Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 13

Phần 13

Sau tất cả những nỗ lực không thành trong việc giữ cho Tiểu Mai tránh xa khỏi thằng Huy, tôi đâm ra chán nản và quay trở lại thành thằng Nam bất cần đời ngày trước. Không còn thức khuya luyện toán nữa, buổi sáng tôi lại dậy sớm tập thể dục, đến trường xong rồi vào quán game online cắm đầu đến tối mịt mới về. Và Tiểu Mai có lẽ đối với tôi giờ đã chuyển sang thành ghét thật, nàng không còn xuống chỗ tôi truy bài hay hỏi han nữa, mà thay vào đó là những bài tập nàng soạn ra, cần nói gì thì chỉ ghi vào trong giấy viết:

– ” Đoạn này học kĩ lại công thức, sau đó áp dụng vào chia thì ! “

– ” Phải thuộc các dãy động từ bất quy tắc, mỗi ngày học 3 từ là có thể thuộc hết ! “

– ” Bài kiểm tra kế tiếp sẽ nằm trong những dạng bài này… như này….. ! “

Những dòng chữ trìu mến ngày xưa tôi hay được nhìn trong quyển sổ tay Guitar của nàng giờ đã thay bằng những nét chữ lạnh lùng và văn phong vô cảm. Tôi biết đây là do lỗi của tôi, tại tôi nóng tính hành sự thiếu suy nghĩ nên mới khiến Tiểu Mai tức giận như vậy. Thế nhưng, lí do của tôi đâu phải là xấu ? Tôi thật tâm chỉ muốn giúp nàng thôi mà ?

Thỉnh thoảng khi dắt xe ra khỏi quán game sau gần 6 giờ đồng hồ liên tục nhìn vào màn hình, tôi hoa mắt bước ra và vô tình chạm mặt Tiểu Mai đang lững thững dạo bộ theo hướng ngược lại. Hai đứa nhìn nhau và yên lặng, dường như chỉ trong một chốc mà thôi nhưng tôi cảm nhận được, cả tôi và nàng đều có rất nhiều điều muốn nói.

Tôi muốn được giải thích, tôi muốn được xin lỗi, tôi muốn trở thành bạn bè, không, là bạn “đặc biệt ” của Tiểu Mai, tôi muốn được nàng quan tâm như trước kia. Vì giờ đây tôi hoàn toàn cô độc, không ai để tôi có thể sẻ chia, có thể nói những gì trong lòng chất chứa.

Tôi cũng không biết Tiểu Mai có gì muốn nói với tôi hay không, cũng có lẽ là có, cũng có thể tôi sai. Nhưng vậy thì cớ sao những lúc buổi đêm, những khi gặp nhau giữa dòng người tấp nập, tôi và nàng lại đứng sững lại, và ánh mắt nàng như biết nói, ẩn chứa đôi điều mà tôi ước gì mình có thể được nghe, có thể được biết.

Bởi lẽ bây giờ, hơn lúc nào hết tôi đã thấm thía rất rõ thế nào là cảm giác cô độc, cảm giác bị người mình yêu thương phũ phàng bỏ rơi. Tôi vì Khả Vy mà kiên quyết dứt khoát với Tiểu Mai, và cũng chính Khả Vy vài tháng sau đó đã lạnh lùng chia tay với tôi không một lời nói.

Vậy mà buồn thay, sau tất cả những gì đã xảy ra, giờ đây hai đứa tôi chỉ có thể lặng nhìn và rồi bước ngang qua nhau. Có lẽ Tiểu Mai đang ngán ngẩm vì thấy tôi sa sút trầm trọng, đắm chìm vào game online. Thế nhưng nàng đâu biết, và có lẽ tôi cũng không biết, rằng tại sao trong hàng chục quán game khắp thành phố, tôi lại chỉ chơi độc nhất ở một nơi này. Bởi lẽ, nơi này gần với nhà Tiểu Mai, có thể tận sâu trong tiềm thức, tôi muốn điều kết thúc một ngày của mình là được nhìn thấy nàng, dù chỉ là lặng yên cũng được.

Đến tận bây giờ, khi chỉ còn một mình thì tôi mới nhận ra điều đó, nhận ra chẳng phải ngẫu nhiên mà mỗi khi đi dạo tôi đều rẽ ngoặt từ đường biển vào đường Tuyên Quang. Chẳng phải giả vờ chối bỏ gì khi mà mỗi lần ngang qua nhà nàng, ngang qua cánh cổng sắt màu đen, tôi đều cố rướn tai lên để nghe xem có tiếng dương cầm từ bên trong vang lên hay không.

Ít nhất là cho đến lúc này, mọi thứ tôi làm đều là vì Tiểu Mai.

Thế nhưng sự đời lại không đơn giản như vậy, bởi có lúc tôi bất chợt thấy thỉnh thoảng Tiểu Mai lại đi cùng thằng Minh Huy, khi thì rảo bước trong hành lang trường, khi thì sóng đôi đạp xe ở ngoài phố. Những lúc ấy, tôi lặng người đi mà nghe tim mình chợt nhói lên, cái nhói này tôi chưa từng cảm nhận được khi thấy Khả Vy cùng Vũ, cứ vừa có gì đó ghét bỏ, vừa có gì đó ghen tị, lại có cả nỗi ước gì mình được thế vào chỗ đó.

Tâm sự là vậy, còn khi đến lớp, khi phải giáp mặt với nàng một cách trực tiếp thì tôi lại chẳng thể nào nói ra hay thể hiện được những điều ấy, mà thay vào đó là tôi cố chứng tỏ mình cũng lạnh lùng vô cảm không kém gì Tiểu Mai. Nàng cứ lo việc của nàng, tôi cứ cắm đầu vào những suy nghĩ về những gì tôi cho là cần nghĩ, dù là đầu óc cứ trống rỗng mông lung.

Giờ chủ nhiệm tuần này là cuộc thi ” Hái hoa học tập ” thường niên, như mọi năm và chiếu theo lệ cũ, lớp tôi tự phân ra thành 4 nhóm và 3 nhóm sẽ đi sang lớp khác, 1 nhóm còn lại sẽ làm chủ nhà. Năm trước thì cán sự Anh và Toán sẽ đi cùng nhau, cũng tức là nếu y theo năm nay thì tôi sẽ vẫn chung nhóm với Tiểu Mai. Thế nhưng chả rõ thằng phó bí thư Minh Huy nó to nhỏ gì với cô chủ nhiệm mà cuối cùng cô tuyên bố:

– Huy chung nhóm với Nam và Mai nhé !
– Ơ…. phó bí thư phải ở lại mà cô ? – Một số đứa sửng sốt.
– Huy dạo này học tốt, cô cho đi theo nhóm để trợ giúp mọi người, còn vị trí tổ chức sẽ giao cho Khang nhé ! – Cô Thảo tiếp lời.

Vậy là thằng Khang dù ghét thằng Minh Huy nhưng cũng cười tươi rói, vui vẻ nhận làm người quản trò để tránh đi màn tra tấn kiến thức sắp tới. Chỉ có tôi lúc này là mặt mày bí xị, âm thầm đi sau cùng trong hàng và ấm ức chứng kiến thằng Huy đang vung tay chém gió từa lưa với Tiểu Mai:

– Thôi, tập trung chuyên môn ! – Dũng xoắn vỗ vai tôi.
– Biết rồi, mày lo cho mày đi ! – Tôi nhăn mặt đáp.
– Mày giờ cũng hơn gì tao đâu, tí dính phải câu nào Anh ngữ là mày tiêu chắc ! – Nó nheo mắt nhìn tôi.
– Tao chỉ bực cái thằng đang tí toét đằng trước thôi ! – Thằng Chiến sầm mặt nhìn lên phía trên.
– Kệ nó, làm gì được nó đâu ! – Dũng xoắn thở dài bất lực.

Và đúng là bọn tôi chả làm gì được thằng Huy thật, suốt cả 45 phút của cuộc thi, tôi chống cằm nhìn thằng Huy và Tiểu Mai thi nhau trả lời các câu hỏi cứu bồ cho đồng bạn, thằng này thỉnh thoảng lại quay sang tấm tắc khen Tiểu Mai những câu hoa mĩ khiến nàng đỏ bừng mặt. Theo tôi thì nó toàn nói sáo rỗng nhờ cái mồm trơn như bôi mỡ, ấy vậy mà những đứa con gái khác lại khoái ra mặt, cứ xuýt xoa nhìn thằng Huy mãi. Và cả buổi trời Tiểu Mai chẳng nhìn tôi lấy một phút nào, có lẽ vì tôi thật sự là đã chìm lỉm luôn rồi, mặc cho thằng Duy Anh A2 cứ nhấp nha nhấp nhổm hóng tôi lên bảng để so tài như năm trước, và đối thủ của nó thì cứ ì ạch trên bàn chả thèm ngóng chuyện thế gian.

– Nóng lắm rồi, nó huênh hoang mà chả ai nói gì ! – Thằng Luân bức bối sau khi bị thằng Huy chỉ đích danh nhóm nó đứng bét trong đợt thi đua này !
– Kệ nó ! – Thằng Quý hừ mũi.
– Nó có phải lớp phó học tập đâu mà chỉ thẳng mặt tao bảo tao phải cố gắng, nó không biết là các nhóm khác chênh lệnh thực lực hơn sao ? – Luân khùng vẫn còn tức giận, và hiếm khi tôi thấy nó mất bình tĩnh như lúc này.
– Mày còn đỡ, nó còn nói với cô Thảo là tao xao lãng công tác lớp đây nè, chả biết phó bí thư thì lớn lắm hay sao nữa ? – Đến lượt Khang mập ấm ức.

– Mà sao thấy mày bình thản thế Nam ? – Bọn nó đồng loạt quay sang hỏi thằng im lặng từ nãy đến giờ là tôi.
– Tao ức quen rồi ! – Tôi thở dài ngao ngán.

Nhưng mọi sự làm cả bọn ấm ức còn chưa dừng lại ở đó, khi mà giờ ra chơi sáng ngày hôm sau, lúc tôi vừa nhét sách vào hộc bàn định ra căn-tin kiếm ổ bánh mì lót dạ thì chợt nghe xôn xao ngoài hành lang và tiếng mọi người xì xào bàn tán.

– Gì thế ? – Khang mập nghe động liền trờ sang.
– Chả biết, thôi ra ngoài uống nước đi ! – Bọn thằng Tuấn khoác vai nhau xuống chỗ tôi.

Và ít giây sau thì cửa lớp nghẹt cứng đến nỗi đám 7 thằng bọn tôi chẳng thể nào chen chân ra ngoài được, chỉ vì…. giữa hành lang lúc này là nguyên phái đoàn con trai A6 lính lác của thằng Minh Huy đang xếp hai hàng dọc sau lưng nó. Và thằng Huy thì hiên ngang dẫn đầu, tay ôm bó hoa hồng to tướng cùng hộp quà với giấy gói màu sặc sỡ. Chẳng cần phải khó khăn gì để đoán ra ai là người thằng Huy muốn tặng quà:

– Tặng Mai nè ! – Thằng Huy bước tới, miệng nở một nụ cười mà bọn con gái trong lớp lúc này hết thảy đều xuýt xoa vì ghen tị.
– Ơ…….. ! – Tiểu Mai nhất thời bất ngờ chẳng biết phải làm gì.
– Cảm ơn Mai vì hôm qua đã giúp lớp mình đứng nhất trong ” Hái hoa học tập “, giờ mình thay mặt cả lớp tặng bạn món quà này ! – Thằng Huy tiếp lời, và đặt bó hoa vào tay Tiểu Mai.

Cái lí do tặng quà của thằng Huy rõ là vớ vẩn, vì kết quả thi còn chưa biết, cả rõ là quà này chỉ mình nó tặng chứ quỹ lớp có trích ra đâu mà nói là của lớp. Thế nhưng cái sự hoành tráng của màn tặng quà này lại có sức mạnh phớt lờ tất cả những điều vô lí ấy, cộng thêm tràng vỗ tay rào rào từ đám đông hiếu kỳ xung quanh, Tiểu Mai không còn cách nào khác, nàng miễn cưỡng nhận bó hoa và hộp quà từ tay thằng Huy:

– Ừ…. cảm ơn Huy nhiều nhé ! – Nàng đỏ mặt gượng cười.
– Hì, không có gì mà, đúng không mọi người ? – Thằng Huy cười thống khoái, hỏi một câu vô thưởng vô phạt, và đám con trai lính lác phía sau của nó lại hùa theo hưởng ứng.

– Đúng, đúng ! – Và cả đám vỗ tay rào rào.

– Thôi, nhìn gì nữa ! – Bọn thằng Luân kéo tay tôi lôi đi.

Và tôi lúc này thì đã gần như hoàn toàn bất động, trong đầu chỉ biết nghĩ đến câu nói quen miệng:

– ” Ôi….. đệch, có phải không trời…… ! “