Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 165

Phần 165

Bốn bề khán đài lập tức bùng lên những tráng pháo tay vui mừng từ phía khán giả, và cũng không ít những tiếng cãi cọ vì cho rằng bàn thắng này là không đẹp do có sự… trợ giúp từ lực lượng thiên nhiên.

– Không có gió thì sút vào kiểu gì, hừ !
– Ơ hay… thế thì vào nhà mà đá banh, ở ngoài lại đổ tại gió, haha !!
– Rõ là xui, trời kiểu gì thế này, cả sáng không mưa giờ lại nổi chứng !!!

Mặc cho đội bạn đang vui mừng khôn xiết vì cuối cùng đã gặt hái được thành quả từ những đợt tấn công miệt mài không ngừng nghỉ, tôi lẳng lặng bước vào khung thành kéo tay thằng Khang mập mệt mỏi ngồi dậy rồi ôm bóng quay đi.

Luân khùng chống tay thở dốc, Dũng xoắn quệt mồ hôi túa ra như tắm dù trên sân lúc này khá lạnh, thằng Chiến thì mặt cắt không còn hột máu, nằm bệt luôn ra đất. Ở giữa sân lúc này chỉ có Tuấn rách và thằng Quý là đang nhìn tôi bước lại gần:

– Giờ sao… ? – Thằng Quý hỏi.
– Đá tiếp, kệ, đã hết giờ đâu ! – Tuấn rách hừ giọng, mặc dù nhìn cái bộ nó tôi biết cũng đã tuyệt vọng lắm rồi.

Hiệp hai chỉ còn tầm năm phút nữa là hết giờ, chẳng thể ngờ được là với tình hình ngược gió như thế này mà đám tụi tôi vẫn có thể trụ lại ngần ấy thời gian suốt từ đầu hiệp đến giờ. Đưa bóng cho Tuấn rách, tôi thở hắt ra:

– Tranh thủ hít thở đi… sắp đá tiếp rồi !!!

Rồi tôi thả lỏng toàn thân, ngửa mặt nhìn bầu trời đang xám xịt và vần vũ mây mù bên trên. Những cơn gió lạnh ngắt đang thốc vào mặt tôi như đấm từng phát một, tôi nghe trong gió lúc này cóhương nồng của phố biển, có hơi đất ấm nóng từ bên dưới sân, có dư vị của hàng lá cây đang xào xạc rũ rượi và rơi lả tả. Tôi nghe tận trong lòng tôi có một tiếng nói vang vọng đầy não nề và mệt mỏi:

– “Đến đây là… kết thúc rồi sao… ?!”

Tự nãy đến giờ, dù chạy sân không ngừng nghỉ, hỗ trợ phòng thủ hết đợt này đến đợt khác, tận dụng kĩ thuật cá nhân của mình mà vừa chặn đứng bên kia là tôi đơn độc tấn công sang khung thành đối phương. Có lần phối hợp được với Tuấn rách, có lần không… Vẻ như hôm nay ông trời không ủng hộ tôi khi mà những cơn gió vẫn cứ ngược chiều đưa tới, và một thằng không biết sút bóng như tôi bỗng trở nên vô dụng, nhỏ bé đi dưới gầm trời rộng lớn đầy mây đen lúc này.

Nhìn Khang mập lăn xả cứu nguy cho đội, Luân khùng chạy đôn chạy đáo, Dũng xoắn méo cả mặt vì biết nó không thể thoát bài kiểm tra Địa, thằng Chiến nhăn nhó vì cái chân đau vừa bị sái của mình mà tôi tự nhủ mình phải càng cố gắng hơn nữa. Nhưng ngần ấy thời gian, vài mươi phút đồng hồ cũng là không đủ khi mà đội bạn quá vững chãi về thể lực lại còn được thêm “mưa thuận gió hòa”, tôi hoàn toàn bị chặn đứng dẫu cho có đôi lần tạo ra vài tình huống nguy hiểm trước khung thành đội bạn.

– Nãy tao mà sút trúng là được rồi! – Tuấn rách tức tối nhắc lại tình huống mặt đối mặt với thủ môn nhưng nó lại sút ra ngoài khi nãy.
– Haizz… gió to thế thì biết đâu mà lần ! – Thằng Quý lắc đầu đáp, nó cũng đã mệt lả người.

– Hoét… ! – Trọng tài thổi còi tiếptục cho trận đấu diễn ra.

– Hiệp hai của trận chung kết đã đi vào những phút cuối cùng, và tỉ số hiện là 2- 1 nghiêng về 12A21, có vẻ như đã xác định được thắng bại mất rồi!

Chẳng buồn để ý đến những lời bình luận, và cũng chẳng nghe thấy gì từ những tiếng hò hét, kêu gọi, cổ động ở bên trên khán đài. Tôi lúc này như thu mình lại một góc giữa vùng trời rộng lớn, và rồi vươn người ra hết sức có thể… một lần cuối cùng của ngày hôm nay.

Lặng lẽ dốc bóng và gần như cúi gằm mặt xuống đất, tôi lúc này chỉ thấy trước mắt mình khung cảnh như mờ lại, chỉ có những cầu thủ trên sân, những đường biên và khung thành là hiện rõ mồn một. Xung quanh dường như rất tĩnh lặng, tôi nghe mồ hôi trong mình đang túa ra vừa nóng, lại nghe gió thổi ngược về mình mang hơi mưa vừa lạnh, vừa nồng…

Lốp bóng từ đằng sau chân, tôi cho rơi một lúc cả hai anh em song sinh đang kèm mình, xỏ kim thật chắc chắn qua người Bảo Bư rồi chuyền cho Tuấn rách kế bên. Tôi trông đường chuyền này đi rất chậm, mà cũng lại rất nhanh, cứ như rẽ gió mà đi. Và khung cảnh dường như chậm lại, những tiếng nói xung quanh bị ù đi bên tai, nhưng tôi vẫn đón được bóng trở lại từ thằng Tuấn, để rồi loáng thoáng nhìn nó đang hét lên như là “sút đi… “

Tôi vẫn không sút, ở cự li này mà sút thì không thể vào được, trong đầu tôi mặc định lúc này là sẽ dùng kĩ thuật của mình mà đi bóng luôn vào tận khung thành, thế là chắc nhất. Thế nhưng đầu nghĩ mà chân lại làm khác, sau cú đảo người thoát khỏi hậu vệ đội bạn, tôi quay lưng lại về phía thủ môn lúc này đang lao ra mà lại chuyền về cho thằng Quý đang chạy lên.

Nhìn thẳng vào mắt nó, tôi tin tưởng rằng thằng Quý sẽ chuyền chứ không dám sút…

– “Phút cuối rồi… mệt quá… !”- Tôi nghe có tiếng người nói bên mình.

Bằng một nỗ lực cuối cùng, thằng Quý vung tay thoát khỏi Bảo Bư mà thực hiện một đường chuyền… thẳng vào tôi. Đúng rồi, phải vậy chứ….

Trong khi tất cả mọi người đều tưởng rằng thằng Quý vừa sút thì tôi đã đưa chân lên, nhưng không thực hiện một cú đá nối mà tôi nhả bóng, mặc cho bóng lướt qua khoảng giữa chân mình.

– Binh… ! – Bóng bật ra từ tay thủ môn một cách ngẫu nhiên khi ông anh này quờ quạng vì quá bất ngờ trước một thằng Quý chuyền mà không sút, và trước một thằng là tôi như sút mà không làm.

Nhìn bóng nảy ra, tôi biết thời cơ duy nhất của mình đã đến, vội rướn người theo và chuẩn bị tung cú sút nhất định, tôi có thể chắc chắn rằng dù không biết sút nhưng ở khoảng cách này, tôi chỉ cần chạm nhẹ chân vào bóng là đã có thể đẩy nó lăn vào khung thành…

Tuấn rách la lên, Bảo Bư đứng đực mặt ra… và thủ môn đội bạn bất lực giơ tay níu lấy chân tôi..

– Huỵch… !

Té luôn ra đất, tôi nghe có tiếng còi bên tai mình cất lên:

– Hoét… phạm lỗi trong vòng cấm… 11A1 được hưởng đá phạt !

Tiếng còi của trọng tài đã kéo tôi trở về thực tại, thoát khỏi trạng thái nhập tâm suy tưởng của một người đã quá kiệt sức. Và khung cảnh xung quanh đã rõ ràng trở lại, tôi có thể trông thấy toàn đội đang ùa tới bên mình, cầu trường dậy lên những tiếng hò reo vang dội chưa từng có.

– Vâng… đội 11A1 được hưởng một cú sút phạt vào những phút bù giờ… và… đó là một quả phạt Penalty… vâng. Có thể coi đây là cơ hội gỡ hòa duy nhất của đội 11A1… chúng tay hãy cùng chờ xem, hây dà… !!!!

– Mày sút đi Nam… ! – Luân khùng vỗ vai tôi.
– Tao… ? – Tôi thẫn thờ như chưa tin vào tình hình tiện tại.
– Ừm, mày kiến tạo ra pha bóng này mà… thành bại giao cho mày, tụi tao không ý kiến gì hết ! – Tuấn rách gật đầu đồng ý.
– Sút đi, cơ hội cuối rồi ! – Khang mập cũng bỏ khung thành mà chạy lên, đơn giản vì tất cả đều biết hiệp hai sẽ kết thúc sau cú sút phạt này.

Xung quanh là những đồng đội đã từng xem như vào sinh ra tử với mình, kinh qua bao nhiêu là trận chiến từ banh bóngđến đánh nhau đang nhìn mình bằng ánh mắt tin tưởng rồi dần lùi ra xa, để lại mình tôi ở trước vạch 11m, tôi bất giác cảm thấy mình như run lên.

Trọng tài chỉ tay vào vạch vôi đặt bóng và lùi đi, cầu thủ đội bạn cũng dạt sang hai bên căng mắt nhìn tôi, cả tứ phía khán đài, gần như toàn bộ học sinh và thầy cô trong trường đều nín thở chờ đợi khoảnh khắc này. Khoảnh khắc quyết định kết quả của trận chung kết sẽ được tiếp diễn bằng hiệp phụ với bàn thắng vàng, hay là… tất cả sẽ chấm dứt tại đây.

Đứng trước bóng, trước khung thành đội bạn, trước một thủ môn đang căng thẳng trên nét mặt, tôi thấy chân mình lúc này nặng như đeo chì, tưởng chừng như chẳng thể nào nhấc lên nổi, cứ như mất hết cảm giác. Áp lực lúc này là quá nặng, quá sức chịu đựng… Ước gì cái tình trạng lơ mơ khi nãy có thể trở lại với tôi một lần nữa.

Và tôi lại trông bầu trời đang chuyển dần sắp mưa, lại nghe trong gió đang thổi phần phật có luồng không khí lạnh mát rượi, lại nghe hơi đất ẩm và nồng từ bên dưới, lại nghe hương lá cây, nhựa cây lìa cành bay lả tả…

Cũng nghe như có ai đó đang nói loáng thoáng bên tai mình một cụm từ rất quen thuộc mà cũng rất xa lạ, vừa cần kíp mà lại vừa sợ hãi mỗi khi nhắc đến…

– Lá vàng rơi… !