Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 33

Phần 33

Dù đang gọi là trong tình trạng đắm say mấy hôm nay nhưng tôi cũng xác định mình phải quay trở lại trạng thái tỉnh táo để đánh giá lại tình hình chiến sự của thời gian qua. Đứng trước tấm bảng, tôi lấy bút lông khoanh tròn lại những gì đã đạt được và tính toán cho những việc tiếp theo.

Ở mặt trận thứ nhất, tôi với thằng Minh Huy vẫn còn kình nhau, lợi thế của nó là đang học giỏi và lại vừa kiêm luôn chức cán sự Toán của tôi. Thế nhưng kiếm đã tung ra là kiếm chết, vì vậy tôi có ưu thế phản đòn hơn hẳn nó. Muốn được như vậy, tôi phải tăng cường độ học lên đến mức tối đa để sớm ngày giành lại những gì đã mất, chứ không thể mất luôn những gì đã có được.

Ở mặt trận thứ hai, tôi lúc này có thể gọi là… đã gần như chiến thắng hoàn toàn rồi, bởi tôi cảm nhận rõ tình cảm của Tiểu Mai dành cho mình. Tuy vẫn còn đang ở giới hạn ngại ngùng nhưng được như vậy đã là một bước tiến khá dài.

Và mặt trận cuối cùng, là những tình huống ngoài ý muốn giữa Tiểu Mai với Minh Huy, đó chính là chuyện tập văn nghệ. Tôi muốn giành thắng lợi thì vừa phải cân bằng chuyện học cho mặt trận thứ nhất, vừa phải tiếp tục phát huy ưu thế ở mặt trận thứ hai, và còn phải phá bĩnh ngăn không cho thằng Huy tiếp cận Tiểu Mai ở mặt trận thứ ba.

Thế nhưng tôi lúc này lại chẳng thể làm được chuyện đó, bởi tôi cùng với Khang mập, Dũng xoắn đã bị gạt ra khỏi danh sách tập văn nghệ rồi, nên chả có cách nào để tôi có thể chen chân vào giữa được. Chính vì vậy, giờ giải lao của ngày hôm sau, tôi ngoắc hai thằng Luân khùng và Tuấn rách lại chuẩn bị kế hoạch:

– Ê, tao không được tập văn nghệ ! – Tôi mở đầu chủ chiến.
– Kệ mày chứ ! – Thằng Luân chưng hửng.
– Là sao ? – Tuấn rách thắc mắc.
– Tụi mày… giỡn mặt tao hả ? – Tôi trợn mắt.
– Giỡn gì ? Tự nhiên mày đi nói cái chuyện cả lớp biết rồi làm gì ? – Hai thằng kia cũng phồng mang trợn má cự lại.

– Trời, là tao.. bị cách ly khỏi vòng chiến rồirồi, vụ Trúc Mai đó !

– À…. hiểu rồi, giờ sao ?
– Thì tụi mày chưa bị gạt ra, nên lúc tao không có ở đó, thằng Huy mà giở trò gì thì dập nó dùm tao đi !
– Ơ… bọn tao dập kiểu nào, nó là phó bí thư đó, có mà tao bị dập ngược thì được !
– Không phải, thì ý là thấy nó mon men tán tỉnh Mai thì bọn mày cũng bay vô mà kéo Mai ra chỗ khác, giả vờ hỏi han từa lưa cho nó khỏi có cơ hội tiếp cận chứ sao !
– Ờ… để nghĩ đã !
– Nghĩ gì nữa, cứ vậy đi !
– Chứ mày làm gì ?
– Tao… tao… học bài !

Nghe tụi nó hỏi mà tôi đâm ra ngắc ngứ, ừ ha, chuyện của tôi mà trông cậy vào mỗi bọn nó thì cũng không ổn lắm, vì tụi nó chỉ giúp vài lần được chứ đâu thể muối mặt mà phá bĩnh liên tục chứ. Giờ phải có cách nào mà dằn mặt thằng Minh Huy kìa !

– Mà tập hát ở nhà đứa nào ?
– Nhà tao, như hồi làm trại đó ! – Thằng Luân trả lời.
– Từ mấy giờ đến mấy giờ ? – Tôi hỏi tiếp.
– Thì khoảng 2 giờ chiều đến tầm 5 giờ là vừa ! – Nó đáp.
– Bây giờ bận tập hát hò rồi, tụi tao không dạy bài cho mày được nữa đâu đấy ! – Tuấn rách tiếp lời, nói trúng ngay nỗi lo của tôi.

Vậy là chiều ngày hôm sau, tôi ngồi tự học ở nhà suốt từ 1 giờ đến tận gần 4 giờ mà trong lòng cứ bất ổn không yên, vì chả biết chiều giờ thằng Huy nó có giở trò gì không.

– Giờ sao trời ? – Tôi gãi đầu liên tục.

Cứ thế tôi biết mình sẽ chẳng tập trung học tiếp được nữa, nghĩ tới lui một hồi tôi quyết định… dắt xe ra ngoài và ôm theo cặp sách mà chạy thẳng đến nhà thằng Luân. Đến đầu đường nhà nó, tôi vờ chạy ngang qua rồi nhìn vào bên trong, đúng là đám bạn bè lớp tôi đang túm tụm lại trong sân nhà thằng Luân. Nhưng tôi lại chẳng thể chạy xộc thẳng vô, vì không phận sự miễn vào mà, suy đi tính lại rồi chạy lòng vòng cả mười mấy phút đồng hồ mà chả biết làm gì, tôi ngắc ngứ dừng xe đứng từ ngoài nhìn vô, căng mắt xem thử Tiểu Mai đang ở đâu.

Và rồi cứu tinh của tôi đã tới, vừa nhác thấy mặt tôi ở ngoài là thằng Chiến đã hét toáng lên:

– Ê vô chơi mậy, Nam !

Ngay sau tín hiệu của thằng Chiến là gần hai mươi cái đầu cùng đồng loạt quay ra bên ngoài, rồi tụi nó bắt đầu nhao nhao cả lên khi thấy tôi bối rối dắt xe vào trong:

– Ớ… nó làm gì tới đây thế ?
– Chắc là lo sốt ruột, hè hè !

Nhỏ Phương còn chơi ác, quay vô trong kêu lớn:

– Trúc Mai, chồng đón nè !

Tôi nghe đến đó thì giật mình mà tim muốn vỡ tung thành ngàn mảnh, lúng búng chả biết nói gì, chỉ cố ra vẻ tự nhiên mà cười trừ lấy lệ:

– Tao.. học về chạy ngang qua thôi !

Và đưa mắt nhìn theo hướng tụi bạn chỉ, tôi thấy Tiểu Mai ở bên trong đang ngồi trên ghế, nàng đang đệm Guitar cho mấy đứa khác hát theo. Nghe tiếng nhỏ Phương gọi thì nàng cũng quay ra ngoài và nhìn tôi đang đứng gãi đầu ấp úng. Vẻ như tụi bạn tôi cũng hiểu ý, chúng nó hết ham soi mói mà quay trở lại với việc tập hát và đùa giỡn. Chỉ có thằng Minh Huy là nhìn tôi như muốn lao ra ăn thua đủ, nhưng tôi mặc kệ, và cũng phớt lờ luôn ánh nhìn của Khả Vy mà đi lướt qua em ấy, bởi tôi với Vy bây giờ chẳng còn chút gì cả, tôi bước đến chỗ Tiểu Mai cười toe:

– Hì….. ! – Rồi tắc tị.

Nàng cũng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi buông đàn ra, đứng dậy nói:

– Mình nghỉ tay chút, mấy bạn tập sau nha !

Rồi nàng khẽ nói với tôi:

– Ra chỗ ghế đá kìa !

Một chốc sau, Tiểu Mai ngồi ở ghế đá, tôi thì ngồi trên yên xe dựng kế cạnh nàng, hai đứa cùng nhìn bâng quơ mà chẳng biết nói gì. Khoảng lặng quen thuộc lại xuất hiện, và tôi… lại mở lời trước:

– Tập có vui không ?
– Không ! – Nàng nhún vai đáp gọn lỏn.
– Sao vậy ? – Tôi thắc mắc.

– Hỏi hoài… mà Nam đến đây… ừm, chi vậy ?
– Thì.. học xong nên chạy ngang qua xem thử ấy mà !
– Xạo, bữa Nam kể là giờ này học ở nhà Luân, mà Luân thì đang tập hát rồi, Nam học gì mà chạy qua đây chứ !
– Ừm… tự học ở nhà !
– Nhà ở ngược hướng mà bảo là chạy ngang, rõ là dối, hi !

Tiểu Mai tủm tỉm nhìn tôi đang ngố mặt ra mà cười nhẹ, tôi thì tự rủa thầm mình sao mà cứ gặp nàng là đầu óc tôi lại đâm ra mụ mị, chữ nghĩa cứ bay đâu hết ra ngoài !

Nhận thấy có ngồi đây cũng chẳng làm ăn được gì bởi đám bạn ồn ào quá chừng, tôi bạo gan mở lời luôn:

– Ra ngoài uống nước chút đi !
– Bây giờ hở ? – Tiểu Mai ngạc nhiên.
– Ừ, đi chút rồi về ! – Tôi gật đầu.
– Cũng được, đợi Mai chút ! – Nàng nói rồi đi vào trong chỗ tụi bạn.

Tranh thủ lúc đó tôi cũng len lén dẫn xe ra ngoài để tránh lời thị phi từ phía dư luận sẽ đàm tiếu là tôi dụ dỗ con gái nhà lành, bỏ ra ngoài mà đợi Tiểu Mai cho yên phận thủ thường:

– Rồi, đi nào, ngài ta- xi ! – Nàng ngồi sau yên xe tôi, nhoẻn miệng cười.
– Ừ, hi ! – Tôi mừng hết lớn vì cứ tưởng hai đứa sẽ đi hai xe, ai dè…. Hề hề !