Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 82

đầu tư bitcoin

Phần 82: Phần đặc biệt

“Biển vắng mây xám lạnh tình anh sao đành.. lời hát lời yêu thương như sóng xô trùng dương… “

Lời hát vẫn vang lên văng vẳng, da diết và ngọt ngào y hệt như lần đầu tiên tôi nghe…
Ừ lần đầu tiên… N hát cho tôi nghe…

Vậy mà đã bảy năm trôi qua rồi, thời gian cũng ít có nhanh thật. Tôi bất giác mỉm cười với những kí ức đang tràn về, về một khoảng đời đẹp nhất tôi từng có.

Vẫn chưa quên cảm giác ngồi nhóp nhép sugus sau lưng N mỗi tối đi học thêm, mùi mồ hôi nồng chừng như quen thuộc, và ngày nào N cũng mang sugus cho tôi hình như đã thành việc hiển nhiên giống như chuyện một ngày có 24 tiếng.

Tôi có thói quen cầm những vỏ bánh, vỏ kẹo hay hộp sữa đã uống hết trên tay cho đến khi nào tìm được cái thùng rác để giục vô mới thôi. Cho nên mỗi khi tôi ăn một cái kẹo là bắt N vừa đạp xe vừa kiếm cho tôi cái thùng rác ^_^ bắt chạy chậm chậm cho tôi ném vào trong, 7/10 là tôi ném ngay… bên cạnh thùng rác. Hì. Mỗi lần như thế N lại lắc đầu rồi phì cười bảo ” trình như thế thì thà giục luôn ngoài đường cho xong ” dù biết là nói xong trước sau gì cũng bị nhéo vài cái đau điếng.

N vẫn gọi tôi là Vy, còn tôi gọi N với vô số cái tên xấu xí… đặc biệt nhất có lẽ là.. đầu đá ^_^ vì quả tình hắn vừa cứng đầu, lại cố chấp và.. ngốc xít mà, hì hì !

Mỗi lần hai đứa cãi nhau, giả sử có biết trước mình đuối lý là tôi quăng ngay câu “-Đúng là đầu đá” tự nhiên tình thế sẽ đảo ngược vì thể nào cũng sẽ có người lắc đầu quầy quậy, quơ tay múa chân rồi cắm mặt đi thẳng ^_^

Còn bài hát đó, trong một lần đi chơi ở nhà bạn, tôi ngồi trên xích đu, đung đưa và nghêu ngao hát, N bắt ghế ngồi bên cạnh. Bình yên và lãng mạn phết: Hát chán, tôi bắt N hát cho tôi nghe, N lắc đầu quầy quậy, tôi ra chiêu nũng nịu… Thế là hát… “Biển vắng mây xám lạnh tình anh sao đành. Lời hát lời yêu thương như sóng xô trùng dương… Ngày hôm qua mắt nhòa niềm hạnh phúc có nhau vỡ òa mà hôm nay đôi lứa sao xa tầm tay… “

Tôi ngẩn ngơ, một phần là vì hóa ra đầu đá của tôi cũng biết hát, ngoại trừ giọng hơi yếu với cả hơi điệu một chút thì cũng có thể gọi là hay, còn phần khác là do giai điệu… nghe buồn quá. Tôi bảo N bày cho tôi hát, N bày cả bài nhưng tôi chỉ thuộc có hai câu, đến bây giờ vẫn chỉ nhớ hai câu đó. Từ hôm ấy đi đâu làm gì tôi cũng nghêu ngao hai câu này rồi tự hào khoe “tui hát bài này hay hơn N” trước cái vẻ mặt miễn cưỡng chấp nhận của hắn ^_^

Cơ mà trêu vậy thôi chứ đầu đá cũng không hẳn là toàn đá đâu nhé, nhớ có lần thấy tôi làm thơ, hắn cũng tập tành làm thơ tặng tôi. Tan trường, N gọi với theo, đưa cho tôi mảnh giấy gấp tư rồi biến mất, tôi đọc xong buồn cười không để đâu cho hết, thơ thẩn gì cứ y như văn xuôi chấm xuống dòng mà chằng ý nào ăn rơ ý nào.

Hôm sau vô lớp tôi vờ nghiêm mặt:

– Này, bắt đền đi !
– Ơ.. ơ gì… gì thế? – Hắn ngơ ngác.
– Tại N mà cóc nhảy tùm lum ngoài đường, một mình tui bắt không xuể! – Tôi bật cười to.

Mặt hắn đỏ lựng, úp mặt xuống tự kỷ, nắm tay thu lại vỗ bành bành lên bàn trong khi tôi cười đến thắt ruột.

Ấy vậy mà hắn không từ bỏ, vài hôm sau lại đưa cho tôi hẳn một tờ giấy đôi chi chít chữ. Tôi vừa đi vừa đọc… say sưa đến nỗi đã về đến trước cửa nhà vẫn không biết… Có lẽ đó là bài thơ tình hay nhất tôi từng đọc, ít nhất là tính tới thời điểm đó…

Bài thơ rất dài, mỗi khổ thơ đều bắt đầu bằng chữ ” Nếu… Thì “… Bài thơ ấy, tôi sẽ giữ cho riêng mình như là một kỉ niệm quý giá. Chỉ xin trích 4 câu tôi nhớ nhất, vì khi đọc, tôi cảm nhận được một cách trọn vẹn tình cảm của người viết:

” Nếu cuộc đời là những nỗi buồn vui
Thì anh sẽ vui nhận phần buồn ấy
Để mỗi ngày em vui hơn hết thảy
Thì nỗi buồn tự tan biến nơi anh “….

Tôi khẽ cười, trong tim có chút gì đó vừa nhen nhóm chẳng gọi thành tên…

Những năm tháng học trò êm đềm của tôi đã trôi đi với những xúc cảm tinh khôi như thế…

Bảy năm sau, mỗi lần tôi rủ rê coffee, N tới nhà đón, ngồi trên xe chờ trước thềm nhà trọ, tôi lại ngẩn ngơ lần nữa… Anh chàng của tôi ngày ấy đây sao? Trong kí ức của tôi, N mãi là một cậu nhóc lớp 10, đội cái mũ kết màu đen trông ngố không thể tả, đạp cái xe ọp ẹp đưa tôi đi học, bây giờ đã là một thanh niên trưởng thành với áo sơ mi quần tây giày tây, laptop và xe máy, mùi mồ hôi năm xưa giờ thành mùi nước hoa manly, đúng điệu mà tôi rất thích ( Sau này khi có người yêu, nhất định sẽ mua đúng loại này để tặng anh… )

SG dường như rất nhỏ, cảm giác bình yên khi ngồi sau lưng người tri kỉ tâm giao luôn làm tôi thấy dễ chịu, tôi có thể thoải mái gác tay lên vai N, kể cho N nghe về mấy cái đuôi hay anh chàng tôi vừa bị sét đánh, N cũng kể cho tôi rất nhiều chuyện tiếu lâm, lần nào cũng bị tôi bắt bài rồi cà khịa vài câu, vẫn cái kiểu lắc đầu quầy quậy, quơ tay múa chân bảo quên đi, xem như chưa nói… ^_^!

Tôi đồng ý với N ” Với một ai đó hiểu bạn sâu sắc, nếu là người tâm giao tri kỷ thì sẽ rất đỗi hạnh phúc vậy nên nếu trong đời bạn tìm được một người như vậy, hãy cố gắng giữ lấy, nhược bằng không cũng tuyệt đối đừng bao giờ phản bội họ ! “

Với tôi N là một người như vậy, một người rất đặc biệt mà tôi không bao giờ muốn đánh mất!

đầu tư bitcoin