Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 98

đầu tư bitcoin

Phần 98: Phần đặc biệt

Tóc đuôi gà buộc cao, sơ mi rộng, quần jean và giày búp bê, tôi mỉm cười nhìn mình trong gương rồi ngước lên nhìn đồng hồ. Đúng 18h30! Bíp bíp bíp bíp… Chuông tin nhắn reo lên, tôi có thể đoán được người gửi là ai. Chuyện! đã hẹn rồi mà…

Quơ lấy cái túi xách với nón bảo hiểm tôi bước ra cửa, N đang đợi ở đấy.

– Còn sớm, đi đâu đây tiểu thư ?
– Xem nào, chưa ăn tối, kiếm gì ăn rồi tính tiếp ! – Tôi hí hửng leo lên xe.

N vừa nổ máy vừa hỏi câu quen thuộc:

– Thế tiểu thư thích ăn gì ?

Tôi suy nghĩ một hồi, trả lời bằng một câu cũng quen thuộc nốt

– Tùy, đi rồi tính ! – Rồi nhe răng cười trừ.

Kết quả lần nào cũng giống như lần nào, hai đứa quỡn đi vòng vòng cả buổi vẫn không chọn được cái gì bỏ bụng. N nhăn nhó vì đói, tôi ngồi sau vẫn cứ tía lia huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời.

Tốn chừng nửa bình xăng, cuối cùng hai đứa chọn beef steak, tôi khoái món này, lại biết một quán giá khá ổn ở Bình Thạnh.

Tối thứ 7 quán đông, chờ một hồi phục vụ mới mang thức ăn ra. N thích ăn tái, tôi cứ thích chín thật kĩ, opla cũng phải chín nốt, sống sống là tôi nhợn, ăn không được. hix. Tôi vừa ăn vừa kể chuyện lúc chiều tập đàn guitar, giờ mấy ngón tay cứ tê rần không có cảm giác còn N cắm mặt ăn như chưa từng được ăn. Ông già! chắc đói lắm rồi, tội nghiệp hehehe.

Như đã thỏa thuận từ trước hai đứa tôi ghé quán. Quán nhỏ, ấm cúng, nằm trong một con hẻm ở quận 3. Vì là cuối tuần nên phải đặt bàn từ trước. Bọn tôi đến vừa kịp lúc chú nhạc công tên H bắt đầu giới thiệu bài hát đầu tiên.

N ngồi bên cạnh bắt đầu lầm bầm nhại theo cách nói của chú nhạc công ” Hôm nọ đơn vị tôi bị đánh bom… ” Tôi khẽ véo vào hông hắn. N la “ui da” một cái thật to khiến mọi con mắt đổ dồn về khu vực phát thanh, hắn đỏ mặt vờ cầm ly nước lên uống vừa nhăn nhó nói:

– Cô em thật là hung dữ quá mà !

Tôi cười khoái trá. Ai bảo, cứ thích nhại người khác, không lịch sự tí nào.

N gọi đen đá, còn tôi.. hẳn rồi, lipton sữa, quen đến độ người phục vụ chẳng cần hỏi.

Không gian lắng đọng trong tiếng guitar lúc trầm lúc bổng hòa với giọng hát của chú H. Chú chơi dòng nhạc tôi thích nên chú hát bài nào tôi cũng biết rồi lẩm nhẩm hát theo. Còn N cứ vò đầu bứt tóc, hết thở dài rồi lại lấy điện thoại ra chơi game vì “Bài này mới nghe lần đầu, sao mà.. buồn ngủ quá zậy… T_T”

Lâu lâu có một bài hát quen thuộc vang lên, N lại quay sang tôi, nói bằng giọng tự hào “A.. bài này biết nè, bài này của Trịnh Công Sơn đúng không? Há há, gì ấy nhỉ… Đúng rồi Diễm Xưa! Há há, tui tài quá, gì cũng giỏi ” vẻ mặt N lộ rõ vẻ hả hê khoái chí.

Tôi gác tay lên vai N, nói nhỏ “Ầy, đừng la to thế, người ta cười cho, bài này là “Bài không tên cuối cùng”, nhạc Vũ Thành An mà ” nói xong tôi bụm miệng cố nén cười nhưng hình như vẫn phát ra tiếng khúc khích đủ để ông thánh kia đưa tay bưng ly trà đá lên uống lần nữa. Khổ quá, ly có còn miếng nước nào đâu mà cứ bày đặt.
– Ái khanh hát một bài cho Trẫm nghe coi! – Mặt N ủ dột nhìn sang tôi, nài nỉ
– Nghe hoài không chán à… Trẫm? -Tôi nháy mắt cười nghịch ngợm.
– Toàn ngồi sau lưng hát nhỏ xíu, có ma nó nghe. Cơ mà chưa nghe ái khanh hát live với guitar bao giờ, hôm nay hát đi, nhé ? Hề hề !

Nhìn cái mặt gian xảo của hắn lúc ấy buồn cười kinh khủng. Chẳng cần năn nỉ, thể nào chút nữa tôi cũng giựt mic làm vài bài, lâu quá mới ghé, ghiền hát lắm rồi.

Ấy là nói thế chứ tôi cũng nhát gan, nghe người khác hát hay quá tôi lại chột dạ. Cứ hết lần này đến lần khác N huých tay tôi bảo lên. Tôi rụt cổ:

– Chút nữa… !
– Chút nữa chờ người ta về hết mới hát à? – N đóng mặt ngầu. Vừa lúc mới có người hát xong. N quýnh quíu:
– Hát nhé ? hát nhé? Lên giành mic cho!

Tôi chưa kịp phản ứng đã thấy hắn cười tình đưa mic trước mặt.. Ôi thôi thì… phóng lao theo lao vậy. Tôi bước ra đi về phía chú nhạc công đang mỉm cười nhìn tôi chờ đợi.

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói khẽ: -” Chú chơi cho con bài Biển Cạn nhé chú “
Chú H gật đầu cười hiền rồi bắt đầu dạo đàn… Tôi mơ màng nhớ về PT, nhớ về biển… lâu lắm không về thăm biển… Nhớ đến nôn nao trong lòng…

“Có người… từ lâu nhớ thương biển… Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng… “

Tôi hoàn toàn không còn ý thức được mình đang ngồi trong quán và mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Trước mắt tôi lúc đó là bờ biển xanh ngát, rì rào gió thổi qua hàng dương, cái cảnh vật quen thuộc ấy dường như đã khắc thật sâu trong tim tôi, cảm xúc cứ thế dâng trào… Tôi có cảm giác như mình đang kể một câu chuyện – câu chuyện tình tôi
“Tình anh quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất… Sóng ru não nề, hải âu không về… Vắng anh trên đời biển thầm than khóc ngàn lời với tôi….. Cùng anh biển chết.. cùng tôi biển tan.. ngàn năm nỗi đau.. hóa kiếp mây ngàn… cô đơn biển cạn”

Dứt nhạc, tiếng vỗ tay vang lên, tôi chẳng biết mình hát thế nào.. người ta còn vỗ tay thì chắc cũng không đến nỗi. Trở về bàn, thấy N ngồi im re, khác hẳn vẻ láu táu lúc nãy. Tôi chả dại hỏi. Lỡ bị phán cho một câu “Hát dở ế” thì chắc tôi đào lỗ mà chui xuống mất…

Lúc về N vẫn có vẻ trầm ngâm khác lạ. Tôi chọc:

– Lúc nãy ở quán bị cô nào bỏ bùa à?
– Ừ, cô ngồi sau đấy ! – N nói ngụ ý.

Dĩ nhiên là tôi biết N đang muốn ám chỉ ai nhưng vẫn cố tình đùa dai.

– Cái cô lớn lớn tuổi hát trước tui ấy à? Cô đấy cũng đẹp, có điều hơi già một tẹo, nhưng mà không sao, yên tâm, trông vẫn “Đôi lứa xứng đôi” chán! – Tôi vừa nói vừa đưa tay sờ cằm giống như kiểu của cánh mày râu lúc suy nghĩ về nước Mỹ.

N hít sâu rồi thở hắt ra thật mạnh, thiếu điều quay lại cốc cho tôi một cái trong khi con bé ngồi sau là tôi đây đang cười sặc sụa.

Trên suốt đoạn đường về tôi vẫn nghêu ngao hát những bài không đầu không cuối, mặc ai ngó ai nhìn. Phía trước tôi hình như có một cậu trai đang khẽ cười… nhẹ tênh!

đầu tư bitcoin