Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 22

Phần 22

Thần kinh thép – đó là điểm làm tôi tự hào về bản thân, đứng trước bạn bè, tôi tán chuyện thoải mái, đối mặt với địch thủ võ công cao cường, tôi bình tĩnh chiến đấu. Thế nhưng khi gặp con gái thì tôi hơi chột dạ, con gái mà xinh xắn một tí là tôi thấy mình hơi bị phấn khích, còn nhỏ nào mà đến mức con trai đều phải ngước nhìn thì tôi đâm ra mất bình tĩnh, nói năng quờ quạng và tay chân run rẩy, đó gọi là mất tự chủ. Thế nhưng khi đứng trước Tiểu Mai băng sương nguyệt lãnh, tôi chả còn ở trong cái phạm trù bình tĩnh hay tự chủ nữa, mà phải gọi là hoang mang đi kèm hoảng loạn.

Võ Trí Nam – Học sinh 11A1 – Nhát gái vô đối – Đặc biệt khi đứng trước con gái xinh sẽ dẫn đến tâm tình bất ổn: Cộp, chứng nhận đã được mọi người đóng mộc !

Thế nên lúc này mới xảy ra tình huống dở khóc dở cười như vầy, rõ ràng là ít giây trước tôi còn hùng hổ bước đi hiên ngang đến gần Tiểu Mai, vậy mà khi đến gần nàng rồi tôi lại đâm ra quýnh quáng, chả biết nên lúc này phải đi trước – song song- hay là phía sau nàng.

Đi phía sau thì lại bị tưởng là theo dõi ?

Đi phía trước thì làm ăn quái gì nữa ? Có khi tôi lại chẳng thẳng tiến ra biển mà gục đầu xuống nước cho bớt nhục luôn thì sao ?

Nhưng sóng bước cạnh bên Tiểu Mai thì… biết nói gì bây giờ hở trời ?

Thành thử ra tôi cứ chân nọ xọ chân kia, bước đi hoảng loạn lúc nhanh lúc nhậm, hai tay cứ hết miết vào nhau rồi lại gãi đầu lia lịa.

Ban đầu khi tôi đi đằng sau có lẽ Tiểu Mai không thấy, và rồi khi trong vài giây ngắn ngủi tôi đi cạnh bên với một khoảng cách vừa phải thì nàng không để ý lắm, chắc là tưởng tôi cũng là một vị khách bộ hành nào đó, hoặc là cũng đang dạo bộ giống như nàng. Thế nhưng sau khi tôi đi vượt lên phía trước vài bước thì tự dưng cảm thấy ánh nhìn của nàng từ sau lưng, và rồi tôi quíu lên, lại đi tụt về phía sau, có khi nháo nhào đi trở lại cạnh bên.

Quá tam ba bận, trước ánh mắt ngạc nhiên của Tiểu Mai, tôi đành gãi đầu cười trừ:

– Ừ… e hèm… mình cũng… đi dạo !

Vài giây trôi qua, Tiểu Mai thoáng nhíu mày nhìn tôi, hình như ánh mắt nàng đang nói rằng hoá ra tôi là người nãy giờ đang bám theo phía sau, và rồi chẳng nói chẳng rằng, Tiểu Mai chỉ gật đầu rồi bước đi tiếp.

– ” Bỏ xừ rồi… ngoài dự kiến chiến đấu…. ! ” – Tôi than thầm trong bụng.

Mà cũng phải, vừa sáng nay còn chọc giận nàng thì bây giờ bị lãnh nguyên tảng băng lạnh ngắt vào mặt là đáng lắm rồi, còn trách gì được nữa chứ ? !

Chả biết phải nói gì và làm gì tiếp theo, giờ mà bỏ về thì chỉ có ngu mới làm vậy, thế nhưng đi cạnh bên mà cứ im ru bà rù suốt thế này thì còn làm ăn gì được nữa ?

Đưa mắt nhìn Tiểu Mai, nàng vẫn luôn xinh đẹp như vậy, tôi hoàn toàn ngây ngất như thuở nào với tóc dài kẹp mái hững hờ, đôi gò má cao trên gương mặt thanh tú, áo khoác hồng phớt ôm dáng người thanh mảnh cùng váy hồng dài chạm gối. Vẻ như Tiểu Mai rất thích mặc váy, ừ cũng phải thôi, chính vì lẽ đó mà tôi luôn thấy nàng rất khác biệt so với những người con gái khác. Và cũng lại hương hoa bí ẩn đầy thanh khiết ấy, thỉnh thoảng nhẹ lan theo từng làn tóc được gió nâng đẩy, tôi thiếu điều chỉ muốn đập đầu vào gốc cây để đổi lấy một tài năng, một cây viết có thể diễn tả hết được những gì tôi đang cảm nhận được lúc này.

Một vẻ đẹp huyễn hoặc và xa vời, thế nhưng ngay lúc này đây, điều tưởng chừng xa xăm diệu vợi ấy lại đang ở cạnh tôi, sóng bước cùng nhau trên cung đường biển dài tưởng chừng bất tận. Ánh đèn vàng le lói trải dài khắp lối đi được lát đá hoa cương, xung quanh là những hàng cây được phối theo kiến trúc của những khu vườn phương Tây. Cỏ xanh chạy xen kẽ quanh từng viên đá, sáng rực lên dưới ánh đèn, đâu đó là hương hoa sữa nhẹ đưa hoà lẫn vào mùi hương của loại nước hoa bí mật mà Tiểu Mai đang dùng, từng làn gió thoảng qua những hàng cây cảnh nghe rung lên âm thanh xào xạc, tĩnh lặng trong sống động, một khung cảnh về đêm thanh bình đến lạ lùng.

Cảnh đẹp, người đẹp, chỉ có một điều là… hơi lạnh lẽo mà thôi !

– ” Không được, cứ y kế hoạch mà làm, cố lên nào ! “

Tự trấn an bản thân, tôi vờ húng hắng ho rồi mở lời trước, cảm giác từng lời thốt ra lúc này cứ nửa muốn phát ra nửa muốn nghẹn lại trong cổ họng:

– Ừ… Tiểu Mai cũng đi dạo à ?
– Chứ Nam nghĩ mình đang làm gì ? – Tiểu Mai trả lời, chẳng thèm nhìn lấy tôi.

Bỏ xừ, tôi không dè nàng lại trả lời theo cách này, thế nhưng đã lỡ đâm lao thì đành phải theo lao thôi, chiến tiếp nào !

– À… mình cũng nghĩ là Mai đang đi dạo ! – Tôi hùa theo nàng nhằm tạo đồng cảm.
– Biết rồi thì hỏi chi nữa ! – Và chẳng dè Tiểu Mai lại kê tủ đứng vào miệng tôi lần nữa.
– Ơ…. ừ…. ! – Tôi lúng búng đáp, bộ dạng lúc này nom đến tội nghiệp.

Trong kế hoạch của tôi thì sau khi tặng quà cho Khả Vy trước mặt Tiểu Mai, tôi dự rằng nàng sẽ giận dỗi mà không thèm tiếp chuyện cũng như gặp mặt, có vậy thì tôi mới chơi chiêu chai mặt mà tha hồ xin lỗi đi kèm nịnh nọt nàng được. Thế nhưng giờ đây tôi mới biết rằng mình đã lầm to, bởi cách giận của Tiểu Mai chính là… xem như tôi không có mặt trên cõi đời này.

Và giờ đây, tôi quả thực cứ như là con côn trùng bay vo ve sau lưng nàng, tình hình đã quay trở lại với hiện trạng Tiểu Mai lững thững dạo bộ phía trước, tôi lầm lũi lếch bước phía sau.

Được khoảng chừng 10 phút im lặng, tôi mừng hết lớn khi Tiểu Mai bất thần quay lại nhìn tôi và cất giọng:

– Nam đừng có đi sau mình nữa !
– Ơ… tại sao ? – Tôi thất thần hỏi lại.
– Ở Nhật là nãy giờ mình có thể gọi cảnh sát bắt Nam được rồi, theo dõi trái phép ! – Nàng đưa ánh nhìn sắc lạnh về phía tôi.
– Hì, nhưng ở đây là Việt Nam mà ! – Tôi cũng chẳng phải tay vừa, đốp chát lại ngay.

– Vậy ở đây Nam muốn làm gì thì làm à ?
– Không… đâu có… mình đâu muốn làm gì…. !
– Không muốn làm gì vậy thì đi sau hoài là ý chi ?
– Thì… thì đi dạo…. !
– Đi dạo ?
– Ừ… đi với Tiểu Mai !
– Tôi không nhớ là có quen biết với ai đó !
– Ơ…. tụi mình là bạn mà… học chung lớp mà…. !
– Bạn ? Thế sao nãy giờ im ru vậy ?
– Thì… thấy Mai im nên… mình sợ làm phiền mà…… !
– Nếu nghĩ là phiền thì đừng có đi hoài đằng sau !

Vâng, khốn nạn thân tôi, lúc này thì khỏi cần phải diễn tả hiện trạng thê thảm của tôi đến mức nào. Sau vài mươi giây đấu khẩu với Tiểu Mai, tôi cuối cùng đã chịu thúc thủ trước người con gái lạnh như băng này. Mặt mũi chảy dày ra như trái dưa leo, bộ dạng lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, tôi y lời nàng chuyển sang đi cạnh bên, thế nhưng tình hình vẫn không có khá hơn gì.

-……….. !
-…………….. !

Lúc này thì tôi biết tội lỗi của tôi rồi mà, lúc sáng tôi tặng quà cho Vy trước mặt Tiểu Mai thì bây giờ bị đối xử như vầy cũng là đáng đời tôi lắm…. thế nhưng có cần thiết phải đến mức vậy không ? Chắc tôi lăn đùng ra gốc cây mà chết giấc luôn cho rồi, hức hức !

Kể từ lúc đó cho đến khi hai đứa dạo bộ đến lại hướng nhà Tiểu Mai thì chúng tôi vẫn chẳng ai nói với ai câu nào. Trước khi nàng quay vào lối về nhà thì tôi có làm một động thái bất lực:

– Ngủ… ngủ ngon nha !
– Ừm ! – Tiểu Mai gật đầu đáp gọn lỏn rồi quay đi thẳng.

Trở lại bãi gửi xe quán coffee khi nãy, gương mặt thất thần của tôi lúc này chả thể nào cười nổi trước lời bông đùa của bác bảo vệ:

– Bị bạn gái giận à con ? Không sao đâu, hồi xưa bác cũng bị y vậy đó !

Nói rồi ông bác cười tươi dắt xe tôi ra ngoài, tôi cũng chỉ biết cười trừ cho phải phép rồi lều bều đạp xe mà trôi dạt về nhà. Lên đến phòng riêng, tôi đóng cửa lại rồi… định đập béng tấm bảng kế hoạch trên tường luôn đi cho rồi. Vì hôm nay như vậy là đại bại trên mặt trận thứ hai rồi, không chừng Tiểu Mai từ giờ giận tôi luôn cho mà xem, có khi là giận thật cũng nên.

Thế nhưng suy đi tính lại một hồi, tôi vẫn quyết định giữ nguyên kế hoạch, nhớ tới lời của anh Triết ” Cái gì dễ đến dễ đi, càng khó có được thì lúc có rồi mới đáng trân trọng ” thì tôi lấy làm tâm đắc lắm, vội ghi lấy ghi để lên bản như một kim chỉ nam cho hành trình khó khăn sắp tới.

– ” Chả sao Tiểu Mai ạ, em càng lạnh lùng thì tôi càng thích, hãy chờ xem ! “

Sau ngày hôm đó, nếu tính theo cách xử sự thông thường thì chắc có lẽ đa số những thằng con trai đều nhụt chí mà ở nhà sau khi ăn quả bơ lạnh đến như vậy. Thế nhưng tôi thì quyết định ” đẹp trai không bằng chai mặt “, tối chủ nhật bữa sau tôi vẫn cứ nhào đầu lên quán coffee trên đường Tuyên Quang mà ngồi đợi Tiểu Mai.

Bởi nếu chỉ bị mắng như vậy mà bữa sau đã vội bỏ dở thì làm quái gì có tư cách đi tán gái nữa chứ, phải ngay và luôn y như vầy nè, phải thể hiện ý chí bất khuất như tôi nè !

Mặc kệ thằng bồi bàn bố láo cứ liếc mình đểu giả, tôi vẫn tập trung vào mục tiêu trước mắt.

Tầm 8 giờ 30, Tiểu Mai lại lững thững bước ra dạo bộ.

Năm phút sau, tôi lai đi sau lưng nàng, và ít giây trôi qua, tôi bước lên cạnh bên, cố nở ra một nụ cười nhã nhặn nhất có thể:

– Hì… tình cờ hén, lại gặp nhau nữa !
-……… ! – Tiểu Mai lạnh lùng chả buồn trả lời.

Rồi từ đó cho đến lúc nàng trở lại nhà, hai đứa cũng chẳng nói với nhau câu nào, à không hẳn, thỉnh thoảng tôi vẫn độc thoại đấy chứ, nào là trăng thanh gió mát, nào là cảnh đẹp tuyệt vời nè !

Kết thúc ngày tiếp theo trên mặt trận thứ hai, tình hình có vẻ là tôi lại thất bại toàn tập !

Thế nhưng tôi lại nghĩ khác:

– ” Có cơ hội thắng rồi đây ! “

Và ngày thứ 2 hôm sau, tôi bình thản sang nhà bé Trân học tiếng Anh, dù rằng trong lòng rất muốn tiếp tục đi dạo với Tiểu Mai, dù là đi bộ đến rã chân và phải nhịn tiền sáng liên tục để chi vào mấy chai nước ngọt trong lúc ngồi giết thời gian theo dõi. Sở dĩ hôm nay tôi không dạo bộ với Tiểu Mai là vì một lẽ, sau ngày đầu tiên bị mắng tanh bành, nàng có thể sẽ nghĩ rằng hôm sau tôi sẽ chẳng vác mặt đến nữa. Thế nhưng ngày thứ hai tôi vẫn đến, như vậy là dù bị nàng ngoảnh mặt làm lơ cả buổi thì tôi ít nhiều cũng tạo được một ấn tượng, ít nhất là một suy nghĩ của Tiểu Mai rằng tôi đang rất thật lòng với nàng.

Thế nhưng ngày thứ ba tiếp theo, tôi lại không đến, thế này tôi áng chừng rằng một là Tiểu Mai sẽ nghĩ tôi đã nản lòng, và ít nhất tận trong trí óc nàng sẽ có để tâm đến tôi một chút, sẽ tự hỏi là vì cớ gì tối nay tôi lại không đến. Vậy là tôi đã thành công trong việc gieo vào suy nghĩ của nàng một chút gì đó hình bóng của tôi.

Và hôm nay đây, buổi tối thứ tư của mặt trận thứ hai tôi sẽ trả lời cho Tiểu Mai rằng ngày hôm qua tôi chỉ là bận một chút nên không đến được thôi, chứ tôi thì vẫn ” chì ” ghê gớm lắm, chả hề nản lòng chút nào đâu.

Suy đi tính lại, vẫn là tôi thông minh lường hết toàn bộ sự việc, bởi tối hôm nay thì tôi đã chiến thắng rực rỡ trên mặt trận thứ hai, khi mà Tiểu Mai cuối cùng đã để tâm mà hỏi tôi, phá vỡ sự lạnh lùng từ suốt 4 ngày nay:

– Xe của Nam đâu mà đi bộ hoài vậy ?
– Ừ… mình đi dạo bộ mà, cần gì xe chứ ! – Tôi lắc đầu đáp.
– Nhà xa, và đi bộ đến đây ? – Nàng tròn mắt ngạc nhiên.
– Có xa mấy đâu, vậy nhé, Mai ngủ ngon, gặp lại sau ! – Tôi cười giả lả ra vẻ chả hề gì đâu.
– Ừm…. ngủ ngon !

Tiểu Mai gật đầu, thoáng chút do dự rồi cũng quay bước vào lối đi của nhà nàng. Tôi lúc này vẫn đứng ngây ra tại chỗ, cố kìm lại nỗi vui sướng, chỉ thầm nghĩ trong đầu:

– ” Thắng rồi ! “

Vậy đấy, tán tỉnh một ai đó thì phải không quá gần cũng không được quá xa, đủ gần để tạo sự quan tâm và đủ xa để gieo thêm nhung nhớ.

Ung dung bước đến bãi gửi xe, tôi cười toe với ông bác bảo vệ:

– Con về nha bác, hì !
– Ờ, hai đứa hết giận nhau rồi à ? – Ông bác thắc mắc.
– Dạ chưa hẳn ! – Tôi lắc đầu mà mặt cười tươi rói.

Quả thật là chưa đâu, mặt trận thứ hai của tôi với Tiểu Mai còn phải chiến đấu dài dài nữa kia, dù sao đây cũng là mặt trận quan trọng nhất mà, và tôi thì vẫn còn nhiều mưu chước lắm. Thế nhưng tối nay vậy là đủ rồi, gặt hái được vài câu vàng ngọc của Tiểu Mai đã là đại thành công rồi, từ giờ trở đi chiến thuật ” Mưa dầm thấm lâu ” bằng cách đi dạo bộ sẽ có nhiều thú vị lắm đây, hề hề !

Buổi tối hôm đó, sau khi cố tạm gác nỗi vui sướng mà căng mắt ra học bài đến gần 1 giờ sáng, tôi tự cho phép mình trèo lên sân thượng, ngồi dưới bầu trời đêm và hàng ngàn ánh sao khuya mà tận hưởng cảm giác thú vị này.

Không ngờ cảm giác khi đang trong giai đoạn cưa cẩm và tán tỉnh một người con gái mà mình thích thật lòng lại thú vị và dễ chịu đến vậy. Một chút thích thú khi chưa biết những gì đang chờ mình, một chút hồi hộp khi nghĩ đến các trường hợp ngoài ý muốn, pha lẫn những gì trọn vẹn của niềm hạnh phúc khi tưởng tượng đến ngày hai đứa thành đôi, tay trong tay dạo bộ cùng nhau.

Cảm giác này, tôi chưa hề có khi ở cạnh Khả Vy !

Phải chăng đây mới là những gì mà người ta gọi là tình yêu, Tiểu Mai nhỉ ?