Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 28

đầu tư bitcoin

Phần 28

Đưa mắt nhìn Tiểu Mai, tôi sướng rơn khi thấy nàng khẽ ái ngại gật đầu, thế là định nhổm dậy để xuống phòng y tế nằm nghỉ rồi thì thằng Minh Huy từ dãy bàn tổ 1 đứng phắt dậy:

– Thưa cô, em nghĩ nên để bạn Nam ở lại đây chút nữa, em có việc cần báo cáo !
– Gì vậy Huy ? – Cô Thảo ngạc nhiên.

Tôi đưa tay vỗ lên tai để chắc chắn là mình không nghe lầm, trong bụng đã cảm thấy có điều chẳng lành sắp xảy đến.

– ” Bình tĩnh nào ! ” – Tôi tự trấn an mình, nén cơn ” bạo bệnh ” qua một bên.

– Dạ, thời gian qua em có theo sát và kiểm tra, thì đến nay em nghĩ chắchắc cũng cần phải báo cáo với cô. Là gần 2 tháng vừa qua em thấy bạn Nam học rất sa sút không được như kết quả năm ngoái, đặc biệt là ở môn Toán, Nam thường xuyên bị điểm kém, và không phát huy thật sự vai trò của mình ở giờ truy bài !

Thằng Minh Huy làm một tràng dài liên tu bất tận, chả riêng gì Luân khùng mà cả đám Khang mập đều há hốc mồm vì chẳng ngờ thằng ngoại lai này lại chơi đểu đi tố cáo trắng trợn đến vậy. Chỉ có tôi là phất tay nghĩ thầm:

– ” Ôi xời, thây kệ mày, cứ tố thoải mái ! “

Rồi khi cô Thảo còn chưa kịp nói gì, nó đã giáng thêm một đòn chí mạng nữa:

– Nam không còn xứng đáng làm cán sự Toán của 11A1 nữa ! – Thằng Huy đưa tay chỉ thẳng vào mặt tôi.

Hết thảy mọi người đều giật mình, Luân khùng há hốc mồm nhìn tôi đứng bật dậy ngay sau đó:

– Ê… bình tĩnh mậy ! – Nó kéo tay tôi thì thào.

Thế nhưng tôi mặc kệ, vẫn dõng dạc lên tiếng:

– Thưa cô, em nghĩ bạn Minh Huy nói rất đúng !
– Hả ? – Đám bạn trong lớp đều nhất loạt sửng sốt.
– Thời gian qua vì một số chuyện khúc mắc mà em không thể tập trung vào việc học được ! – Đến đây tôi kín đáo đưa mắt nhìn sang Khả Vy, em ấy vội vã tránh ánh nhìn từ tôi – Vậy nên em thật sự đã không làm tốt vai trò một cán sự Toán !
– Ừm… ! – Cô Thảo gật đầu.
– Nên em xin tạm nhường chức cán sự Toán của mình cho bạn Minh Huy đảm nhiệm, vì em thấy bạn ấy cũng rất giỏi môn Toán và lại thường xuyên giúp đỡ bạn bè. Còn khi nào em đã học tốt trở lại và cảm thấy có thể đảm đương trách nhiệm, đến lúc đó em sẽ xin phép cô được tiếp tục là cán sự Toán của lớp !
– Ưm… cũng được, vậy Huy có đồng ý không ? – Cô chủ nhiệm quay sang tổ 1.
– Dạ… được ạ…. ! – Thằng Huy vẫn chưa hết sửng sốt, nó bối rối trả lời.
– Vậy từ giờ bạn Minh Huy sẽ thay Nam là cán sự Toán nhé các em ! – Cô Thảo tuyên bố.

Trong khi cả lớp hãy còn đang xôn xao với quyết định vừa rồi thì tôi đường hoàng ngồi xuống chả hề mảy may tỏ thái độ gì, và lại….

– Hắt… hắt… xì……. !
– Cái thằng điên này, mày bị ngu à, sao lại từ chức ? – Luân khùng đập vai tôi.
– Từ từ tao giải thích cho, chả sao…. đâu… hắt……. ! – Tôi hất tay trả lời.

Mặc cho hội bàn tròn đang đần mặt ra khi tôi chủ động nhường chức cán sự Toán cho thằng địch thủ, tôi vẫn ung dung… đưa tay quệt mũi. Có vẻ như trong mắt bọn nó, thằng Nam lúc này đang quan tâm đến sức khoẻ của nó hơn là danh dự bản thân. Thế nhưng đám huynh đệ của tôi không biết tình huống đá đểu giành chức của thằng Minh Huy vừa rồi cũng là nằm trong dự liệu và kế hoạch tác chiến của tôi.

Thật vậy, ở mặt trận thứ nhất, ngay từ khi vạch ra kế hoạch chiến đấu tôi đã biết được ngày nào chưa giành được chức cán sự của tôi thì ngày đó thằng Huy còn chưa yên tâm. Bởi muốn đối chọi trực tiếp với tôi thì nó phải đối mặt trên lãnh vực học tập, chứ không phải là ở mặt trận công tác lớp với chức danh phó bí thư. Mà kể từ hè đến trước hai tuần gần đây thì tôi học hành chả ra cái củ khoai tây gì, nên chuyện bị thằng Huy lấy mất chức chỉ là vấn đề chẳng sớm thì muộn.

Chính vì vậy đằng nào cũng mất chức, thà tôi ra đi trong vinh quang còn hơn. Và cũng vì một lẽ tất yếu nữa, tôi sẽ không thật sự mất đi điều gì khi tôi chủ động nhường nó cho một ai đó. Vừa nãy tôi đã nói rất rõ ràng, nhường cho thằng Huy giữ chức đến khi tôi học giỏi trở lại, tôi sẽ lần hai nhậm chức, điều này đã được toàn thể mọi người chứng kiến. Và đối với việc học giỏi trở lại thì tôi thập phần tự tin là chuyện đó hoàn toàn nằm trong tầm tay.

Như vậy đấy, trong chiến trận, muốn giành chiến thắng thì chủ động luôn là cách tốt nhất. Và bạn sẽ không thật sự mất đi khi mà bạn chủ động từ bỏ, còn hơn là bị kẻ khác cướp lấy. Tôi đã dự liệu cho tình huống này từ lâu lắm rồi, không có gì phải bất ngờ với đòn đá đểu này của thằng Minh Huy, hẳn là nó đang cay cú về buổi tối hôm qua bị tôi phỗng tay trên lắm mà !

Giờ ra về, khi tôi đang lờ đờ dắt xe ra khỏi bãi giữ xe thì Tiểu Mai cũng từ đằng sau đi lên cạnh với tôi:

– Vẫn ổn chứ nhỉ ? – Nàng hỏi.
– Không… ổn lắm… hắt….. hơ…. ! – Tôi định giở trò làm nũng.
– Đáng lắm, tự mình hại mình mà ! – Chẳng dè nàng lại bĩu môi chế giễu.
– Ừm… đang buồn vì mất chức đây ! – Tôi đâm ra rầu rĩ, nhưng cũng chỉ là giả vờ.
– Thông minh đấy ! – Nhưng Tiểu Mai chỉ mỉm cười đáp lại.
– Cũng…. hiểu à ? – Tôi ngớ người ra vì bất ngờ, tưởng chừng cái ẩn ý trong chuyện tôi nhường chức cho thằng Huy là chỉ có mình tôi biết thôi chứ.
– Ừa, về trước nhé ! – Nàng nhún vai trả lời.

Đứng nhìn Tiểu Mai dắt xe ra cổng mà lòng tôi chợt dậy lên một nỗi ” hoang mang ” vô cớ:

– Yêu người thông minh quá thì có tốt hay không nhỉ ?

Và một giây sau tôi lại phớt lờ đi nỗi lo tầm xàm đó:

– Ôi xời, xinh đẹp vậy ai mà không yêu cho được, hề hề…. hắt….. xì…… !

Buổi tối hôm đó, sau bữa cơm no căng bụng, tôi phóng vội lên phòng để thay đồ thật bảnh bao, chuẩn bị cho công cuộc đi dạo bộ với Tiểu Mai thì chợt điện thoại reng lên inh ỏi. Tôi làu bàu đưa tay nhấc ống nghe, rủa thầm giờ phút này lại có thằng ất ơ nào gọi điện đúng lúc thế nhỉ, định phá đám tôi hay sao đây mà ?

– A nô ! – Tôi càu nhàu nghe máy.
– Nam hở ? – Giọng Tiểu Mai từ bên kia đầu dây.
– Ừ… mình nè ! – Tôi lúng búng gật đầu, cũng khá lâu lắm rồi, kể từ mấy tháng hè trước tôi mới được nghe lại giọng nàng qua điện thoại.
– Tối nay không cần thiết phải đi dạo với mình nữa đâu ! – Nàng tiếp lời.
– Ơ… sao… ??!! – Tôi sửng sốt.

– Ở nhà dưỡng bệnh đi, khỏi hẳn rồi qua lại cũng được !
– Không… khoẻ rồi… mà… hắt….. xì…… !

Tổ bà cái mũi phản chủ này, sao lại giở quẻ đúng lúc thế hả trời ?

– Đó, cấm có cãi, nghỉ ngơi đi nhé !
– Ừ…. rồi…. !
– Vậy ha, ai bảo khờ để mắc mưa chi !
– Ừm… !
– Rồi, nghỉ đi, bye !
– Ừa…… !
– Nghe có vẻ miễn cưỡng vậy ?
– Đâu có… vậy nha !
– Ừm, mình cúp máy đây !
– Rồi…… !
-…………… !
-…………………….. !

– Sao còn chưa gác máy ?
– Đợi……. !
– Cộp…. tút… tút…. tút…. !

Khỏi phải nói đến buổi tối hôm đó, tôi như đứa con nít nhảy cẫng lên, vui mừng hết lớn phốc thẳng lên giường nằm, suốt buổi chỉ lẩm bẩm một câu nói duy nhất:

– Hoàng hậu à, hôm nay trẫm rất vui, tuy long thể bất an nhưng vẫn giữ được chiến tích huy hoàng, ề hề.. hề… hắt…. xì…. ì……… !!!

đầu tư bitcoin