Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 112

đầu tư bitcoin

Phần 112

Sáng hôm sau, tôi đang say giấc nồng thì nghe tiếng cửa phòng mình có người đập ỏm tỏi:

– Cộc cộc…… !

Mặc kệ tiếng gõ cửa, tôi lại lăn sang một bên mà áp tai xuống nệm nằm ngủ tiếp.

– Cộc… cộc cộc….. !

Quái, tôi nhớ là ngày nào cũng vậy, trước khi đi ngủ tôi thường để đồng hồ báo thức là 6 giờ sáng, kế đó 3 phút lại hẹn tiếp, và kế đó là nếu như sau hai hồi đổ chuông mà tôi không dậy thì… dĩ nhiên là tôi nằm ngủ tiếp. Rồi tầm 2 phút sau tức là khoảng 6 giờ 10 phút mà không thấy tôi xuống thì mẹ tôi sẽ cất tiếng gọi từ nhà dưới, thế là vừa đủ để tôi nướng một giấc mà vẫn không lo bị trễ học. Thế nhưng sáng hôm nay, tôi nhớ là theo phản xạ khi nãy tôi đã kì kèo vươn tay tắt chuông đồng hồ những hai lần, ấy vậy mà lúc này lại không nghe tiếng mẹ gọi quen thuộc mà lại là tiếng gõ cửa phòng liên tục.

– ” Chỉ là giấc mơ thôi, chứ mẹ thì làm gì gõ cửa chứ, có mà đạp cửa tung vô… oáp… ngủ tiếp, chắc là chưa đến giờ….. ! “

Tôi nhủ thầm trong bụng rồi lại lấy cái gối chèn lên tai mình, chép miệng một hồi xong định bụng nhắm mắt lại tiếp tục “thăng thiên ” thì chợt nghe rõ mồn một bên ngoài:

– Anh Nam, dậy đi học, trễ rồi kìa !

– “Em nào mà sáng sớm đã gọi rồi, chắc là thượng đế kêu tiên nữ hạ phàm đón mình đây mà… chậc, mơ đẹp thế không biết…. oáp…. ! “

– Anh Nammmmmmm…… 6 giờ 30 sáng rồi kìa….. !

– “Èo… tiên nữ cũng biết coi đồng hồ à, mà 6 giờ 30 sáng thì có làm… sao….. éc…… ! “

Liền ngay sau đó, tôi bật dậy ngay lập tức, giật tung chăn mền mà hớt hải mở cửa phòng ló đầu ra ngoài.

Trân đã đợi sẵn trước mặt tự bao giờ, con bé lắc đầu cười cười:

– Ngủ cho lắm ha, trễ giờ mất tiêu rồi !

Không kịp nói gì hơn, tôi ba chân bốn cẳng phóng vụt qua mặt Trân rồi nhảy xuống cầu thang bằng một thân pháp nhanh nhất rồi ào thẳng vào nhà tắm.

– Chết con rồi tía má ơi….. ! – Tôi vừa tắm vừa nhăn nhở rửa mặt cho kịp giờ học.

Cố hết tốc lực để mặt mũi tươi tỉnh sau một giấc ngủ say sưa của cả đêm dài, tôi bước ra khỏi phòng tắm mà ước chừng lúc này cũng đã là 6 giờ 35 rồi, mà trường tôi thì 6 giờ 45 phút sẽ vào lớp, thế này thì chạy sang nhà Tiểu Mai không biết có kịp không đây nữa. Mặt chảy dài ra như trái dưa leo, tôi đưa mắt nhìn lên đồng hồ treo tường thì sững người mất mấy giây khi nhận ra lúc này chỉ mới là… 6 giờ 10 phút.

– Đệch… con nhỏ này mới sáng ra đã chơi ông à… ! – Tôi nghiến răng ken két lầm bầm trong miệng vì bị “tiên nữ ” cho ăn quả lừa sáng sớm.

Và bây giờ thì bé Trân áo pull quần jean, tay xách chiếc cặp nhỏ mới đủng đỉnh bước xuống nhà dưới, nhìn tôi mà cười tinh quái:

– Hì hì, ai bảo ngủ nướng, anh ăn sáng đi rồi lên trường, em chiên trứng rồi đó !
– Mẹ anh đâu? – Tôi làu bàu trong miệng, đưa mắt nhìn dĩa ốp la bánh mì nóng hổi để sẵn trên bàn ăn.
– Bác gái đi sớm có việc rồi, dặn em gọi anh dậy sớm kẻo trễ học ! – Trân tủm tỉm đáp lời.
– Ngon hen, dám lừa cả anh ! – Tôi lừ mắt giả vờ quạu.
– Chứ không thì anh bỏ học à, thôi em đi đây ! – Con bé bĩu môi rồi quay đi dắt xe ra ngoài.
– Sáng sớm mà đi đâu vậy ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
– Đi học thêm, anh ăn lẹ còn qua đón chị Mai nữa kìa ! – Trân nói rồi khép cửa nhà lại, nháy mắt nhìn tôi cười ranh mãnh rồi đạp xe đi.

– “Uầy, sao biết mình qua nhà Tiểu Mai nhỉ? ” – Tôi thoáng ngạc nhiên rồi lắc đầu tặc lưỡi. – Thôi kệ, ăn lẹ còn đi học !

Không biết có phải là do đói sau một đêm ngủ hay không mà tôi tự dưng cảm thấy món trứng ốp-la hết sức quen thuộc lúc này lại ngon quá thể. Bình thường thì tôi thỉnh thoảng vẫn ăn món này của mẹ tôi làm, nhưng chỉ đơn giản là đập trứng vào chảo rồi chiên, còn hôm nay của Trân làm thì nghe có vị gì đó rất khác, và nói chung là… ngon. Tôi dứt một hơi hết nguyên ổ bánh mì với hai trứng xong mà vẫn còn thòm thèm.

– Chậc… ngon ghê ta, con nhỏ này coi vậy mà được phết ! – Tôi liếm môi rồi bật cười, bỏ qua cho Trân cái tội sáng nay dám hù tôi một chập mất vía.

No nê xong xuôi rồi, tôi vác mặc tươi hơn hớn đạp xe sang nhà Tiểu Mai để đưa nàng đi học như mọi khi. Hoàn toàn tự tin sau khi được bé Trân tiếp năng lượng dinh dưỡng buổi sáng, cộng thêm cái khoản tối qua tôi đã ráng thức khuya nuốt hết nguyên mớ đề cương môn Sử thì bây giờ tôi đã có thể đường hoàng đón Tiểu Mai đi học. Chứ còn sao nữa, một buổi sáng sớm không thể hoàn hảo hơn khi bạn đã ăn nhẹ, tâm trạng thoải mái để chào một ngày mới bắt đầu.

– Kính coong… ! – Tôi thoải mái đưa tay nhấn chuông cửa.

Rồi vui vẻ đứng tựa người vào tường nhà mà đợi, tầm vài phút sau thì Tiểu Mai bước ra:

– Hì, chào buổi sáng ! – Tôi cười tình với Tiểu Mai.
– Ừm, chào anh ! – Không dè Tiểu Mai đáp lại thái độ tình tứ của tôi bằng một cái gật đầu gọn lỏn, nàng thản nhiên để cặp vào giỏ xe rồi lẳng lặng đi ra sau ngồi.
– Sao thế ? – Tôi ngẩn tò te.
– Không có gì, lẹ đi, trễ học ! – Nàng nhún vai nói cụt ngủn.

– ” Cái quỷ yêu gì nữa đây trời…. mới sáng sớm thôi mà.. ??!! ” – Tôi chưng hửng khi chả hiểu mô tê gì sất, rõ ràng tối hôm qua hai đứa vẫn còn nói chuyện bình thường với nhau mà, chỉ có tí sau đó thì tôi cáo lỗi rồi phải vội vàng cúp máy bởi mẹ tôi đột ngột thức giấc đi xuống nhà dưới, chứ có làm gì nên tội đâu.

Tâm trạng tốt lành chào buổi sáng thế là đã tanh banh khi mà bỗng dưng Tiểu Mai nhà tôi lại mang vẻ mặt “lơ đãng ” mà ngồi sau xe yên lặng chả buồn nói câu nào.

– Này, sao đó ? – Tôi chịu hết xiết, buột miệng hỏi.
– Không có gì ! – Tiểu Mai đáp lại bằng một giọng điệu rõ ràng là… có gì.
-…… !
-……….. !

Tôi đạp vẫn cứ đạp, Tiểu Mai im lặng vẫn cứ lặng im, chiếc xe chở hai đứa vẫn bon bon trên phố, và con đường từ nhà Tiểu Mai đến trường hôm nay bỗng nhiên như dài ra.

– Anh làm gì sai à?
– Không có, anh mà sai gì chứ !
– Chứ sao… nói cái giọng đó ?
– Giọng gì ?
-…….. !
-………….. !

Xung quanh hai đứa mang hai cái tảng băng trên mặt lúc này, từng tốp nhỏ các học sinh cũng đang tung tăng đạp xe đến trường, mặt mũi ai nấy đều vui vẻ tươi cười chào nhau buổi sáng chứ không như tụi tôi, một người thì mặt nhăn mày nhỏ vì khó hiểu, một cô nàng thì lạnh lùng như băng. Đúng vậy, Tiểu Mai lúc này mang nét băng sương nguyệt lãnh hệt như cái ngày mà tôi mới quen nàng, mà tôi biết khi nàng như vậy là chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra rồi.

Cố rà soát lại trong đầu những sự kiện tối qua, tính từ lúc tôi gọi sang nhà Tiểu Mai hồi khuya hôm qua thì rõ là nàng vẫn còn bình thường, vui vẻ tiếp chuyện với tôi. Sau đó thì nàng hỏi tôi về bé Trân, tôi cũng y lời kể lại, giữa chừng thì con bé Trân phóng xuống nhà dưới trong bộ dạng… muốn làm tôi xịt máu mũi. Sau đó thì tôi kể cho Tiểu Mai biết, nàng rõ ràng cũng ừ hử mà, rồi bất chợt mẹ tôi xuống, rồi thì tôi vội cúp máy hẹn mai gặp, rồi……

Đến đây thì tôi lờ mờ hiểu ra, vội dừng xe mà quay lưng lại nói:

– Em đang ghen ? – Tôi nhìn Tiểu Mai hỏi.
– Ai nói ? Không có ! – Nàng nheo mắt nhìn tôi, hơi bất ngờ vì bị dừng xe đột ngột.
– Rõ là có, tối qua sau khi em kêu anh kể chuyện con nhỏ Trân xong thì sáng nay tự dưng như vầy, hề hề ! – Tôi cười hềnh hệch vì đã phát hiện ra vấn đề.
– Đừng có đoán mò, em nói là không có ! – Tiểu Mai khẽ nhăn mặt.

– Chứ sao nữa, mà em cũng lạ, mới chiều hôm qua còn nói là tin anh này nọ, thế mà giờ đã giở trò ghen tuông rồi !
– Anh còn nói giọng đó thì em giận thật đấy !

Thấy Tiểu Mai trừng mắt nhìn mình thì tôi rụt cổ vì biết mình vừa hớ mồm do đem chuyện nói năng tình cảm ra mà đùa giỡn. Đến đây thì tôi hết ham chất vấn nữa mà lẳng lặng đạp xe trở lại, thở dài ngao ngán vì rõ là Tiểu Mai ghen nên mới giận tôi chứ còn gì nữa.

Cứ thế, Tiểu Mai vẫn im lặng không nói suốt từ đó đến khi hai đứa tôi tới trường, tôi thì vẫn chắc mẩm một bụng là nàng do ghen quá hóa giận nên cũng chẳng dám hó hé câu nào. Đến khi tôi dắt xe vào bãi gửi, đang loay hoay dựng cái tó xe lên thì bất chợt từ đằng sau, Tiểu Mai đưa tay véo vào hông tôi một phát thật lực:

– Au… daaaa…….. ! – Tôi gần như la toáng lên.
– Hứ ! – Tiểu Mai nguýt dài làm mặt giận.
– Giờ em sao đây ? Tự dưng nhéo anh, có gì nói thẳng ra đi, còn biết đường mà sửa chứ ! – Tôi nhăn nhó than thở, tay ôm hông xuýt xoa liên lục.
– Háo sắc ! – Nàng lạnh lùng nói.
– Hả ? Cái gì ? – Tôi chưng hửng.
– Anh háo sắc ! – Tiểu Mai bĩu môi.

– Háo… gì ? Hồi nào ?
– Đêm qua… em nghe hết rồi !
– Nghe cái gì ?
-…….. !
– Á à a……… !

Đến đây thì tôi mới ngã bổ ngửa ra mà chợt hiểu vì sao Tiểu Mai lại dỗi nguyên từ nãy đến giờ, và lại còn bảo tôi là đồ háo sắc:

– Trời hỡi, là bé Trân nó tự mặc vậy chạy xuống chứ anh có… làm gì đâu !
– Anh nhìn rồi, còn bảo là không làm gì ? – Tiểu Mai nhướn mắt bướng bỉnh.
– Thì… chung nhà mà, sao tránh được chứ ?! – Tôi cười nhăn nhở.
– Không che mắt lại không được à ? – Nàng hừ nhạt.
– Ơ hay… con bé nó chạy vụt xuống, anh che mắt gì kịp chứ ?! – Tôi sửng sốt.
– Ngụy biện là giỏi, con trai mấy ông… hứ ! – Tiểu Mai nguýt môi ôm cặp quay đi.

Khỏi phải nói là lúc này tôi khổ sở đến như thế nào bởi hoàn cảnh tình ngay lý gian này, quả thật Tiểu Mai giận tôi cú này có… hơi vô lí, bởi lẽ tôi với Trân ở cùng một nhà thì làm sao tránh được mấy chuyện tôi “lỡ mắt ” nhìn những chuyện… không muốn nhìn đâu chứ.

– Này… anh bảo rồi mà, là Trân nó tự vậy chứ anh có ý gì đâu ! – Tôi vội phóng theo năn nỉ.
– Ừm ! – Tiểu Mai gật đầu lạnh băng.
– Ừm là sao đây ? Chuyện vậy anh muốn đâu chứ, tự nó vậy mà! – Tôi trố mắt ngạc nhiên.
– Em không cần biết ! – Nàng vẫn trả lời một cách bướng bỉnh, bước đi lại càng nhanh hơn.
– Chứ không lẽ em muốn anh đuổi Trân ra khỏi nhà hay sao ? – Tôi khổ sở cự lại.

– Thần kinh à, người ta đến ở lại đi đuổi về !
– Thế em muốn sao ?
– Chả sao cả, anh thích làm gì tùy anh !
– Á à…. lại còn nói thách à, được, tối nay anh chở Trân đi ăn kem nhé, phải rồi, người ta là khách mà, phải đối xử tốt chứ !

Hổng dè sau màn nói cứng dại dột của tôi thì Tiểu Mai đã quay ngoắt lại mà trừng mắt nhìn, cười cười gằn giọng lạnh như băng:

– Anh dám ?

Thề có trời đất là giây phút đó tôi cảm thấy như có ngũ lôi oanh đình, sấm chớp nổ oành oành bên tai mà đâm ra khiếp vía vì cái trừng mắt đầy khủng bố của Tiểu Mai lúc này:

– Không… không… , tất nhiên là… không rồi ! – Tôi ba hồn bảy vía lên mây, lắp bắp nói.
-…………. ! – Tiểu Mai thở hắt ra, vẫn nhìn tôi.
-………. ! – Tôi sợ tóe khói, đến cả nhúc nhích cũng không dám.

– Anh học bài Sử chưa ?
– Ừm… rồi…. !
– Em vào lớp trước !
– Ừ… cũng vào….. !

Thế rồi Tiểu Mai lẳng lặng ôm cặp bước vào lớp, bỏ lại sau lưng là tôi lúc này cũng đang thất thểu trôi lều bều về lại chỗ ngồi của mình.

– Sao thế con trai ? Sáng sớm mặt mũi ngu vậy ? – Tuấn rách đang ngồi ngay chỗ tôi mà tán dóc với tụi Khang mập.
– Ờ… ra cho tao ngồi ! – Tôi lắc đầu đáp bừa.
– Bị ẻm giận à ? – Luân khùng tò mò hỏi.
– Không có ! – Tôi đáp gọn lỏn rồi ngồi xuống ghế.
– Hề hề, nói chứ đàn ông con trai là phải mạnh mẽ lên, gái giận kệ gái, láo láo tao tát vỡ mồm ! – Khang mập cười hắc hắc.
– Xạo ke, mày sợ nhỏ Huyền vãi mật ra bày đặt ! – Thằng Chiến đế vô một câu ác nhơn khiến thằng mập nghệch mặt ra vì bị bơm đểu.
– Ha ha, ngon lên tát tao coi đi, được tao bao chầu ăn sáng ! – Dũng xoắn hất hàm thách thức.
– Thôi… ai lại làm thế, tao… là bạn tốt, đâu muốn mày phí tiền chứ ! – Thằng Khang cố chống chế một cách vụng về mà nhìn vào thì ai cũng đều biết.

– Ê Nam, im ru vậy mày, tí ra căn-tin ăn sáng không? Bữa nay có sườn chiên đó ! – Luân khùng đập vai tôi rủ rê.
– Thôi, tao ăn rồi ! – Tôi nhún vai đáp, vờ mở cuốn sách Sử ra để che đi bộ mặt sầu thảm của mình.
– Lạ thế, mọi khi mày toàn rủ tụi tao mà ? Chả phải đã thống nhất là giờ ra chơi cả bọn tụ tập ăn sáng hay sao ? – Nó sửng sốt.
– Ờ… bữa nay nhà tao nấu ăn sớm, thôi để yên tao học bài ! – Tôi thú thật rồi lảng sang chuyện khác.

Trông cái bộ dạng “không phận sự miễn tiếp ” của tôi lúc này thì tụi bàn tròn hết ham hỏi han nữa mà tự động tan hàng về chỗ ôn bài vì cũng sắp đến giờ vào lớp. Mà quả thật là tôi rất ít khi ăn sáng ở nhà, thường thì ráng ôm bụng đói lết cho qua 2 tiết học đầu tiên rồi mới kéo cả đám bạn xuống căn-tin ăn món cơm sườn ốp-la ngon bá cháy. Thế nhưng sáng nay bé Trân bất ngờ chu đáo trước khi đi học đã chế biến sẵn cho tôi phần bánh mì ốp-la độc đáo rồi, vậy nên đồ ăn ngon trước mặt thì ai mà nỡ từ chối chứ, tôi quất luôn, vừa ăn vừa gật gù khen Trân đáo để.

Ấy vậy mà… lúc này tôi có vẻ như đã muốn rút lại lời khen của mình dành cho Trân dù chỉ là trong suy nghĩ, bởi lẽ tôi có cảm giác như bây giờ bất kì chuyện gì của tôi mà có dính đến Trân thì sẽ bị Tiểu Mai giận vậy. Thế nhưng chính Tiểu Mai đã bảo là nàng tin tôi cơ mà, với cả nàng còn xem Trân như em gái, dạy nấu ăn, dạy đàn thì có lí nào lại đi ghen với em gái mình chứ ? Vả lại tôi đã làm gì Trân đâu, chỉ vô tình thấy con bé ăn vận hơi… thoải mái thôi mà, tôi có cố ý đâu chứ, Tiểu Mai hẳn cũng biết được ở chung nhà thì chuyện này sao mà tránh được chứ.

Lần này rõ ràng là Tiểu Mai sai, chắc chắn một trăm phần trăm !

Nhưng… chả biết sao tôi lại luôn mang tâm trạng tội lỗi, cứ thấp thỏm chả biết phải làm thế nào cho phải, hay bởi lẽ… tính tôi là vậy, hễ người yêu giận thì dù không phải là lỗi của tôi thì tôi cũng cảm thấy bối rối ??!!

Nếu vạn nhất quả thật là vậy thì… tôi đúng là một thằng sợ vợ không chối đi đằng nào được mất rồi !

đầu tư bitcoin