Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 118

Phần 118

Trước giờ bóng lăn 2 phút, sau khi tôi đã yên tâm vì Tiểu Mai tránh nắng ổn thỏa nhờ cái mũ của mình rồi thì quay trở lại sân bóng, toàn đội hình 11A1 tập hợp chụm đầu vào nhau. Luân đội trưởng mở màn trước tiên:

– Anh em, trước khi bắt đầu thì tao muốn nói điều này !

Đâm chột dạ vì vẻ mặt nghiêm trọng hơi bị quá mức cần thiết của nó, thằng Chiến thắc mắc:

– Gì ghê vậy ?
– Thằng Nam dại gái quá ! – Luân khùng chép miệng nói làm tôi chưng hửng.

Không ngờ nó vừa nói xong thì nguyên cả đám vỗ tay bôm bốp như đón chào hội nghị làm khán giả trên sân tò mò bàn tán:

– Nói quá chuẩn, trong khi anh em khởi động thì nó đi thăm vợ ! – Tuấn rách gật gù đồng tình.
– Dẹp tụi mày đi ! – Tôi sầm mặt.
– Hề hề, anh em cũng là lo cho mày tí bị vọp bẻ vì không lo khởi động thôi ! – Khang mập vỗ vai tôi cười hể hả.
– Giỡn tí vui thôi, tập trung lại nè ! – Luân khùng khoát tay.

Lần này đúng thật là hội ý chính thức, vì ở phần sân đối diện, chúng tôi thấy đội 12A4 cũng đang hội ý trước khi trận đấu diễn ra.

Luân đội trưởng nhắc lại chiến thuật đã bàn:

– Như hôm bữa nói nhé, thằng Tuấn thì giờ cả trường biết mày vừa ghi hat-trick trận trước rồi, nên trận này cứ mặc sức mà tung hoành, thằng Quý cũng vậy. Riêng thằng Nam thì cứ tà tà mà đá, không cần thu hút sự chú ý của tụi nó, chừng nào thấy đội nó có hơi hướng nguy hiểm thì mày mới….. !
– Biết rồi, lúc đó tao sẽ đại hiển thần thông ! – Tôi sốt ruột cắt lời nó.
– Tuyến dưới thì vẫn phòng thủ như mọi khi, nhớ lưu ý lỡ có bị bên kia bật tường thì lùi về hết, chỉ có thằng Tuấn cắm lại bên sân kia thôi, anh em rõ hết chưa ? – Luân khùng tiếp tục.
– Đã rõ ! – Toàn đội đồng thanh hô lớn.

Kết thúc hội ý, thành viên hai đội bóng tản ra và bước vào vị trí, riêng tôi còn chưa kịp dợm bước thì đã bị Luân khùng kéo lại:

– Trận này mày quan sát là chủ yếu, lỡ bên đó mạnh quá thì mới đá thiệt, tao đoán là thằng Tuấn sẽ bị kèm gắt đó, có gì mày chuyền bớt sang cho thằng Quý !
– Ừm, để coi sao đã ! – Tôi gật đầu.

Sở dĩ có chiến thuật giữ sức như vậy là do bọn tôi đã hội ý với tụi Sơn đen và rút ra kết luận cho trận bóng hôm nay, đó là Tuấn rách do trận trước quá nổi bật nên trận này thể nào nó cũng bị kèm gắt gao, kể cả thằng Quý cũng vậy. Riêng tôi thì là sức tấn công chính của đội, nhưng do trận trước toàn chạy chơi long nhong nên đối với bên ngoài, tôi là một thằng mặc áo số 10 vô danh tiểu tốt. Chính vì vậy, một khi tôi không bị kèm thì đó chính là sai lầm trí mạng cho đội bên kia, có thể dẫn đến thua 10 bàn không gỡ. À quên, ấy là nếu trong trường hợp tôi biết sút bóng, thế nên… nếu tôi không bị kèm thì cùng lắm… tôi phải dẫn banh chạy luôn qua vạch vôi khung thành bên kia thì mới mong ghi bàn được.

Cầu thủ hai bên vào vị trí, hiệp đầu tiên thì lớp 11A1 tụi tôi ở phần sân bên trái màn ảnh nhỏ của các bạn, còn đối thủ 12A4 mặc áo Chelsea thì ở bên phải.

Đúng 3 giờ chiều hôm ấy, bầu trời trong xanh không một gợn mấy, cái nắng dường như thiêu đốt sân cỏ và cả trên khán đài, nhưng không ngăn được ánh mắt dõi theo của toàn thể khán giả và lòng háo hức của các cầu thủ trên sân.

– Roét ! – Trọng tài thổi còi ra hiệu cho trận bóng giữa 11A1 và 12A4 được bắt đầu.

Lớp tôi phát bóng trước, Luân khùng tạt bóng về cánh trái cho Dũng xoắn, thằng này lập tức dẫn banh sang phần sân đội bạn. Quả đúng như dự đoán, Tuấn rách lúc này đang bị hai ông lớp trên to cao như bồ tượng kèm sát sao, và thằng Quý cũng được ưu tiên một ông anh cao hơn nó gần nửa cái đầu bám theo như hình với bóng. Đến cả Dũng xoắn hôm nay cũng bị kèm, chắc có lẽ do trận trước nó hăng máu quá, thế là vừa có bóng trong chân thì thằng này đã phải chuyền về lại cho Luân đội trưởng.

Mỗi tôi lúc này là đang hoàn toàn trống trải và đi bộ tà tà trên sân, vì trận trước tôi hầu như chẳng có làm trò trống gì ra hồn. Nhận định như thế, Luân khùng đánh bạo tạt sang cho thằng Chiến rồi chạy lên trên:

– Kèm thằng số 7 lại ! – Một ông anh đen nhẻm bên 12A4 hét lên.

Ngay lập tức Tuấn rách bị kềm giữa hai hậu vệ bồ tượng kia khi nó vừa dợm chân định chạy, thằng Chiến nhác thấy Tuấn rách và thằng Quý bị kèm chặt như thế thì nhíu mày lại rồi tạt bóng qua cho Luân khùng, và bóng được chuyền tiếp cho Dũng xoắn.

Dũng xoắn vừa có bóng trong chân là đội trưởng 12A4 vội chạy theo, và tiếp sau đó là một ông khác cũng trờ tới yểm trợ, thế là thằng Dũng đành thở dài chuyền ngược về lại cho Luân khùng.

Sau hai lần tổ chức tấn công thất bại như thế thì đám tụi tôi mới nhận thấy hóa ra đội 12A4 này chơi trò “chém đinh chặt sắt “, tức là cứ thằng nào bên kia có bóng thì mấy ông anh lớn xác này sẽ chạy theo mà kèm ngay, không cướp bóng được thì ít nhất cũng buộc đối thủ phải trả về lại sân nhà. Bằng chứng là lần dâng lên tiếp theo, khi thằng Quý nhanh nhảu có đón bóng từ thằng Chiến thì đã bị hai hậu vệ thắt chặt gọng kìm, nhưng khi bóng vừa trong chân Tuấn rách thì thằng này cũng lập tức bị kèm tiếp, và không khá khẩm gì hơn khi bóng lại được trả về sân tụi tôi. Tệ hơn là khi thằng Phát bất cẩn nhận bóng nhưng để tiền đạo cắm 12A4 lẻn từ sau lưng choài chân cướp ngay.

– Chạy theo, mau ! – Luân khùng hớt hải.

Thế nhưng đã muộn, tiền đạo nhỏ người bên đội bạn có vẻ khá lanh lẹ, chỉ bằng một cú lách vai đã thoát khỏi thằng Phát và lao xuống, mặt đối mặt với Khang mập, tung chân sút ngay không chần chừ:

– Binh ! – Bóng chạm tay Khang mập bắn thẳng vào xà ngang rồi dội lại, lăn đủng đỉnh về góc sân bên trái, bốn phía khán đài mọi người đều ồ lên vì pha thót tim vừa rồi, suýt nữa 12A4 đã mở được tỉ số trận đấu.

Không dám chậm trễ, Luân khùng liền bỏ tuyến giữa và chạy đến chỗ có bóng, phía sau lưng là ông tiền đạo đối phương cũng nhoài người chạy theo:

– Soạt…. binh ! – Luân đội trưởng dùng cái lưng tấm thớt của nó chèn tay cản mũi nhọn đe dọa từ đằng sau rồi cắn răng tạt bóng thật mạnh lên giữa sân.

Chỉ chờ có thế, tôi phóng đến và lấy bóng gọn lẹ trong chân mình, thoáng dừng chân quan sát tình hình trên sân, tụi thằng Tuấn thằng Quý vẫn bị kèm, Dũng xoắn đang chạy một mình thoát xuống bên cánh phải, thằng Chiến thì đã lùi hẳn về tuyến dưới để tăng cường cho hàng phòng thủ.

– ” Hây dà, kèm ta mà chỉ cho một người thôi sao, vậy xem thánh Nam đại hiển thần thông đây này ! ” – Tôi cười thầm trong bụng khi thấy một ông đội bạn lao đến án ngữ trước mắt.

Chậm rãi dốc bóng, tôi cười nhạt nhìn thẳng vào mắt trung vệ bên kia, anh này thấy vậy bèn tức khí tung chân đạp thẳng vào bóng.

– Soạt ! – Chỉ bằng một cú đảo người nhẹ nhàng, tôi thoát khỏi anh chàng và mở sức chạy thật nhanh qua phần sân bên kia.

Chợt nhận ra là bị hớ hàng khi chỉ cử một người kèm tôi, đội hình 12A4 hoảng hốt đổ dồn sang cánh trái mà chạy theo tôi:

– Nhanh… nó xuống ! – Đội trưởng bên đó hét lớn.

Chưa được chục bước chạy thì tôi đã nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo sau lưng mình, và trước mắt là hậu vệ áo xanh đối phương đang chốt chặn. Không gấp, tôi dùng động tác giả đảo người để che mắt địch thủ rồi bằng một pha xỏ kim liên hoàn hai chân trái phải, tôi thoát khỏi chốt chặn trước mặt một cách điêu luyện, bỏ luôn hai cầu thủ đang ngơ ngác sau lưng mình.

Cầu trường lúc này dậy lên làn sóng phấn khích và những tràng pháo tay rào rào vì pha trình diễn kĩ thuật cá nhân vừa rồi của tôi.

– Số 10 đá khá quá bây !
– Chết mồ, kiểu này bên A4 hố hàng rồi, không chịu kèm thằng đó, hố hố !

À, dĩ nhiên là hiện giờ tôi không nghe thấy những lời tán tụng này vì đang chạy bán sống bán chết, chỉ là sau đó thằng Xung kể lại cho tôi thôi !

Một mình một bóng, tôi thoát xuống thật nhanh và bỏ mặc hai cầu thủ đội bạn đang đuổi theo sau lưng, mặt đối mặt với thủ môn, tôi mím môi tung chân sút:

– Ế… ế…. ! – Thủ môn đối phương hốt hoảng thu người lại.

Thế nhưng đó chỉ là động tác giả, tôi dại gì mà sút cơ chứ, lật tréo má trong và dùng má ngoài bàn chân, tôi rót một đường chuyền ngọt ngào vào đúng tầm chân của Tuấn rách đang tự do lao xuống vì hầu hết sự chú ý của đội bạn đã bị tôi lôi kéo.

Tuấn rách không hổ danh là tiền đạo tài năng, bóng từ tôi vừa kịp chạm chân là nó sút ngay, cú đá nối hôm nào đã được thể hiện trở lại:

– Binh ! – Bóng lao thẳng vào khung thành, mành lưới đội bạn đã bị tung lên.

– Roét, tỉ số được mở 1-0 cho 11A1 ! – Trọng tài lên tiếng.

Từ các phía khán đài lập tức dậy lên những tràng pháo tay dữ dội vì pha phối hợp ghi bàn tuyệt đẹp vừa rồi. Phải nói trận này cam go hơn trận trước, khi đã trôi qua gần hết thời gian hiệp một thìtỉ số mới được mở, mà lại là nhờ sai lầm của đối phương khi đánh giá sai thực lực 11A1, đó là không cho người kèm tôi.

– Hê hê, làm ăn vậy mới được chứ ! – Tuấn rách đập tay ăn mừng với tôi.
– Tao mà lị ! – Tôi cười toét miệng.
– Quá đẹp, quá ngọt ! – Dũng xoắn cũng tham gia bình phẩm.

Luân đội trưởng cũng hớn hở tay bắt mặt mừng với thằng Chiến ở tuyến dưới, rồi nó nhanh chóng tổ chức phòng thủ trở lại để đón chờ đợt tấn công từ đội bạn.

– Roét ! – Bóng được phát từ phần sân đội bạn.

Lần này 12A4 vẻ như khá mất kiên nhẫn khi biết hiệp một sắp kết thúc, bèn dâng lên gần như toàn bộ cầu thủ, chỉ để lại thủ môn và một người kèm thằng Tuấn rách đang cắm lại bên sân. Tôi cũng không dám khinh địch mà chạy lùi về tuyến dưới để hỗ trợ phòng thủ.

Thế nhưng trung vệ bên đó khống chế bóng khá lúng túng khi vừa đón đường chuyền, ngay lập tức đã bị tôi lao đến cướp bóng gọn lẹ, chặn đứng pha phản công tổng lực của 12A4.

– Rút về, kèm số 10 lại, coi chừng số 7 ! – Đội bạn hét lên nháo nhào.

Nhưng đời nào mà kèm tôi nổi khi khống chế bóng còn không tốt, tôi liên tục lách người và thực hiện các động tác giả lừa bóng, dễ dàng thoát ra khỏi gọng kèm và thoát nhanh xuống phần sân đối phương.

– Chuyền đây ! – Tuấn rách vừa chạy vừa giơ tay bên cánh phải.
– Chậc, bị kèm thì bố ai mà dám chuyền cho mày ! – Tôi cười cười rồi lại tiếp tục dốc bóng, quan sát lại tình hình một lần nữa.

Khi đã đến gần khu vực cấm địa, nhận thấy đội hình đối phương một lần nữa bị hút theo mình, tôi bèn vờ cong chân tạt bóng sang cánh phải, nơi Tuấn rách đang bị kèm:

– Coi chừng, chuyền đó ! – Hậu vệ số 4 lớp trên la lớn.
– Soạt… ! – Tôi không chuyền, mà giữ bóng lại bằng gót chân rồi giật về sau lưng cho thằng Chiến đang ở phía sau.

Lỡ mất đà vì quá bất ngờ, đội bạn không kịp cản đường chuyền từ thằng Chiến tạt vào trung lộ cho Dũng xoắn đang lao lên, bất lực nhìn thằng này tung cú sút trái phá:

– Víu….. bốp ! – Bóng tung mạnh vào tay thủ môn 12A4 và bị ói trở ra.

Luân khùng lập tức lao đến, đoạt bóng giữa vòng vây của thủ môn và cầu thủ bên đó rồi sút bừa, may thay bóng lăn được đến chân tôi:

– Kệ, xem lá vàng rơi này ! – Tôi nghiến răng và cong chân… sút.

– Viu… viu….. !

Lá vàng rơi tuyệt đẹp, bay… thẳng luôn ra ngoài sân trong ánh mắt ngỡ ngàng của hết thảy mọi người đang nhìn theo.

– Hoét… hết hiệp một, giải lao mười lăm phút ! – Thầy trọng tài thổi còi ra hiệu kết thúc hiệp đầu tiên của trận đấu với tỉ số nghiêng về 11A1 tụi tôi.

Ngược với sự thất thểu của các đàn anh 12A4, đội hình 11A1 rời sân trong tiếng vỗ tay hò reo của khán giả ủng hộ:

– Đã quá thánh ơi ! – Dũng xoắn vỗ tay bôm bốp.
– Hơ hơ, còn hiệp hai nữa đó mày ! – Tôi cười khoái chí, tay cầm chai nước rồi tu ừng ực.
– Lo gì, qua hiệp sau mình quất bàn nữa là ăn chắc, bên đó đá cũng bình thường thôi hà ! – Tuấn rách phất tay nhẹ nhõm.

Nhưng thằng Quý hãy còn tiếc nuối, nó quay sang hỏi tôi:

– Quả khi nãy mày sút chán quá, tí thì 2-0 là hiệp hai có phải đỡ vã không ?
– Ờ, thì đang tập lá vàng rơi mà mầy ! – Tôi rụt cổ rồi quay nhìn hết lượt tụi bạn mà hỏi. – Có thằng nào có kẹo ngậm không ?
– Không có, chi ? – Luân khùng thắc mắc.

– Mày dở, đường có tác dụng bổ sung năng lượng cấp kỳ đó ! – Tôi đáp.
– Ra căn-tin mua kìa, lẹ đi ! – Khang mập chỉ tay ra sân.

Thế là để cho tụi bạn ngồi nghỉ trong sân, tôi lật đật chạy ra hướng căn-tin để kịp mua kẹo ngậm, vì được Tiểu Mai cho biết là chất ngọt trong kẹo, hay là đường phèn cũng được, đều có tác dụng tăng năng lượng tức thì, giúp hồi sức nhanh hơn.

– Có bán kẹo ngậm không cô ơi ?! – Tôi hỏi người bán hàng trong căn-tin một cách hơi thừa, dĩ nhiên là có bán rồi.
– Có, con lấy loại nào ? Sugus, Dynamite, hay Mentos ? – Cô này hỏi lại.

Không biết sao mà khi nhìn Sugus, loại kẹo ngày xưa mà không có bữa nào là tôi không ăn thì giờ đây lại thấy… chả muốn ăn, thế là tôi bốc đại nhúm kẹo Dynamite, loại kẹo có vị the bên ngoài và socola bên trong.

Uống nước xong, kẹo trong miệng cũng nhai xong, tôi cho mấy viên còn thừa vào túi khi tụi đồng đội nhất quyết không ăn rồi chạy trở ra sân.