Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 152

đầu tư bitcoin

Phần 152

Tôi vẫn ngồi yên bất động trong màn đêm đen như mực vì cúp điện, thì thào qua hơi thở:

– Giờ nào không cúp lại nhè ngay lúc này !
– Để em lấy điện thoại ! – Tiểu Mai trả lời rồi khẽ đứng dậy.

Đang định hỏi Tiểu Mai lúc cúp điện thế này mà lấy điện thoại di động làm gì thì tôi chợt ngớ người ra vì biết chỉ cần bật điện thoại lên là sẽ có ánh sáng từ màn hình dù ít hay nhiều. Chỉ ngồi yên không dám vọng động vì mắt mình còn chưa kịp thích ứng với bóng đêm đột ngột, tôi đợi gần phút sau thì Tiểu Mai đã mò mẫm tìm được điện thoại nàng để trên nắp đàn dương cầm gần cửa sổ.

– Ấy… chói anh… ! – Tôi đưa tay che mắt lại theo phản xạ vì bất ngờ bị Tiểu Mai mở điện thoại, hắt thẳng ánh sáng vào mặt mình.
– Hi hi…. ! – Nàng cười khúc khích rồi bước lại gần tôi.
– Lấy nến ra đi em, tối thui thế này thấy gì chứ ! – Tôi hé mắt ra vì đã dần thích ứng được với ánh sáng.
– Giờ cũng hơn 2 giờ khuya rồi, ngủ thôi mai sáng còn đi học, thắp nến làm gì nữa ! – Tiểu Mai nhìn đồng hồ trong điện thoại đáp lại.
– Thế… không thức canh… ” cái kia ” à ? – Tôi thắc mắc dù rằng cũng không biết phải gọi “cái kia ” chính xác là “cái gì “.
– Không… em nhờ anh qua ngủ cùng cho đỡ sợ thôi chứ… ngồi canh “cái đó ” làm gì cho thêm sợ ! – Nàng ngần ngại trả lời.

Đưa tay vỗ vỗ trán vì nhận ra mình vừa rồi hơi bị lẩn thẩn, đúng là thay vì mong cho không có chuyện gì xảy ra thì tự nãy giờ đầu óc tôi lại hướng theo suy nghĩ ngồi canh gác mà cầu nguyện có điều gì đó bất thường xảy ra:

– Ừ, thế ngủ thôi !
– Anh cầm điện thoại đi ! – Tiểu Mai chìa điện thoại di động cho tôi.
– Chi vậy ? – Tôi ngạc nhiên.
– Thì soi đèn để lên lầu chứ chi, em vào phòng anh để chỉ cho chỗ cất đèn pin ! – Nàng đáp.
– Ghê, phòng anh cũng có à ? – Tôi thắc mắc nhưng cũng đứng dậy.
– Ừa, phòng nào cũng có hết… khoan, đợi em đóng cửa lại !

Nói rồi Tiểu Mai bước ra bậc thềm và kéo hai cánh cửa phòng khách lại, cài then khóa chốt cẩn thận hết rồi thì nàng mới thả rèm che xuống rồi quay lại cười:

– Rồi, anh !
– Đằng sau có khóa cửa gì không ? Em kiểm tra hết chưa ? – Tôi cẩn thận hỏi cho chắc cú.
– Nhà sau có cửa đâu, hì, cửa hành lang ra vườn thì khóa từ chiều rồi, mấy thanh sắt nhỏ đó thì ai mà chui lọt được chứ. Có mỗi ô cửa sổ trên bếp anh cũng đóng luôn, em làm gì nữa đâu chứ ! – Tiểu Mai trả lời rồi đẩy vai tôi – Ngủ thôi, mai dậy trễ mệt lắm đó chàng !

Vậy là theo ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại di động, tôi nắm tay Tiểu Mai, hai đứa cứ thế bước lên cầu thang.

– Ể… đèn sắp tắt rồi kìa !
– Anh nhấn vào một phím bất kì là sáng lại thôi, chức năng khóa bàn phím ấy mà !
– À… ừ… anh chưa dùng điện thoại di động bao giờ !

Lên đến cầu thang tầng 1, tôi lại hỏi thêm Tiểu Mai một lần nữa:

– Cửa sân thượng, em đóng chưa ?
– Rồi, từ chiều đến giờ mà ! – Nàng sửng sốt đáp.
– Ừm…. ! – Tôi gật đầu, vẫn còn hơi ám ảnh bởi giấc mơ hồi tối.

Bước tới trước cửa phòng Tiểu Mai, tôi… lại ngứamiệng hỏi:

– Vậy… phòng ai nấy ngủ hả ?
– Chứ… chứ còn sao nữa ! – Nàng thoáng ấp úng rồi đập tay vào vai tôi. – Anh chả có phòng riêng là gì, hay muốn xuống phòng khách ngủ ?
– Đâu, hỏi vậy thôi ! – Tôi gãi đầu đáp.

Giây lát sau, khi hai đứa đã vào phòng tôi rồi thì Tiểu Mai mới chầm chậm mở ngăn kéo tủ, rồi như đã biết trước, nàng lấy ra một chiếc đèn pin cỡ nhỏ, bật tắt thử hai lần rồi mới đưa cho tôi.

– Của anh nè, có cần gì xuống nhà dưới thì cầm đèn pin, nếu còn cúp điện !
– Ngủ luôn chứ cần làm gì nữa ! – Tôi rụt cổ đáp, nhưng cũng lấy chiếc đèn pin sáng choang rồi trả lại điện thoại cho Tiểu Mai.
– Vậy em về phòng đây ! – Nàng cười đáp.

Như không yên tâm, tôi cứ từ phòng mình mà tò tò đi ra hành lang bên ngoài rồi lẽo đẽo theo Tiểu Mai đến tận trước cửa phòng nàng mới dừng lại:

– Có gì thì… la lên nhé, phòng anh ở kế bên ! – Tôi vừa gãi đầu vừa nói dù rằng biết mình đã hớ khi đang yên đang lành lại tự dưng nhắc đến chuyện “có gì là có gì ‘.
– Hi, được rồi, anh về ngủ đi ! – Tiểu Mai tủm tỉm tựa cửa phòng.
– Ừm…. ! – Cũng không hiểu sao dù đã bên nhau cả ngày, và bây giờ chỉ ngủ cách nhau có một bức tường mà tôi lúc này lại trở nên… mềm yếu, đâm ra quyến luyến Tiểu Mai quá thể.
– Sao thế ? – Nàng tròn mắt ngạc nhiên.
– Không… đâu có gì, anh… về phòng đây ! – Tôi lúng búng nói, mặc dù hai chân cứ cứng đờ ra như khúc gỗ mà bất động tại chỗ.
-….. !
-……… !

Bị màn đêm bao phủ, ánh đèn pin cầm tay chiếu theo hướng khác không đủ làm tôi nhận ra những thái độ thay đổi của Tiểu Mai trên khuôn mặt. Chỉ biết trong một khoảnh khắc, nàng khẽ nhón chân đặt một chiếc hôn nhẹ nhàng dịu ngọt vào má tôi:

– Ngủ ngon, anh yêu !
-……. !

Quá bất ngờ trước nụ hôn không thể dịu dàng và bất ngờ hơn được nữa, tôi chết đứng mất mấy giây rồi mới tỉnh hồn:

– Ah… ừ… em ngủ ngon… !
– Hì… ! – Phì cười trước bộ dạng ngắc ngứ của tôi, Tiểu Mai lắc đầu rồi nàng kéo cửa phòng đóng lại.

Đi ngẩn ngơ về phòng mình rồi tôi đóng cửa lại, nằm phịch ra giường mà toét miệng cười ngây ngất. Vì càng quen thân với Tiểu Mai, tôi càng nhận ra nàng tinh ý đến dường nào, và cũng rất lãng mạn giống tôi. Mỗi câu nói “anh yêu ngủ ngon ” mà tôi nghe cứ như rót mật vào tai, êm dịu không thể nào tả xiết, nhẹ nhàng say đắm hệt như một bản dương cầm trong đêm vậy.

Không còn gì có thể vui hơn được nữa, tôi mãn nguyện đặt chiếc đèn pin lên bàn rồi lăn ra định đánh một giấc đến sáng cho đã để còn mai tới trường. Ấy thế mà lạ lùng thay, cứ đinh ninh là mình sẽ dễ dàng ngủ được vậy mà tôi cứ trằn trọc mãi không yên, đã bao lần cố chợp mắt lại để rồi bất lực khi biết hai mắt mình đang mở thao láo.

Cố đổ thừa là do cúp điện làm trời nóng bức khiến mình khó ngủ, nhưng sự thật là trong phòng đang rất mát bởi từ đầu là toàn bộ cửa sổ đều được đóng lại và bật máy điều hòa, thế nên dù có cúp điện đi nữa thì không khí trong phòng vẫn mát lạnh như thường. Chăn mát nệm êm, màn đêm yên tĩnh nhưng tôi vẫn không tài nào có thể ngủ được.

Đoán rằng cho hồi tối học bài ngủ quên đã ngủ mất một giấc nên giờ khó ngủ, tôi đành tặc lưỡi gác tay lên trán mà chuyển qua phương pháp ru ngủ… cổ truyền, đó là đếm cừu.

– “Một con.. hai con… ba con… mười lăm… mười chín… chết… tới đâu rồi… ! “

Cứ thế, tôi đếm số lần những con cừu nhảy qua hàng rào không bao giờ vượt quá con số hàng trăm bởi trong đầu cứ nghĩ đâu đâu. Lúc thì nhớ đến nụ hôn dễ thương của Tiểu Mai vừa nãy, tôi lại thầm hỏi:

– “Chắc giờ em đã ngủ rồi nhỉ ? Có mơ thấy anh không ta ? “

Vừa nhắc đến từ “mơ ” là tôi lại rùng mình nhớ lại giấc mơ đầy ám ảnh hồi tối, khi mà Tiểu Mai sau lưng tôi đích thực là một bóng hình bí ẩn chợt cười khanh khách rồi xô ngã tôi xuống lầu. Thần hồn nát thần tính, đầu óc nhanh nhạy của tôi lại liên tưởng đến câu chuyện Lục Bộ Bảo Tạng của nàng vừa nãy, thế là… tôi vụt ngồi dậy, tựa lưng luôn vào thành giường và biết rằng mình… còn lâu mới có thể ngủ được.

Liếc nhìn đồng hồ, tôi biết được lúc này đã gần 3 giờ khuya nhờ vào ánh sáng lân tinh trên hai cây kim dài ngắn, thở hắt ra vì mình không thể ngủ được, tôi lại gác tay lên trán mà cố nghĩ ngợi vẩn vơ để không liên tưởng đến mấy chuyện ma cỏ nữa.

– “Tuần sau là đá trận chung kết rồi… không biết có thắng không đây ta ? Mình còn chưa tập xong lá vàng rơi nữa ! “
– “Khổ, trong tuần lại kiểm tra Toán với Địa lí, lại thức đêm nữa rồi ! “
– “À, há, thằng mập còn nợ mình dĩa cơm sườn, mai túm đầu nó bắt trả lễ mới được, gì chứ chuyện ăn uống là không thể xao nhãng !”

Nằm nghĩ linh tinh giữa đêm khuya yên tĩnh, tôi lại đâm ra thèm hít bầu không khí trong lành của gió trời, của hương hoa sữa miên man vườn nhà Tiểu Mai. Thế là quên cả luôn lúc tối gió còn thổi mạnh như bão, tôi rón rén đặt chân xuống giường bước ra hướng cửa sổ trong phòng.

Nhưng còn chưa kịp đặt tay vào chốt cửa thì tôi đột ngột nghe đánh rầm một âm thanh rõ to:

– Uỳnh… lạch cạch… lạch cạch….. !

Giật thót mình vì âm thanh to tổ bố này, rõ là nó vừa phát ra từ nhà dưới, và căn cứ theo âm thanh sau cùng thì là tiếng của cái khay gỗ ở phòng bếp mà Tiểu Mai vẫn hay dùng để bê cơm. Không kịp suy nghĩ gì hơn vì biết mục đích của tối hôm nay mình ngủ lại đây là gì, tôi nuốt nước bọt đánh ực một cái rồi bắt đầu vận khí đề công, tay cầm đèn pin, tay còn lại mở chốt cửa phòng một cách cẩn thận và chạy ra hành lang.

Cố gắng hết mức để không phát ra tiếng động nào về sự di chuyển của mình để “tên trộm đạo” bên dưới không thể nhận biết, tôi nhón chân phóng từng bước dài qua hành lang. Nhưng có lẽ âm thanh to tướng vừa rồi không chỉ làm kinh động mỗi tôi mà còn làm Tiểu Mai thức giấc, ngang qua phòng nàng đã thấy cửa phòng thoáng hé mở và nàng sợ hãi nhìn tôi.

Trong màn đêm, theo lí thì không thể thấy bất cứ gì nhưng do mắt đã quen với bóng tối, và cũng biết được Tiểu Mai đang nghĩ gì, tôi đưa tay lên môi nhìn nàng ra dấu im lặng. Rồi tôi hít một hơi dài, bật đèn pin lên và lao nhanh xuống cầu thang quát lớn:

– Ai đó ????

Quên mất cả là tình hình đang cúp điện, tôi đập tay vào công tắc đèn nhà bếp đánh ầm một cái mà dè đâu ánh sáng lại bật lên, hóa ra là nhà đèn đã cho điện về lại buôn làng tự lúc nào. Mặc dù vậy theo phản xạ, tôi vẫn chìa đèn pin mà quơ dáo dáo, khẽ nhắm mắt lại trong một sát na rồi lập tức mở to mắt ra đề phòng giới bị.

Thế nhưng ngay khi tôi nhận biết được… “tên kia “là ai, và đích thực thủ phạm của tiếng động vừa nãy là gì thì tôi cũng ngây người ra chết sững.

Trước mắt tôi lúc này là một con mèo có bộ lông hình như màu xám, vâng… đích thực là một con mèo con nhỏ thó nhưng lại rất lanh lẹ, nó đang loay hoay trên chạn bếp ở gần bồn rửa mặt. Con mèo giật thót nhận ra có người xuống dưới nhà, nó hoảng hốt nhảy phốc xuống thềm dáo dác tìm chỗ trốn:

– Phịch…. !

Chạy thật nhanh đến ghế gỗ, nó nhảy lên trên rồi cứ thế mà lao lên lối thoát cuối cùng. Thế nhưng cứu cánh của con mèo là cái ô cửa thoát khí nhỏ trong nhà bếp đã bị tôi đóng lại từ chiều, vậy là nó lao đầu đánh bum vô ô cửa rồi té oạch xuống bếp.

– Méo….. !

Lồm cồm quệt đầu bò dậy, nó lại phốc xuống thềm nhà.

Nhưng nhìn quanh quất một hồi mà chả biết trốn vào đâu, thế là tiện đường nó lủi luôn vào phòng tắm gần bếp. Lại nhún chân nhảy lên như đã rất quen thuộc với địa hình địa lợi trong nhà, con mèo thoắt cái đã phốc lên bồn tắm nhưng lại trượt chân mất đà tạt người vào vòi nước, thế là một ít nước rỉ ra từ vòi tạo thành âm thanh… nước chảy ban đêm nhưng chủ nhà lại không hề bật.

Sự việc kể ra thì có vẻ dài dòng nhưng lại xảy ra rất nhanh, và tôi đã trong phút chốc xâu chuỗi lại tình huống trước mắt mình cùng với những sự lạ lùng xảy ra trong nhà Tiểu Mai từ những ngày qua, và tôi đã đi đến một kết luận cuối cùng. Đó là đầu cua tai nheo, ngọn nguồn mọi chuyện đều là từ con mèo đang chạy loanh quanh trong bồn tắm này mà ra. Hẳn là với thân thủ lanh lẹ vốn có, con mèo này đã “đột nhập ” vào nhà Tiểu Mai bằng cách nhảy qua những song sắt nhỏ ở cửa thông ra vườn nhà, dù rằng khoảng cách giữa những song sắt này chả đủ cho trẻ sơ sinh lọt qua.

Rồi sau khi hoành hành bá đạo chán chê một hồi, có lẽ con mèo này đã quậy quọ sao đó mà bật nước bồn tắm, nghịch giỡn chán chê sau đó nó lại còn bạo gan chạy lên cầu thang mà nhẹ nhàng lẻn vào phòng Tiểu Mai. Do chốt cửa phòng nàng bị hư nên nó dễ dàng huých người đẩy ra khẽ khàng, có thể nó cũng đã nhảy lên bàn học Tiểu Mai mà… ngắm nàng ngủ. Thế rồi sau chuyến “mèo con phiêu lưu ký “, nó lại chạy xuống cầu thang, theo lối cũ là thoát ra bằng cửa sau hành lang. Nhưng cũng có lúc nó muốn thử tài khinh công của mình mà nhảy lên ghế, rồi từ ghế thoát ra ngoài theo ô cửa sổ thoát khí vuông vức. Thế nhưng đêm nay con mèo này không hoành hánh bá đạo được lâu khi mà tôi đang đứng án ngữ ngay trước cửa sau vườn, và ô cửa thoát khí còn lại cũng đã bị đóng.

Vậy là mọi sự đã rõ, chả có trộm hay ma gì sất, tất cả mọi âm thanh khả nghi diễn ra hàng đêm vừa qua ở nhà Tiểu Mai mà nàng vẫn không bị tổn hại gì đích xác đều là do con tiểu hổ này mà ra, tuy vẫn chưa biết lí do tại sao nó thích du hí vào nhà nàng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cười gằn rồi tiện tay vớ luôn cây chổi gần đó:

– Ngự miêu Triển Chiêu ha… cho mày nếm lục điểm bán côn của tao đây !

Vốn dĩ chỉ định dọa cho con mèo này sợ mà chạy thoát ra ngoài, thế nhưng thực chất tự nãy đến giờ Tiểu Mai cũng cắn răng mà rón rén đi theo tôi. Và lúc này đây thì nàng đang đứng ở giữa cầu thang, chỉ trong thấy một nửa người tôi khuất sau tường bếp, tay cầm chổi mà lại nói đến “ngự miêu ” thì nàng vội chạy xuống, nép vào sau lưng tôi để mục kích chuyện gì đang diễn ra.

– Em nè…. !
– Woa…. Mèo kìa anh… woa…. !

Tôi còn chưa kịp nói cho Tiểu Mai biết đó là chuyện gì thì nàng đã xuýt xoa không ngớt, thiếu điều nhảy cẫng lên vì vui mừng như trẻ con được người lớn cho kẹo. Đè tay đang cầm chổi của tôi như ý bảo đừng đánh nó, Tiểu Mai từ từ bước lại gần con mèo mà sà nhẹ xuống, nàng bĩu môi dụ nó đến:

– Hi… mèo con….. !

Khỏi phải nói, tôi lúc này chỉ biết há hốc mồm ra vì quá sức ngạc nhiên, hổng dè Tiểu Mai nhà tôi lại yêu thương động vật đến vậy. Dù rằng trước đó cả tuần con mèo này còn quậy phá báo hại nàng không ngủ được mấy đêm liền, ấy thế mà giờ này Tiểu Mai lại động lòng trước con tiểu hổ đang chạy loanh quanh trong bồn tắm.

Trông thấy người lạ tiến lại gần, con mèo nhỏ xíu lại càng hoảng vía hơn nữa, nó lùi lại mà khóc ré lên:

– Mi áo… mi… méo….. !

Tiểu Mai quên cả cột tóc, nàng cứ để tóc dài liễu rủ mà tiếp tục chìa hai tay ra để… dụ mèo:

– Hi hi… nào, chị không làm gì cưng đâu… nào…. !

Nhưng cũng đồng thời lúc đó, từ điểm tiếp giáp giữa tường phòng tắm và phần bếp có một bóng đen từ dưới sàn vụt ra thật nhanh.

đầu tư bitcoin