Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 154

Phần 154

Đạp ngược lại nhà Tiểu Mai mà cứ một phút tôi lại ngáp một lần, rõ là bây giờ chả cần đếm cừu nữa thì tôi cũng đã buồn ngủ trở lại rồi. Đưa tay nhấn chuông cửa rồi lại đưa tay che miệng ngáp, đến khi Tiểu Mai bước ra mở cửa thì hai mí mắt tôi đã nặng trĩu:

– Hi… cảm ơn anh nhiều ! – Nàng cười tươi kéo cổng ra.
– Ừm… con mèo còn đó chứ ? – Tôi hỏi bâng quơ cho có, lách qua dắt xe vào.
– Vẫn còn, anh yên tâm ! – Tiểu Mai đáp.

Yên tâm quái gì đâu, thật ra tôi hỏi vu vơ thế thôi chứ con mèo đó nó có chạy đâu tôi cũng chả quan tâm, vì tại nó mà giờ này tôi phải chịu khổ ải như này đây.

Ngồi nhìn Tiểu Mai pha sữa nóng rồi chun môi thổi xuýt xoa cho nguội, tôi đồ rằng nàng chắc hẳn sẽ nhận nuôi con mèo này rồi. Và đúng là vậy:

– Dĩ nhiên rồi, em sẽ nuôi nó ! – Nàng trả lời không ngần ngại.
– Em ở một mình, lúc đi học thì ai trông ? – Tôi hỏi.
– Chuyện gì cũng có thể giải quyết hết mà anh…. ! – Tiểu Mai nhìn tôi như năn nỉ.
– Ờ… thôi, tùy em ! – Tránh ánh nhìn đầy cầu khẩn của nàng, tôi vội đồng ý.

Và thế là trước mắt tôi lúc này, Tiểu Mai lấy ra hai cái dĩa nhỏ, một dĩa nàng rót sữa ấm vào đó, dĩa còn lại là một khúc cá đã được băm vụn ra.

– Sao nãy anh bảo em cho nó ăn cá mà lại không ? – Tôi ngạc nhiên.
– Anh xem nè ! – Nàng cười bí ẩn.

Con mèo hãy còn sợ người lạ, nó cứ đi lòng vòng trên bốn chân của mình, trông thấy Tiểu Mai đẩy dĩa sữa đến, nó lùi người lại. Nhưng không chỉ có thế, Tiểu Mai đầu tiên nhẹ nhàng đẩy sữa đến, sau đó nàng để dĩa cả gần đó tiếp theo. Thế là…

– Miao….. !

Đói bụng chịu không nổi, con mèo ham ăn tinh tướng cũng đã cầm chừng mà thè lưỡi vục đầu vào dĩa sữa, vừa uống vừa nhìn Tiểu Mai như muốn cảnh giác cao độ. Nhưng cứ mỗi lần nó ngước mắt nhìn là cô gái con người kia lại cười dịu dàng, vậy là nó… phê tê lê mê, nốc luôn mớ sữa trên dĩa, tiện đà bước đủng đỉnh đến dĩa cá băm và ăn ngon lành.

Lúc này thì Tiểu Mai mới mỉm cười hài lòng, nàng đưa tay vuốt ve xoa đầu con mèo một cách bình thản. Con mèo không có phản ứng gì chống cự, ngược lại nó còn dụi đầu vào tay nàng như đồng ý:

– Vậy đó, nó chịu em rồi, hi ! – Nàng vừa cười vừa nhìn tôi.
– Hồi đó em có nuôi mèo à ? – Tôi ngạc nhiên không kể xiết vì tài năng.. dụ mèo của nàng.
– Ừa, nhà em ở Nhật có nuôi hai con, từ lúc sang đây em đã muốn xin một con mèo để nuôi nhưng ngại ! – Tiểu Mai đáp, vẫn chăm chú quan sát con mèo đang “dùng bữa”.
– Hèn gì trông em rành thế ! – Tôi thở hắt ra rồi nằm phịch luôn ra ghế salon.

Vốn định là chờ Tiểu Mai cho con mèo ăn xong rồi đi ngủ, ấy thế mà tôi chỉ vừa chợp mắt một tí thì lăn đùng ra ngủ luôn thẳng cẳng trên ghế. Mãi đến sáng hôm sau, khi mà tôi đang say sưa kéo gỗ thì mới cảm giác như mũi mình đang bị véo:

– Dậy.. dậy… !
– Ựa… đứa nào… để bố ngủ… ! – Tôi làu bàu chống cự.
– Dậy đi học kìa… hi… !

Không những không để yên tôi, trái lại kẻ phá đám kia lại còn chuyển sang vò đầu bứt tai tôi. Vậy là ta càng nhẫn nhịn thì địch càng lấn tới, tôi ngồi vụt dậy:

– Tiên sư có để cho tao….. ! – Rồi tôi há mồm á khẩu luôn.

Bởi trước đôi mắt đang kèm nhèm của tôi lúc này là con bé Trân bụm miệng cười khúc khích một cách láu lỉnh:

– Dậy đi học, muốn ngủ hở ?
– Chết… sao mẹ anh không gọi dậy ? – Tôi hoảng hốt đứng lên, quên luôn là mình đang ở đâu.
– Anh ở nhà chị Mai mà mẹ anh đâu nữa ? Anh bị khùng hở ? – Con bé Trân phá ra cười.

Tràng cười trong trẻo của bé Trân đã mở đầu một buổi sáng đầy nắng ấm và… cực kì buồn ngủ. Khi tôi lẫn Tiểu Mai đã đồng phục chỉnh tề dắt xe ra ngoài thì bé Trân tay ôm con mèo hồi đêm qua ra tiễn đến tận cổng:

– Nhớ những gì chị dặn chưa ? – Tiểu Mai quay lại hỏi.
– Dạ rồi mà, tí uống sữa, trưa cho nó ăn cơm rồi tắm, xong đợi chị học về chứ gì ! – Trân đáp rành mạch.
– Ừa, nhờ em đó ! – Tiểu Mai gật đầu rồi bỏ cặp vào giỏ xe tôi.
– Thầy ơi, lên học đừng ngủ gật nha, hihi ! – Trân quay sang cà khịa tôi. – Ngủ gật là xấu đó, mèo con đâu có ngủ gật đâu ha !
– Méo….. !
– Dễ thương quá, xem lông nó trắng chưa nè, lại tròn như cục bông ấy !
– Chiều nay chị em mình đi mua ít đồ cho nó hén !

Trông thấy cái cảnh hai chị em thi nhau xuýt xoa con mèo là tôi đã chán ngán, nhảy phốc lên xe:

– Thôi, đi học ! – Rồi co chân đạp đi, mặc cho con bé Trân gọi í ới châm chọc phía sau.

Dọc đường đi đến trường, tôi mới tá hỏa phát hiệnra là cả đêm qua Tiểu Mai không ngủ, nàng thức chăm con mèo kia đến sáng rồi sau đó gọi điện sang nhà tôi gọi bé Trân đến coi sóc dùm để nàng đi học.

– Thế tí em ngủ gật rồi sao ? – Tôi chưng hửng, cảm thấy hơi bị bất mãn.
– Em chứ đâu phải anh, hi ! – Tiểu Mai cười khúc khích.

Thế rồi sau đó, nàng lại nhíu mày nghĩ ngợi nói:

– Cung sư tử… lại rất giống nhau, tinh ranh, mà cũng lười biếng nữa… !
– Em nói cái gì thế ? – Tôi ngạc nhiên.

Và Tiểu Mai nghiêng mái đầu nhìn tôi thỏ thẻ:

– Anh nè, mình đặt tên cho mèo cưng là Leo nghen ?!
– Leo ? Trái dưa leo ?
– Không, là cung hoàng đạo sư tử ấy, L-E-O !
– Lê-Ô ?
– Đúng rồi, vậy đi anh ha !
– Ừm… tùy em !

Vậy là sau hôm đó, con mèo lông trắng ú nần từ nay đã mang tên cúng cơm là Leo, vì theo lời Tiểu Mai nói là nó giống tôi ở cái khoản thông minh mà cũng hơi khờ khạo. Và tôi lại sinh nhằm trong tháng của cung hoàng đạo sư tử, thế nên… con mèo đó đã được “vinh dự ” xếp chung hàng ngũ: Hai chú mèo của chị nhà Tiểu Mai, một ông sư tử luôn bị nàng yêu thương và thao túng đủ điều, và một con… tiểu hổ luôn là cục cưng được nàng cưng chiều hết mực.

Đồng thời sự xuất hiện của con mèo đần này ( tôi cho là nó đần thối ra, chả thể nào thông minh như tôi được, trông cái bản mặt mèo là khó ưa rồi ) đã làm đảo lộn nhiều thứ mà trước giờ lẽ ra tôi vốn có được thì lại mất dần theo năm tháng. Và càng về sau, tôi lại càng nhận ra Leo lông trắng chính là đại kình địch không đội trời chung của mình, hai đứa sư tử và tiểu hổ luôn gầm gè lẫn nhau không có ngày nào chịu yên, nước sông luôn tát ào ào nước giếng.

Tôi gọi đó là cuộc Thánh chiến không hồi kết – [ Trí Nam ] VS [ Mèo đần Leo ] !