Đọc truyện Vẽ em bằng màu nỗi nhớ

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ 50

đầu tư bitcoin

Phần 50

Còn lại vài ngày cuối cùng lưu lại Việt Nam, tôi lại đi viếng mộ mẹ, chào tạm biệt những người quen, chuẩn bị những thủ tục cuối cùng.

– Ly! Ngày mai anh Khanh đi rồi, con có đi tiễn không? – Dì hỏi nhóc Ly.

– Không! Ảnh có chị Linh hạnh phúc rồi, con đi tiễn làm gì?

– Thôi dì à! Không có gì đâu! – Tôi nói với dì trong bữa cơm.

Sáng hôm sau, chỉ có một mình dì ra sân bay tiễn tôi. Cũng tốt thôi, như vậy thì ra đi càng dễ dàng hơn. Không có nhiều nước mắt, lưu luyến như ngày nào nữa, ra đi một cách lặng lẽ.

– Thôi dì về đi! Không cần chờ nữa đâu! Lát nữa con tự vào được mà! – Dì xoa đầu tôi, ôm tôi dặn dò nhiều điều.

Và người phụ nữ ấy cũng dần bước đi khỏi sân bây, hy vọng dì giữ gìn sức khỏe. Con không còn cơ hội báo hiếu cho dì nữa rồi. Gửi hành lý ở một nơi, tôi quay vào lại sân bay để gặp Linh.

– Anh Khanh! – Em gọi tôi và chạy lại ôm tôi.

– Em tưởng anh sẽ không đến!

– Sao anh không đến được? Phải tiễn em đi chứ!

– Anh thật sự yêu Trinh đến vậy sao?

– Ừ! Hơn cả bản thân anh nữa em à!

– Ừ! – Em rơm rơm nước mắt.

– Anh xin lỗi!

– Nếu sau này không hạnh phúc, đến tìm em có được không?

– Sáu năm là đã đủ lắm rồi Linh à! Em xứng đáng có được hạnh phúc, đừng chờ đợi thêm nữa!

– Dạ! – Em lấy tay dụi nước mắt.

Cuộc nói chuyện quan trọng lần trước là về Trinh. Linh đã nhận ra tình cảm của Trinh dành cho tôi. Trong cuộc nói chuyện, tôi cũng khẳng định tình cảm của mình dành cho Trinh. Và không còn lý do nào nữa khiến Linh phải từ chối chuyến tu nghiệp sang Anh mà em có được. Một người em họ dưới quê sẽ lên sống cùng và chăm sóc cho mẹ Hiền để em an tâm ra đi.

Linh đang tiến vào phòng cách ly, mẹ Hiền khóc nhiều lắm, tôi dìu mẹ và nhìn Linh bước đi. Nhìn những bước chân của em đã vững vàng hơn ngày xưa rất nhiều, thật sự em đã trưởng thành rồi. Hy vọng em sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống sắp tới, đặc biệt là tìm được hảnh phúc cho bản thân của mình.

Chào em! Người con gái mà tôi đã từng yêu.

Tôi tìm một khách sạn gần đó để ở tạm vài ngày và chờ ngày đi. Lại một buổi sáng không nắng ấm của Sài Gòn, tôi lặng lẽ một mình bước ra sân bay làm những thủ tục cuối cùng để quay lại Mỹ. Trước khi bước vào phòng cách ly, tôi quay lại chào từ biệt Sài Gòn lần cuối cùng. “Không biết bao giờ tạo lại được gặp mày một lần nữa Sài Gòn nhỉ? Có thể là chẳng bao giờ nữa. ” Và rồi cái đất nước hình chữ S lại một lần nữa mờ dần và khuất hẳn sau những đám mây. Tôi cầu chúc cho tất cả những người thân mà tôi yếu quý nhất có một cuộc sống hạnh phúc.

đầu tư bitcoin