương 26

– Thưa quý vị, buổi tiệc hôm nay còn một lý do rất quan trọng có ảnh hưởng đến cả Hoàng Gia đó là sắp tới hoàng tử của chúng ta – Hoàng Thiên cùng với công chúa Vương Tử Kỳ của vương quốc Xá Vệ sẽ làm lễ đính hôn, và sẽ đúng ngày này hai năm nữa sẽ kết giao hòa giữa hai nước.

Đó là tiếng nói của sứ giả Hoàng Gia trên sân khấu.

Cô vô cùng bất ngờ và sửng sốt khi nghe tin này. Một vài tiếng ồn ào vang lên:

– Thật tốt quá, hai nước đã thân càng thêm thân.

– Ôi đúng là tin động trời, sao có thể chứ hu…hu….

– Điện hạ ơi!

Cả ba chị em họ Mộc và Thế Hàn cũng bất ngờ với việc này, họ cũng không hay biết gì cả.

– Sao lại có thể như thế được chứ?

Mộc Đình nói, khuôn mặt tỏ ra bất ngờ.

Mọi ánh mắt đều hướng về Vương Tử Kỳ và Hoàng Thiên. Cô không thể tin vào tai của mình, cô quay sang nhìn Hoàng Thiên khoảng cách giữa cô và cậu đã quá xa vời. Mắt cô bắt đầu nhòe đi, trái tim cô bị bóp nghẹt ngay lúc này, cô muốn thoát khỏi đây. Cô lắc đầu đau khổ nhìn cậu rồi kéo váy chạy khỏi đám đông.

– Kim Như….

– Kim Như….

Hoàng Thiên và Thế Hàn cùng gọi.

Mọi ánh mắt hướng về phía Hoàng Thiên khi cậu đuổi theo cô. Ra khỏi cổng hoàng cung, cô khóc, nước mắt rơi trong bóng tối thì sẽ không ai thấy cô đang đau, rất đau ở nơi này, trái tim cô.

– Kim Như, nghe tôi giải thích.

Hoàng Thiên chạy ra tới đây đứng sau cô.

– Đừng qua đây, giờ anh còn gì để nói không?

Cô cố gắng nói mà nấc lên thành tiếng.

– Những gì em nghe được tôi hoàn toàn không biết gì cả. Hãy tin tôi!

– Tin sao, còn có thể tin được gì khi mà mình tận mắt thấy, tai nghe đây?

– Ý anh là gì?

– Hôm trước, tại hồ Quang Điệp….

– Em đã tới đó sao? Nhưng những gì lúc ấy không như em nghĩ. Em hãy nghe tôi giải thích đi.

– Thôi đi, tôi không muốn nghe bất kì một lời giải thích nào của anh nữa.

Cô nói giọng lạnh lùng.

– Thật sự thì…

Cô cắt ngang lời nói của Hoàng Thiên.

– Thôi đừng nói nữa. Từ nay, anh đừng có quan tâm tôi nữa, mà hãy quan tâm đến vị hôn thê sắp cưới của anh đi.

Cô đáp, mà giọng tôi như nghẹn lại. Tim cô như muốn vỡ tung ra, cô không thể nào chịu nổi. Cô kéo một con ngựa được cột gần đó, leo lên và kéo dây cương phi thật nhanh.

Hôm nay là chủ nhật, sau khi đã trải qua nhiều chuyện vào tối đêm đó. Cô không muốn nhớ lại, vươn người dậy bước xuống giường đi làm vệ sinh cá nhân sau đó đi ra khỏi phòng.

– Kim Như dậy rồi sao, mình đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho Như rồi đó mau đến ăn đi.

Mộc Đình nói.

– Ừ, cám ơn bạn!

Cô đáp và miệng cười thật tươi rồi đi lại ngồi xuống bàn ăn.

– Mấy món này nhìn thật là đẹp mắt, công nhận bạn khéo tay thật đó.

Cô chăm chú nhìn vào những món ăn nói nhưng không nhìn Mộc Đình.

– Kim Như vẫn ổn chứ?

Mộc Đình hỏi mà khuôn mặt có vẻ hơi lo lắng.

– Mình vẫn ổn, sao lại hỏi mình như vậy?

Cô trả lời như chưa có chuyện gì xảy ra.

– À, không có gì đâu. Mình nghĩ bạn sẽ buồn về chuyện tối hôm qua.

– Chuyện tối hôm qua, mình không quan tâm.

Cô nói, vẫn cố gượng cười để Mộc Đình khỏi phải bận tâm về mình.

– Chúng ta mau ăn thôi, không thì thức ăn sẽ nguội mất.

Cô nói mà ăn một mạch không nhìn ai.

– Ơ…

Mộc Đình đáp.

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook