Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 119

đầu tư bitcoin

Phần 119

– Roét… hiệp hai bắt đầu ! – Trọng tài thổi còi ra hiệu.

Hiệp này thì các đàn anh 12A4 được quyền phát bóng trước, vừa giao xong là đã tổ chức tấn công lấn sang phần sân 11A1 bọn tôi. Thế nhưng vẫn như hiệp trước, đối mặt với dàn cầu thủ dày dạn kinh nghiệm tụi tôi thì đội bạn chỉ có nước tắt đài, bóng cứ chuyền lẩn quẩn trong chân của nhau rồi lại trả về phần sân nhà.
Tổ chức tấn công liên tục thất bại hai lần, mất gần phân nửa thời gian hiệp hai, các đàn anh đâm nản nên… sử dụng chiến thuật tổng tấn công nhằm xuyên thủng hàng phòng thủ vách sắt tường đồng của tụi nhãi con lớp dưới. Chỉ chờ có thế, Luân khùng chỉ huy tuyến dưới phòng thủ một cách linh hoạt, lần này có cả thằng Quý lùi về tham chiến. Riêng tôi thì đứng ngoài quan sát, đợi sơ hở là lao vào ngay.

– Binh ! – Dũng xoắn nhoài người cướp bóng từ trong chân đội bạn một cách dũng cảm rồi khều qua cho tôi.

Ngay lập tức, tôi nhận bóng từ thằng này và mở sức chạy thật nhanh hướng về khung thành đối phương.

– Lùi về, kèm tụi nó lại ! – Đội trưởng 12A4 lúng túng chạy theo.

Thế nhưng với trình độ những người này, kèm được tôi là một chuyện không tưởng, dẫu cho có đến 3 người kèm đi nữa thì vẫn vậy. Bởi ai đời kèm người mà lại cứ đi chạy theo nhau, không biết chia ra các hướng để chặn đường thoát của đối phương, cứ lao vào nhặng xị cả lên, tổ tạo cơ hội cho tôi thoát ra.

– Soạt… oạch ! – Tôi thực hiện pha đảo người xỏ kim theo hình ziczac một lần nữa trong ánh mắt ngỡ ngàng của các hậu vệ, rồi thoát khỏi cả 3 ông anh lớp trên này mà chạy luôn vào trung lộ.

– Nó sút nữa đó ! – Thủ môn đội bạn hốt hoảng lao ra.

Vẫn như vậy, tôi làm gì dám sút, chỉ lạnh lùng dốc bóng từ sau chân mình thành một đường cầu vồng vượt qua đỉnh đầu trung vệ đội bạn rồi chuyền sang cho Tuấn rách. Thằng này cũng chỉ chờ có thế, có bóng trong chân là sút ngay tắp lự:

– Víu… binh ! – Bóng lao thẳng vào góc phải khung thành và chạm cột dọc, dội bật trở ra.

Ngay lập tức cả hai đội đều dồn về hướng có bóng, mất vài giây tranh chấp thì Luân khùng giành được, nó tạt qua cho thằng Chiến, và tôi một lần nữa lại có bóng.

– Bỏ xừ, tụi bây chuyền tao hoài ! – Tôi thè lưỡi rồi lách vai thoát khỏi chốt chặn trước mặt, chuyền thật nhanh cho thằng Quý ở cánh trái.

Thằng Quý lần này không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng, nó nhận bóng rồi dắt đến trước mặt thủ môn, cong chân vờ sút bên phải nhưng lại gặt qua, chỉnh bóng về phía bên trái:

– Viu…. ! – Bóng bay thành một đường vòng cung nhẹ nhàng, và mành lưới 12A4 lại một lần nữa được tung lên.

– Roét… 2- 0 cho 11A1 ! – Tỉ số được nâng lên ở những phút cuối cùng của trận đấu.
– Hay quá….. !
– Đã quá Pepsi ơi… chu choa….. !
– Lốp bốp…. !
– Thằng số 10 đỉnh quá !

Mọi người trên khán đài vỗ tay không ngớt từ khi đó cho đến lúc kết thúc hiệp hai, sự cố gắng trong vô vọng của 12A4 cũng không giúp họ có cơ hội rút ngắn tỉ số hòng có bàn thắng danh dự. Cuối cùng đành ngậm ngùi chấp nhận thất bại và dừng chân sớm, các đàn anh lớp trên buồn bã bắt tay lớp dưới tụi tôi chào sân rồi rời đi:

– Đá hay lắm, cố lên nhé ! – Một ông anh vỗ vai tôi.
– Hì ! – Tôi quệt mồ hôi cười tươi.

Vậy là trận bóng giữa 11A1 và 12A4 kết thúc với tỉ số 2-0 nghiêng về lớp tôi, khỏi phải nói mọi người mừng cỡ nào, đám trong lớp chạy ùa ra mà tay bắt mặt mừng, có đứa còn cao hứng rủ đi đãi tiệc cả lớp.

– Thằng Nam ghê mậy ! – Thằng Xung hớn hở.
– He he, nhưng tao ghi bàn đó nhé ! – Thằng Quý nhe răng cười.

Tôi trông Khả Vy cũng mừng, em ấy liên tục cười tươi với tất cả thành viên đội bóng đang nhễ nhại mồ hôi, và chìa nước uống đến tận cho từng người. Trông thấy tôi, em ấy khẽ gật đầu nhoẻn miệng cười rồi quay đi, dĩ nhiên là tôi không được Vy phát cho chai nước nào.

– Của anh nè ! – Tiểu Mai bước đến cạnh bên, nàng chìa chai nước lọc ra cho tôi.
– Ừm… khát quá ! – Tôi mỉm cười nhận lấy.

– Ủa, em tháo nón ra khi nào thế ? – Tôi ngạc nhiên khi thấy nàng xõa tóc dài.
– Hì, hết nắng rồi mà ! – Nàng nhún vai đáp rồi hấp háy mắt nhìn tôi. – Hôm nay anh đá hay ghê ha, mọi người bàn tán nhiều lắm !
– Chứ sao, bạn trai em mà lị ! – Tôi búng tay cái chóc.

– Nổ vừa thôi, tự cao ghê ! – Tiểu Mai lắc đầu tủm tỉm rồi chìa balô ra cho tôi.
– Ừm, giờ sao ? – Tôi hỏi.
– Thì… em về nhà, còn anh đi ăn mừng với mọi người ! – Nàng trả lời, thoáng ngơ ngác vì chính tôi đã đề cập đến chuyện này vào hôm trước.
– Ừa, thế nhé, ngày mai gặp lại ! – Tôi gật đầu đáp, chăm chú quan sát thái độ của nàng.

Thế nhưng Tiểu Mai vẫn thản nhiên như không, nàng đợi tôi uống xong chai nước rồi mới tiếp lời:

– Vậy… em về trước nhé, anh đi chơi, rồi chừng nào về nhà thì gọi điện để em biết !
– Ừ, về cẩn thận đấy ! – Tôi nói.

Trông Tiểu Mai quay lưng bước đi, tôi đâm mủi lòng, định không chơi trò giữ bí mật nữa, vì tôi biết hẳn là nàng cũng có buồn lòng lúc này đây:

– Này, em ! – Tôi gọi giật lại.
– Hở ? – Nàng quay lại ngay.
– À…. ở nhà có buồn thì… hay để anh gọi nhỏ Trân qua chơi với em ! – Tôi lúng búng nói.
– Hì, không cần đâu, em về đây ! – Tiểu Mai nhẹ cười rồi quay đi.

Vậy là tôi chẳng biết sao mà tôi vẫn muốn giữ ý định gây bất ngờ với nàng vào phút chót, đành quay trở lại với tụi bạn:

– Lẹ bây, chia tay chia chân gì mà lâu quá, đi ăn mừng thôi ! – Khang mập rủ rê.
– Hì, tiền ăn mọi người tự trả, còn uống nước thì quỹ lớp lo ! – Khả Vy cười cười, vậy là em ấy cũng định đi theo tụi tôi.
– Vậy là tốt lắm đó nghen ! – Nhỏ Huyền đồng tình.

Bàn bạc một hồi, cả đám quyết định sẽ đi ăn gỏi ốc, sau đó tiện đường quất luôn trái cây trà sữa bên đường. Và khi mọi người lục tục dắt xe ra để tụ tập ăn mừng chiến thắng thì tôi đã âm thầm tách nhóm, lẳng lặng dắt xe theo hướng khác rồi chạy vội về phía cổng sau nhân lúc chưa có ai phát giác về sự vắng mặt của mình trong buổi tiệc mừng công.

Đúng vậy, chiến thắng là chuyện bình thường, hạnh phúc cho người con gái tôi yêu mới là quan trọng nhất.

Hôm nay là ngày 14 tháng 3, là Valentine trắng cơ mà, hì hì !

đầu tư bitcoin