Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 2)

Tiểu mai (Quyển 2) 111

đầu tư bitcoin

Phần 111

Dù không muốn nhưng tôi cũng phải thừa nhận là bé Trân khá xinh, nếu không muốn nói là rất xinh. Bẵng đi có một thời gian từ Tết không gặp đến giờ mà trông con bé lớn hơn hẳn, và nhất là nhìn rất yểu điệu thục nữ trong tà áo dài trắng muốt. Mái tóc đen mượt không kẹp mái xõa hờ như Tiểu Mai, cũng không để vắt một bên qua vai như Dạ Minh Châu, mà Trân lại để tóc nối kiểu nửa suôn nửa gợn sóng ( tôi chả biết tả kiểu tóc nối này là như nào nữa ) ôm sát gương mặt trắng hồng rất duyên. Đã thế lại còn cười khoe răng khểnh, mắt thì tròn đen lay láy, bảo sao thằng Sơn đen không chết mê chết mệt cho được.

E hèm, tôi thì khác à nha, như đã nói rồi, chừng nào bạn gái tôi còn là Tiểu Mai thì tôi còn miễn nhiễm với gái đẹp. Chỉ là lúc này, lần đầu tiên nhìn Trân trong tà áo dài thì tôi cảm giác cô bé như lớn hẳn lên, trông cũng thục nữ ra phết, vậy nên tôi chỉ có… hơi rung động tí thôi.

Bước ra mở cổng nhà, tôi cười đon đả:

– Tiểu thư học về, để tại hạ dắt xe cho !
– Đừng chọc em, hì ! – Trân nhoẻn miệng cười, thả xe cho tôi dắt giùm vào nhà.
– Sao ế ? Vô nhà đi chứ ! – Tôi chưng hửng khi con bé vẫn còn đứng tần ngần ở ngoài.
– Dạ… , hi ! – Trân thoáng ngại ngần, rồi cũng cười giả lả bước vào.

– Ngồi đi, cứ tự nhiên, giờ xem như là nhà của em đấy ! – Tôi thản nhiên nói.
– Hở ? – Con bé ngước mắt nhìn tôi.
– Ơ hay… ngồi đi chứ, đợi anh mời nữa sao ??!! – Tôi sửng sốt trước thái độ lạ lùng của Trân hôm nay, mọi khi thì tếu táo vô tư lự, giờ thì lại ra chiều ngại ngùng phết.
– À… dạ ! – Trân vội vén áo, ngồi xuống ghế.

– Uống nước không ? À, dĩ nhiên là phải uống rồi, để anh đi lấy !
– Dạ…. !

– “Con nhỏ này bữa này sao thế nhỉ ? Hay là lạ nước lạ cái nên thấy sợ ? ” – Tôi vừa xuống nhà dưới lấy nước vừa nghĩ thầm trong đầu.

Ra đến phòng khách, tôi đặt chai nước và dĩa bánh xuống bàn:

– Thoải mái nhé, anh có làm gì đâu mà trông ngại vậy ? – Tôi hỏi thẳng luôn.
– Không… em đâu có ngại ! – Trân lúng búng nói.
– Chứ sao bữa nay lạ vậy ? Thường ngày… quậy lắm mà ! – Tôi thắc mắc.
– Hic… anh cho em hỏi nha ! – Đến đây thì con bé gần như nhè ra đến nơi.

– Sao… sao tự dưng… ừ, hỏi đi !
– Chút tối… anh chở em đi mua truyện nha !
– Ơ hay…. !
– Mẹ em không có chịu mua truyện cho em, nói em qua đây là anh kèm em học… hức !
– Trời đất, nãy giờ em như vầy… hóa ra là lí do như vậy à ?

Tôi thiếu điều muốn ngã lăn ra ghế vì tình yêu truyện tranh sâu đậm của con bé này, không ngờ chỉ vì cô Nguyệt dọa thế mà Trân cứ mếu máo từ nãy đến giờ.

– Không có đâu, mẹ em dọa thôi, lúc trưa anh khiêng cả mấy thùng truyện lên phòng em kìa ! – Tôi thở hắt ra nói.
– Thật… thật hở anh ? Đừng có an ủi em mà nói xạo nha ! – Bé Trân tươi tỉnh lên một chút.
– Anh xạo làm gì, không tin thì lên phòng mà xem ! – Tôi lắc đầu ngao ngán.
– Dạ, hi, anh dẫn em lên đi ! – Con bé cười tươi thật tươi.

– Bó tay ! – Tôi uể oải đứng dậy bước lên lầu, sau lưng là bé Trân đang hớn hở vui mừng.
Một chốc sau, mẹ tôi đi chợ về nhà và trông thấy một cảnh tượng… hãi hùng trước mắt, tôi thì không nói làm gì vì vẫn đang cầm cuốn sách Lịch Sử mà tụng cho bài kiểm tra ngày mai. Chỉ ghê một nỗi là con bé Trân, xung quanh nó bây giờ là năm thùng truyện tranh đầy nhóc, và dù tôi có dỗ ngon dỗ ngọt cách mấy đi nữa thì con bé cũng quyết tháo tung ra hết mà phân loại truyện này với truyện kia. Thành thử ra xung quanh Trân lúc này đây là một lô một lốc những cột nhà thu nhỏ được xây bằng các chồng truyện.

– Trân ? Con về khi nào vậy ? – Mẹ tôi vui vẻ hỏi.
– Dạ, con chào bác, con về lúc sáu giờ kém ! – Bé Trân vội đứng dậy, lễ phép khoanh tay chào mẹ tôi.
– Ừ, con đói chưa ? Trời đất, học về mà không chịu thay đồ tắm rửa gì hết vậy ?! – Mẹ tôi cười cười trách yêu.
– Dạ… anh Nam… có chỉ con… WC ở đâu đâu bác ! – Con bé vờ phụng phịu.

Nghe thế thì tôi giật mình tá hỏa tam tinh:

– Ê… ê em đừng có nói điêu nha, vừa về nhà là bay vô mớ truyện, có hỏi anh WC chỗ nào đâu chứ ? Với cả thay đồ thì ở phòng em đó, tắm thì ra nhà sau là thấy phòng tắm, vậy cũng cần chỉ à ?
– Dạ, giờ ảnh mới nói đó bác ! – Trân cười khúc khích.
– Cái thằng này mày không ý tứ gì à ? Con bé là con gái, mày không tự giới thiệu nhà mình thì thôi lại còn đòi con bé nó hỏi mày à ? – Mẹ tôi bênh Trân chằm chằm.
– Ơ hay…. Cái này…. ! – Tôi đần mặt ra vì cứng họng chả biết nói sao.
– Thôi, bác con mình xuống dưới, đúng là chẳng nhờ gì được cái thằng này. Trân con tắm rửa thay đồ đi, rồi ngồi chơi chút, bác nấu xong cả nhà ăn tối ! – Mẹ tôi kéo tay Trân ra nhà sau.
– Dạ, con cũng biết nấu ăn, để con phụ bác ! – Con bé nhanh nhảu nói.
– Ngoan, con gái như vậy sau này chồng được nhờ đấy, chứ như thằng con bác là vợ nó vô phước rồi ! – Mẹ tôi mỉm cười.
– Hi, bác nói sao thì con nghe vậy ! – Trân cũng hùa theo.

Đến đây thì tôi chỉ biết há hốc mồm mà ngáp ngáp vài ngụm không khí cho đỡ sốc:

– ” Ôi… cái đệch, biết ngay mà, có sai đâu! “

Rõ là bực mình, vừa nãy mới đến nhà thì còn ra chiều sợ sệt, bẽn lẽn, thế mà bây giờ Trân đã lộ ra vẫn là con bé lém lỉnh tinh quái như ngày thường. Lại thêm cả mẹ tôi cứ có con gái trong nhà là vui mừng cả lên, thế này thì không lẽ tôi phải chịu cảnh “mẹ tung cho bé con hứng ” đến cả tháng hay sao đây chứ ?

Mà kể ra cũng lạ, mẹ tôi chả bao giờ bênh tôi, hễ Tiểu Mai sang chơi thì mẹ tôi quên hẳn tôi đi, và bây giờ trước mắt là bé Trân tới ở, chưa được bao lâu thì tôi cũng bị chê lên chê xuống. Mà tôi thì đã galăng lắm rồi đấy chứ, lấy nước lấy bánh ra mời con bé, còn chuyện tắm rửa thay đồ thì Trân phải tự hỏi chứ. Không lẽ tôi phải:

– Trân, tắm chưa ?
– Chưa tắm thì theo anh dẫn lên phòng thay đồ !
– Biết thay đồ không ?

Thế thì có mà bị tát vỡ mồm, sau đó dám bị mang tiếng là đồ dê xồm suốt đời chứ chẳng chơi à ! Mẹ tôi đúng là, có mỗi thằng út cưng thì không thương, lại đi thương mấy nhỏ con gái ở đâu đâu về nhà ấy.

Và tôi nói đố có sai, khi mà vào giờ cơm tối, tình trạng này lại tiếp tục tái diễn ;

– Ba nó ăn thử món này đi, Trân nó nấu đó ! – Mẹ tôi nói rồi gắp món trứng cuộn tôm thịt vào chén của ba.
– Ừ, ngon quá nhỉ, Trân giỏi hén ! – Ba tôi gật gù khen lấy khen để.
– Dạ hi hi, con cảm ơn bác, anh cũng ăn đi, anh Nam ! – Trân cười tít mắt, trông thấy tôi đang đóng mặt ngầu thì vội gắp thức ăn cho tôi.
– Con cứ để nó tự lo, lớn rồi có tay có chân, ăn thì tự gắp chứ ! – Mẹ tôi xua tay rối rít.

Vâng, mẫu thân ơi là mẫu thân, con là quý tử của người mà sao người đi thương con nhỏ kia không vậy ? Đã thế tôi biết tỏng cái món trứng cuộn tôm thịt kia là của Tiểu Mai, người yêu tôi bày cho Trân chứ đời nào mà con bé biết làm món này được. Ấy thế mà giờ đây mẹ tôi lại đi khen tấm tắc mới ác chứ:

– Trân à, chuyện khi nãy bác thấy không tiện lắm đâu !
– Dạ đâu có sao, buổi sáng nào mà con không có học thêm thì con nấu ăn giúp bác, còn chiều tối thì con về phụ, hì, chứ ngồi không chán lắm ! – Trân cười.
– Ừa, bác mà có con gái ngoan như con thì vui rồi ! – Mẹ tôi vui vẻ.
– Ờ, ở đó mà ngồi không, bài vở nữa đấy nhé ! – Tôi bơm đểu giữa chừng câu chuyện mà không nhận ra là mình cũng đang bắt chước Tiểu Mai liên tục nhắc bài.

– Ơ…. ! – Quá bất ngờ vì câu đâm thọt của tôi, bé Trân đâm ra lúng túng.

Ấy vậy mà ba tôi cũng gia nhập liên minh bên kia mà hùa theo:

– Mày cũng lo thân mày chứ hơn gì ai, học hành thế nào ?
– Dạ… dạ… bình thường !
– Ừm, để ba mày biết thêm vụ gì điểm kém hay là bản kiểm điểm gì thì coi chừng tao ! – Ông gằn giọng.

Đến đây thì tôi hết ham chống lại chính quyền nữa, bởi bé Trân giờ xem như có kim bài miễn tử rồi, tôi có muốn phản kháng hay đá xoáy con bé cũng không được, và cũng vì một lẽ là hiện nay tôi đang hồi hộp chờ xem cuối tuần này mình có vác cái bản kiểm điểm vụ gian lận giờ kiểm tra Toán về hay không. Lạng quạng dính kiểm điểm thật, mà lại vừa bị ba tôi nhắc chừng nữa thì có khi nhừ đòn chứ chẳng chơi.

Sau bữa tối, tôi đâm nản mà bỏ lên trên ôn bài, tính đợi mọi người dọn dẹp xong xuôi thì tí nữa mới xuống rửa chén. Thế nhưng đợi mãi mà chẳng thấy mẹ gọi như thường lệ, mà trái lại là bé Trân chạy lên đập vai tôi đang học bài từ đằng sau:

– Hù !
– Hơ… con nhỏ này ! – Tôi giật thót người. – Cốc cho mấy cái bây giờ !
– Hay quá, em rửa chén dùm anh mà giờ trả ơn vậy đó ! – Trân làm mặt dỗi quay ngoắt đi.
– Có nhờ đâu mà kêu trả ơn ! – Tôi cũng phản pháo lại.
– Ừa vậy thôi, từ mai anh tự rửa lại nha ! – Trân bĩu môi.

Làm biếng là một cái tội….

– Uầy… cảm ơn em ! – Tôi vội xuống nước làm hòa.
– Không thành ý, không nhận ! – Con bé vẫn vờ dỗi.
– Chứ sao nữa ? – Tôi ngớ người.
– Hì, dễ lắm, thành ý là như vầy nè ! – Trân nháy mắt cười láu lỉnh.

Rồi Trân ghé vào tai tôi, thì thầm thật nhỏ:

– Là thầy kèm bài vở em ít thôi, để em còn xem truyện, còn có thời gian rảnh mà rửa chén dùm thầy đó mà !

– Trời… hết cách với em ! – Tôi lắc đầu thở dài ngao ngán.
– Anh không chịu thì thôi à nha ! – Trân được nước làm tới.
– Ừ.. rồi, điểm kém thì anh không biết đâu đấy ! – Tôi đành gật đầu chấp nhận điều kiện oái ăm, trái với nghề nghiệp “sư phạm ” của mình.
– Hi, anh khỏi lo, vào cấp 3 em học giỏi lắm ! – Con bé cười cười thích thú.

Thế là giữ đúng thỏa thuận, tối hôm đó thay vì kèm Toán bé Trân như dự định cho bõ ghét thì tôi lại cho qua, và dán mặt vào cuốn sách Sử để chuẩn bị cho bài kiểm tra ngày mai. Bình thường, khi học các môn tự nhiên cần không gian yên tĩnh thì tôi mới ở phòng mình mà bế quan tu luyện, còn các môn ngữ văn hay xã hội thì tôi toàn cầm sách xuống phòng khách mà nằm trên ghế salon để “tụng “. Chính vì vừa nằm vừa học mà có lắm lúc tôi nhắm tịt mắt mà ngủ quên luôn, báo hại mấy lần bị mẹ phàn nàn suốt vài ngày sau. Nhưng hôm nay thì tình thế đã đổi khác, tôi không còn bị mẹ phàn nàn nữa, mà là…

– Zz.. zz.. ZZ !!! – Tôi đang thiu thiu giấc nồng, trên mặt mình là cuốn sách Sử được úp lại.
– Hi…… ! – Loáng thoáng nghe giọng cười tinh nghịch của ai đó bên tai.

Liền ngay sau đó là tôi cảm nhận được bên má phải của mình là một cảm giác lạnh toát làm tôi giật cả mình mà hú hồn bật dậy, hất văng luôn cả quyển sách trên mặt:

– Hờ…. !
– Hi hi, học bài mà ngủ gật nha !

Kế bên tôi lúc này là bé Trân đang cười cười, tay cầm lon Sting dâu ướp lạnh mà nhá qua nhá lại trước mắt tôi.

– Trời…. để anh yên chút đi ! – Tôi nhăn nhó, đưa tay dụi dụi mắt cho tỉnh.
– Ai bảo anh ngủ chi, phải vầy mới tỉnh được chứ ! – Con bé lúc lắc mái đầu.

Vừa lúc đó thì có giọng mẹ tôi từ dưới nhà vọng lên:

– Thằng Nam học bài hay là lại ngủ quên đấy ?

Ngay lập tức tôi trả lời liền:

– Đang học mà mẹ, giờ này ngủ gì chứ !
– Ờ, mẹ tưởng mày lại như mấy bữa, buồn ngủ thì xuống rửa mặt đi !
– Dạ, con biết rồi !

– Hi hi, hú vía nha ! – Trân bụm miệng cười khúc khích.
– Ừm… được rồi ! – Tôi miễn cưỡng gật đầu, nhận lon nước từ tay Trân.
– Thôi anh học đi ha, em lên phòng đọc truyện ! – Trân nói rồi đi lên cầu thang.

Đúng là vừa rồi hên thật, may có bé Trân đánh thức chứ không là tôi lại bị mẹ phát hiện chứng nào tật nấy, học mà cứ nằm thì ngủ quên hoài thôi. May thay nhờ lon Sting mát lạnh mà giờ tôi tỉnh hẳn cả ngủ, lại cắm đầu vào quyển sách Sử mà chuyên tâm tụng lấy tụng để. Tụng mãi cho đến gần 11 giờ khuya, khi ba mẹ tôi đã ngủ hết, và Trân thì vẫn còn ở trên phòng thì tôi mới lò dò xuống dưới bàn điện thoại, nhấn số nhà Tiểu Mai:

– A lô ! – Giọng Tiểu Mai bên kia đầu dây.
– Anh nè, ngủ chưa ? – Tôi thì thào vào ống nghe.
– Chưa, em vẫn còn học Sử, anh học đến đâu rồi ? – Nàng hỏi ngay.
– Ừ, được hơn một nửa rồi ! – Tôi thú thật.
– Ơ… giờ là 11 giờ mà mới được một nửa, rồi chút anh ngủ thì tính sao ? – Tiểu Mai ái ngại hỏi.
– Thức học chứ ngủ gì, học xong mới ngủ ! – Tôi nói giọng quả quyết.

– Hì hì, ghê quá nha, nói là làm đó !
– Ừm, chuyện nhỏ, anh trí nhớ siêu phàm mà !
– Thôi đi ông, à… ngày đầu tiên thế nào ?
– Là sao ?
– Thì ngày đầu Trân tới nhà thế nào ? Con bé đâu ?
– Cũng bình thường, nó trên phòng đọc truyện rồi !
– Ừa, Trân mê truyện quá nhỉ !
– Chứ sao nữa, vừa tới nhà là nó hỏi anh xem truyện ở đâu, vì mẹ nó dọa không mua cho mà, rồi đã vậy còn….. !

Cứ thế, tôi kể tất tần tật những gì xảy ra hôm nay trong nhà mình cho Tiểu Mai nghe một cách vui vẻ, mà chủ đề chính vẫn là xoay quanh vấn đề tôi dẫn Tiểu Mai đến nhà tôi ăn tối:

– Em tới đi, mẹ anh cứ tưởng những món em bày là của con bé Trân đó !
– Anh kỳ cục, em bày thì bày, còn Trân nấu thì đúng là của Trân rồi còn gì, mà con bé cũng giỏi, em dạy nấu ăn hay dạy đàn thì cũng tiếp thu khá nhanh ! – Nàng phì cười.
– Uầy… giờ đến lượt em cũng khen con nhỏ luôn à ! – Tôi llàu bàu.

– Hi, Trân dễ thương lắm đó, anh cứ làm bộ làm tịch ! – Tiểu Mai khúc khích nói.
– Không dám, nó mà….. !

Tôi vừa định chối lại thì đã thấy trước mặt mình là bé Trân đang phóng xuống:

– Em biết luôn, anh với chị đang tâm tình nè, hi hi !
– Con nhỏ này… ăn mặc thế hả ?! – Tôi quát lên the thé.
– Bleu… em xuống lấy nước uống thôi, anh đừng có tưởng bở ! – Trân thè lưỡi trêu rồi chạy đến tủ lạnh.

Tiểu Mai ở đầu dây bên kia không hiểu chuyện gì, nàng vội hỏi:

– Gì vậy anh ?

Nhưng tôi không có thời gian trả lời, chỉ đang đưa tay chỉ trỏ ý bảo bé Trân lên lầu cho nhanh, kẻo ba mẹ tôi nghe ồn ào mà thức giấc thì khổ:

– Rồi, rồi, em ngủ trước đây, anh chị tâm sự vui vẻ, hí hí ! – Con bé cười tủm tỉm, cầm chai nước rồi chạy trở lại lên cầu thang.

Tiểu Mai lại hỏi tiếp:

– Gì thế ? Bé Trân… làm sao à ?

Và lúc này thì tôi chỉ còn biết quệt mồ hôi trán mà thở vắn than dài qua điện thoại:

– Trân nó mà cứ mặc áo thun với quần short thế này chạy long nhong trong nhà thì… chắc có ngày anh đứt mạch máu não chết vì nó quá !

đầu tư bitcoin