Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 190

Phần 190

Suốt gần một tháng rưỡi của mùa hè năm ấy, lịch ăn chơi ngủ nghỉ của tôi hoàn toàn bị thay đổi so với các năm trước. Một tuần cứ ba ngày thì tôi đi dạy kèm cho Minh Châu ba buổi, có hôm học suốt từ sáng đến chiều tối mới về. Thời gian còn lại thì thoạt đầu, tôi còn đi chơi riêng với Uyển Nhi như dẫn nhỏ này đi ăn điểm tâm, không thì lòng vòng dạo mát, nhưng phần lớn thời gian cũng là lao đầu vào tiệm game mà đọ CS. Thế nhưng dạo sau này, kể từ lúc tôi dẫn Uyển Nhi theo đá banh cùng tụi trong hội bàn tròn thì hai đứa tôi không còn đi chơi riêng được nữa.

Rất đơn giản, tụi trong hội bàn tròn khá là thích Uyển Nhi, nếu không muốn nói là rất thích. Tạm loại trừ Khang mập ra vì đã thích nhỏ Huyền thì mấy thằng còn lại đều vây quanh Trình tiểu thơ như ong bu mật. Dũng xoắn với thằng Quý là vồn vã nhất, hai thằng này không bỏ lỡ bất cứ cơ hội làm màu nào trước mặt Uyển Nhi. Đi ăn đi chơi tụi nó cũng giành nhau nhiệm vụ cao cả là đưa rước người đẹp. Thằng Chiến thì tự biết thân biết phận ăn nói không được duyên, thế nên nó chỉ lẳng lặng làm bổn phận là… Uyển Nhi bắt chuyện thì trả lời, còn không thì nó quyết tâm ngậm bồ hòn làm ngọt.

Về phần Tuấn rách thì cái hôm đầu tiên nó gặp Uyển Nhi trước cổng trường, đó là nó giả bộ vồ vập thế thôi chứ thật ra nó cũng chả có ý định gì tán tỉnh con nhỏ xinh đẹp này. Mà theo tôi đoán, cái thằng hám gái này chịu bỏ qua một cơ hội tốt như thế thì chỉ có một lí do duy nhất…

– Mày tán được em Thu Sương rồi à? – Tôi nheo mắt hỏi khi hai đứa đang ngồi gặm bánh mì buổi sáng trước cổng trường.
– Thì cũng… tàm tạm! – Nó ngập ngừng trả lời.
– Tàm tạm là sao? Tán gái mà tàm tạm? – Tôi trố mắt ngạc nhiên.
– Tức là đang quen đó mà, tuần nào tao cũng tới học ba buổi, em nó cũng có để ý tao! – Tuấn rách thở dài thườn thượt.

Nhìn bộ dạng nặng nề của nó, tôi có thể hiểu đại loại là thằng này đang trong giai đoạn cưa cẩm Thu Sương, bởi tôi cũng từng trải qua giai đoạn này rồi. Vui thì có vui nhưng lúc nào cũng lo ngay ngáy vì sợ không biết người ta có chịu nhận lời không, sợ mình chưa kịp chấm mút gì đã bị thằng khác nhảy vào hốt mất phần. Mà nói đi cũng phải nói lại, đó là thằng Tuấn rách nhờ vào sự nghiệp cua gái mà dạo này trình độ võ công của nó cũng có tiến bộ chút đỉnh. Nghe đâu nó không muốn thua kém Thu Sương nên quyết tâm tập luyện cũng dữ dội ghê lắm. Có hôm nó đòi tôi thử võ công, thế là sau vài chiêu nó cũng tự biết là chỉ đáng xách dép cho tôi, vậy nên nó lại càng lao đầu vào tập kinh hoàng hơn nữa. Coi bộ thằng này sẽ còn gian khổ dài dài đây, vì người ta tập Thái Cực Quyền là để cho tâm hồn thanh tịnh, còn thằng rách thì tập vì đi cua gái, thế cho nên quyền nó đánh ra là võ, nhưng đầu óc nó thì toàn là nghĩ tới Thu Sương.

Mà con nhỏ Thu Sương thì có gì hay ho đâu chứ, mới xinh một chút đã làm tàng, hống hách kiêu căng vô kể, hừ hừ!

Thế còn Luân khùng thì sao? Thằng này chỉ toàn là giả khùng thôi, chứ nó không có khùng thật, trông ngầm ngầm thế thôi chứ cũng ghê lắm. Hôm đầu tiên anh em gặp Uyển Nhi, trong khi đám thằng Tuấn thằng Dũng bu lại xung quanh người đẹp thì nó chỉ im lặng khoanh tay dựa tường, mặt khinh khỉnh ra vẻ ta đây chả phải lũ hám gái như cái lũ tầm thường tụi bây. Hành động đó của nó đặt ra cho tôi hai suy nghĩ, một là cực kì xúc động khi nó có thể là một bậc chính nhân quân tử, hai là hơi bị chột dạ khi đoán… có thể thằng này bị bê đê.

Nhưng vài hôm sau sự thật đã được chứng minh rằng nó chả có phải nằm ở trường hợp một hay hai gì sất, mà cũng là chung phường hám gái với đám bạn thôi. Chỉ là nó khôn hơn, quyết định không tán gái bằng phương pháp thủ công là mồi chài ngày qua ngày, nó muốn là… gái tự tán nó. Mà để được như vậy thì nó phải thiệt là bảnh, và còn phải nắm rõ thông tin của đối phương.

– Ê Nam! – Luân khùng lò dò lại gần tôi ngồi khi hai thằng đang uống nước giữa trận bóng.
– Gì chú? Nghỉ lấy hơi đi, tí còn đá tiếp! – Tôi thè lưỡi, lấy tay phẩy phẩy vào mặt cho mát.
– Mày biết Uyển Nhi lâu chưa? – Nó bắt đầu vào đề.
– Mới hồi tết, mà hỏi làm gì? – Tôi ngẩn tò te, cứ đinh ninh rằng nó không quan tâm đến Trình tiểu thơ chứ.

– Mày biết gì về nhỏ đó kể tao nghe hết đi, tao hậu tạ mày!
– Ơ? Làm gì?
– Thì… tán chứ làm gì, em nó dễ thương quá đi, tao khoái kiểu vậy đó!
– Đệch… trước giờ ông đang tưởng mày không thích con gái, hóa ra cũng là đàn ông đấy chứ!
– Mày nghĩ cái quái gì thế, giúp tao đi!
– Dẹp, không rảnh, hề hề!

Nào ngờ đâu nó đáp trả lại cái điệu bộ bảnh tỏng của tôi bằng trò hù dọa:

– Mày không giúp, vô năm tao… nói cho Trúc Mai biết hết nghe con!
– Nói gì? – Nghe đến Tiểu Mai là tôi giật thót người.
– Thì nói mày trong hè, ngày nào cũng đi chung với nhỏ Uyển Nhi! – Luân khùng đúng là cái thằng… mắc dịch, nó dám chơi bài ngửa với tôi.
– Mạ tộ mày… nước sông không phạm nước giếng nghe con, tao với Uyển Nhi không có gì hết! – Tôi quắc mắt sừng sộ.

– Ai biết được, giờ mày giúp tao tán nhỏ đó thì tao mới tin!
– Cái thằng… mày học đâu ra cái chiêu dọa dẫm đó thế?
– Hê hê, giờ có giúp không?
– ………. !

Thế là mỗi thằng Luân khùng do nắm thóp được tôi nên nó là thằng duy nhất được tôi tiết lộ cho các thông tin bí mật về Uyển Nhi. Nào ngờ đâu sau khi nghe xong, thằng Luân gần như phát cuồng vì Trình tiểu thơ, nó ngồi thẫn thờ không thèm ra đá banh nữa khi tôi cho nó biết Uyển Nhi đã mất cả cha lẫn mẹ. Đến nỗi anh em vào xỉ vả xỉa xói nó cũng không buồn ra sân, chỉ ngồi lặng nhìn Uyển Nhi bằng ánh mắt mơ màng. Đến khi Uyển Nhi lấy làm lạ, qua hỏi han nó mấy câu thì thằng khùng này mới mắt sáng rỡ, phóng vọt ngay ra sân như vừa được tiếp thêm năng lượng tình yêu.

– Đá tiếp đi anh em, trận này phải thắng, chuyền hết cho tao! – Vừa nói nó vừa nháy mắt cười tình với Uyển Nhi.
Trận bóng hôm đó, thằng Luân ghi đến bốn bàn, một thành tích mà có nằm mơ đám tụi tôi cũng chả thể nào mơ tới.

Về hai ông mãnh Dũng xoắn và Quý còi thì hai ông thần nước mặn này nào giờ đâu có biết cua gái là gì, cứ tưởng đá banh giỏi, liên tục xun xoe, cái mồm ton hót là có thể tán tỉnh được Uyển Nhi. Thế cho nên có bất kì trận banh nào tụi nó cũng lăn xả khác thường, Quý còi liên tục la hét phì phèo nước bọt bảo sao tôi và Tuấn rách cứ giành công ghi bàn của nó, mất cơ hội nó đem bàn thắng làm… quà cưới Uyển Nhi. Đến cả thằng Dũng xoắn thì nó gần như một mình cân cả hàng tiền đạo đội bạn, tôi chả rõ trước trận đấu nó có được Uyển Nhi hứa hẹn gì hay không mà nó như vụt biến trở thành một thằng siêu hậu vệ, hàng phòng thủ tụi tôi như vách sắt tường đồng trước sự oai vệ của nó.

Riêng thằng Chiến thì có lẽ nó hơi tự ti về bản thân nên chả dám bày tỏ gì nhiều, chỉ là đi ăn hay đi chơi, Uyển Nhi ngồi thì nó mới ngồi, Uyển Nhi cười là nó cười theo. Đã thế thằng này lại còn tốt tính, nhiều khi ngậm đắng nuốt cay bất đắc dĩ hỗ trợ cho bạn bè mình tán người mình thích mà miệng thì vẫn cười. Ôi… cái thằng Chiến bạn tôi, tốt tính đến mức khờ khạo!

Vậy còn Uyển Nhi thì sao? Con nhỏ này có gì mà hấp dẫn thu hút đến nỗi đám bạn tôi phải say mê như điếu đổ?

Ngoại hình xinh xắn, tóc mượt mắt xanh đại dương, ăn nói hoạt bát lanh lợi, thông minh duyên dáng, con nhà đại gia mà rất chịu chơi và hòa đồng. Thế thôi, có gì nữa đâu? À thì… kể ra cũng hơi bị nhiều điểm tốt đấy, có thể xếp vào hàng mỹ nhân.

Nhưng nếu chỉ có như vậy thôi thì chưa đến nỗi để khiến Tuấn rách và Khang mập luôn mồm tiếc rẻ, Luân khùng phát cuồng, Dũng xoắn đảo điên, Quý còi ngất ngây và Chiến khờ mê đắm. Tất cả mọi sự bắt nguồn từ một buổi chiều nọ, mà tôi đoan chắc rằng kể từ sau hôm đó thì đám bạn tôi mới quyết tâm tán bằng được Uyển Nhi vì bị thu hút bởi sắc và cả… tài của nhỏ này.

Đó là một buổi chiều mát trời, khi hội bàn tròn 11A1 đang đối đầu với hội “du côn nông thôn” trong một trận bóng gay cấn ở tại sân 36hecta quen thuộc. Tỉ số đang là 4- 3 nghiêng về tụi tôi, mặc dù dẫn bàn nhưng phải gọi là cả đám mệt rã người vì mệt. Đội bạn đá rất cứng, kĩ thuật đá giỏi có, mà chơi xấu thì cũng có. Tất cả khiến cho không khí sân banh như thêm phần căng thẳng và bừng bừng lửa giận, đến nỗi thằng Luân bình thường điềm đạm mà cũng nổi xung:

– Đá xấu bỏ cha thế này thì tụi mày nghỉ bà nó đi! – Nó nhổ nước bọt xuống sân.
– Tụi mày không xấu à? Nói cái gì, chơi không? Tao chơi mày luôn! – Một thằng đen như cột nhà cháy ở bên đội kia hùng hổ sấn tới.

– Quất đi quất đi, bem đi bem đi! – Tụi khán giả xung quanh được thể càng phấn khích hơn.

Uyển Nhi thì chỉ ngồi xem thôi mà cũng nóng ruột không yên, cứ nhấp nha nhấp nhổm quan sát, mặc kệ đám trai làng đang trầm trồ ngắm nghía. Dạo này cứ hễ con trai tụi tôi đi đá banh là nhỏ này nằng nặc đòi đi xem bằng được, dù tôi không chịu thì nguyên tụi còn lại đều chịu. Thế là thành thử ra một lần đi chơi là đi cả băng, bảy thằng con trai và một đứa con gái tính tình chịu chơi chẳng kém gì con trai.

– Thôi thôi, còn mười lăm phút nữa, đá tiếp đi! – Thằng Chiến chạy tới can ra.
– Mày nhớ cái mặt tao đó! – Thằng cột nhà cháy chỉ trỏ.
– Sao? Mày ngon à? – Luân khùng hầm hố, thằng Tuấn rách cũng sấn sổ. – Đệch, giờ đá banh hay quất nhau? Cái gì tụi tao cũng chơi!
– Thôi, đá đi! – Tôi nhăn mặt dang ra, thú thật mà nói nếu có xảy ra đập nhau thì tôi cũng không sợ, nhưng tụi kia nó đông quá, lại đang ở sân khách nên có gì manh động thì tụi tôi tiêu chắc.

Mất gần mười lăm phút để dàn hòa thì trận bóng mới được tiếp tục. Tôi thì cũng bỏ cả tuyến trên mà chạy về tham gia phòng thủ luôn, chỉ cần giữ vững được tỉ số là tụi tôi thắng rồi. Thế nhưng chả hiểu trời xui đất khiến làm sao mà thằng Luân lại trượt té cái oạch khi nó chỉ đang có một mình một bóng, không đến nỗi bong gân mà chỉ bị trặc chân, nhưng xui xẻo nhất là nó không thể tiếp tục đá được nữa.

– Giờ sao đây? Có đá nữa không? – Thằng đội trưởng bên kia hất hàm hỏi.
– Đá sao không đá! – Thằng Quý hừ mũi đáp trả.
– Bên mày đá thua rồi đổ thừa thiếu người à? – Thằng kia lại cà khịa.
– Tụi tao chứ không phải tụi mày! – Khang mập cũng nghiến răng ken két.

– Sao? Mày khích hả? Chơi không?
– Chơi mày luôn, tưởng tao sợ hả?
– Quất đi quất đi, bem đi bem đi!

Nhận thấy tình hình trước mắt không khéo sẽ chuyển từ thi đấu thể thao sang hành hạ thể xác, nguy cơ ẩu đả dâng cao cuồn cuộn, mà thằng Luân thì lại bất lực nằm ôm chân lăn lóc, tôi chỉ còn mỗi một cách là… đi tới gần Uyển Nhi.

– Trình Trình! – Tôi thì thào.
– Gì ông? Can ra đi kìa, đánh nhau mất thôi, ông vào đánh luôn đi! – Nhỏ này vừa lo vừa… hào hứng, vẻ như cũng muốn xem đánh lộn ghê lắm, trên mặt không giấu được vẻ háo hức.
– Thôi chị hai cho xin đi, đánh đánh cái gì. Có muốn đá banh không? – Tôi xua tay.
– Hở? Tui á? – Uyển Nhi tròn mắt ngạc nhiên.

– Ừ, muốn đá không? Chỉ đứng yên lừa banh thôi, không cần chạy nhiều, phòng thủ thêm mười phút nữa là ăn rồi!
– Được… mà sao tụi kia cho tui đá được?
– Thế là đồng ý ha?
– Ừ… okie!

Thế là xong, kĩ thuật vờn bóng của Uyển Nhi thì tôi đã biết rồi, cũng ngang ngửa với tôi chứ chẳng đùa, mỗi cái là con gái sức yếu mà thôi. Giờ là đến lượt đi “thương lượng” với hai băng đảng đang đòi múc nhau kia.

– Ê, tao tìm được dự bị rồi đây!- Tôi la lên.
– Ai đâu? – Cả hai phe đều đồng loạt quay sang hỏi.
– Kia kìa, bạn tao đó! – Tôi chỉ tay về phía Uyển Nhi.

Sau vài giây trố mắt ra tò te nhìn con nhỏ ngoại quốc mắt xanh đang háo hức đứng nhìn thì đám thằng Khang ngơ ngác:

– Được không đó mày?
– Được là được, rồi tụi mày xem! – Tôi gật đầu chắc nịch. – Chứ giờ thì thiếu người, tụi nó đâu có chịu đá tiếp!

Nhưng tụi đội bên kia thì la ỏm tỏi:

– Điên à, đưa con gái vào đá, mày hết người rồi hả?
– Ờ tao hết người mà, tụi mày mù à? – Tôi quắc mắt cự lại.
Một thằng nhãi bên kia cởi trần trùng trục nhảy xổ ra, nó vuốt mồ hôi trên mặt rồi gay gắt nói:

– Con gái mà đá cái gì, dẹp đi!
– Dẹp cái đầu mày, giờ đội tao chấn thương một người thì đào đâu ra, dẹp thì tụi tao thắng, trả tiền đây! – Tôi sừng sộ chống nạnh vào hông.

– ……. ! – Thằng đội bên đuối lí, nó hừ mũi rồi quay đi, không quên thòng thêm một câu trả đũa. – Tao nói trước, con nhỏ đó mà gãy tay gãy chân thì tự tụi mày chịu, đệch bà!

Vài phút sau, sự thật đi ngược lại với những gì nó tưởng tượng vì Trình tiểu thơ đã quay nó như quay dế bằng kĩ thuật vờn bóng tuyệt vời của mình. Chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi mà Uyển Nhi đã khiến cho toàn bộ mọi người có mặt trên sân bóng lúc ấy đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.

Lúc đầu tôi còn về tham gia phòng thủ, và dặn tụi bạn là có bí thì chuyền banh cho Uyển Nhi, và dặn Uyển Nhi là đừng chạy chi cho mất sức, lỡ té hay va chạm lại khổ, chỉ vờn bóng rồi chuyền đi chỗ khác là được. Trình tiểu thơ hiểu ý, cũng chỉ nhận banh rồi đợi người đến… cướp thôi. Thế nhưng do vui quá hay sao mà nhỏ này quyết định… chơi tới bến luôn.

Tụi tôi thì cứ đinh ninh là đám bên kia cũng ngại con gái, sẽ không hùng hổ tranh bóng đâu. Thì cũng thật vậy, dù có là giang hồ hầm hố thì tụi nó cũng là con trai, cũng biết giữ kẻ, không có quyết liệt với Uyển Nhi. Thế nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, nhỏ con gái bên đối phương liên tục buông lời dèm pha:

– Tới đây, banh nè, con trai gì mà nhát vậy?
– Dở quá chừng luôn, hi hi!

Uyển Nhi càng vô tư bao nhiêu thì tụi bên kia càng nóng máu bấy nhiu. Thế là cái thằng cởi trần khi nãy nộ khí xung thiên, nó quyết tâm nhào vào lấy lại danh dự. Nhưng tôi dư biết là thằng này chả thể nào lấy bóng từ chân Uyển Nhi được, bởi nó đâu có lấy được bóng trong chân của tôi.

– Được, để ông xem! – Thằng kia nghiến răng.

Nhưng nó vừa soạt chân thì Uyển Nhi đã lốp bóng qua người, nó định đẩy vai thô bạo thì Uyển Nhi đảo người khiến nó mất đà loạng choạng mém nữa dập mặt ra đất. Vờn qua giỡn lại một hồi thì hai thằng con trai thấm mệt, mà đứa con gái thì vẫn hồn nhiên đùa bóng, lại còn buông ra một câu đầy quê xệ:

– Thôi tui chuyền nha, chán quá à!

Đường chuyền của Uyển Nhi vào chân tôi đã mở màn cho đợt tấn công sau cùng của hội bàn tròn, và thằng Tuấn rách đã không bỏ lỡ cơ hội nhả bóng từ tôi mà sút chính xác vào cầu môn đối phương, nâng tỉ số chiến thắng lên thành 5- 3. Hết trận, tụi tôi ăn được gần một trăm ngàn, và chầu bánh canh chả cá kèm nước mía chiều hôm đó là để vinh danh cho Uyển Nhi nữ thần.

Khỏi phải nói, đám con trai 11A1 trừ tôi ra sẽ ngạc nhiên đến như thế nào. Tụi nó lúc này nhìn Uyển Nhi như một nữ thần tượng tuyệt vời, vừa xinh lại vừa giỏi đá bóng. Mà theo lời thằng Dũng tâng bốc thì Uyển Nhi đúng là tài sắc vẹn toàn, riêng tôi thì cho đó là do cái mồm thằng Dũng thôi, chứ nói về tài sắc vẹn toàn đúng nghĩa thì chỉ có duy nhất Tiểu Mai mới xứng đáng.

Nhưng mặc kệ quan điểm của tôi, đám thằng Luân thằng Dũng vẫn nhất quyết lên kế hoạch tán tỉnh Uyển Nhi. Kể từ sau trận bóng của buổi chiều hôm đó thì hình ảnh Uyển Nhi trong mặt những thằng con trai bạn bè của tôi trở nên đẹp đẽ lung linh vô cùng. Ở những buổi đi chơi thì tụi nó giành nhau bổn phận đưa trước, thế cho nên Uyển Nhi hôm thì ngồi sau xe thằng Dũng, mai thì thằng Luân chở, bữa sau lại đến thằng Quý, và rất hiếm khi có mặt trên xe thằng Chiến.

Về phần Uyển Nhi thì sao? Tất nhiên là nhỏ này dư biết rằng đám bạn bè tôi đang say mê mình như điếu đổ rồi. Thế nhưng khi tôi tò mò hỏi rằng Trình tiểu thơ có tự thấy phiền phức gì không thì nhỏ này chỉ thản nhiên đáp gọn lỏn:

– Có sao đâu, vui là được rồi!