Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 173

Phần 173

Lẽ tất nhiên là tôi làm gì dám hỏi bé Trân theo như “gợi ý” của Tiểu Mai, và tôi cũng biết thật ra nàng nhìn thấu vấn đề hết cả rồi, tôi đằng nào cũng nhận phần thiệt thòi. Bởi vì nếu tôi mà hỏi Trân xem chiều nay có phải Tiểu Mai nói chuyện với Trân về Uyển Nhi trong Võ Tắc Thiên thật không thì thể nào Trân cũng kể lại cho Tiểu Mai, và thế là tôi mang tiếng không tin tưởng bạn gái. Nhưng nếu tôi mà không hỏi thì liệu rằng có thật là… Uyển Nhi mà tôi quen biết thật sự không phải là nhân vật được đề cập trong cuộc điện thoại hồi chiều?

Tôi thì rõ là tin Tiểu Mai, nhưng khốn nỗi tôi lại… sợ cái tính đa nghi của con gái, nhất là trong mấy vụ léng phéng này, đâu ít trường hợp ngoài đời thực mà con gái âm thầm điều tra, tự thu thập thông tin về tình địch đâu chứ.

Bị Tiểu Mai đánh phủ đầu với yêu cầu hỏi Trân, tôi đâm ra lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan đầy bất lợi. Thế nhưng tôi đem so độ thông minh với Tiểu Mai thì cũng một chín một mười, nên tôi muốn điều tra vụ này, tôi có cách của tôi.

Tối hôm đó, sau khi ních chật bụng toàn là đồ ăn ngon lành mà Trân dày công chuẩn bị thì tôi rệu rã lê thân lên phòng khách ngồi phịch xuống ghế bành đợi thời cơ đến.

Rửa chén xong, y như rằng là Trân cũng lên phòng khách mà ngồi đối diện tôi, con bé xuýt xoa ôm vai ra chiều mệt mỏi lắm:

– Oa… cuối cùng cũng xong!
– Giỏi, con gái thế mới là con gái chứ! – Tôi vờ nịnh lấy lòng con bé.
– Là sao? – Trân ngẩn tò te.
– Đảm đang, siêng việc nhà, tụi con trai khoái con gái vậy lắm! – Tôi tấm tắc khen.
– Thế… anh có khoái không? – Trân lém lỉnh hỏi lại.
– Dĩ nhiên là có! – Tôi hếch mũi đáp.
– Thật à? – Con bé sáng mắt lên.
– Xạo đó, anh là hoa đã có chủ rồi, hehe! – Tôi cười sảng.
Bĩu môi nhìn tôi đầy nộ khí, Trân bực dọc:

– Bị tịch thu khô bò là đáng lắm mà!
– Ờ, em nói sao cũng được! – Tôi tạm cho qua chuyện này, giả vờ đứng dậy vươn vai nói bâng quơ mà cố ý để Trân nghe thấy.
– Haizz… đi gặp Uyển Nhi nào!

Không ngoài dự đoán, Trân sửng sốt rồi bộc trực hỏi:

– Uyển Nhi nào nữa?
– Thì là… Uyển Nhi đó, em gặp rồi mà! – Tôi thả mồi.
– Hồi nào? Em có quen ai tên Uyển Nhi đâu! – Con bé lại càng ngạc nhiên hơn nữa.

Đến đây thì tôi đã chắn chắn mình có thể thu lưới lại, vì rõ ràng là Trân không hề biết cô nàng Uyển Nhi mắt xanh mà tôi quen là ai, nhìn phản ứng con bé tôi có thể đoán được điều đó. Vậy cũng tức là, chiều nay Tiểu Mai nói chuyện với Trân về một Uyển Nhi khác thật.

– Thì là… Thượng Quan Uyển Nhi đó! – Tôi nhún vai tỉnh bơ.
– Hở? Anh cũng coi phim đó à? – Trân hỏi với theo.
– Ừ, giờ lên lầu coi tiếp nè! – Tôi dóc tổ, và đảm bảo rằng tối nay sẽ là lần đầutiên tôi coi seri phim về Võ Tắc Thiên này.
– Đợi em với… đang khúc gay cấn đó nghen, Uyển Nhi giấu Võ hậu vụ dan díu với người tình của bả nên bị phạt đóng dấu lên trán rồi á… !
– Ờ, mụ Võ Tắc Thiên dữ ta!
– Ghê lắm, mà chị Mai đoán ra hết rồi!
– Lẹ lẹ coi thôi!

Tối hôm đó, tôi nằm nhắm mắt ngủ sau một tập phim khá gọi là hay, có thể “luyện” trong dịp hè này, đồng thời cũng để lại trong đầu hai thắc mắc khôn nguôi:

Thật sự thì, Diệp Hoàng Uyển Nhi rốt cuộc có thân thế ra sao đây?

Và những ngày sắp tới đây, vắng Tiểu Mai thì tôi biết làm gì cho qua ngày đoạn tháng?

Những ngày học cuối cùng còn lại của năm lớp mười một nhanh chóng trôi qua trong tiếng cười náo nức của tất cả các học sinh, dĩ nhiên là trừ những bậc tiền bối lớp 12 ra vì họ còn phải ôn thi tốt nghiệp và đại học.

– Ê Nam, đánh ca- rô mầy! – Thằng Chiến quay xuống rủ tôi, thằng này tự tiện đổi chỗ ngồi trong tiết Sử sau khi được cô giáo cho cả lớp hoạt động tự do trong trật tự.

Thế nhưng tôi chỉ lắc đầu từ chối rồi mượn cơ hội này mà phóng lên chỗ của nó ngồi, tức là… ngay sau lưng Tiểu Mai.

– Ông Nam bon chen lên đây làm gì thế? – Nhỏ Phương la oai oái khi thấy tôi nhảy phốc lên ghế.
– Kệ tui, muốn làm gì làm! – Tôi cãi bướng.

Biết không thể làm gì được tôi, nhỏ Phương bực bội quay lên, không quên hứ một tiếng ý bảo là mặc xác nhà ngươi, bổn cô nương không thèm chấp mấy tên hiếu động.

– Hì hì!- Tôi cười cười khi Tiểu Mai nhận ra sự có mặt của mình.
– Sao lên đây? – Nàng hỏi, nhưng trong mắt ánh lên vẻ vui thích.

Nhìn quanh quất rồi tôi chồm người thật sát, ghé tai Tiểu Mai thầm thì:

– Nhớ em!

Rồi tôi lại ngồi xuống, thích thú nhìn cô người yêu mình lắc đầu cười trừ mà đôi gò má hồng lên, trông đáng yêu bỏ xừ. Thỉnh thoảng trong lớp học, được ngồi vị trí sau lưng Tiểu Mai nhìn nàng cũng thú vị phết. Mà nói thật chứ tôi thấy thích chiếc kẹp tóc tự chế của nàng ghê là, dù chỉ đơn giản là một sợi vải nhung thanh mảnh, màu trắng thuần túy nhưng trông lại quý phái vô cùng, nhỏ tới giờ tôi mới chỉ thấy duy nhất một người con gái kẹp tóc như này là Tiểu Mai.

Đang định hỏi Tiểu Mai có nhã ý tặng tôi chiếc kẹp tóc này luôn để gọi là trong mấy tháng hè “nhìn vật nhớ người” hay không thì đã bị tràng phát thanh to tổ bố của thằng Khang mập chặn đứng:

– Cả lớp chú ý nha, ngày kia là lễ tổng kết rồi, chiều hôm đó đúng 5 giờ có mặt ở quán lẩu năm trước, địa chỉ như trên bảng để lớp mình ăn liên hoan cuối năm, sau đó ai đi tăng hai thì đến ghi danh ở bàn tui, có phụ thu nha!

Đúng là thằng mập này có máu kinh doanh thật, chuyện gì nó cũng kéo tiền vào cho bằng được, trong tương lai chắc là sẽ có nhiều triển vọng lắm đây!

Hai ngày tiếp theo trôi qua như gió thổi tên bay, dù rằng tôi đã cố hết sức kỳ kèo trong ngày phụ Tiểu Mai dọn dẹp nhà cửa:

– Cái này để đâu em? Có cần lau lại không?
– Phủ lên rồi, giờ kiếm gì chặn lại không gió thổi bay mất!
– Nắp Piano đậy lại sao đây Tiểu Mai? Đóng ụp xuống thôi hả?

Ít phút sau, tôi ngồi thở hồng hộc, mệt thì một mà chán thì mười vì lại một ngày nữa trôi qua, thời gian Tiểu Mai ở Việt Nam lại bị rút ngắn. Có lắm lúc tôi muốn ôm nàng thật chặt từ đằng sau, chả là gì cả, chỉ như không muốn nàng rời đi mà thôi. Nhưng tôi lại không làm thế được, vì cứ thấy ngường ngượng làm sao.

Để rồi… ngày lễ tổng kết năm học cũng đã đến!

Còn nhớ sáng hôm ấy là một ngày trời đầy mây, vầng dương không hề để một tia nắng nào rơi trên con phố biển vốn đã quen với những cơn mưa mùa hạ trong thời gian vừa qua. Lễ tổng kết diễn ra trong không khí sôi động với những tiết mục văn nghệ mở màn, thoáng tưng bừng khi thầy hiệu trưởng có nhắc đến trận bóng giao hữu với trường Chuyên vào đầu năm sau.

– Thầy nhắc tên mày kìa Nam! – Thằng Luân khều tôi khi đến đoạn thầy hiệu trưởng đề cập đội hình dự kiến của đội bóng.

Và buổi lễ lại rộn ràng với các tiết mục tiếp theo, để rồi không khí đột ngột chùng xuống khi tiếng trống bế giảng vang lên, các bậc anh chị cuối cấp ôm nhau khóc ầm ĩ vì đã đến lúc phải giã từ cuộc đời học sinh. Tôi cũng đứng thẫn thờ trong giây lát, lòng tự hỏi một năm sau, liệu mình có hệt như những người này không? Có tiếc nuối vì phải tạm biệt bạn bè không?

Cũng tự hỏi rằng, liệu ngày mai, tôi có ôm Tiểu Mai mà chia tay giống hệt như cặp đôi trước mặt hay không đây? Lệ rơi ướt đẫm sương mi, ôi sao mà thảm quá đi!

– Vậy là… ngày mai em đi?

Chở Tiểu Mai sau lưng, tôi thẫn thờ hỏi lại.

– Dạ, mai em đi anh hai à, ngày nay anh hỏi gần chục lần rồi đó! – Tiểu Mai cười khúc khích.
– Vậy à… ? – Tôi chả buồn cười.
– Em đi rồi lại về, như năm trước thôi! – Nàng khẽ giọng an ủi.

Hình như tôi đã bắt đầu hơi ghét mùa hè rồi đấy, cũng là năm trước, Khả Vy trước khi đi Đà Lạt cũng nói với tôi như này. Liệu bây giờ, sau 3 tháng nữa, Tiểu Mai trở về có lạnh lùng mà chia tay tôi, để cho lịch sử lặp lại không?

Quán lẩu bò gần cầu Sở Muối hiện ra trước mắt, đây là nơi được chọn làm địa điểm liên hoan cuối năm của cả lớp. Khi hai đứa tôi đến nơi là cả lớp đã có mặt gần như đông đủ, đến cả cô Thảo chủ nhiệm còn đến trước cả gần nửa tiếng đồng hồ.

– Cặp vợ chồng quyền lực đã tới, thiệt là lề mề! – Dũng xoắn cố ý la to pha trò cho cả lớp.

Buổi liên hoan diễn ra trong không khí cực kỳ vui vẻ với những màn hài hước không thể nào tức cười hơn được nữa giữa Dũng xoắn và Luân khùng khi hai đứa nó tự tiện chế lại Romeo và Juliet. Đến đoạn thằng Luân vờ chết để Dũng xoắn tru tréo khóc than như nhà mất sổ gạo thì thằng Khang mập nhịn cười không được mà phun luôn ra quả trứng cút thẳng vào mặt thằng Phát, mất vệ sinh không chịu được.

– Tổ bà mày… ahhh!!!! – Thằng Phát kêu gào giãy đành đạch.

Suốt thời gian đó, tôi bỗng dưng trầm hẳn đi, ngồi thẫn thờ khi biết chỉ sau hôm nay nữa thôi, những giây phút vui vẻ này sẽ thay bằng những ngày trống vắng, tôi ở lại nơi phố biển này một mình, còn Tiểu Mai đã ở nơi xứ sở mặt trời mọc, cách xa tôi hàng ngàn kilomét.

Mãi đến khi cả lớp quyết định kéo nhau đi tăng hai tại quán Karaoke thì tôi mới đứng dậy, khẽ nắm tay Tiểu Mai ra ngoài:

– Giờ này năm trước, trời cũng mưa nè… !
– Ừa…. ! – Nàng nhẹ đáp.
– Năm nay lại không mưa, em không để lại áo mưa trên xe anh nữa, nhỉ?
– ……. !
– Chán ha?
– Thôi mà, em đi rồi lại về, anh làm như sinh ly tử biệt ấy!

Tôi như thằng trẻ con sắp phải xa người bạn thân thiết, cứ bướng bỉnh giữ rịt mãi không buông, dù biết rằng mình đang ấu trĩ vô cùng. Lại thẫn thờ chở Tiểu Mai đến quán Karaoke theo lũ bạn, chìm trong nỗi buồn mang tên chia xa, tôi chỉ sực tỉnh khi phát hiện ra…

Chả rõ là liên quan thế quái nào mà Khả Vy lại rủ thêm cả tên Vũ đến tham gia cùng, lúc này trước mắt tôi hai người họ đang cười nói vui vẻ. Khách quan mà nói, tôi không có thâm thù đại hận gì với tên này, nhưng căn bản là tôi không ưa.

Không ưa tức là ghét, ghét nhưng không phải vì hắn từng giành lấy mối tình đầu của tôi, mà là vì trong một cuộc nói chuyện của quá khứ, hắn đã dám đem Khả Vy ra đặt vào một hợp đồng tình yêu mà ở đó tôi là kẻ nội gián, hắn là kẻ bảo vệ bên ngoài, đúng theo bốn từ “nội công ngoại kích” nguyên văn mà tên này đã nói. Sao có cái lẽ vô lí như vậy được? Đem người mình yêu ra để lòe mắt thiên hạ, và gọi đó là “anh với cậu làm một bản hợp đồng nhé!”. Vớ vẩn, nông cạn!

– “Ôn thi tốt nghiệp không lo, cũng ráng theo đến đây!” – Tôi lầm rầm trong bụng.

Miệng im dạ chửi, nhưng tôi vẫn cùng Tiểu Mai bước vào phòng hát, quyết định không để tâm đến nữa. Thế nhưng chỉ vài mươi phút sau tôi đã buộc phải thay đổi lại quan điểm này của mình.

– Em không hát à? – Tôi hỏi Tiểu Mai.
– Ngồi xem anh được rồi, lên hát với bạn đi kìa! – Nàng lắc đầu, nhìn tôi dịu dàng.

Vậy là tôi đành hòa cùng đám bạn mà gào rú bản “Sóng tình” sôi động của MTV. Khi đến phần lời thứ hai của bài thì tôi thấy Khả Vy cũng bước lên hát theo, nắm tay nhỏ Huyền mà nhảy múa. Theo phản xạ, tôi nhìn về phía chỗ Tiểu Mai ý bảo nàng cũng lên cùng đi cho vui, cả lớp “lên đồng” hết cả rồi. Thế nhưng đập vào mắt tôi lúc này là cảnh tên Vũ chủ động ngồi cạnh Tiểu Mai mà bắt chuyện tỉnh rụi.

Tôi không hát nữa, mà đứng nhìn từ trong góc phòng.

Khả Vy chưa phát giác ra, em ấy vẫn còn vui với chúng bạn.

Tên Vũ nói gì đó mà mặt cười hớn cả lên, khác hẳn vẻ đạo mạo bề ngoài vẫn thường diễn.

Tiểu Mai thoáng khó chịu, nàng khẽ dịch sang một bên, lạnh lùng trở lại.

Đến lượt Vy cũng thấy, em ấy bỏ về chỗ ngồi, buộc tên Vũ phải về theo, và Tiểu Mai thì ngồi yên vị, mỗi tôi là nghe máu nóng bốc lên.

Tối khuya hôm đó, khi tôi chở Tiểu Mai về nhà nàng, trên đường có ngang qua nhà Khả Vy thì trông thấy Vy cùng tên Vũ đang có vẻ như tranh cãi với nhau, và không dám chắc hay không, tôi thấy Vy giận ghê gớm lắm, vai run lên vì phẫn uất, đồ rằng sẽ khóc đến nơi nếu tôi đoán không lầm.

– Về thôi… anh ! – Tiểu Mai khẽ nhắc khi chợt thấy tôi đạp xe chậm lại.
– À… ừ.. ! – Tôi giật mình, lắc đầu nhận ra đúng là mình không còn can hệ gì đến Vy nữa, không nên quan tâm là hơn.

Nhưng sao… cứ như có một chút gì đó khó chịu trong lòng…

– Nãy tên đó nói gì với em vậy?
– Chào hỏi xã giao thôi, không có gì nhiều!
– Anh không có thiện cảm lắm với người này, thấy con gái xinh là tươm tướp, giờ thì gây sự với nhau rồi đấy!
– Hì… !

Lúc này tôi chợt thắc mắc vì không hiểu sao Tiểu Mai lại bật cười, thật sự không tài nào hiểu nổi tâm tư con gái!

Đang định bụng sẽ chở Tiểu Mai dạo một vòng quanh con đường biển nữa rồi mới về nhà thì chuông điện thoại di động của nàng chợt vang lên.

– Dừng xe lại nhé ?! – Tôi hỏi.
– Ừa, mẹ em gọi đó, mình đến ghế đá kia đi! – Tiểu Mai vội vã nói.

Đến ghế đá trên hàng cây nơi mà hai đứa thường dạo bộ vào buổi tối, Tiểu Mai mở điện thoại, tôi thì chậm rãi dắt xe lên lề. Ngồi cạnh bên nghe nàng xổ ra một tràng tiếng Nhật mà tôi ngớ người, rồi tự cười thầm trách mình sao quá khờ, dĩ nhiên là ở nhà thì Tiểu Mai phải nói tiếng Nhật rồi.

Trông nàng nói chuyện với mẹ rất hạnh phúc, tiếng cười trong trẻo thỉnh thoảng cất lên giữa công viên yên tĩnh buổi đêm mà lòng tôi như ấm lại, tôi biết rằng mình phải cười lên để ngày mai còn tiễn nàng về thăm gia đình. Ánh đèn vàng hiu hắt chiếu xuống lòng đường khiến tôi chợt nghĩ giá mà… mình cũng có cơ hội gặp thử mẹ của Tiểu Mai xem như thế nào nhỉ, ba nàng thì tôi gặp rồi đấy, tôi với… nhạc phụ đại nhân hợp gu nhau phải biết.

– Hi hi, tadaima… yeh!
– ……. !
– Okie, mata ashite !

Tiểu Mai cúp máy, và nàng nhìn tôi, nửa cười nửa… xúc động:

– Ngày mai… em không về Nhật nữa!
– HẢ ? – Tôi há hốc mồm, kêu to lên giữa đêm.
– Mẹ em sẽ đến Phan Thiết thăm nhà nội trước đó anh, là ngày kia, sau đó em mới về Nhật!
– …….. ! – Tôi nhất thời vui quá, không biết phải nói sao.

Nhưng câu nói kế sau của Tiểu Mai mới làm tôi thật sự rúng động:

– Và… mẹ cũng muốn gặp anh!

Điều này, liệu có phải là cầu được ước thấy?

Và buổi tối hôm đó, tôi không thể nào ngờ rằng cuộc gặp với người phụ nữ mà tôi đang gọi vui là nhạc mẫu đại nhân này vào ít ngày sau đó đã có ảnh hưởng rất lớn đến tương lai đời tôi đến như thế nào.