Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 189

Phần 189

Nói về chuyện làm thầy đi dạy học trò thì trước đây tôi cũng đã từng kinh qua vài đợt. Tuy không được thuận lợi cho lắm trong lúc gõ bum bum vô đầu tụi nhỏ họ hàng nhưng ít ra tôi cũng đã có thành công rực rỡ khi dạy kèm cho bé Trân. Dù là Trân thông minh sẵn có nhưng cũng phải thừa nhận là nhờ có tôi mà con bé mới học hành giỏi giang trở lại, đúng quá chứ còn sao nữa mà cãi.

Thế cho nên lần này chuyển sang dạy kèm cho Dạ Minh Châu, tôi cũng tự tin ghê lắm. Tuy là có chút khó khăn khi dạy cho người cùng tuổi, lại còn dạy cho một cô gái đã từng thẳng thừng mắng mình là đồ phản bội nhưng tôi vẫn đinh ninh rằng tôi sẽ làm một ông thầy tốt, tận tâm và vui tính. Dẫu sao, việc dạy kèm cho người đẹp vốn đã là… duyên phận của tôi rồi, mà sự thật đã chứng minh rằng hễ tôi dạy cho người đẹp là công thành danh toại hết. Đó, bé Trân là minh chứng sống đó chứ có nói xa xôi gì ai đâu.

Nhưng mà coi bộ màn đánh phủ đầu của Minh Châu hơi bị có ấn tượng mạnh, vì để cho tôi thấy hình bóng Tiểu Mai trong cô nàng có thể khiến tôi cảm thấy… vài phần úy kị.

– Vậy…. giờ học? – Minh Châu thắc mắc, đợi một lời bắt đầu từ tôi.
– Ừ, mà khoan, làm thử một bài kiểm tra đi, để biết trình độ đến đâu cho dễ dạy! – Tôi khoát tay.

Nghe đến kiểm tra thì Minh Châu biến sắc ngay lập tức, gương mặt chợt hiện rõ vẻ lo lắng. Nhận thấy điều đó nên tôi vội trấn an:

– Có gì đâu, xem như làm thử chào sân ấy mà, đây nhé!

Miệng cười giả lả nhưng tay thì tôi chìa ra cái đề Đại Số dễ ẹc mà hôm qua tôi ngồi vẫy bút nhoáng cái là xong ra trước mặt Minh Châu. Định bụng là lúc ban đầu cho cô nàng đề bài dễ thôi, vì nghĩ rằng một người có điểm thi Toán dưới trung bình thì tờ đề này sẽ là vừa sức, có thể thông qua kết quả mà giúp tôi khẳng định lại trình độ của học trò.

– Thời gian là ba mươi phút nhé, có ba câu thôi! – Tôi nhìn đồng hồ rồi bắt đầu tính giờ.

Trong lúc đợi Minh Châu giải đề thì tôi cũng lựa một quyển “Khám phá 100 bí ẩn lớn nhất mọi thời đại” mà ngồi đọc, đối diện với cô học trò, cũng tiện cho việc quan sát. Nói là quan sát chứ chả phải ghê gớm gì, chỉ là thi thoảng tôi cũng nên để mắt nhìn qua để xem tình hình tới đâu mà thôi. Nhưng cứ hễ một lần tôi nhìn qua Minh Châu là lại rụt cổ về, vì nhìn… người đẹp mà quá nhiều lần thì nghe đồn sẽ bị… người ta yêu mất luôn thì khổ.

Lúc ban đầu tôi còn ngần ngại chuyện quan sát, thế nhưng chỉ một lúc sau tôi đã phải gấp quyển sách lại mà hỏi nhỏ nhẹ:

– Đề khó lắm à?
– À.. không…. ! – Minh Châu giật mình, vội lắc đầu.
– Không khó sao nãy giờ nhìn trầm tư dữ vậy? – Thật thế, từ nãy đến giờ càng nhìn tôi càng thấy gương mặt Minh Châu căng thẳng đến phát sợ.
– Thì… không khó…. ! – Cô nàng vẫn giữ nguyên quan điểm.

– Là sao? Không khó thì… làm đi!
– Làm… không được!
– Tại sao?
– ……….. !

Thở hắt ra, tôi xua tay:

– Thôi, làm tiếp đi, còn mười lăm phút đó!

Và Minh Châu lại cặm cụi giải Toán, lần này tôi quyết tâm không nhìn cô nàng nữa mà chúi mũi vào quyển sách mình đang đọc, chỉ cần đợi hết giờ là biết kết quả ngay thôi mà.

Đúng mười lăm phút sau, tôi gần như ngã bổ ngửa ra đất khi dòm vô bài làm mà mình vừa thu. Nguyên đề bài ba câu mà Minh Châu chỉ làm được mỗi câu căn bản là giải phương trình lượng giác, còn hai câu kia thì bỏ giấy trắng.

– Sau nãy bảo không khó? – Tôi tặc lưỡi hỏi.
– Không khó thật mà…! – Cô nàng đáp trả một cách yếu ớt.
– Thế sao không làm được? – Tôi thắc mắc, gần như là nửa cười nửa mếu.
– …….. !

Như nhận ra vẻ cười chê trên mặt tôi, Minh Châu không nói không rằng, lẳng lặng lấy lại bài làm như ý nói, bây giờ sẽ làm lại. Ừ thì làm lại, tôi cũng đồng ý để cho cô nàng làm, thích thì chiều thôi, dù gì thì cũng phải hoàn tất bài kiểm tra này. Nghĩ bụng rồi tôi gục gặc đầu, lại chúi mũi vào đọc sách.

Lần này, khi tôi đang phiêu ở đoạn khám phá tam giác quỷ Bermuda thì Minh Châu đã gọi:

– Mình làm xong rồi!

Đưa tay nhìn đồng hồ, chỉ mới gần hai mươi phút trôi qua, khá nghi hoặc nhưng tôi vẫn lấy bài giải. Và thật ngạc nhiên, trong khi gần ba mươi phút vừa nãy Minh Châu chỉ giải được mỗi một câu, vậy mà giờ đây chỉ cần hai mươi phút thì cô nàng đã giải được hết cả hai câu còn lại.

– Làm đúng hết rồi nè! – Tôi chưng hửng, vậy hóa ra trình độ Minh Châu cao hơn cái đề này rồi.
– ….. ! – Nghe tôi nói mà cô nàng lại xụ mặt xuống buồn xo.

Ngay lập tức trí óc tôi liên tưởng ngay đến một tình huống mà các học sinh rất thường hay gặp phải. Và để chứng minh rằng dự đoán của mình là không sai, tôi liền ra ngay thêm một đề bài nữa tương tự.

– Giải tiếp đề này đi, ba mươi phút nhé!

Lần này cũng y chang như lần trước, thậm chí có phần tệ hơn là Minh Châu chẳng làm được câu nào, toàn là tính toán nửa chừng rồi bỏ dở không ra đáp án.

– Thôi làm tiếp cho hết đề đi! – Tôi nói.

Và bất ngờ thay, lần này cũng chỉ cần tầm hai mươi phút là Minh Châu đã giải được hết đề bài, mà đáp số lại đúng toàn bộ nữa là đằng khác. Thế là rõ rồi, tôi biết tại sao rồi!

– Hiểu luôn, ra là như vậy! – Tôi cười cười nhìn Minh Châu.
– ……! – Cô nàng lại thở dài không đáp.

Là như vầy, thỉnh thoảng sẽ có lúc bạn bắt gặp chính mình trong một trường hợp, đó là ở cùng một đề bài nhưng nếu phải giải nó trong một kỳ thi có thời gian và giám thị thì bạn lại không cho ra kết quả tốt bằng khi làm ở nhà với thời gian không hạn chế, không có người giám sát. Đó là một hiện tượng tâm lí của học sinh, một là do hồi hộp dẫn đã ảnh hưởng xấu đến khả năng giải quyết vấn đề. Hai là do quá sợ, quá ngán môn học đó nên dẫn tới tâm lí bị yếu, hình thành nên tình trạng học để đối phó, chính vì vậy mà lúc không bị giới hạn thời gian thì làm bài ro ro, nhưng lúc vào thi là y như rằng bị điểm kém.
Trường hợp của Minh Châu thì có đặc biệt hơn, đó là cô nàng yếu Toán thật, nhưng không đến nỗi, tệ lắm theo tôi đoán thì nếu đề thi vừa rồi mà cô nàng giải ở nhà thì cũng phải được trên trung bình. Nhưng đằng này lại bị vấn đề tâm lí, chính vì vậy đã dẫn đến buổi dạy kèm hôm nay.

– Thôi, hôm nay tới đây được rồi! – Tôi đứng vụt dậy.
– Hở? – Minh Châu ngạc nhiên vì chỉ mới gần ba giờ đồng hồ trôi qua.
– Về sớm một bữa, mình tìm cách dạy khác cho phù hợp, ngày mốt học lại, vậy nhé! – Tôi nhún vai thản nhiên đáp.
– Ừ… ngày mốt! – Minh Châu gật đầu đồng ý, lục tục thu xếp sách vở vào cặp.

Vậy là cũng y chang như lúc đầu tiên tôi dạy bé Trân, cũng tìm nguyên nhân vì sao học trò học không tốt, rồi mới về nhà tìm cách giải quyết, hẹn hôm sau gặp lại. Thế là bây giờ tôi cho Minh Châu về sớm bữa đầu, còn mình thì chạy xe một mạch về nhà và ngồi tẩn mẩn, tỉ mỉ trên bàn mà ra một lô một lốc những đề Toán từ dễ đến khó.

Thật ra cách để tôi “chữa” bệnh tâm lí sợ Toán của Minh Châu cũng rất đơn giản. Đó là khi ta muốn khắc phục nỗi sợ hãi đối với một điều gì, ta lại càng phải đối mặt với nó nhiều hơn nữa. Chính vì vậy mà từ giờ trở đi, tôi sẽ liên tục để cho Minh Châu giải đề. Xuyên suốt quá trình đó, tôi sẽ kết hợp dạy thêm các kiến thức cần thiết. Cách dạy truyền thống này sẽ đảm bảo được học sinh nắm chắc kiến thức căn bản, rèn luyện kỹ năng giải Toán tốt hơn. Qua đó hi vọng có thể khắc phục được điểm yếu về mặt tâm lí của Minh Châu.

Đơn giản chỉ có vậy thôi đó mà, tôi quả thật là một thầy giáo đại tài mất rồi!

Buổi chiều, khi tôi gấp sách Toán lại, nhét mớ đề bài vô cặp để dành cho bữa dạy kèm ngày mốt, định lên lầu đánh một giấc sảng khoái đến chiều tối ăn cơm thì chuông điện thoại lại reo lên, và vẫn lại là Trình Uyển Nhi.

– Sao nữa? – Tôi nhấc máy hỏi.
– Đi chơi đi, chiều mát ở nhà buồn! – Giọng con nhỏ hí hửng qua điện thoại.
– Sáng còn bảo mệt, giờ đã đòi đi chơi! – Tôi ngạc nhiên.
– Sáng mệt thôi, giờ hết mệt rồi! – Uyển Nhi lại bắt đầu giở trò nhì nhằng.
– Giờ… tui bận rồi, để khi khác đi! – Thật ra tôi không bận gì, chỉ buồn ngủ vì sáng nay dậy sớm lãng nhách, trưa lại không ngủ để ra đề Toán, giờ miệng đã ngáp ngắn dài.

– Bận gì? Đi chơi với tui đi mờ!
– Bận… đá banh với tụi bạn trong lớp rồi, thôi nha!

Không kịp để Uyển Nhi đồng ý, tôi vội cúp máy luôn, gì chứ còn nói chuyện là nhỏ này sẽ còn mè nheo cù cưa miết, rồi đến hồi tôi cũng phải… xiêu lòng mà đồng ý đi chơi ba lăng nhăng cho mà xem.

– Con ngủ chút nha mẹ, chiều tối dậy ăn cơm là vừa!
– Khoan, đổ rác giùm mẹ đi!

Không tránh được, tôi đành phải xắn tay lên đem cái giỏ rác ra tận ngoài đầu ngõ bỏ xuống để xe rác đến lấy. Quay trở vào nhà, rửa tay xong xuôi định phóng lên lầu ngủ khò thì tôi mới biết rằng đã muộn mất rồi.

Trước cổng nhà tôi là Uyển Nhi, con nhỏ này đang vẫy tay cười tươi rói dưới nắng chiều:

– Đi đá banh, tui đi với!
– Đệch… nói chơi mà làm thiệt hử! – Tôi lầm bầm trong miệng, thầm nghĩ phen này thì lòi cái mặt nói láo ra đến nơi rồi.
– Rủ bạn ông chưa? – Uyển Nhi mừng rỡ hỏi khi tôi mở cổng bước ra.
– Đợi chút…! – Đáp gọn lỏn rồi tôi lại quay vô trong nhà.

Không muốn phải mang tiếng nói láo trắng trợn đến mức trơ trẽn trước mặt con gái, tôi trót đâm lao phải theo lao, đành bấm bụng gọi điện đến nhà từng thằng trong hội bàn tròn để lập kèo đi đá banh.

– Khang, rủ mấy thằng kia đi đá banh nha mậy, ra khu 36hecta chơi!
– Èo… lười quá mày ơi, mai đi! – Thằng mập giở giọng làm biếng, nghe là biết nó cũng đang thèm ngủ giống tôi.
– Lẹ đi, được bữa hôm nay trời nắng chứ mai mưa rồi sau. Mày rủ tụi kia đi nha, nửa tiếng nữa tập trung trước cổng trường mình! – Tôi giục.
– Ờ… khổ chú ghê! – Khang mập thở dài thườn thượt.

Mười phút sau, Uyển Nhi ngồi sau xe tôi luôn miệng nói cười tíu tít, và tôi thì trả lời nhát gừng cho qua chuyện cũng chẳng kém. Nhưng con nhỏ chẳng hề quan tâm, chỉ cần biết là nhỏ đang nói, và có người đang nghe, vậy hình như cũng là đủ lắm rồi.

– Ê, sáng nay ông ăn gì vậy?
– Nhờ ơn của bà, ăn cháo mẹ nấu!
– Hì hì, sáng mai đi ăn, không ra biển nữa!
– Nói như đúng rồi, hừ!

– Ê, bạn ông tới đông không?
– Không, chừng năm sáu thằng!
– Đông rồi, có ai đẹp trai không?
– Không!

– Ê, tí cho tui đá với!
– Con gái con đứa mà đá cái gì, dẹp đi!
– Ích kỉ, không galăng!
– Kệ!

Hơn hai mươi phút sau, khi tôi và Uyển Nhi đợi dài cổ, héo mòn rục xương trước cổng trường rồi thì cả đám tụi thằng Khang mập mới lò dò chạy xe tới. Thế nhưng tụi nó đến trễ đã chẳng thèm xin lỗi thì chớ, lại chẳng thèm nhìn ngó gì đến tôi mà cứ chăm bẵm vào ngắm… Uyển Nhi đang ngồi sau xe tôi.

– Tụi mày nhìn cái gì? – Tôi chịu hết xiết phải lên tiếng cho tụi này tỉnh mộng.
– À… ai đây? – Tuấn rách tò mò hỏi.
– Bạn tao mới quen, ở nước ngoài về chơi! – Tôi giải thích.

Và không ngoài dự đoán, đám tụi bạn chí cốt bắt đầu dòm tôi bằng ánh mắt thiên hạ nhìn vào một thằng sở khanh. Không cần tụi nó nói ra tôi cũng biết tụi nó đều đang nghĩ rằng Tiểu Mai vừa về nước là tôi đã lập tức cặp kè ngay với một em khác. Mà rõ ràng là trong ánh mắt của thằng Dũng xoắn lúc này là nó đang trầm trồ rằng, ghê, thằng Nam mày quen gái nước ngoài luôn ta, hàng Việt Nam chất lượng cao mà cũng dám chê à.

Để gỡ thế bí cho tình trạng này, tôi vội thuận đà nói khống với Uyển Nhi:

– Nãy hỏi có ai đẹp trai không đó, đây tụi bạn tui nè, chọn đi!

Rồi tôi liền quay sang hội bàn tròn:

– Bạn tao tên Uyển Nhi, chưa có bạn trai, tụi mày… xem có cơ hội thì thử đi!

Vậy đấy, chỉ bằng hai câu nói thôi mà tôi đã có thể đánh tan tành cái suy nghĩ rằng tôi ngoại tình trong đầu tụi bạn. Ngay lập tức, đám Luân khùng Tuấn rách liền vây xung quanh Uyển Nhi mà bắt chuyện làm quen. Cũng phải thôi, dù gì thì Uyển Nhi cũng thuộc hàng mỹ nhân đi đâu cũng có người dòm ngó cơ mà.

– Mình là Trình Uyển Nhi, chào… chào các bạn, học chung lớp với Nam à?
– Ừ, tui là Tuấn, biệt hiệu “Luồng sét bạc”!

– Tránh ra… hề hề, mình là Dũng, hề hề!

Đụng mặt thằng Dũng xoắn với điệu cười khả ổ, Uyển Nhi bất giác lùi người lại theo phản xạ khiến thằng Dũng đần mặt ra:

– Sao vậy bạn? Chưa thấy trai đẹp bao giờ à?

Mặc kệ cho cái sự trâng tráo của thằng Dũng, đến lượt thằng Chiến và thằng Quý cũng nhào vào hòng làm quen được Uyển Nhi. Khang mập thì cho miễn vì nó đang cặp với nhỏ Huyền, tuyệt nhiên không dám léng phéng. Duy chỉ có mỗi Luân khùng là tôi thấy thằng này thâm trầm hơn, nó chỉ đứng ngoài quan sát.

– “Chắc là đợi cơ hội thể hiện, đâm sau lưng chiến sĩ đây mà!” – Nghĩ thầm trong bụng, tôi bước lại gần nó định chọc quê vài câu chơi.

Đúng lúc ấy thì điện thoại trong túi tôi chợt rung lên, lôi ra thì biết rằng Tiểu Mai đang gọi. Tôi nghe tim mình đập binh binh, một cảm giác thân thương trào dâng. Vội lùi ra xa chỗ tụi bạn đang ra sức hỏi chuyện Uyển Nhi, tôi chọn một góc khuất sau cổng trường mà nhấc máy:

– A nô em yêu!
– Hi, đang làm gì vậy, anh? – Giọng nói yêu kiều quen thuộc của Tiểu Mai vọng sang.
– Chuẩn bị đi đá banh với tụi thằng Khang nè, còn em? Chắc là đang đi du lịch à? – Tôi cười.
– Ừ, em đang ở Hokaido! – Nàng đáp.

– Sướng hen, đi chơi vui chứ? – Tôi lại hỏi, gục gặc đầu khi tụi thằng Khang ngoắc tay.
– Cũng vui, mà… có việc này muốn nhờ anh, giúp em nhé? – Nàng ngập ngừng nói.
– Sao thế? Cứ nói đi! – Tôi thắc mắc trước thái độ của nàng.

– Nhưng anh phải hứa là giúp em, thì em mới nói! – Tiểu Mai nũng nịu.
– Ừ thì… hứa, rồi nói đi! – Tôi phì cười, gì chứ chỉ cần nàng yêu cầu thì tôi sẽ đồng ý thôi mà.

Được đảm bảo bởi lời hứa của tôi rồi, Tiểu Mai bấy giờ mới hạ giọng:

– Anh nè, lỡ vài bữa mà có ai gọi điện hỏi anh rằng, trong thời gian em ở Việt Nam có hay bị đau đầu không, thì anh trả lời là không có, em hoàn toàn khỏe mạnh… nha anh?
– Chứ… chứ em bị bệnh à? – Tôi sững sờ.
– Dĩ nhiên là không có rồi, chỉ là bữa trước em thức khuya đọc sách nên hôm sau bị đau đầu. Mẹ em… lo lắng nên định hủy chuyến du lịch ở Hà Lan luôn, mà em thì muốn đến Amsterdam lắm! – Nàng trả lời thật nhanh.
– Ừ… vậy giờ đã hết đau đầu chưa? – Tôi thoáng một chốc nghi hoặc, vì quả thật là tôi đã từng thấy Tiểu Mai bị đau đầu những hai lần, chính bé Trân cũng biết điều này.

– Hết rồi, vì em mà thức khuya thì hôm sau dễ đau đầu lắm. Hồi học thi cũng vậy đó, anh nhớ chứ? – Nàng cười, giọng nói như vui hẳn lên. – Mà anh hứa là giúp em rồi nhé?
– Ừm, mà ai gọi? Chừng nào? – Tôi lại thắc mắc.
– Cũng chưa biết, em chỉ phòng hờ vậy thôi. Anh đừng quên nhé, em mà lỡ mất Amsterdam là… treo cổ anh! – Tiểu Mai giở giọng hăm he quen thuộc.

– Rồi, anh hứa thì sẽ làm, yên tâm được chưa? Mà đừng có thức khuya nữa, rảnh thì đi khám bác sĩ thử xem!
– Ừa, em biết, mà mèo Leo của em sao rồi?
– Khỏe, nó càng ngày càng mập ra, sắp giống con Garfield rồi đó!
– Dễ thương mà, em nhớ nó ghê…!
– Ờ, phải rồi…!

– Em… cũng nhớ anh…!
– Có câu nói này của tiểu thư, tại hạ thề lên núi đao xuống biển lửa cũng nguyện cam lòng!

– Hi, quỷ, lúc nào cũng giỡn được! – Tiểu Mai cười khúc khích.
– Chứ sao, anh mà! – Tôi cũng phì cười, đồng thời nhìn qua thì thấy tụi thằng Khang mặt mũi thằng nào thằng nấy đều đang bặm trợn hầm hố hệt như du côn nông thôn, chắc là tụi nó đợi lâu quá rồi.

– Vậy thôi bye ha, mấy bạn chắc đợi cũng lâu rồi đó! – Vẫn là Tiểu Mai tinh tế hơn người, ở cách xa nhau đến vậy mà nàng vẫn biết được tình thế của tôi.

– Ừ, chào em, du lịch vui vẻ!
– Đừng quên vừa hứa gì đó…!
– Rồi nhớ mà, ai mà gọi cho anh hỏi gì thì anh nói em hoàn toàn khỏe mạnh, không có bị đau đầu gì hết, đúng chưa?
– Đúng rồi, anh yêu giỏi ghê, chào tạm biệt ha, khi khác tiểu nữ lại gọi!

– Ừ, bye…. !
– ………!

Cúp máy, nhét điện thoại lại vào túi, tôi vội phóng tới chỗ đám bạn đang sốt ruột đứng đợi, vừa kịp giả lơ đi cái nháy mắt chòng ghẹo của Uyển Nhi mà hứng khởi đạp xe thẳng tiến khu 36hecta. Đúng vậy, một buổi chiều mùa hè còn gì đẹp hơn nữa, nắng vàng dịu nhẹ, và trận bóng hấp dẫn đang chờ tôi ở phía trước.

Chỉ là… đôi khi lời hứa đến quá vội vàng, để lại bao họa phúc ẩn hiện cùng nhau mà ta luôn không thể nào lường trước được.