Đọc truyện Vẽ em bằng màu nỗi nhớ

Vẽ em bằng màu nỗi nhớ 26

đầu tư bitcoin

Phần 26

Tờ mờ sáng tôi đã giật mình thức dậy vì âm thanh của TV ngoài phòng khách. Vệ sinh cá nhân xong tôi đi ra ngoài xem tại sao tivi vẫn mở. Nhỏ Miu đang nằm ngủ trên ghế sofa, tay vẫn cầm remote. Chắc là con nhỏ nằm ngủ quên cả đêm ở đây rồi. Cửa sổ nhà thì không đóng, nửa đêm gió lùa vào chắc lạnh lắm. Nhỏ nằm co rút thật tội nghiệp. Tôi vào phòng lấy ra một cái chăn để đắp cho nhỏ. Tôi phủ chăn rồi khẽ kéo nhẹ lên qua vai của nhỏ.

Cái nét lạnh lùng mọi ngày đã tan biến đâu mất. Con người nhỏ dễ gần nhất có lẽ là khi nhỏ ngủ, thấy nhỏ rất là ngoan và hiền. Ở cùng lứa tuổi của Ly, nhưng nhỏ giỏi hơn con em tôi nhiều. Biết nấu nướng, chịu khó làm việc nhà lại quan tâm người khác dù bề ngoài luôn tỏ ra lạnh nhạt khó gần. Tôi ngồi xuống cạnh nhỏ, chạm nhẹ vào gò má trắng hồng phúng phính của nhỏ. Không hiểu sao lại làm vậy, không thể điều khiển được hành động của mình.

Bất giác nhỏ cựa quậy và lờ mờ mở mắt.

– Anh Khanh… sao anh thức sớm vậy?- Mắt nhỏ vẫn lờ mờ như đang nói mớ, không biết nhỏ hoàn toàn tỉnh chưa mà giọng nói sao nhẹ nhàng quá.

– À.. ừ… còn sớm lắm, em ngủ tiếp đi! – Tôi trả lời hơi bối rối.

– Dạ! – Nhỏ dạ nhỏ nhẹ rồi cười mĩm rất đang yêu, nhỏ nắm lấy tay tôi đang để trên mặt nhỏ và kéo lại nằm lên tiếp tục rút đầu vào giấc ngủ. Chuyện gì thế này, hôm nay cọn dạ lễ phép nữa. Hành động lạ thường khác với mọi ngày, có lẽ chỉ xảy ra khi mớ ngủ.

Được một lúc khi nhỏ đã quay trở lại giấc ngủ thì tôi từ từ rút tay tôi ra, kéo chăn lại cho nhỏ rồi tôi đi bộ ra đầu hẻm mua đồ ăn sáng cho mọi người. Khi quay lại thì cả nhà vẫn chưa ai thức dậy, tôi để đồ ăn trên bàn rồi đẩy xe chạy qua nhà Linh như đã hứa với mẹ.

Trên đường đi tôi cứ nghĩ đến những hành động khó hiểu của nhỏ Miu. Ở nhỏ hình như là hiện diện của 2 con người khác nhau. Đâu đó trong con người nhỏ tồn tại một hình ảnh thân quen với tôi. Hình ảnh thân quen ấy xuất hiện chỉ thoáng qua trong những lần nhỏ lo lắng khi tôi bị đứt tay, nhỏ ấp a ấp úng đêm qua và lúc vừa nãy nữa. Cứ như nhỏ đang tự dựng lên một bức màng che đậy con người thật của mình, và khi vô tình hay vô thức lúc ngủ mà lớp vỏ bọc ấy lại được kéo xuống trở về đúng bản chất con người nhỏ. Em có phải là … không? Nếu thật sự là em thì tại sao em phải như vậy? Em vẫn chưa quên được ngày đó sao? Có lẽ không phải, tôi suy nghĩ quá nhiều rồi.

Dòng suy nghĩ cứ loạn xạ lên và khi quay lại với thực tại, tôi phát hiện mình đã vượt đèn đỏ. Vội vàng bóp thắng hết lực để dừng lại thì cũng chạy qua vạch đi bộ được một khoảng. Tôi dùng chân để đẩy xe lùi lại bằng với hàng xe đang dừng đèn đỏ. Hú hồn vì bên phía bên kia 2 chiếc bồ câu trắng đang đậu nhưng có lẽ không nhìn thấy tôi. Khi lùi xe lại đúng vạch dừng với mọi người thì bên cạnh có một em gái đi xe đạp điện cứ lấy tay che miệng cười, có cảm giác như em đang cười tôi, xấu hổ thật! Đèn giao thông đã chuyển sang xanh thì tôi cũng chạy theo mọi người qua ngã tư, đang chạy thì nghe tiếng huýt còi, đồng chí ấy đang chỉ tay thẳng về phía tôi, lại phiền phức đây.

– Cho tôi xem giấy tờ bằng lái xe! – Anh ta đi lại chào tôi rồi nói. Phiền rồi, bằng lái xe tôi vẫn còn để trong vali ở dưới quê, lúc đi vội quá nên quên mang theo. Giờ không biết tính sao, chắc phải gọi anh Đen, hy vọng ổng quen địa bàn này.

– Ủa? Khanh phải không? – Tôi nghe một tiếng nói khá quen phát ra từ một hướng khác. Quay sang nhìn thì thấy thằng Phước, thằng bạn thân cùng quê thuở nhỏ. Nó đang mặc quần áo cảnh sát hình sự.

– Người quen, em dẫn xe lên lề giúp anh! – Nó nói với người đồng nghiệp rồi dẫn tôi vào quán café lề đường gần đó.

– Mày thiệt đó hả Phước?

– Tao nè chứ ai, nhìn khác lắm hả?

– Uh, nhìn mày ra dáng hơn xưa nhiều đó.

– Vậy là cũng 10 năm rồi không gặp nhau, kể từ ngày mày chuyển về thành phố học, rồi sau đó gia đình mày di dân luôn.

– Hì… Uh!.. không ngờ cũng có ngày gặp mày trong tình huống này! Không có mày tao cũng không biết làm sao!

– Không có tao thì còn anh Đen, ổng quen rộng lắm.

– Mày vẫn còn liên lạc với ổng hả?

– Tất nhiên rồi, không có ổng thì tao không có vị trí này đâu.

– Nghĩ cũng buồn cười, ngày xưa cũng côn đồ đánh lộn suốt mà giờ làm hình sự.

– Ờ… thời trẻ trâu qua rồi mà… – Nó cười và vỗ vai tôi.

– Thôi giờ tao phải đi làm việc rồi, hôm nào rảnh thì anh em mình lai rai sau. Có khó khăn gì thì cứ gọi cho tao.

– Uh! Vậy mày đi làm đi.

Tôi tạm biệt nó và tiếp tục chay về quận 3. Chạy mãi mà vẫn chưa đến, đường bây giờ sao dài thật. Ngày xưa dù có mưa bão, tối trời, chạy tích tắc là đến. Trên đường tôi ghé vào một tiệm hoành thánh ngày xưa hay mua cho mẹ và Linh ăn, mua 2 tô mang đi. Quán nhìn khang trang hơn xưa nhiều, nhưng bác gái già nấu ngày xưa đã mất, giờ truyền lại cho người con trai.

Chạy đến nhà thì thấy mẹ đang tưới cây, tôi đẩy xe vào rồi ra làm phụ mẹ.

– Con có mua hoành thánh mà 2 mẹ con thích ăn nè.

– Uh, mẹ cảm ơn!

– Có gì đâu mẹ, Linh ngủ chưa dậy hả mẹ?

– Uh, hôm nay nó được nghỉ làm nên chắc đang ngủ nướng đó. Con lên kêu nó dậy rồi xuống ăn sáng nhe!

– Dạ!

Bước lên phòng em, từng bậc cầu thàng một. Mỗi một bước lại gợi nhớ cho tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm ngày xưa. Không biết cứ chạy lên chạy xuống cái cầu thang này bao nhiêu lần, đến nỗi thuộc luôn số bậc. Tôi gõ cửa phòng em.

– Mẹ vào đi, cửa không khóa. – Vẫn câu trả lời ngày nào.

Từ từ bước vào căn phòng ngày xưa, hồi hợp vì không biết nó thay đổi như thế nào rồi. Cửa từ từ mở ra, căn phòng vẫn như ngày nào, cách bày trí vẫn trẻ con dù em đã lớn. Vẫn chiếc bàn học đó, vẫn tủ sách đó. Trên kệ vẫn còn để hình 2 đứa tôi chụp chung khi cầm 2 cây kem ngồi ăn ở hồ Con Rùa. Trên bàn của em thì đặt đứng một tấm hình tôi đang ngồi đàn hát gần nhà thờ Đức Bà.

Thở dài một cái khi nghĩ đến quá khứ, tôi bước ra ban công để ngắm nhìn thành phố Sài Gòn. Đây là góc nhìn Sài Gòn mà tôi ưa thích nhất, ngày xưa mỗi lần qua đây chơi, tôi đều ra đây đứng.

– Anh… qua hồi nào mà không kêu em. – Một đôi tay ôm lấy tôi từ đằng sau.

– Mới dậy đó hả? Vẫn ngủ nướng như xưa nhỉ?

– Không có… em dậy rồi nè. – Em cười tít mắt.

– Chưa súc miệng phải không? – Tôi chọc em. Em nhéo tôi một cái rồi chạy vào trong.

Điện thoại báo anh Đen gọi.

– Đi đâu sớm vậy mạy?

– Em đi qua nhà bạn chút? Có gì không anh?

– Uh, tranh thủ về sớm dọn vali. Mai cả bọn đi Vũng Tàu nhậu… ui da… à ừ… đi Vũng Tàu tắm biển. – Bên đầu dây bên kia hình như ổng bị ai đánh khi nói đến từ nhậu.

– Sao gấp vậy anh? Nói là đi liền vậy hả?

– Uh, tụi này toàn dân chơi, nói là làm liền. Không nói nhiều, tao cúp máy đây.

Tôi đi vào nhắc Linh làm vệ sinh nhanh nhanh rồi xuống ăn sáng, tôi đi xuống nhà trước.

– Mẹ nghỉ dạy ở trường lâu chưa? – Tôi ngồi vào bàn ăn nói chuyện với mẹ.

– Cũng gần đây thôi con, lâu lâu dạy thêm cho đỡ nhớ nghề. Linh nó cũng đi làm nên giờ ở nhà dưỡng già nè. – Mẹ cười nói.

– Linh giờ giỏi quá mẹ nhỉ? Có công ăn việc làm ổn định rồi.

– Giỏi gì con ơi, nó cũng tiểu thư lắm. Đi làm mà bị sếp chửi tí là không nhịn được, nuông chìu rồi riết quen. Nói chung thời gian đầu cũng trầy trật lắm.

– Thì ai lần đầu đi làm cũng vậy mà mẹ.

– Khanh nè… Linh nó còn yêu con lắm, có bao giờ con nghĩ đến cho nó cơ hội không con? – Mẹ nhìn tôi nghiêm túc.

– Dạ… dạ…- Tôi hơi ấp úng.

– Từ ngày con đi đến giờ, nó sống khép kín lắm. Đây là thời gian mà mẹ thấy nó cười nhiều như vậy đó. Mẹ khổ tâm lắm, cha mẹ sinh con trời sinh tánh. Nhìn con mình lúc trước thấy nó buồn bã, thui thủi một mình mẹ đau lắm. – Tôi vẫn im lặng lắng nghe.

– Mẹ hy vọng thời gian sau, con cho nó cơ hội, mẹ quý con lắm. – Mẹ cầm lấy tay tôi và nói.

– Hai người đang nói xấu gì con đó. – Em hí hửng từ trên lầu chạy xuống.

– Thôi lại ăn sáng nhe mẹ. – Tôi trả lời lãng qua vấn đề khác.

Cả ngày hôm đó tôi ở nhà Linh chơi, nói chuyện với mẹ và Linh rất nhiều. Buổi trưa thì phụ mẹ nấu cơm và làm món ăn Âu mà tôi học được thời gian sống ở nước ngoài cho mẹ và Linh ăn.

Đến chiều thì tôi xin phép ra về để chuẩn bị đồ đi Vũng Tàu chơi với đám lâu la cộng với một ông già rồi mà còn xì teen. Trên đường về có chạy ngang qua nhà ông Hưng, không biết có khi nào chạy đến đó thì gặp ổng không nhỉ?

đầu tư bitcoin