Đọc truyện Shan Tuyết- Nữ Hoàng Của Mùa Đông

Chương 10

Đầu mùa đông, đây cũng chính là thời gian kết thúc năm học. Để giải trí và thoải mái hơn, nhà trường tổ chức đi dã ngoại ở trên núi Độc Tú Phong. Nghe nói nơi đây là một vùng đất nổi tiếng với khung cảnh mùa đông.

Các học Viên được tự do lựa chọn các thành viên đi cùng để dựng trại. Kim Như lựa chọn cho mình những người bạn thân thiết đó là Mộc Đình, Mộc Lan, Mộc Tiên, người mà luôn lo lắng, bảo vệ cô Dương Thế Hàn, người còn lại chính là… Hoàng Thiên. Đang suy nghĩ vẫn vơ và tưởng tượng về nơi cô đang chuẩn bị tới thì tiếng nói ồm ồm của thầy Lê Tư làm cô tỉnh mộng:

– Trời đã vào đông nên trước khi tới lên đường các em hãy nhớ mang theo đồ ấm để khi tới nơi không bị phong hàn.

Kim Như thì không lo về khoản này, vì một lí do đặc biệt là cô không biết lạnh, đó cũng là điểm khác so với mọi người. Nhưng cô vẫn chọn lấy cái vài bộ để không ai nghi ngờ gì.

Mọi thứ đã sẵn sàng nào cùng tiến về núi Độc Tú Phong xinh đẹp. Đi qua khu rừng Thiên Tử cô thả lại con ngựa để nó quay về rừng cùng với những con ngựa khác. Trước mặt cô hiện giờ là một dòng sông dài vô tận, nước trong veo đến nỗi có thể nhìn thấy cả mấy con cá đang bơi dưới nước. Xung quanh rất nhiều cây cối và hoa cỏ xanh mơn mởn nhưng rất long lanh trên những chiếc lá, bông hoa ấy thì vô số những hạt nước nhỏ li ti do sương đang bao trùm, dày đặc nó lại càng làm cho trời đông giá lạnh hơn. Cô cứ nhìn loanh quanh mà không biết mọi người đã đi đâu hết.

– Ê…ê…! Kim Như ơi, bên này lên đây thôi, Như định đứng đó luôn à, chúng ta lên đường thôi.
Mộc Đình đứng trên thuyền vẫy tay ra hiệu cho cô. Cô quay lại, tất cả mọi người đều đang đứng ở trên boong thuyền. Mộc Tiên kéo tay cô cùng chạy lên. Nó bắt đầu di chuyển xuôi theo dòng sông.

Tới nơi thuyền đứng lại, mọi người đều ngỡ ngàng trước cảnh hùng vĩ nơi đây.

– Woa…

Ai nấy đều không giấu nổi sự ngạc nhiên.

– Đẹp quá!

Cô cũng phải thốt lên trước khung cảnh nơi đây. Trước mặt cô hiện giờ là một ngọn núi khá cao, trên đỉnh tuyết bao phủ trắng xóa, sườn núi được bao bọc bởi rừng thông. Bầu trời trong xanh có chút nắng nhẹ nhưng chưa đủ để xua tan đi cái lạnh thấu xương khiến ai nấy đều phải xuýt xoa.

Thả neo xuống, một tiếng "keeng…" vang lên. Chiếc thuyền sẽ đậu ở đây. Bác thuyền trưởng lên tiếng.

– Là một nơi lí tưởng đấy chứ.

Thế Hàn im lặng nãy giờ cũng lên tiếng.

– Ừ. Mình thấy ở đây rất tuyệt.

Cô cười và nhìn mọi người một nụ cười tỏa nắng mà lâu lắm rồi cô dường như đã không hề có. Chỉ có một điều, không hiểu sao cô có cảm giác nơi này rất quen thuộc với mình. Mọi người bước xuống và tất cả đều vô cùng háo hức, theo chân thầy Hiệu trưởng tới một nơi thoáng đãng rộng rãi.

– Chúng ta sẽ dựng trại ở đây sao?

Mộc Lan hỏi.

Bình luận thành viên

Đăng nhập để bình luận

Bình luận Facebook