Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 8

Phần 8

Trưa hôm sau, tôi chả buồn ăn, trệu trạo nhai vài hột cơm cho qua loa rồi thay đồ xách cặp, thất thểu đạp xe lên trường, lê bước vô lớp, chả dám ngẩng đầu lên mà nhìn sang chỗ ngồi Tiểu Mai.

– Giờ này mới vác xác lên, tao quét gần hết lớp rồi này.
– Ơ… tao quên mất, sr, giờ tao làm gì đây ?
– Đi đổ rác đi, để sẵn đằng kia !

Đi ngang qua Vy, em nó vẫn cười tươi rói như mọi khi, tôi cũng thấy tâm trạng đỡ hơn một chút.

– Hôm nay trực mà quên, tiêu chưa, hì.
– Hic, ừ, không biết sao N lại quên mất !
– Cần Vy phụ gì không ?
– Chắc không, giờ N đổ rác là xong.
– Còn nhúng giẻ lau bảng kìa, để Vy đi với N.
– Ừa, cảm ơn.

Tôi hên nhiều rồi, nên giờ gặp hạn liên tiếp. Vừa cầm cái ki rác ra cửa lớp thì thấy Tiểu Mai ôm cặp bước vào, bỏ mịa, tôi lại đang đi chung với Vy. Nàng chả nhìn tôi, đi ngang qua luôn, huhu, biết mà, điều xui đã xảy ra. Em Vy thì vẫn tíu tít cười nói, tôi cũng miễn cưỡng phụ hoạ theo, ừ hử cho qua chuyện, em nó đứng nhúng khăn, đưa tôi lau bảng, nhìn 2 anh chị lúc đó phởn không chịu được. Mấy đứa trong lớp cũng thấy, cũng biết 2 đứa này sớm muộn cũng cặp nhau, mỗi tôi trong cuộc, tình ngay lí gian.

Giờ Sử, tôi ngồi học mà đầu óc để tận đâu, nghĩ ngợi mông lung, nghe chữ được chữ mất. Cái gì mà công xã nguyên thuỷ rồi người vượn cổ, thời này sướng thật, chả biết yêu đương gì, đâu có đau khổ như tôi bây giờ chứ. Giờ anh văn cũng chả nhét được thêm gì vào đầu, ngoại trừ mấy cái ngữ pháp quan trọng phải cố mà nuốt, với lại giờ cô chủ nhiệm, ngồi không chú ý lạng quạng vào sổ đầu bài thì tèo, thôi thì cố vểnh tai lên mà nghe, mà y như vịt nghe sấm ấy !

– Em N, đọc đoạn tiếp theo, vai Peter !
– Ơ…. dạ… – Nghe cô gọi, tôi giật mình đứng phắt dậy, bỏ mịa, nãy giờ có nghe cái gì đâu, làm gì biết đoạn nào đây, Peter là thằng quái nào nữa.
– Trúc Mai, vai Mary !
– Hello Mary, how ur vacation ? – Tiểu Mai đọc
– Cô nói em vai Mary mà, Mai, đoạn đó của Peter, em đọc trước đó N !
– Dạ… hello Mary, how ur…….. – Lạy hồn, nhờ Tiểu Mai nhầm vai mà tôi tìm ra được đoạn cần đọc, không thì lên bảng đếm số mịa rồi, hú vía thật, ráng tập trung, không lơ mơ nữa.

Tôi đang đối thoại với em đấy, cơ mà lại bằng tiếng Anh, và chẳng ăn nhập gì với những điều tôi đang muốn nói, muốn giải thích cả. Kết thúc đối thoại, em hẹn tôi See u later mà tôi nghe sao xa xăm quá đỗi, không được, con trai phải nắm thế chủ động, tôi phải giải thích thôi, có sao nói vậy, tránh để em hiểu lầm, đêm dài lắm mộng.

Trống đánh báo hiệu giờ ra chơi vang lên, mấy thằng con trai túa ra sân đá cầu như mọi hôm, mỗi tôi là ngồi lại. May quá, em Vy cũng đi với nhỏ H ra ngoài rồi, tôi đánh bạo đi đến chỗ Tiểu Mai, em đang ngồi xem gì đấy, hình như là sách địa lý

– Tiểu Mai nè….
– Huh, gì vậy N ?
– Tối hôm qua đó…
– Ừ, thì sao ?
– Là do Vy qua nhà N rủ đi chơi, sau đó bảo tiện đường chở qua nhà Mai để đưa cái danh sách gì kia thôi… ( giải thích thế cũng như không, thà im còn hơn, nói ra khác gì tự khẳng định là em Vy vừa đến rủ đi chơi là mày đã tót đi ngay.. )
– N đi đâu thì sao phải báo cáo với mình chứ ? – Tiểu Mai nheo mắt
– Không, ý N là….
– Là sao ? – Em ấy nhìn tôi, hỏi thơ ngây lắm
– Là… là..
– Là ông đi ra cho tui ngồi ôn bài, sắp vô lớp rồi – Giọng nhỏ ngồi cùng bàn với Tiểu Mai, chắc nó mới vào lại, hic.
– Về nhé…. – Tôi lủi thủi về lại chỗ ngồi, thầm rủa mình ăn nói ngu si, giải thích xong còn tệ hơn, chả nói được cái quái gì ra hồn.

Và Tiểu Mai nhà tôi thì vẫn chả thèm cười lấy 1 cái, em vẫn cặm cụi nhìn vô cuốn sách địa lý ôn bài cho tiết sau, mặc tôi dưới cuối lớp với cái mặt như thằng chết trôi đến hết buổi học, ai lay cũng không tỉnh, à đến giờ về thì em Vy có đến, cười cười ấn tay lên trán giả vờ như xem tôi có sốt không. Mắt nhắm mắt mở, tôi kịp thấy Tiểu Mai trên kia liếc thấy tôi đang ôm cái bàn, tay em Vy trên trán, nàng quay ngoắt ôm cặp đi về, và lần này thì tôi chết thật, chả thèm trôi nổi gì nữa, chìm lỉm xuống đáy sông…. tuyệt vọng.

Cả 3 tuần sau đó Tiểu Mai chẳng thèm nhìn mặt hay ừ ử 1 câu với tôi. Nàng đi lướt qua tôi hơn chục lần mà chẳng lần nào chào tôi lấy 1 tiếng, và những lúc nàng ” vô tình ” nhìn tôi thì chả hỉu sao toàn lúc em Vy với tôi đang phởn. Dạo này Vy tán tôi càng lúc càng rõ rệt, chắc các bác cũng thắc mắc sao em này nó bạo dạn thế. Để tôi giới thiệu sơ lược về em Vy cho các bác tường tận.

Bí thư lớp 10A 1, em Vy cao 1m55, nặng tầm 45 – 47 kg, tóc dài ngang lưng, mắt to miệng cười có duyên, hát hay múa đẹp, ăn nói thì khỏi phải bàn, học hành tạm được, không giỏi không dở, nói chung là cố gắng thì có thể.. chạm nhẹ đến trình độ của tôi! Em nó trong trường cấp 3 cũng thuộc dạng nổi tiếng, vì đã học luôn cấp 2 ở trường này, đến nay đã 5 năm liền làm bí thư, 1 lần làm liên đội trưởng, 2 lần làm đoàn chủ tịch, và con trai mấy lớp khác thì mê em này như điếu đổ. Biết thế nên em này làm mặt kiêu, chả thèm thích đứa nào, thằng nào tán thì em nó cũng chỉ nhát gừng, thái độ không rõ ràng với tụi nó, nên bọn trai làng được thể, tưởng mình trong mắt xanh em ấy rồi.

Sở dĩ tôi biết mấy chuyện này là do như vầy, một bữa giờ ra chơi, tôi đang đóng cái bộ chết trôi, gục mặt xuống bàn thì em Vy bước tới

– N nè, ra can-tin chơi với Vy đi.
– Huh? Can-tin có gì mà chơi ?
– Đi mà, hỏi hoài – Em nó kéo tay lôi tôi đi, kéo thằng chết trôi ra khỏi vũng sình lầy đen tối này đến vùng khác… đen tối hơn. Lúc đi qua hành lang các lớp, mấy thằng trai nó túa ra dòm các bác ạ, chỉ trỏ bàn tán đủ điều:

– Thằng này là ai thế ?
– Ơ, tao có nhìn nhầm không? Ê ê tụi bây ra xem này..
– Thằng này chắc chịu được của tao 2 đấm là nằm dài…

Cái lũ này, ông đâu phải vật triển lãm cho tụi mày xôn xao nhốn nháo với cả… bố láo. Cũng tại em Vy đang khoác tay tôi mà đi hiên ngang, sẵn tức mấy thằng này… tôi cũng đi hiên ngang luôn. Giờ mới biết cảm giác làm bạn trai hot girl nó thế nào, phê lòi… và cũng mệt cực. Ra can-tin, em nó mua 2 ly nước với 4 lố kẹo mềm sugus, ngồi tán hươu tán vượn 1 hồi thì vô lớp học tiếp. Vừa bước ra khỏi can-tin thì lố nhố cả đám trai làng nó đang thấp thỏm dòm theo, có thằng còn dứ dứ quả đấm lên mặt. Kệ bà tụi mày, bố đang phởn, chả thèm chấp!

Giờ ra về, tôi kéo nhỏ H ra hỏi thử, thì mới được nó cung cấp cho cái bề dày thành tích của em Vy, nghe xong tôi 3 phần nể mà 7 phần khoái tả tơi. Hoá ra em nó hot thế mà trước giờ mình không biết, cứ nghĩ em này cọc tìm trâu, mà tôi thì nào phải trâu, cái này gọi là mỹ nhân tương ngộ anh hùng, hề hề. Nghĩ vậy nên hôm sau tôi bước vào lớp, cái mặt cũng có thể gọi là có chút sinh khí, không lờ đờ nữa.

Từ dạo tôi với em Vy học thêm anh văn chung thì ra về ngày nào 2 đứa cũng đi chơi, ăn uống rồi đến dạo mát, nói chung tôi cũng thinh thích em ấy, và biết chắc em nó thích tôi, cũng phải thôi, ngồi học mà cứ hay quay xuống nhìn tôi cười mãi vì có lẽ em nó cảm giác được tôi đang nhìn phía em, dù rằng lúc đó là tôi đang ngồi… địa Tiểu Mai qua hướng nhìn của Vy.

Có mấy lần tôi thử để em nó về trước, tôi giả bộ dắt xe về sau, rồi lẳng lặng đạp sau lưng, vừa chạy vừa giữ khoảng cách an toàn, đủ để em nó không phát giác là tôi đang chạy phía sau. Y chóc, đợi mãi không thấy tôi chạy lên, em ấy quay đầu lại ra sau nhìn xem có tôi không, hề hề, tôi cười cầu tài rồi từ từ chạy sóng đôi theo, cá cắn câu mịa rồi. Chiến thuật này gọi là vừa câu vừa thả, không dồn dập, đủ để em nó vừa thích vừa nhớ mình, chứ không phải cứ bâu đầu chạy theo để rồi 1 ngày kia em nó chán mình vì lúc nào cũng có cái đuôi sau lưng. Cảm giác thích qua thích lại hồi mới biết tình cảm trai gái cấp 3 nó hay lắm các bác ạ, không trẻ con như cấp 2 cũng không nồng nhiệt say đắm như tình yêu đôi lứa sau này, nhưng luôn có cái gì đó tươi mới và trong lành lắm, thôi thúc ta phải tự đi tìm hiểu lấy. Tôi cũng rứa, tự lực cánh sinh trên tình trường thôi !

Và liên tục… 5 tuần sau đó Tiểu Mai vẫn chẳng ừ hử gì với tôi, em Vy và tôi thì ngày một thêm tiến triển, và thằng T thì chả có rách quần thêm lần nào nữa, dù tôi đã trù nó rã cả cổ họng, vào lúc đá cầu, cứ đến tôi là tôi sút, tôi tống sang phía thằng T cho nó cứu cầu thêm vài bàn nữa xem có rách nổi cái quần không

– Chóc… Cho mày nè T.

“Mày cứu cầu đi, quả này cứu được thì mày thành huyền thoại quần rách, tao lại xung phong chở mày về, tí tao còn chở Tiểu Mai về được, rách đi”

“Viuuuu… độp” – Cầu bay thẳng xuống đất, thằng T nhát đòn, chả dám song phi cứu nữa.

– Mày càng ngày đá càng dở – Tôi hậm hực nói thằng T rồi bỏ đi vào lớp, mặc cho bọn con trai chả hiểu ất giáp gì, nhưng thật, quả cầu đó mà đỡ thì có mà vỡ mặt, tông thẳng vào gốc cây bàng chứ chẳng chơi.