Đọc truyện Vẽ em bằng màu nỗi nhớ

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ 48

đầu tư bitcoin

Phần 48

Vậy là hôm đó, tiệc diễn ra trong không khí hết sức vui vẻ, ấm cúng. Cũng đã lâu rồi anh em mới có dịp ngồi cùng nhau như vậy. Thực ra thì cũng có mấy lần hội hợp như ở ngoài Vũng Tàu, nhưng cái cảm giác với Trinh béo vẫn thích hơn là với Miu. Từ hôm đó, tôi và Trinh ở lại nhà dì luôn vì cũng không còn việc gì phải làm ở Sài Gòn nữa. Đến cuối tuần, tôi lại tiếp tục có nhiệm vụ chở nhóc Ly đi làm ở một sự kiện về điện thoại. Hôm đó, tôi lấy xe chở cả ba đứa Ly, Huy và Trinh cùng đi về Sài Gòn chơi. Để cho nhóc Ly làm việc giới thiệu sản phẩm, tôi và Trinh dạo một vòng quanh hội chợ tham quan.

– Nhìn gì đó? – Em đứng cạnh tôi hỏi.

– Nhìn điện thoại chứ nhìn gì?

– Xạo, nhìn con hot girl cầm điện thoại thì có. – Em chóng nạnh, nhíu mày bảo. Vậy là em kéo tôi ra ngoài, không cho tôi đi xem nữa.

– Chứng quá nhe nhóc! – Tôi ngắt mũi em.

– Muốn nhìn thì nhìn tui nè, mấy con đó có bằng tui đâu!

– Hay ghê! Tự tin quá nhe!

Điện thoại rung lên, tôi nhận được cuộc gọi từ Linh.

– Alo! Anh nghe nè Linh.

– Anh đang ở thành phố hả?

– Ừ! Có việc gì không em?

– Việc gì là việc gì? Đã nói là hôm nay đi bù sinh nhật em rồi mà?

– À… ừ…Anh xin lỗi! Em nhắn cho anh tên và địa chỉ quán nhe!

– Dạ!

– Mà em nè! Cho mấy đứa em dưới quê của anh theo được không? – Mấy hôm trước Trinh đã nằng nặc đòi đi theo rồi.

– Được mà anh! Gặp anh sau nhe.

– Nói chuyện với ai đó? Chị Linh hả? – Em lườm tôi hỏi.

– Ừ! Chị Linh mời cá nhóm đi sinh nhật.

Đợi nhóc Ly làm việc xong thì tôi chở cả ba đi dự sinh nhật của Linh. Nhìn tên quán và địa chỉ thì tôi nhận ra ngay cái quán lẩu ngày xưa đây mà. Tự nhiên lại chợt nhớ lại chuyện cũ, không biết có gặp lại cái đám câu ấm, cô chiêu trước không. Thôi kệ, không cần quan tâm nhiều làm gì. Chuyện cũng đã là quá khứ hết rồi.

Tôi dừng xe ở bãi đậu cạnh quán rồi cùng ba đứa nhóc đi vào trong. Bước vào trong thì y như rằng tôi suy nghĩ, vẫn cái đám lâu la đầu xanh, tóc đỏ ngày nào. Đã 6 năm trôi qua, cái độ trẻ trâu của chúng vẫn không thuyên giảm. Chắc chả có đứa nào có công ăn việc làm gì ra hồn mà vẫn còn ăn bám gia đình đây. Khác với thái độ ngày xưa, bây giờ chúng nhìn thấy tôi với sự ngạc nhiên chứ không còn khinh khi nữa. Cũng đúng thôi, trong bộ vest đen lịch lãm, tôi như một con người khác, ở một vị thế khác. Không còn là thằng Khanh hai lúa ngày nào phải chịu những lời chăm chọc từ bọn nó.

Đó là chưa kể đến tôi đang đi cùng hai cô gái xinh đẹp quyến rũ hơn bất cứ một cô gái nào ngồi trong quán. Hai đứa nhóc đi tới đâu thì đều gây sự chú ý cho thực khách trong quán tới đó. Khỏi phải nói thì những thằng lâu la đó đang nhìn hai đứa nhóc với sự thèm thuồng, như lần đầu tiên nhìn thấy gái đẹp.

– Anh gì ơi! Em để ý hình như anh nhìn em nãy giờ không rời mắt thì phải. – Trinh tỏ ra điệu đà, tiến về phía thằng bạn trai con Tú, cười mê hoặc và hỏi.

– À… ờ…- Thắng đó ấp úng, nuốt nước bọt ừng ực.

– Anh lo nhìn bạn gái anh đi nhe! Anh nhìn em hoài như vậy, rồi chị Tú lại tán em như hồi xưa nữa thì chết em! – Trinh cười và nói, xong quay lại ôm lấy cánh tay của tôi.

Nghe con Trinh nói xong, cả đám tụi nó càng há hốc miệng mồm hơn nữa. Dường như chúng dần nhớ ra chuyện cũ, và nhận ra em là con bé mập ngày nào.

– Trời! Đứa em bụ bẫm của anh Khanh ngày nào đây hả? – Linh ngạc nhiên hỏi.

– Dạ vâng! Em chào chị Linh.

– Vui ghê! Vào bàn ngồi đi em, gặp em mấy lần rồi mà giờ mới biết.

Tôi định ngồi xuống ghế cạnh Linh thì Trinh chen vào giữa, đẩy tôi sang một bên. Thằng Huy và con nhóc Ly thì không quan tâm gì nhiều vì chúng cũng không quen biết ai, cứ ngồi tập trung ăn. Nhìn khuôn mặt Linh, thấy em có vẻ hơi buồn. Suốt buổi tiệc, em ít nói hơn hẳn. Lâu lâu em lại khẽ liếc sang nhìn tôi như muốn nói điều gì đó.

Rồi tiệc cũng tàn, tôi tạm biệt Linh để đưa ba đứa nhỏ về.

– Anh Khanh! – Linh chạy theo kêu tôi lại khi tôi đang bước ra bãi đổ xe.

– Sao em?

– Mai anh đến nhà em được không? Em có chuyện quan trọng cần nói.

– Ừ! Vậy mai anh ghé.

Sang ngày hôm sau, sau buổi nói chuyện với Linh. Tôi xin tạm thời không đề cập đến nội dung của cuộc nói chuyện. Tôi cảm thấy thương Linh hơn bao giờ hết…

Sau khi trò chuyện với Linh xong, tôi cảm thấy thương em nhiều lắm, nhưng cuộc sống này đôi lúc có những thứ không như ta mong muốn. Vậy xem như đã giải quyết xong một việc, chỉ còn một việc nữa là mọi thứ sẽ trở lại như cũ, trở lại cái xuất phát điểm của nó. Khi quay lại nhà anh Đen thì Trinh đã dọn sẵn đồ ăn chờ tôi về.

– Anh ơi! – Em ngôi cạnh ôm tôi, khuôn mặt em có vẻ hơi buồn.

– Sao vậy em? – Tôi vuốt nhẹ mái tóc em.

– Anh còn nhớ anh Mạnh không?

– Ừ! Người mà em bảo là chồng sắp cưới đó hả?

– Chuyện thế nào vậy em?

– Anh ta rất tốt với em, anh ta giúp đỡ em nhiều lắm kể từ ngày em chuyển từ Hải Phòng ra Hà Nội sống. Ba của em quen ba anh ta từ rất lâu rồi, hai người đã hứa hẹn là sẽ làm sui gia với nhau. Nhưng em không đồng ý, em thưa với ba là em chỉ có mình anh thôi. Em muốn chờ anh về, dẫn anh đi gặp ba em để thưa chuyện. Ba em cũng rất quý anh, nên ba chấp nhận quyền lựa chọn là do em. Ba em vừa vào Sài Gòn hôm nay, ngày mai ba muốn nghe câu trả lời của anh, xem anh có chấp nhận em hay không? – Em tựa đầu vào vai tôi và từ từ kể.

– Mạnh tốt với em lắm sao?

– Ừ! Nhưng em không có tình cảm với anh ta! Em chỉ có mình anh thôi!

– Ừ!

– Ngày mai anh đi nói chuyện với ba em được không? Em không cần anh hứa là sẽ lấy em, vì em biết anh chưa yêu em thật sự đâu! Chỉ cần nói là sẽ quen em, lo lắng và quan tâm em thôi! Được không anh?

– Vậy à?

– Anh sao vậy? Anh muốn em lấy anh Mạnh phải không? – Em nhăn mặt đấm vào người tôi.

– Ừ! Ngày mai anh sẽ gặp ba em. Ăn cơm thôi em!

– Yeah! – Em cười tươi và hôn liên tục vào má tôi.

Tối hôm đó, tôi chở em về nhà một người dì ở thành phố. Ba em cũng đang ở đó, chắc bác cũng không muốn con gái mình qua đêm ở ngoài. Ngày mai sẽ có một buổi tiệc nhỏ ở nhà dì em, em muốn tạo điều kiện cho tôi nói chuyện với ba em, sẽ có cả Mạnh nữa. Đêm hôm đó, đang ngồi viết những dòng nhật ký thì trời lại mưa. Một cơn mưa giữa màn đêm Sài Gòn, không biết sau cơn mưa này, sau đêm nay, trời có lại sáng hay không? Một số điện thoại từ Mỹ gọi về cho tôi.

– Alo!

– Khanh hả con? Là mẹ Hai đây! – Ba tôi đã tiến thêm bước nữa, tôi rất ủng hộ việc này. Ông đã ở vậy mà nuôi tôi suốt thời gian dài, giờ cũng ngày càng có tuổi, nên có một người ở bên chăm sóc, bầu bạn.

– Dạ! Ba mẹ vẫn khỏe chứ?

– Ba mẹ vẫn bình thường, chỉ lo cho con thôi! Sao đi lâu quá rồi mà vẫn chưa về Mỹ nữa con? Mọi việc yên ổn chứ?

– Dạ! Mọi việc vẫn tốt! Con vẫn khỏe, ba mẹ đừng lo!

– …

– Mẹ lại nữa rồi đấy, không có gì đâu mà.

– …

– …

– Thôi mà mẹ, đừng khóc mà! Con sẽ về sớm thôi!

Nói chuyện xong, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời vẫn mưa. Cứ mỗi lúc mưa, dường như con người ta thường có nhiều cảm xúc và tâm trạng. Cuộc đời cũng thật may mắn đó chứ, tuy mất đi người mẹ ruột của mình từ khá sớm, nhưng ông trời đã ban cho tôi những người mẹ tuyệt vời khác. Mẹ Hai là một trong những người mẹ đó, mẹ lo cho tôi từng li từng tí những ngày tôi ăn học tại Mỹ.

Nói chuyện với mẹ xong, tôi như trở về với thực tại của bản thân mình. Như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ tình yêu đẹp. Có lẽ cũng đến lúc quay trở lại với hiện thực rồi. Qua hết ngày mai, mọi việc sẽ trở về guồng quay cũ của nhiều năm qua. Đưa tay ra cửa sổ để hứng lấy những hạt mưa đang rơi, muốn cảm nhận nó những lần sau cuối. Sau này, khó mà còn cơ hội được chạm lấy những giọt mưa trên mảnh đất thân yêu như thế.

đầu tư bitcoin