Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 93

Phần 93

Ấy vậy mà trái ngược với mối lo ngại của tôi, nhỏ Thu Sương chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng hề có ý định thay ba mình đuổi học hai thằng tân võ sinh mà chỉ lẳng lặng bước đến gần tôi rồi vênh mặt bằng một thái độ hết sức… kiêu kỳ:

– Anh nói con gái thì không tập võ được chứ gì ? Đứng lên, đi ra đây, tôi cho anh thấy !
– Ơ… không…. ! – Tôi ấp úng.
– Hiểu lầm mà, bạn anh nó nói chơi….. ! – Tuấn rách vội đưa tay ngăn lại.

Nhưng Thu Sương thì vẻ như không hề cho đó là lời nói đùa của tôi, nhỏ này cắt lời Tuấn rách rồi bắt đầu… tuyên chiến:

– Tôi trông anh cũng có vẻ như đã tập võ qua rồi đấy, vậy qua đây, để xem con gái tập võ thì sẽ thế nào !

Ngay tức thì hầu hết mọi võ sinh trông sân lúc này đều quay sang đổ dồn mọi ánh nhìn về phía tôi và Thu Sương, lẽ hiển nhiên mọi người đều ủng hộ con gái của sư phụ mình, và như thế thành ra tôi trở thành một nhân vật phản diện bất đắc dĩ.

– Cái thằng này mới vào mà láo thế nhỉ ?!
– Trẻ con háo thắng thôi mà, bé Sương đừng chấp nó !
– Quất ổng đi chị, quất đi !

Tôi giờ đây thì nửa cười nửa mếu, nửa cười vì dù rằng nhỏ Thu Sương này có thể là tập võ từ nhỏ thật đấy, nhưng trông bộ pháp là tôi biết tập còn chưa đủ tài, chỉ đáng xếp hàng hậu bối so với tôi, còn nửa mếu vì nhỏ này theo lí là người học võ thì chẳng dễ gì bị khích tướng mới phải, ấy vậy mà lúc này chả riêng gì Thu Sương mà gần như toàn bộ võ sinh đều quay sang cổ vũ… tụi tôi đánh nhau.

Người ta bảo tập Thái Cực quyền cho tâm hồn thanh thản đâu không thấy, tôi thì lúc này chỉ thấy toàn người hiếu chiến đang cổ suý oánh nhau.

Chỉ có mỗi ông anh sư huynh hồi nãy và thằng Tuấn rách là hết lời ngăn cản, thế nhưng vẫn không dừng được ý định quyết đấu giữa Thu Sương và tôi:

– Anh không đứng dậy thì có đáng mặt đàn ông không đây ? Nãy nói ghê lắm mà, con gái thì võ vẽ gì mà, sao giờ im re rồi ? – Con nhỏ giở trò khích bác, vênh mặt lên.

Bị dồn vào thế không còn đường lui, tôi buộc phải đứng dậy chấp nhận thách đấu, lắc đầu thở dài ngao ngán vì dù gì cũng là lỗi tại mình, thế nhưng nếu xếp ở vị trí là một người có sở học từ nhỏ như Thu Sương thì chẳng nên để tâm đến mấy chuyện này mới phải, người tập võ càng cao thì càng trầm tính mới là chân nhân bất lộ tướng.

– Haizzz… đấu thì đấu ! – Tôi tặc lưỡi nói rồi bước vào sân đấu.
– Ê… đừng có đánh em tao… mậy… ! – Tuấn rách ái ngại nói nhỏ.
– Yên tâm, tao nhường ! – Tôi nhún vai đáp rồi quay đi.

Nhỏ Thu Sương vẻ như ra chiều thích thú lắm, cười khẩy một tiếng rồi cũng vào vị trí, tuy là đang kênh kiệu vênh mặt đấy nhưng cười ra má lúm đồng tiền thì cũng xinh phết.

– ” Nể cô em xinh xắn nên bản vương sẽ nương tay, hừ… con gái con đứa, hung hăng phát sợ ! “

Buổi học võ đầu tiên vì mục đích tán gái của thằng Tuấn rách đã biến thành trận đấu võ đài giữa ” nữ hiệp ” Thu Sương con gái sư phụ Trần gia quyền và một thằng tân võ sinh chỉ ” vừa ” mới đăng kí học và không hề biết võ là tôi đây sắp sửa bắt đầu vì một lí do cực kì lãng nhách.

Thu Sương muốn chứng tỏ con gái học võ không thua gì con trai, kiêu ngạo thách đấu.

Tôi thì chỉ muốn nói cho nhỏ này biết rằng, trời thì cao và đất thì dày lắm, Thu Sương cô nương à !

Về căn bản, Vịnh Xuân quyền và Thái Cực quyền có nhiều nét khá tương đồng với nhau, đặc biệt là ở thế thủ, khi mà cả hai đều là thế thủ của các môn nội gia quyền, chỉ dồn toàn bộ lực trụ vào chân sau và chân trước để hờ trên mặt đất. Thái Cực quyền nói một cách chính xác là dùng nhu khắc cương, tức nghĩa dụng lực đả lực, mượn động tác của đối thủ để biến chiêu hòng hoá giải hay phản lại đòn của đối phương theo tiêu chí ” gậy ông đập lưng ông ” và khẩu quyết bằng hình Thái Cực đồ, trong âm có dương và trong dương có âm.

Từ đó nói trắng ra thì trong Thái Cực quyền là trong nhu có cương và trong cương có nhu, thế nhưng trừ các bậc võ sư đã đạt được trình độ thượng thừa ra thì mới có thể phát huy hết tính năng ảo diệu của võ phái mang sức mạnh gần như tuyệt đối này nếu biết sử dụng đúng cách, còn lại thì hầu hết các võ sinh Thái Cực quyền ngày nay đều dụng võ vào mục đích dưỡng sinh là chủ yếu. Thế nên tôi biết, dẫu cho Thu Sương có tập đến mức nào đi nữa thì vẫn có hai hạn chế, thứ nhất rằng con gái vẫn cứ là con gái, thể chất chẳng thể hơn con trai được, thứ hai là nhỏ này tầm nhìn về võ thuật vẫn còn đang bị giới hạn trong một võ giới quan rằng Thái Cực quyền của nhỏ là mạnh nhất.

Tôi thì khác, Vịnh Xuân quyền cũng khác, cũng là chí nhu chí cương nhưng phần nhu chỉ là thính kình và niêm thủ, còn phần cương thì mãnh liệt vô biên, đã đánh là kéo tay bám đòn mà đánh dính đến khi đối phương mất sức chiến đấu mới thôi. Và hơn hết thảy là những đòn phát kình của Vịnh Xuân phái tuy có cùng chân lí với Thái Cực phái, thế nhưng lại thực tiễn hơn và không bị huyền thoại hoá như võ thuật của vị chân nhân Trương Tam Phong.

Thu Sương không biết những điều đó, nhỏ này cũng chả biết nhìn người nhìn ta, mới đầu vào lớp thì tôi còn tưởng Thu Sương sẽ ra dáng một cô tiểu thư kiêu kỳ đến cùng đấy, ít nhất cũng gần giống như Tiểu Mai ở khoản đối nhân xử thế. Ấy vậy mà giờ đây, nhỏ này lao thẳng vào tôi mà sử ra võ học bản thân, không thèm nhìn hay đánh giá đối thủ của mình như nào.

– Viu….. !

Chỉ có thể nói một điều, đòn thế của Thu Sương đo bằng phản xạ của tôi thì… chậm như rùa bò, tôi chỉ khẽ nhích người là đã né được hết cả, thậm chí nếu có thể trói hai tay tôi lại thì tôi cũng dễ dàng hạ gục nhỏ này chỉ bằng vài cú đá triệt. Thế nhưng đấu với con gái phải khác, đấu với một cô tiểu thư đanh đá lại càng khác, và với… người trong mộng của thằng bạn mình thì lại càng khác nhiều hơn nữa.

Tôi bất đắc dĩ phải vừa đưa tay ra đỡ đòn, vờ kháng cự một cách vất vả và tỏ ra khá chật vật với những đòn thế múa may đẹp mắt mà lại vô lực của cô nàng Thu Sương này.

– Chát… ! – Tôi khẽ hất tay để hướng cú chặt cổ tay của Thu Sương lên trên.

Chả rõ rằng nhỏ này không vừa ý hay vì biết tôi đang nhường đòn hay sao mà lại bất thần dừng tay rồi lui về thế thủ, không đánh loạn xị như vừa nãy nữa.

– Quất ổng đi chị, sắp thắng tới nơi rồi !
– Thu Sương đánh đẹp quá, học từ nhỏ có khác !

Tôi thì lúc này chỉ muốn phá ra cười với đám quần chúng xung quanh, ừ thì rõ là Thu Sương đánh đẹp thật đấy, hệt như phim chưởng nói về Thái Cực quyền, chỉ tệ một nỗi là đòn thế không hung hiểm, và không có lực tí nào cả. Cứ chầm chậm chầm chậm, thỉnh thoảng nương theo tay tôi hòng tìm sơ hở để biến chiêu, thế nhưng khi Thái Cực quyền dựa tay vào tôi thì trong Vịnh Xuân quyền gọi đó là thính kình niêm thủ, thế quái nào mà tôi bị mắc lừa mồi đòn được. Thế nên đám đông xung quanh nhìn vào thì thấy có vẻ như tôi đang bị Thu Sương áp đảo, nhưng sự thật là mọi đòn tấn công của nhỏ này vào tôi đều bị khéo léo và kín đáo phản bật trở ra, hệt như ném sỏi vào một con vụ đang xoay vậy.

Chính vì thế Thu Sương chật vật một hồi mà vẫn không dụng được tiêu chí dùng nhu khắc cương để áp chế tôi, mà ngược lại cô nàng đã vẻ như mất sức chiến đấu vì trông khá mệt mỏi, riêng tôi thì vẫn vững như bàn thạch.

– Dừng được chưa ? Nãy hiểu lầm thôi, anh xin lỗi ! – Tôi nói giọng cầu hoà.
– Hay nhỉ, chê người ta xong rồi xin lỗi, giờ tôi tát vào mặt anh xong xuôi mới nói xin lỗi thì có được không ? – Thu Sương hằn học đáp lại.

À được, rượu mời không uống thích uống rượu phát, thế thì cứ bơi vào đây, bản vương chấp hết !

Nghĩ là làm, tôi quyết định chiến đến cùng với nhỏ này, hôm nay phải dạy cho cô tiểu thư đanh đá kia một bài học nhìn đời mới được.

Đang tính cách nghĩ xem làm cách nào hạ Thu Sương một cách nhẹ tay và không làm bẽ mặt nhỏ này để Tuấn rách còn đường học tiếp thì nữ đối thủ của tôi đã lùi người lại rồi hít thở thật sâu.

– ” Trò gì nữa đây ? ” – Tôi lấy làm thắc mắc nhưng cũng lùi vào thế giới bị.

Tích tắc sau đó, Thu Sương lại lướt thật nhanh vào tôi và dụng ra đòn chấn cổ tay của nội gia quyền, vẫn như những lần trước, tôi dễ dàng dùng tay mình thính kình rồi đánh bật trở ra. Thế nhưng lần này có sự đổi khác, ngay khi tay tôi vừa chạm tay Thu Sương thì nhỏ này vội nương lực theo như đã đoán biết trước rồi đẩy mạnh, hướng thẳng tay tôi vào trở lại… ngực tôi.

Khá bất ngờ trước tình huống này, tôi bèn thu tay lại hòng làm mất đà Thu Sương rồi bất thình lình giật chỏ sang, thế nhưng tôi lại cũng nhớ ra mình đang đấu với con gái, vì vậy hữu chiêu của tôi bất đắc dĩ biến thành hư chiêu, và tiêu tán vào thinh không bằng một động tác tay bỏ lơ đầy khó hiểu.

Chớp ngay thời cơ đó, Thu Sương xoay người lại đúng một vòng rồi chấn mạnh tay mình vào tôi:

– ” Cái… gì… nhỏ này biết phát kình….. ! ” – Tôi điếng hồn khi nhận ra tình thế của mình, vì vừa nương tay nhượng đòn chỏ là tôi đã bước ngay vào thế của một chiêu thức nào đó trong Thái Cực quyền, và Thu Sương không ngần ngại gì mượn lực tay của tôi mà xoay người đánh mạnh vào vùng chấn thuỷ.

– Uỳnh…… !

Tôi sẽ gần như hứng trọn đòn phát kình mãnh liệt vừa rồi nếu như không nhanh tay khom người xuống để gia tăng khoảng cách tiếp đòn rồi mới dùng tay đỡ lấy phần nào. Dù đỡ đòn được nhưng tay phải tôi cũng tê rần đi vì đòn phát kình đầy bản sắc nội gia quyền khi nãy của Thu Sương.

Thành thật mà nói thì nhỏ này rất có thiên khiếu võ thuật, vừa thấy tôi có sơ hở là ngay lập tức mượn chấn lực rồi hoá thành kình lực mà đánh thẳng vào đối thủ. Nói về phát kình thì phải nói tôi đã từng đánh qua nhiều trận với nhiều đối thủ, nhưng Thu Sương là nhỏ con gái đầu tiên mà biết phát kình.

Vì vậy tôi có hơi nóng máu, sau khi đỡ đòn liền ngay lập tức dụng ra tốc độ nhanh nhất của mình rồi kéo tay Thu Sương ngược trở lại, chỉ sau một lần biến chiêu niêm thủ là tôi đã khoá lại được cả hai tay của nhỏ này chỉ bằng một tay của mình:

– Vù… Oạch……. !

Thu Sương còn chưa kịp mừng vì vừa đánh trúng được tôi thì đã bất ngờ bị khoá tay không làm gì được, và chỉ trong chớp mắt thì đã bị tôi nhập nội, và tôi… đưa thật sát mặt mình vào khuôn mặt nhỏ này mà trừng mắt gằn giọng hỏi:

– Còn muốn đánh nữa không ?
-………….. !

Không một động thái chống cự, cũng không một phản ứng gì được thể hiện ra.

Thu Sương lúc này chợt đỏ bừng cả mặt rồi im lặng không nói gì sất.

– Ơ……. ! – Tôi khá bất ngờ, quay trở lại trạng thái lúng búng trước con gái, vội thả tay Thu Sương ra rồi bước lùi trở lại luôn mấy bước, rời khỏi sân đấu.

Tất cả mọi người trong sân lúc này đều bất ngờ nhất thời không biết phải phản ứng gì, riêng tôi thì khá ngượng với đòn khoá tay khi nãy của mình, chẳng nói chẳng rằng vội lầm lũi dắt xe ra cổng rồi đạp xe chạy biến.

– Ê… chờ tao mậy ! – Giọng Tuấn rách gọi í ới đằng sau lưng.

– Gì ? – Tôi giảm tốc độ lại.
– Mày đánh em tao vậy rồi sao bữa sau tao đi học nữa ? – Nó nói giọng trách cứ.
– Chả biết, ai bảo nhỏ đó hung hăng quá chi, tao nhường hết cả rồi còn gì ! – Tôi nhún vai bực dọc đáp.
– Nhưng nó là con gái mà, mày nhường là chuyện dĩ nhiên, giờ thì lộ ra là mày biết võ rồi ! – Tuấn rách than vãn.
– Kệ, chứ mày nghĩ xem, khi nãy nếu đúng là tao không biết võ thật thì nhỏ Sương của mày hoá ra bắt nạt người mới tập à ?

Nói rồi tôi quay xe đạp thẳng về nhà, bỏ mặc Tuấn rách đang đần thối ra vì chẳng biết phải xử trí như thế nào cho phải.

Riêng tôi thì… kệ quách Thu Sương của nó, tôi chả quan tâm, đây chỉ là chuyện cỏn con, bởi mối lo của tôi lúc này chính là buổi thẩm vấn của Tiểu Mai vào chiều ngày mai, về vụ việc của Dạ Minh Châu phá đám.