Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 31

Phần 31

Nghe nàng nói đến đó, trong lòng tôi chợt dậy lên nỗi bất an mơ hồ, vì rõ là dù thằng Huy không đến nhà nàng thì Tiểu Mai cũng vẫn phải sang nhà bạn bè tập, mà lại không có tôi thì thằng Huy mặc sức mà tào lao tí toét rồi.

– Này… cẩn thận nó đấy ! – Tôi lúng búng nói.
– Hở ? Cẩn thận gì cơ ? – Nàng nhìn tôi thắc mắc.
– Thì… nó đó ! – Tôi bối rối chả biết nói sao.
– Nam nghĩ mình là ai vậy ? Không thể nào đâu ! – Nàng nửa nghiêm nghị, nửa muốn phì cười trả lời với tôi.
– Là… là sao ? – Tôi ngơ ngác.
– Là vậy đó ! – Tiểu Mai nhún vai đáp, vẻ như nàng không muốn giải thích nữa.

– Ừ… mà nè !
– Hở ?
– Lúc nãy Mai nói sức khoẻ không tốt, là thật à ?
– Ưm…. chỉ mình Nam biết thôi nhé !
– Ừ… ừ…. !

Giây phút đó, tôi thấy Tiểu Mai mấp máy môi nhưng nói không thành câu, và rất nhanh sau đó, nàng vuốt tóc nhìn tôi, nhoẻ miệng cười:

– Là giỡn đó, hì !
– Ừm….. !

Tôi không còn cách nào hơn là gật đầu và không hỏi nữa, dù tự dưng tôi có linh cảm rằng nàng đang giấu tôi điều gì đó, bởi… đôi mắt không biết nói dối, vì làm gì có ai giỡn mà lại nhìn như trống rỗng vào thinh không như vậy !

– ” Ôi dào, nghĩ ngợi vẩn vơ ! ” – Tôi lắc đầu xua đi cái ý nghĩ tầm phào đó.

– Nam sao thế ? – Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên.
– Hả ? – Tôi giật thót người.
– Tự dưng lại lắc đầu ? – Nàng hỏi.
– À… ngứa đầu ! – Tôi nói bừa.

– Thế hở ? Vậy cứ đứng đây lắc đầu đi nhé, mình vào trước !

Và Tiểu Mai trao tôi nụ cười xinh như hoa, nửa lạnh lùng nửa tươi mới, tôi lúc này cứ như thằng thộn đần mặt ra vì bị tiên nữ hớp hồn. Suốt từ đó đến cả những tiết học sau, tôi chỉ chống cằm ngồi tơ tưởng đâu đâu mà chẳng chú ý vào bài giảng. Tôi đang suy nghĩ đến cảnh tượng hai đứa tôi đã là người yêu, và hai đứa tôi sẽ là cặp đôi hạnh phúc nhất thế gian, cùng song tấu một bản tình khúc giữa một cánh đồng rộng lớn mênh mông.

Nghĩ đến đâu, tôi đặt bút viết vào vở đến đấy….

Tiểu Mai nhẹ bước giữa cánh đồng, nàng thướt tha chạm tay vào những nhành lúa xanh óng ả hãy còn thơm mùi mạ non. Tôi như ngất ngây trước cảnh tượng thiên tiên ngọc nữ ấy, chỉ biết thẫn thờ đi theo nàng:

– Ôi… anh làm sao mà đem được piano ra giữa cánh đồng vậy ? – Tiểu Mai xuýt xoa.
– Bí mật ! – Tôi mỉm cười tự hào.
– Hi, nghe nhé, em tặng anh một bản ! – Nàng nghiêng mái đầu nhìn tôi cười nhẹ như ý dò hỏi, dù bước chân đã khẽ khàng theo nhịp.
– Không, em song tấu với anh ! – Tôi tháo sợi dây đeo của bao đàn trên vai, và lấy cây guitar Lakewood ra bên ngoài.
– Được không đó chàng ? – Tiểu Mai nháy mắt tinh nghịch.
– Thập phần tự tin, hì hì ! – Tôi búng tay cái chóc rồi ngồi xuống cạnh nàng, đưa tay cảm nhận 6 dây đàn thật trầm tĩnh và thanh bình.

Gió mát…. đồng xanh…. chiều nhẹ buông trên phím đàn……

– Đang viết bài à ? – Một giọng nói vang lên kế bên.
– Ờ ! – Tôi đáp bừa, vẫn còn đang ngây ngất với đoạn văn dạt dào tình cảm này.

Và rồi tôi nghĩ lại, ủa, mình đang ở trong giờ học mà ta, sao lại có đứa nào nó đi lêu bêu xuống chỗ mình mà hỏi vậy kìa. Bỏ… xừ…. rồi…… !

Tôi điếng hồn ngước mặt lên, và kế bên tôi là thầy dạy Hoá đang nhìn vào tờ giấy lúc này đã chi chít những dòng chữ.

– Đưa thầy tờ giấy ! – Thầy giáo nói lạnh tanh.

Tôi không còn cách nào hơn là ngoan ngoãn và lấm lét đưa cho thầy, lòng chỉ mong thầy tịch thu nó rồi im lặng ghi tên tôi vào sổ đầu bài cũng được, chứ xin thầy đừng có… đọc nó lên !

Và khi điều không may có xu hướng xảy ra thì nó sẽ xảy ra, thầy Hoá… đọc tờ giấy tôi viết cho cả lớp nghe thật. Thầy ngồi xuống ghế, bắt đầu húng hắng giọng:

– Tiểu Mai nhẹ bước giữa cánh đồng… chà… thư tả tình hả ? – Cả lớp tôi cười ồ lên, và thầy lại đọc tiếp – Nàng thướt tha chạm tay vào….

Thầy đọc đến đâu, bọn lớp tôi im lặng và nhìn về phía tôi đến đấy, và khi thầy dứt lời thì tụi nó phá lăn ra cười và bắt đầu bàn tán:

– Ái chà, Nam nay đã biết viết văn, hé hé !
– Tiểu Mai là ai ta ?
– Nghe nó tả thấycũng hay đó chứ !

– Hay… Tiểu Mai là Trúc Mai đúng không ? Trúc Mai lớp mình cũng biết Piano nè !
– Mà ông Nam đâu có biết đàn Guitar !

Dĩ nhiên trong toàn bộ mọi người đang ngồi ở phòng học lúc này, chỉ có tôi và Tiểu Mai biết… nhân vật Tiểu Mai trong đoạn văn tôi vừa tức cảnh sinh tình là ai. Vì chỉ có duy nhất tôi mới gọi nàng là Tiểu Mai, chứ ngoài ra thì không ai biết cả, kể cả đám bạn thân của tôi là tụi Khang mập. Khỏi phải nói, tôi cúi gằm mặt xuống bàn chả dám ngước mắt lên nhìn ai. Và sau khi ghi tên tôi vào bảng phong thần, thầy Hoá cười tủm tỉm rồi trả lại tôi tờ giấy:

– Trả lại cho nhà văn đây !
– Dạ… dạ… ! – Tôi run lẩy bẩy.

Suốt từ tiết học đó đến giờ ra về, bọn lớp tôi cứ nhìn tôi chằm chằm như muốn khai thác thông tin, và khi trống đánh tan học là tụi nó lại bàn về nhân vật Tiểu Mai bí ẩn, không ngoài dự đoán, hết 80% tụi nó đều tin rằng Tiểu Mai chính là… Diệp Hoàng Trúc Mai.

– Ghê nha, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đâm chết voi ! – Nhỏ Yên ù ghẹo nàng.
– Mày được, hề hề ! – Thằng Khang mập thì đập vai tôi.

Tôi ngồi lì luôn tại chỗ vì bách nhục xuyên tim, thầm trách mình tự dưng lại nổi hứng đi làm văn sĩ, để rồi bây giờ bị tụi bạn chọc cho vỡ mặt, chỉ biết nhìn xuống đất mà rủa mình tơi tả. Và tôi không tự rủa mình được lâu, khi cả lớp đã ra ngoài hết, tôi mới nghe giọng nói của nàng bên cạnh….

– Sao còn chưa về nữa ? – Tiểu Mai ôm cặp, nàng đỏ mặt hỏi.
– Ừ… giờ về ! – Tôi lều bều đáp.
– Đâu rồi ? – Nàng chìa tay về phía tôi.
– Gì… cơ ? – Tôi ngạc nhiên.
– Tờ giấy khi nãy đâu rồi ? Đưa cho mình ! – Nàng lại đưa bàn tay mình ra.
– Thì… đây… ! – Tôi nhăn nhó đưa nó cho nàng.

Và khi Tiểu Mai chăm chú nhìn vào tờ giấy ” tai hại ” đó, tôi khẽ khàng cất sách vở rồi tranh thủ rón rén nhón từng bước chân định lẻn ra ngoài phòng học, thế nhưng chạy trời không khỏi nắng:

– Đi đâu đấy ? – Tiểu Mai gọi giật lại.
– À… đi về… ! – Tôi điếng hồn.
– Tờ giấy này… mình giữ…. ! – Nàng thoáng ngượng ngập, giơ tay đang cầm bản thư của tôi lên.

Và Tiểu Mai mỉm cười như hoa như ngọc, bằng một động tác rất nhanh nhưng cũng rất nhẹ nhàng, nàng nhón chân lên thỏ thẻ vào tai tôi:

– Đừng có mà tưởng bở… đó nha !

Rồi nàng quay bước về phía bãi gửi xe, tôi thì đứng ngây ra tại cửa lớp.

Suốt cả ngày hôm đó, tôi lơ ngơ như người bị mất hồn, đắm say… và ngây ngất…. !