Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 194

Phần 194

Trình tiểu thơ giữ lời thật, hai hôm sau nhỏ này an phận ăn sáng cùng tôi xong rồi chủ động về nhà hẹn bữa khác gặp vì biết sáng hôm nay tôi phải đi dạy, mà theo lời Uyển Nhi gọi là “không muốn làm cô học trò kia bị phân tâm vì ghen tuông vớ vẩn”.

Phần tôi lúc ban đầu mừng thì có mừng thật, nhưng càng về sau tôi lại càng nhận ra sự vắng mặt của Uyển Nhi ở buổi dạy hôm nay đã khiến tôi thấy lo lắng hơn gấp bội. Bởi vì mọi sự diễn ra đều đúng y hệt như những gì con nhỏ này nói lúc trước.

– Đúng hết rồi này…! – Tôi sửng sốt trước kết quả bài thi mình đang cầm trên tay.
– Hì, sớm hơn mười phút đó! – Minh Châu cười lỏn lẻn.
– Vậy sao… hôm bữa lại làm không được? – Tôi ngẩn tò te.
– Chắc là hơi mệt…! – Cô nàng trả lời, mắt tránh ánh nhìn của tôi.

Suốt buổi dạy hôm đó, khi Minh Châu ngồi cặm cụi giải đề thì tôi không như thường lệ ngồi đọc sách phía đối diện nữa mà chuyển ra ngồi luôn chỗ mấy kệ sách với lí do “cho nó tiện”. Nhưng tôi ngồi dán mặt vào sách mà chẳng có chữ nào trong đầu vì điều mà Uyển Nhi nói hôm qua cứ vang lên rõ mồn một.

– “Thế này là sao chứ? “- Tôi hoang mang tự hỏi mà chẳng thể tìm ra câu trả lời, vì không lẽ chỉ do tôi dạy kèm có kết quả mà Minh Châu chuyển sang thích tôi hay sao chứ.

Chính vì Minh Châu giờ đây đã tiến bộ vượt bậc nên thời gian của buổi học đã có phần thư thả hơn, và thay vào đó là những phút giải lao hoặc nói chuyện phiếm. Nhưng như là dạo gần đây có điềm, vì bây giờ cả khi nói chuyện bâng quơ thì Minh Châu cũng phải làm tôi phát hoảng:

– Nam nè, cô bé mà hôm mình gặp ở căn- tin là ai vậy?
– Ai cơ? – Tôi thắc mắc.
– Hôm mà Nam đi với Trúc Mai, mình đi với Khả Vy ấy! – Minh Châu nhắc lại, và giờ thì rõ là tôi đã biết người mà cô nàng đang đề cập đến.
– À, là Trân, mẹ nhỏ đó quen với mẹ Nam ấy mà! – Tôi đáp.

– Ra vậy, cũng là học trò Toán của Nam trước đó phải không?
– Ừ, hôm bữa có kể nghe rồi mà. Nhưng hỏi chi vậy?

– Thì….. ! – Nói đến đây Minh Châu bỗng ngập ngừng.

– Thì sao? – Tôi ngờ ngợ hỏi lại.

Và cô nàng nói ra một câu khiến tôi giật thót người, hay đúng hơn là nhắc lại điều mà tôi đã tránh không muốn nghĩ tới suốt ngần ấy thời gian:

– Mình chỉ đoán thôi nhé, nhưng có vẻ như Trân cũng thích Nam đó!
– Tại… tại sao? – Tôi thắc mắc nhưng cũng lờ mờ biết trước.

– Vì cách Trân cư xử hôm đó, giống như muốn thu hút sự quan tâm của Nam vậy, tuy hơi trẻ con nhưng mình nghĩ là vậy!
– ……. !

Ngồi thừ người ra gần vài phút rồi tôi mới lắc đầu thở dài:

– Thôi, làm bài tiếp đi, đoán nhầm rồi!
– Ừ… cũng được! – Minh Châu khẽ cười.

Nhưng khi tôi đang đưa tập đề mới ra thì cô nàng lại tiếp lời bằng một giọng ngượng ngập:

– Nếu… nếu lúc trước, mình cũng học A1 thì giờ đã khác rồi, nhỉ?
– Khác là khác gì? – Tôi lại chưng hửng vì chả hiểu mô tê gì sất.

Trước vẻ mặt thơ ngây không biết chuyện của tôi, Minh Châu như có chút gì đó thất vọng rồi lại cười rất nhanh:

– Thì giờ Nam đã dẫn mình đi chơi Phan Thiết như hồi trước hứa rồi, đúng không?
– À… ừ, dĩ nhiên, nhưng giờ đi cũng được mà! – Tôi gãi đầu lúng búng nói.
– Vậy… vài hôm nữa nhé, khi mình đã học khá hơn nữa? – Minh Châu hấp háy mắt vui vẻ.
– Ừ, khi khá hơn nữa…! – Tôi đồng ý, nhưng cảm thấy đã có đôi chút hối hận mà không hiểu vì sao.

Như vậy, Dạ Minh Châu nói sẽ khác đi, là khác ở điểm nào? Chính bây giờ tôi cũng vẫn muốn giữ lời hứa năm xưa và còn chủ động mời cô nàng đi chơi kia mà?

Hay khác là vì…..

Chiều hôm nay là một ngày cuối tuần đẹp trời, tôi tự cho phép mình không cần thiết phải ở trong nhà đấu cờ tướng với ông anh nữa mà dắt xe lủi ra ngoài chạy biến.

– Mày nhớ đấy con, tí về xem tao có mở cửa cho vô nhà khôngggg!!!!! – Lão anh tôi gào lên phía sau đầy tức tối.

Nhưng mặc kệ, tôi vẫn co giò đạp xe chạy thẳng, một tay xoa xoa cái đầu tròn của mèo đần:

– Ngồi yên, giờ mày phóng xuống là hết qua nhà cô chủ chơi đấy nhé!
– Mewo…. ! – Con Leo ngoác miệng ngao ngao đầy thích chí vì đón gió mát rượi.

Đúng vậy, tôi lại sang nhà Tiểu Mai. Bởi tôi nhớ nàng đến mức giờ đây tôi chỉ muốn cứ ngồi lì mãi ở nhà nàng để sau khi quét sân dọn dẹp lại được mường tượng ra những kỉ niệm yêu thương ngày trước. Nhiều lúc tôi gần như muốn chủ động gọi cho Tiểu Mai nhưng nghĩ một hồi lại thôi vì chắc phải có lí do nào đó nàng mới nhắc đi nhắc lại với tôi rằng, mọi cuộc liên lạc đều phải do nàng gọi đến.

Thôi vậy, qua dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, sẵn cho con mèo đần chạy loanh quanh trong nhà cho nó khỏi quên cô chủ mà chạy theo Minh Châu vì miếng ăn.

Đang bon bon trên cung đường biển Nguyễn Tất Thành thì tôi thấy đằng trước mình có dáng ai quen lắm cũng chạy cùng chiều. Lại gần hơn nữa thì tôi mới nhận ra:

– Trân, đi đâu đó? – Tôi gọi.
– Ưm…. ! – Con bé nghe thấy liền giật mình quay lại và hơi tần ngần khi thấy tôi.
– Nghỉ hè giờ mới về hả? Du lịch đã quá hén! – Tôi cười cười bắt chuyện ra vẻ tự nhiên.
– Dạ, tất nhiên là vui! – Ngờ đâu Trân chỉ đáp gọn lỏn rồi nhìn sang chỗ khác.

Nhìn là biết ngay con bé vẫn còn đang hờn dỗi tôi vụ lỡ lời lúc đầu hè, nhưng vẫn không giấu nổi ánh mắt nhìn về phía con mèo đần tròn như cục bông gòn trên giỏ xe, thế là tôi chớp cơ hội ngay lập tức:

– Giờ anh qua nhà Trúc Mai dọn dẹp nè, em có qua không, giữ con mèo này giúp anh!
– Cũng được…! – Tuy có hơi ngần ngại vì đang còn giận tôi nhưng nghe nói được giữ con mèo tròn múp kia thì Trân đồng ý ngay.

Đến nhà Tiểu Mai, tôi tra chìa khóa vào ổ rồi mở toang cánh cổng sắt màu đen quen thuộc, dắt luôn hai chiếc xe vô trong sân.

– Chậc, lá rụng nhiều quá, em ôm con Leo vô trong chơi đi, để ngoài này anh dọn! – Tôi nhìn quanh quất khắp sân, nhận ra dạo này buổi đêm thường có gió mạnh nên những tán lá cây rụng đầy cả một khoảng vườn.
– Em phụ anh dọn cho nhanh, để Leo nó chạy lòng vòng cũng được!

Nói rồi Trân không đợi tôi đồng ý mà đi xăm xăm vào nhà trong lấy dụng cụ quét dọn ra rất rành rẽ. Cũng phải, dù gì con bé rất hay sang nhà Tiểu Mai chơi cơ mà, nên tôi không lấy làm ngạc nhiên lắm.

Vậy là để mặc cho mèo đần chạy chơi chí chóe rượt đuổi những chiếc lá bị gió thổi bay loạn xà ngầu, tôi lúi húi quét lá dưới sân, bé Trân thì nhặt cỏ dại đang mọc trên lối đi mà chẳng ai nói với ai câu nào.

Chừng như không thể chịu được bầu không khí im lặng như họp chi bộ thế này, tôi bèn lên tiếng:

– Sao ế? Còn giận anh à ?!
– Hứ, ai thèm giận anh! – Trân bĩu môi.
– Im ru nãy giờ kìa, bình thường em đâu có như vậy! – Tôi cười cười lắc đầu bó tay.
– Có lúc này lúc khác, em đâu rảnh mà giận người dưng! – Con bé lại cố ra vẻ bướng bỉnh, về điểm này thì tôi thấy Trân rất giống Uyển Nhi.

– Thế đi Nha Trang vui không? Chơi gì?
– Cũng vui, tắm biển, mua sắm, đi thuyền ra Vinpearl, lặn biển xem san hô… nhiều lắm!
– Sướng thế, hè này anh toàn ở Phan Thiết, chẳng đi đâu chơi vui như em!
– Ờ, ai bảo!

Có lẽ Trân vẫn còn đang hờn, tôi bèn sử dụng sát chiêu nịnh nọt:

– Mà đi chơi về tự dưng thấy em xinh ra nghen, nhìn chững chạc hơn!
– Thật à…? – Y chọc, nghe tôi khen là Trân đâm ra bối rối, thái độ đã bớt đi chín phần lạnh nhạt.
– Ừ, anh xạo em làm gì! – Tôi khẳng định chắc nịch.
– Ai chứ anh thì dám lắm, bleu! – Lúc con bé nhè lưỡi trêu lại cũng là lúc tôi biết mình đã thành công, chỉ khen vài câu mà đã xóa được giận hờn vu vơ vớ vẩn.

Nhưng cũng không hoàn toàn là tôi vì nịnh bợ mà khen bậy khen bạ, quả thật là bé Trân xinh xắn hẳn ra gấp nhiều phần hồi trước. Chỉ sau một tháng du lịch về mà con bé nhìn chững chạc hơn, tóc không còn cột đuôi gà cao nhồng nữa mà cứ xõa dài buộc hờ đằng sau, thái độ trông cũng yểu điệu thục nữ hơn chứ ít còn nhí nhảnh nữa. Không lẽ đi du lịch về là lớn ra sao vậy ta?

– Vậy là mèo Leo giờ thích ăn cá khô xé vụn? – Trân ngạc nhiên khi cuộc đối thoại vui vẻ của bọn tôi đang chuyển sang đối tượng mèo đần.
– Ừ, anh đoán là nó ghiền món đó! – Tôi xác nhận, và người mớm cho con Leo ăn món này chính là Dạ Minh Châu.
– Để hôm nào em mang qua cho nó, anh ăn khô bò không, em có mua nè? – Bé Trân cười đề nghị.

Và lần này, tôi thực sự làm Trân sốc:

– À… thôi, anh hơi ngán khô bò rồi!
– Trời đất, có phải anh Nam không vậy? Anh mà cũng có ngày ngán thịt bò khô sao? – Con bé tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi như thể mới vừa từ trên trời rơi xuống.

– Ừ… ăn nhiều phải ngán chứ sao!
– Ở đâu ra mà anh ăn nhiều?
– À thì… hôm bữa thèm quá nên tự mua ăn ấy mà!

Thực chất tôi có tự mua đếch đâu, chả hiểu sao cái đứa nào lại chơi trò nặc danh gửi cho tôi nguyên đống khô bò thượng hạng và xúi tôi ăn đỏ mắt cho thành ác quỷ Hellboy luôn ấy chứ!

– Ăn cho lắm vào, đỏ mắt thì lại la làng! – Trân thoáng cau mày cự lại.
– Ơ hay nhể, anh đỏ mắt thì kệ anh, em có phải mẹ hay vợ của anh đâu chứ! – Tôi trề môi giễu.
– Ai biết được, lỡ sau này em là vợ anh thì sao, bleu! – Con bé lại trêu.
– Mơ đi bé, anh giờ xem như đã có vợ rồi nhé! – Tôi nhún vai đáp tỉnh bơ.

– Chưa chắc đâu, chị Mai có nói là sau này nếu chị không yêu anh nữa thì em sẽ thay thế, biết đâu tới lúc đó anh lại nằn nì xin em yêu anh không chừng, hi hi! – Trân nói một cách vô tư mà tôi nghe giật thót người.

– Gì…? Sao lại nói vậy? – Tôi hỏi, tim đập nhanh dần vì cảm giác như có chuyện gì đó khuất tất.
– Chị Mai nói đùa đấy mà, nhưng anh cứ coi chừng, không thì lại thành sự thật nha! – Con bé híp mắt cười khoe răng khểnh dễ thương.

– “Sao Tiểu Mai lại nói với Trân như thế nhỉ? “ – Tôi lấy làm thắc mắc, đứng đực ra giữa sân.

– À, anh nè, thứ tư này anh có rảnh không? Buổi chiều tối! – Trân đập vai làm cắt ngang suy nghĩ của tôi.
– Ừ… rảnh, gì vậy? – Tôi nghĩ nhanh rồi đáp, hôm đó không có buổi dạy kèm nào.
– Anh đi cùng em tới sinh nhật đứa bạn chung lớp được không? – Đến đây thì con bé có vẻ dè dặt đề nghị.
– Làm chi? Nó có mời anh đâu? – Tôi ngạc nhiên.

Và giọng Trân lại nhỏ dần, nhỏ dần…

– Anh… giả làm bạn trai em một buổi nghen, năn nỉ anh đó!
– Cái gì kỳ cục vậy? Giả là sao? – Tôi giật mình la oai oái.
– Tên đó thích em lắm, mà em thì không có thích nó, mà nó cứ lẽo đẽo theo em hoài à! – Trân bĩu môi kể.
– Thì liên quan gì tới anh? Em nhờ thằng bạn nào khác cũng được mà! – Tôi lại càng sửng sốt hơn.

– Nhưng anh dù gì cũng nổi tiếng trong trường cơ mà, anh nhận là bạn trai em rồi thì nó đâu có dám hó hé nữa!
– ……!
– Giúp em nha, anh nói là anh hai em mà, anh hai phải giúp em gái chứ!
– Nhưng….. !
– Đi mà, em năn nỉ anh đó!
– ……. !

Trước vẻ mặt nũng nịu của Trân, vừa nài nỉ vừa dậm chân dỗi hờn, và cộng thêm những lí do đầy thuyết phục con bé kể ra nữa thì tôi không còn cách nào khác hơn là nhận lời đồng ý. Mà đúng quá ấy chứ, tôi cũng có tiếng tăm số má trong trường chứ bộ, Tia Chớp Vàng lừng danh chứ ít ỏi gì.

– Thôi được, chỉ là giả một ngày thôi đấy! – Tôi thở dài nói.
– Hi, yêu anh nhất á! – Vẫn như trước, con bé nhảy lên ôm cổ tôi chả thèm cả nể gì.