Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 77

Phần 77

Nghe Trân nói xong mà tôi vẫn tỉnh bơ vì… chả hiểu mô tê gì sất:

– Anh thích ăn thì sao em phải biết nấu ?

Trân thoáng tròn mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên rồi rất nhanh, con bé lấy lại vẻ bình thản như thường ngày:

– Thì… em biết nấu mới phụ được chị Mai, mà có vậy thì anh… với bạn bè anh mới ăn món Nhật được chứ !
– Ừ nhỉ, giỏi đó, cố gắng phát huy nha, hì hì ! – Tôi sướng rơn, cười toét mang tai.
– Hứ, chán thầy ghê thầy ơi ! – Trân lắc đầu thở dài rồi bước thẳng ra nhà sau.

Tôi dắt xe Trân lại cho ngay ngắn rồi cũng lục tục bước vào theo, ra sau bếp đã thấy Trân tíu tít với Tiểu Mai không hết lời:

– Woa, chị làm nhiều món quá vậy ? Chút cho em ăn với nha !
– Ừa, nhưng phải phụ đã ! – Tiểu Mai trả lời, nàng lại đeo tạp dề vào sau khi rửa chén xong.

– Em nghỉ chút đi rồi hẵng làm ! – Tôi cảm thấy hơi ái ngại vì Tiểu Mai sáng giờ làm bếp không ngơi tay, vừa rửa chén bát xong lại bắt tay vào làm ngay các món khác.
– Giờ là 1 giờ hơn rồi, 4 giờ mọi người tới, em không nấu ngay là không kịp ! – Nàng đáp.

Và ngay sau đó, Trân chập hai tay vào nhau rồi tủm tỉm cười:

– Gì nữa ? – Tôi thấy vậy bèn thắc mắc hỏi.
– Đã xưng ” anh em ” rồi, tình cảm quá ! – Trân kéo áo Tiểu Mai mà cười nắc nẻ.
-……. ! – Tiểu Mai lặng yên không đáp, nàng vờ như đang cặm cụi với lọ gia vị trên bàn.

Chỉ có mỗi tôi là ngu thêm tập hai, khi mà buột miệng thốt ra một câu không thể dốt hơn dành cho bé Trân:

– Thì anh cũng xưng ” anh em ” với em mà !

Tôi vừa nói xong là cả Tiểu Mai lẫn bé Trân đều quay sang nhìn tôi chằm chằm:

– Sao…. ? – Tôi hoảng hồn, cảm thấy có điềm chẳng lành.
– Anh lên trên nhà chơi đi, dưới đây tụi em làm được rồi ! – Tiểu Mai thở hắt ra nói.

Khi không bỗng dưng bị đuổi mà chẳng hiểu mình đã làm sai chuyện gì, tôi đành thất thểu bỏ lên phòng khách ngồi. Lúc đi ngang qua chỗ Trân đang đứng thì con bé nhón chân lên khẽ thì thầm vào tai tôi:

– Thầy ngốc quá, thầy ơi !
– Là…. sao… ? – Tôi vội ngoái đầu lại hỏi.

Thế nhưng Trân không trả lời mà làm lơ quay đi về phía bếp, rướn người mở tủ trên cao rồi lôi ra một chiếc tạp dề khác, vẻ như con bé đã sang nhà Tiểu Mai chơi nhiều lần rồi nên mới rành rẽ vị trí mọi thứ như thế.

– Rượu này làm gì vậy chị ? – Trân quay sang hỏi.
– Để làm nước sốt, món Yakitori đấy ! – Tiểu Mai trả lời.
– Yaki…… ! – Trân nhướn mắt vẻ quên mất đây là món gì.
– Là gà nướng xiên que ! – Tiểu Mai cười rồi khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Trân như trách yêu.

– À… em nhớ rồi, thế que đâu ?
– Để dưới bàn ấy, em rửa lại một lượt đi !
– Chà, hôm nay nhiều món quá, vất vả rồi đây !
– Ừa, cũng không nhiều !

Cứ thế, Tiểu Mai và Trân hệt như mải mê với chuyện bếp núc mà tảng lờ luôn sự có mặt của tôi ở trong bếp, dù rằng tôi vẫn đứng ngay cạnh tủ lạnh chứ chưa có hề rồi khỏi phòng ăn.

Mà vừa rồi tôi có làm gì sai đâu trời, tự nhiên bị đuổi, đúng là lãng xẹt !

Không nghĩ ngợi thêm nhiều, tôi quyết định mở tủ lạnh lôi dĩa bánh nhân đậu xanh cùng với chai trà lạnh Tiểu Mai để sẵn rồi tót lên trên nhà mà tận hưởng lạc thú trần gian. Ngồi phịch xuống ghế đệm, cho tay nhón mẩu bánh thơm phức vào miệng rồi nhấp một ngụm trà đào:

– Ngon đáo để ! – Tôi gật gù.

Người ta có câu ” Ăn được ngủ được là tiên “, thế nên tôi cũng không ngoại lệ, sau khi ních căng bụng bữa trưa thịnh soạn rồi lại nhồi nhét thêm mớ bánh ngon lành, nốc gần hết chai trà đào rồi thì tôi bỗng thấy căng da bụng, chùng da mắt, rồi cứ vậy mà lăn ra ghế ngủ luôn lúc nào không hay biết.

Mà tôi ngủ thì thường rất ít khi mơ, chỉ có trưa hôm nay trong lúc ngủ, tôi lại cảm thấy mình đang trôi lơ lửng mà lại rất bồng bềnh. Đã bao giờ bạn mơ, mà biết rõ là bạn đang mơ chưa ? Tôi lúc này là đang ở trạng thái như vậy đấy:

– Ể, mình đang mơ nè, làm quái gì là thật được ! – Tôi cười thích chí.

Rồi từ đâu giữa thinh không bất chợt hiện ra cái đùi gà to tổ nái, tôi vội ôm lấy mà nhai ngấu nghiến, nhưng chỉ vừa nhai đến nhát thứ ba thì tôi lại cảm thấy răng mình dính chặt vào… xương ggà mà mãi không rút ra được.

Và cái đùi gà bắt đầu mọc… cánh, ngay sau đó nó vỗ phạch phạch rồi phóng vút lên không trung, mặc kệ tôi vẫn còn đang dính răng vô trong xương, cứ thế đùi gà có cánh bay nhanh thật nhanh, còn mặt tôi thì vẫn cắm chặt vào nó bằng… răng của mình.

– Ớ… ớ….. ! – Tôi ú ớ không thành lời, tay chân bắt đầu quờ quạng.

– Dậy, dậy !
– Ớ… răng….. răng… ! – Tôi thốt lên.
– Răng cỏ gì ? Dậy ngay, cái thằng này ! – Giọng của Luân khùng bên tai, rồi nó đưa tay vả vào mặt tôi bôm bốp.

– Tỉnh chưa mầy ?
– Ớ…. ủa ? Mày đó hả khùng ? Vô lớp rồi à ? – Tôi mở bừng mắt chồm dậy.
– Lớp gì ? Nghỉ học rồi mà, mày ngủ mê à ? – Thằng Luân sửng sốt.
– Ờ… vậy hả ?…. ! – Tôi dần nhận biết được mọi thứ xung quanh.

Hoá ra nãy giờ là tôi nằm ở ghế nhà Tiểu Mai mà ngủ say quá nên mơ tưởng bậy bạ lúc nào không hay, dù rằng trước đó tôi còn đinh ninh rằng mình biết là mình… đang mơ. Thế mà giờ đây sau giấc mơ hãi hùng bị đùi gà kéo răng bay đi thì tôi thấy lưng áo mình ướt đẫm mồ hôi, nhìn lại thì Luân khùng đã ngồi trước mặt:

– Mày tới hồi nào vậy ? Tụi kia đâu ? – Tôi đưa tay quệt trán hỏi.
– Tụi nó dưới bếp, vừa tới thôi ! – Thằng Luân hất hàm.
– Nhanh thế ! – Tôi ngồi thẳng người dậy, quả thật là dưới bếp đang ồn ào náo nhiệt tiếng cười nói của mấy thằng bạn tôi, đưa mắt nhìn ra sân thì đã thấy xe đạp chất thành hàng gần cả chục chiếc.
– Nhanh gì, 4 giờ hơn rồi mày ! – Nó nhún vai đáp.

– Gì… nhanh vậy ? – Tôi lại đờ người ra.
– Nam, Nam, dậy chưa tao hỏi mày cái này ! – Thằng Tuấn rách chạy lên nhà đầu tiên.
– Để tao hỏi trước, cái đệch ! – Dũng xoắn nhảy ra chen ngang.
– Tụi mày phải chừa đường cho thương binh chứ, tao hỏi trước ! – Quân sư Sơn đen làu bàu bước lên tiếp theo.

– Ơ ? Thằng Sơn ? Mày khoẻ chưa ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
– Tàm tạm, vẫn còn ê ẩm, hic ! – Thằng Sơn khẽ nhăn mặt rồi ngồi xuống cạnh tôi.
– Kệ bà nó, tao hỏi mày chút ! – Tuấn rách thò mặt vào.

Và rồi cả ba thằng đều cùng hỏi một câu y xì như nhau:

– Nhỏ nào ở dưới bếp dễ thương quá vậy mày ? Giới thiệu cho tao với !

Dù mới ngủ dậy nhưng đầu óc tôi vẫn còn minh mẫn lắm, ngay lập tức nghiến răng ken két mà thu nắm tay lại, gằn giọng nói:

– Đệch…. em yêu của tao mà tụi mày đòi giới thiệu hả ?
– Em yêu nào ? Tao tưởng mày… với Trúc Mai mà ? – Thằng Luân chưng hửng.
– Trời đất, thằng này bắt cá hai tay ! – Sơn đen ôm mặt rú lên.

– Ủa ? Ơ… tụi mày hỏi nhỏ nào ? – Tôi đần mặt ra.
– Con nhỏ răng khểnh mặc áo thun trắng ấy, đang nấu ăn kìa ! – Dũng xoắn lay vai tôi liên tục.
– Á… à…. là Trân, học trò tao ! – Tôi ngớ người nhớ ra là dưới bếp còn có bé Trân, thế mà ngủ xong một giấc tỉnh dậy lại quên mất, cứ đinh ninh rằng sau nhà ăn chỉ có mỗi Tiểu Mai.

– Học trò ? Mày là thầy à ? – Thằng Luân ngạc nhiên.
– Ừ, hồi trước tao có dạy kèm cho con nhỏ ! – Tôi trả lời.
– Nó dễ thương quá, tí nói giúp tao vài câu đi ! – Sơn đen thỉnh cầu.
– Không, tao còn độc thân mà, nhường tao đi ! – Dũng xoắn nói xen vào.
– Chớ mày tưởng tao có vợ rồi chắc ? – Tuấn rách quắc mắt sừng sộ.

Mặc kệ cả ba thằng dại gái đang giành nhau tán tỉnh bé Trân chí choé, tôi đứng dậy rồi lững thững đi ra nhà sau, chưa kịp hỏi Tiểu Mai nhà tắm chỗ nào để rửa mặt thì đã thấy tụi thằng Chiến ngồi chễm chệ tại bàn ăn

– Mai à, phải nói là trong lớp mình rất phục bạn, phục sát đất, vừa đẹp lại vừa giỏi, nấu ăn ngon hết xẩy bà bảy ! – Thằng Chiến búng tay cái chóc.
– Chuẩn, thơm nức nở, nghe mùi là biết ngon rồi ! – Khang mập nghệch mặt ra mà hít hà.
– Hì, gần xong rồi ! – Tiểu Mai mỉm cười, đưa tay đậy nắp xoong trên lò gaz lại.
– À… bé kia nấu ăn cũng giỏi đấy chứ, em học trường gì vậy ? – Thằng Quý tranh thủ cơ hội, quyết định phỗng tay trên ba thằng còn đang cãi nhau ỏm tỏi trên nhà.
– Em học trường anh luôn đấy, khối buổi chiều ! – Trân thản nhiên trả lời.
– Ừ, em học lớp nào, nhà ở đâu ? Mà… đã có bạn trai chưa ? – Thằng Quý tuôn một tràng liên tu bất tận.
– Anh đi mà hỏi cảnh sát hộ tịch ấy ! – Dè đâu Trân nhún vai đáp rồi quay đi, bỏ mặc thằng Quý đang há hốc mồm vì bị kê tủ đứng vào miệng.