Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 65

đầu tư bitcoin

Phần 65

Chừng mươi phút sau, khi hội bàn tròn cố nén thương tích mà bước lại gần chỗ tôi với thằng Huy, tụi nó sửng sốt khi thấy thằng đầu sỏ tiểu nhân đang thê thảm chưa từng thấy với thương tích đầy mình, tôi dù có khá hơn một chút nhưng vẫn trong tả tơi không kém:

– Đưa tao cái máy ghi âm đi Xung ! – Tôi nói.
– Ừ ! – Thằng Xung lấy máy ra đưa lại cho tôi.

Chừng như thấy thằng Huy vẫn còn đang lờ đờ, tôi đứng dậy cầm chai nước mà dốc vào miệng nó một ngụm:

– Tỉnh rồi thì nghe tao nói ! – Tôi nhìn nó, vung vẩy chiếc máy ghi âm trước mặt, rồi tháo cuộn băng ra.
-………. ! – Thằng Huy ngước mắt nhìn tôi.

– Thật ra, nếu không phải tao không nghe được câu chuyện mày kể với tụi thằng Bin về vụ mày muốn tán tỉnh Trúc Mai xong rồi vứt bỏ thì tao đã không làm như vầy, mày cũng sẽ không có ngày này. Nhưng tao ghét nhất là những thằng sở khanh đểu giả như vậy, lúc đó… ừm, tao chỉ đơn giản nghĩ là tao học giỏi hơn mày thì mày cũng sẽ đường hoàng mà tranh đua với tao !
-……. !
– Nhưng mày lại chọn cách tiểu nhân bỉ ổi mà giở những trò đểu cáng, đâm thọt sau lưng bạn bè tao, đến cả trẻ con mày cũng đánh…. !
-……. !
– Ngay từ đầu, khi biết được mày là một thằng đầu sỏ chỉ ngồi trong bóng tối mà chỉ đạo cho tụi đàn em chứ không chịu lộ mặt, tao đã biết lôi mày ra ngoài ánh sáng sẽ rất là khó, trừ khi là tự mày nhận những gì mày đã làm !
-………….. !
– BanBan đầu, tao để cho Sơn đen tiếp cận mày, làm điệp viên hai mang, là mục đích để sau này tiết lộ thân phận thằng Sơn thì sẽ nhử mày ra mặt, tao mới có cớ ép mày khai nhận. Thế nhưng tao chẳng ngờ là mày ra tay sớm vậy… ừm, đó là sai lầm lớn nhất của tao trong chuyện này. Về phần A Lý, chính thằng bạn này của tao mới là người đội mũ đen mà tao gửi đi trả đũa những trò hèn hạ của bè lũ chúng mày, tao chắc chắn khi mày hạ được ” người mũ đen ” mà mày cho là thật vào tối hôm qua, mày vui lắm nhỉ ?

– Mày… im đi… ba tao… gia đình tao không để yên vụ này đâu…. !
– Ồ, mày dựa dẫm gia đình nhiều lần phết nhỉ, cả lần vụ đánh con ông thầy bên trường Chuyên nữa !
– Rồi mày xem, cả đám tụi mày, bị đuổi học… để xem !
– Hê, tao e rằng không được đâu, vì còn có cuộn băng ghi âm này, có cả thằng Xung !
-……. ??!!
– Mày sai lầm rồi Huy à, không biết địch biết ta, mày đâu biết mẹ của Xung là phóng viên toà báo nhỉ, nếu vụ này mà gia đình mày muốn làm to chuyện lên, e rằng hậu quả mà gia đình mày nhận lại sẽ lớn hơn bọn tao rất nhiều đấy !
-……………. !
– Đoạn băng ghi âm này mà vào tay nhà báo, thì tao nghĩ trang nhất báo ngày mai chắc sẽ giật tít bạo lực học đường, con trai của một nhân vật kinh doanh có tiếng ở Phan Thiết, nhỉ ?
– Khốn kiếp… thằng thủ đoạn !
– Tao nghĩ nhà mày cũng trọng danh dự lắm đấy, thế nhưng vụ này bị khui ra, thêm cả vụ mày đánh người hồi cấp 2 đã bị bưng bít…. Haizz…. Nếu tao là gia đình mày, chắc tao sẽ lựa chọn im lặng thôi, bởi những gì mày nói trong đoạn băng sẽ là bằng chứng chống lại gia đình mày trước toà đấy !
-……… !
– Chắc mày sẽ đi cải tạo, ở trại giáo dưỡng thanh thiếu niên chẳng hạn ?
-…………….. !

Tôi quay sang thằng Xung:

– Xung, tao nhận lỗi vì đã lôi mày vào chuyện này, nhưng đây là cách duy nhất để đám tụi tao có thể lôi đầu thằng mạt hạng này ra, đánh cho nó một trận mà không lo bị gia đình nó làm lớn chuyện. Thế nhưng như đã nói từ đầu, mày có giao đoạn băng đó cho mẹ mày hay không là quyết định của mày, vậy nhé ?
-…….. ! – Hội bàn tròn hồi hộp đợi quyết định của thằng Xung.
– Ừm… tao sẽ xem thái độ của nhà thằng Huy thế nào, dù gì tao cũng ủng hộ tụi mày mà ! – Thằng Xung gật đầu.

Tôi nhìn thằng Xung bằng ánh mắt cảm kích, rồi quay sang thằng Huy nhếch mép:

– Vậy nhé, giờ tao nghĩ mày nên gọi điện nhờ gia đình mày đến đây hốt từng thằng về, chứ tụi mày thì.. chậc, hết lết đi được rồi… còn làm gì, nói gì sau đó nếu gia đình mày hỏi tại sao thì đó là chuyện của mày nhé !
-……….. !
– Nhớ là đoạn băng này về nhà tao sẽ sao ra nhiều bản, nên mày sau này có tìm một mình thằng Xung thì cũng vô dụng thôi ! À, mày có thể tố cáo bọn tao đánh mày, thế nhưng… tao nghĩ toàn bộ lí lẽ đều thuộc về bên tao hết cả rồi, thế nhé !
-……………….. !

Tôi ngồi ở góc sân nhìn hai đôi nắm đấm đã trầy xước và toé máu, thằng Huy dựa hẳn người vào cột khung thành, nó thều thào:

– Mày… thì có khác gì tao chứ ?

Nhẹ lắc đầu, tôi đưa mắt nhìn nó đáp:

– Khác một điểm, tao không phải là mày !

Rồi tôi đứng dậy sau khi để chai nước lại cho nó, cùng cả đám dắt xe ra về:

– Anh em… thắng rồi đấy… chuyện gì để sau hãy nói, giờ tao về nha ! – Tôi gượng cười vì bả vai đau điếng.
– Ừ… mà… trưa giờ học về mày không về nhà luôn à ? – Khang mập hỏi.
– Ừm… nên giờ tao về lẹ nè, bye nha, tụi mình sẽ tận hưởng chiến thắng sau ! – Tôi cười cười rồi lên xe đạp về trước.

Dọc đường về, tôi thở phào nhẹ nhõm vì gánh nặng trong lòng bấy lâu nay đã được dỡ bỏ đi, tất cả mọi ân oán thù hằn xem như tạm giải quyết xong. Mối lo trước mắt bây giờ chính là… việc trưa giờ học về mà tôi quên không gọi điện báo về nhà, chắc mẹ tôi đang lo lắm đây.

– ” Chậc.. còn cả mớ vết thương này nữa… chắc bịa là mình đá banh bị chơi xấu thôi ! ” – Tôi nghĩ bụng rồi đạp về nhà.

Suy nghĩ là một chuyện, hiện thực là một chuyện khác, khi mà tôi vừa dắt xe vào tới sân nhà, bước vào phòng khách là đã đứng chết điếng vì trước mắt tôi lúc này là cả gia đình tôi gồm ba, mẹ, ông anh bá đạo và còn có cả Tiểu Mai đang ngồi ở phòng khách, gương mặt ai nấy lộ vẻ lo lắng. Trông thấy tôi đầu tiên là mẹ, bà vội đứng bật dậy đi tới thật nhanh:

– Trời… Nam… con bị gì vậy ? Sao đi học xong mà không về nhà….. ??
– Con….. ! – Tôi định bịa ra như trước là mình đá banh bị té.

Thế nhưng trước tình cảnh nghiêm trọng như thế này, ba tôi nghiêm mặt nhìn thẳng vào tôi, ông anh thì chả buồn nói gì, chỉ ôm trán thiểu não, và Tiểu Mai thì cắn môi lo lắng:

– Để cho nó nói ! – Ba tôi ngắt lời mẹ.
– Dạ… con… con…… ! – Tôi lắp bắp, quên cả cơn đau bên vai.
-……… !
-……………… !

Chừng như thấy tôi đang ngắc ngứ, ba tôi mới hừ giọng:

– Ba cho mày học võ để mày đi đánh nhau à ? Mày giải thích sao đây hả ?
-……… ! – Tôi điếng hồn, hoá ra gia đình tôi đã biết tất cả.
– Học xong không về nhà, cũng không gọi điện báo một tiếng, mày không biết cả nhà lo thế nào à ? Mày có còn là con trai nhà này không ? Không có bạn mày đến đây thì chắc giờ cái nhà này đã đăng tin tìm mày rồi ! – Ba tôi quát.
-………. !
– Mày không tự biết gia đình này thế nào à ? Rồi lỡ mọi người biết nhà này có thằng con đi đánh nhau, họ nhìn vào ba, vào mẹ mày mà đánh giá sao đây ? Hả ?
-…………… !

Mẹ tôi im lặng đứng cạnh bên không nói, vẻ chừng như bà đang lo lắng cho những vết bầm trên người của tôi hơn. Mỗi ông anh là tặc lưỡi lắc đầu nhìn tôi ra chiều thông cảm, riêng Tiểu Mai thì nàng cứ cúi gằm mặt mỗi khi tôi đưa mắt nhìn nàng.

– Mày dắt xe ra ngoài, đưa bạn mày về lại nhà, rồi mày về đây, ba xem mày ăn nói gì đây ! – Ba tôi nói rồi chỉ tay ra ngoài.

Tiểu Mai ấp úng thưa chuyện ngay:

– Dạ… thôi bác, con tự về được mà… Nam đang bị đau… !
– Con cứ để nó đưa về, bạn nó thì nó đưa, có sức đánh nhau mà không có sức đạp xe à ! – Ba tôi ngắt lời.

Tôi không dám hó hé chút gì, vì ba tôi đã nói là cấm có cãi, chỉ lủi thủi dắt xe ra ngoài:

– Chạy xe cẩn thận đấy… con trông nó dùm bác… ! – Mẹ tôi thì thào như không muốn để ba tôi nghe thấy.
– Dạ… ! – Tiểu Mai ngần ngừ gật đầu.

– Chở được không…. Nam… ? Hay để mình…. ? – Tiểu Mai ái ngại.
– Lên đi ! – Tôi lạnh lùng nói.

Tiểu Mai líu ríu ngồi sau yên xe, rồi tôi uất ức đạp xe đi, quên cả cơn đau của những vết thương lúc này trên người mà chỉ mong được tránh mặt ba tôi càng xa càng tốt. Dọc đường đi, tôi chẳng nói với Tiểu Mai câu nào, chỉ lầm lũi đạp xe mà cũng chẳng thèm để ý rằng mình đang đi đâu, chỉ nghe những câu nói lúc này đang dội vang trong đầu.

– ” Mình đánh nhau vì bạn bè mà… mình có phải là thằng côn đồ đâu chứ… ! “

– ” Tiểu Mai lại không biết điều đó, lại đi nói hết cho nhà mình biết, có cần thiết phải vậy không ? Có gì to tát đâu chứ, nói ra chỉ để người lớn họ lo thêm ! “

– ” Mình ức là vì không phải bị ba chửi, ừ ba chửi đúng mà, nhưng….. ! “

Nhưng tôi uất ức là vì… tôi không muốn mình bị mắng trước mặt người con gái mình thích, tôi không muốn Tiểu Mai thấy hình ảnh tôi bị ăn chửi như tát nước vừa nãy…. !

Tôi đánh nhau là vì bạn bè… vì Tiểu Mai mà… sao nàng lại….. !

Còn chưa kịp tận hưởng chiến thắng thì đã vậy… sao cái số mình… sao không lúc nào được trọn vẹn vậy chứ……. !

Trong cơn phẫn uất, tôi cắm đầu cắm cổ đạp xe chạy thẳng luôn ra bờ biển Đồi Dương, mãi khi dừng xe lại thì tôi mới nhận ra mình đã đứng ở bãi gửi xe:

– Sao vậy…. nhà mình….. ! – Tiểu Mai ngập ngừng không dám nói hết câu.

Nhưng tôi không buồn trả lời, dắt xe vô bãi gửi rồi hầm hầm đi theo hướng thẳng ra ngoài bờ cỏ Novotel ở bãi biển. Dọc lối đi, tôi trông thấy có một người đang leo lên mái hiên của quán coffee bãi biển mà kéo một cành mai vàng vẻ như nở quá sớm lên trên nóc nhà lợp cỏ rơm làm những cánh mai vàng rơi lả tả trong gió, sẵn tâm trạng đang uất ức, tôi đâm ra giận dữ một cách vô cớ mà nghĩ thầm…. chửi đổng:

– ” Có cây mai Tết để trồng cũng không biết chăm sóc, giờ nó nở ra tét lét thế này thì Tết ngắm lá xanh à ? Lại còn kéo lên nóc, gió nó không thổi bay luôn cái cây là may, đồ… đần… ! “

Ra đến bờ cỏ, tôi dừng lại nhìn xa xăm về phía biển, lòng chỉ muốn hét lên thật to cho vơi đi nỗi hụt hẫng và uất ức lúc này, thế nhưng Tiểu Mai lại cứ luôn đi sát bên cạnh. Tôi tức tối nói gằn giọng hỏi:

– Đứng đây làm gì ?
– Thì… Nam chở ra đây mà… ! – Tiểu Mai bối rối.
– Vậy đến nhà tôi làm gì ? Mách cả nhà biết là tôi đi đánh lộn à ? Tôi đánh nhau vì ai, có biết không ? Hả ? – Tôi được nước lấn tới.
– Mình… là… bác gái hỏi… mình…. ! – Nàng khổ sở lắc đầu.

– Biết thì phải nói cho người khác biết theo à ? Không giữ im được sao ?
-……. !
– Giờ nói ra rồi đấy, thấy có ích gì không ? Hay vui vì tôi bị mắng ?
– Không… mà…. !
– Thế sao phải nói ? Nãy ở nhà chắc kể tội dữ lắm hả ? Sao giờ không nói được gì thế ?
-……… !

Trong cơn uất ức, tôi tức giận nói như quát:

– Về đi !

Tiểu Mai như không còn tin được những gì đang nghe thấy, nàng sửng sốt một thoáng lặng nhìn tôi đầy bất nhẫn, đôi bờ vai run lên:

– Tôi… có điểm nào không tốt ?…. Mọi việc tôi làm đều vì anh…… !
-……….. !

Nàng nấc nghẹn không thành tiếng:

– Ngày… hôm ấy, tôi buông tay anh ra là vì tôi muốn… tôi muốn để anh lựa chọn… nhưng cuối cùng… tại sao lúc nào tôi cũng luôn là người chỉ biết nhìn anh từ đằng sau… nhìn anh quay đi vì người khác chứ….. !

Tôi chết lặng đứng thừ người ra mà không thể nói được lời nào.

Rồi bằng một nỗ lực dường như kìm lại cơn xúc động đang chực bật oà ra, Tiểu Mai đưa ánh nhìn phẫn uất về phía tôi:

– Ngày hôm nay… anh đuổi tôi… thì từ nay về sau… ta không gặp lại nhau nữa… tôi… tôi cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa… Vĩnh biệt !

Và Tiểu Mai quay đi thật nhanh, nàng khó nhọc đưa từng bước đi trên thảm cỏ xanh mướt và hiền hoà ngày nào, nay chỉ còn lại những cơn gió vô tâm vì một phút giây bốc đồng mà thổi bùng lên ngọn lửa giận hờn không đáng có.

Còn mỗi tôi lúc này đang bất động tại chỗ nhìn hình bóng người con gái mảnh mai đang buồn bã bước đi… thế nhưng…..

Tôi… vừa rồi là giận quá hoá ngu mất rồi…..

Tôi…… sao cứ phải tự đánh mất đi điều quan trọng nhất mà tôi luôn muốn thuộc về chứ….

…. ” Cảm giác của người ở lại… không dễ chịu chút nào đâu…. ! “

Cái buông tay của Tiểu Mai ngày ấy….

Không còn phải suy nghĩ gì thêm nữa, không thể chậm thêm một phút giây nào nữa, tôi như người chợt bừng tỉnh mộng mà chạy vụt lên khỏi bờ cỏ, mặc kệ những cơn đau khắp người lúc này, tôi chạy như chưa từng được chạy… tôi phải níu giữ lại hạnh phúc của mình… tình yêu của mình…

Tôi chạy thật nhanh đến nơi Tiểu Mai đang bước đi rồi nắm tay nàng và kéo lại:

– Tiểu Mai…… xin lỗi…. !

Thế nhưng cùng lúc với cái kéo tay của tôi là Tiểu Mai quay vụt lại và giáng một cái tát thẳng vào mặt tôi…

Cái tát không quá nhanh, tôi có thể né được…. chỉ cần lách người một chút là né được, rất đơn giản…. thế nhưng…

– Chát…… ! – Âm thanh của cái tát chát chúa vang vọng giữa rừng dương, tôi đau điếng bật mặt luôn sang bên.

Tiểu Mai sửng sốt nhìn khoé môi tôi rỉ máu ra, nàng thẫn thờ:

– Sao…….. !

Quên cả đau, tôi giữ chặt tay Tiểu Mai, nhìn thẳng vào đôi mắt đã ngấn lệ của nàng:

– Tát rồi… huề nhé…… !
– Kh… o…… !

Rồi không kịp để Tiểu Mai nói dứt từ ” Không “, tôi ôm chầm lấy nàng thật chặt, nhưng lại nhẹ nhàng thì thầm kề tai:

– Xin lỗi… em…. là anh ngu ngốc…. !
-………… !
– Là anh ngu ngốc… ngộ nhận tình cảm của mình suốt hơn một năm nay rồi….. anh xin lỗi… !
-……………….. !
– Để em đợi, để em buồn… là tất cả những sai lầm của anh… tụi mình không huề nữa, mà là anh nợ… nhé… anh nợ em…. !

-………. !
-…. Nhé…. ?… !

Và Tiểu Mai thì thầm vào lòng tôi, thật nhỏ, nhỏ thật nhỏ, phải cố lắm tôi mới nghe được:

– Ngốc… ngốc lắm…… !
– Ừ… anh ngốc nên mới để em đợi lâu đến vậy… nhưng giờ…… !
-… Giờ sao… chứ… ?
– Giờ… anh khôn… ra rồi…. !
-… Hức.. hi…… ngốc…. !

Trong ánh chiều tà của buổi hoàng hôn tại biển Đồi Dương ngày ấy, trong cánh rừng dương của thảm cỏ xanh rì, của những cánh mai vàng đang rơi lả tả theo từng làn gió đang lả lướt lúc này… Tôi ôm lấy người con gái tôi yêu….

Như lần đầu tiên biết nói… như những ngôn từ duy nhất có thể được tạo ra trong phút giây tĩnh lặng và thăng hoa này…..

-……. !
-…………. !

– Tiểu Mai…… !
– Hở…… ?
– Anh… yêu em đấy…. !
-………….. !

Cảm nhận làn tóc mai nhẹ nhàng thơm ngát hương hoa bí mật, cảm nhận hơi ấm khẽ khàng của người con gái mảnh mai như chính tên nàng vậy, cảm nhận cái tựa đầu trìu mến trên vai mình lúc này…..

Tôi… đã nói lời yêu !

đầu tư bitcoin