Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 6

đầu tư bitcoin

Phần 6

Vặn hết tốc lực, chạy bở hơi tai về trường là đã 5h40, xong tiết cuối từ lâu rồi, cầu trời cửa phòng đừng đóng để tôi còn lấy cặp. Chưa kịp chạy vào sân thì đã thấy Tiểu Mai đứng ngoài cổng trường, tôi xuống xe thở dốc.

– Nhà T xa quá, bạn coi dùm xe N để chạy vô lấy cặp cái nha!
– Cửa lớp đóng rồi mà N!
– Ơ….. @@!
– Hì, cặp N nè, mình để đầy đủ sách vở trong hộc vào lại rồi !
– Ah, cảm ơn nha – Tôi sướng mê tơi, cười tít mắt
– …
– Ủa mà sao bạn chưa về ?
– Mình về rồi ai giữ cặp cho N?
– Ừ ha, rồi giờ ai chở bạn về ? Không đi xe à ? ( ngu thật, người ta đi xe thì sao trước mặt mày giờ đây chỉ có 1 chiếc xe của mày thế, thằng hâm )
– N chở mình về dùm i – Em nhìn tôi, các ngón tay líu ríu bấu vào cái cặp đang ôm trước ngực.
– Ừ, lên xe đi – ( Cơ hội này nằm mơ cũng không có, hic, nhờ mày rách quần đấy T à, sau này mày cứ thi thoảng rách tiếp vài lần dùm tao nhé )
– Hi, chở nổi không đó ?
– Yên tâm, mười người chở vẫn được !
– Xạo… – Em nguýt dài, rồi 1 tay níu áo tôi, và ngồi lên xe, ngồi 1 bên nhé, nam sinh chở nữ sinh áo dài bằng xe đạp, ôi lãng mạn vô cùng !

2 người 1 xe cứ thế mà bon bon từ trường ra con đường đầy hương biển, gió mát nhè nhẹ, ánh đèn đã bắt đầu điểm lên trên thành phố, bản ” A love for life ” vang lên trên đài phát thanh nghe yên bình cực, tôi muốn sau này chiều nào cũng vậy, cũng được đưa em về nhà thế này !

– Ơ N nè, đã biết nhà mình chưa mà sao không thấy hỏi?
– N biết rồi mà, sao hỏi vậy?
– Ơ, N nói sao, không hỉu??

Trời đất, em quên tôi rồi, quên mất cái vụ em đáp banh 2 lần vô mặt tôi rồi !

– Mình nè, hồi lớp 9 mình đá banh vô nhà bạn đó, 1 lần vô hồ cá, 1 lần làm bể bóng đèn ấy, nhớ không, cái bóng đèn bị bể ! – Tất nhiên tôi giấu biến cái chi tiết nàng tọng banh vô mặt tôi
– A.. à, ra đó là N hở? Mình không nhớ ra đấy, N cao lên nhanh vậy ha, lúc đó nhìn không như bây giờ !
– Ừ, tự nhiên sau lớp 9 N cao nhanh lắm ( Tôi cao lên nhanh thật, 1 phát vèo lên 1m72 )
– Hì, giờ thì nhớ rồi !

Ôi, Tiểu Mai cười lên trông xinh cực, mà giờ tôi mới để ý, gò má em ấy cao ghê, mà con gái gò má cao là hay dắt mũi con trai lắm!

– Xong, đã đến nhà rồi, tiểu thư.
– Hì, ghẹo nữa, thôi tạm biệt ha.
– Ừa, mai gặp !
– Mai chủ nhật mà gặp gì N, hì hì !!
– Ờ ha, quên mất, mốt gặp !
– Uhm, N về cẩn thận!

Tôi nhìn theo đến khi em mở cổng bước vào, gật đầu cười thêm phát nữa, ah suýt quên.

– Ấy, bạn tên gì vậy? N chưa biết.
– Gọi mình là Tiểu Mai được rồi – Em cười rồi quay vào nhà.

Hị hị, ở hiền gặp lành mà, ông trời giúp ta rồi. Tôi chạy về lòng đầy hứng khởi “Sau này hai đứa con nên duyên vợ chồng rồi thì sẽ cúng tạ ông trời, à quên cảm ơn mày nữa T ơi, cảm ơn cái quần thần thánh của mày đấy” Tèn ten, đời sao đẹp tươi thế, mở cổng vào nhà, nở nụ cười cầu tài với ông anh

– Eh he…..
– Ranh con, học gì mà giờ này mới về, tán gái à ?
– Bậy nào, huynh cứ nói thế, hề hề !
– Lẹ đi ăn mày, đói rồi !

Tối đó tôi ăn gì cũng ngon, xem gì cũng vui, và ngủ cũng thật ngon, may quá, đêm nay không mơ thấy nhỏ kia cầm AWM headshot nữa, mà là Tiểu Mai đang đứng đợi tôi trước cổng… thánh đường trong lễ phục cô dâu, cười rạng rỡ khi chú rể là tôi bước tới, he he, mơ đẹp, mơ đẹp !

Ngày chủ nhật dài lê thê bất tận, từ sáng tới trưa tôi ngồi tụng môn Sử cho thứ 2, miệng thì tụng mà đầu thì nghĩ toàn Tiểu Mai, à cũng có khi nghĩ tới Vy, 2 em cứ giằng co nhau như thế thì sao mà tôi học cho được! Đầu năm bài vở cũng không lấy gì là nhiều lắm, đến tối thì đã xong xuôi cho thứ 2 và thứ 3. Ăn cơm chiều xong thì tôi ngồi trước sân hóng gió, quần đùi cởi trần đang xỉa răng thì ở đâu trước nhà có 2 đứa con gái đang dòm vô, mà ác nỗi vị trí của tôi và 2 đứa này gọi là chúng nó trong tối còn tôi ngoài sáng, nên tôi trố mắt thao láo nhìn mãi mà chả nhận ra, còn 2 đứa nó cười khúc khích

– N ơi, có nhà không ?
– Ahh… đợi chút

Bỏ mịa, là giọng em Vy, để em nó thấy tôi trong cái bộ sexy boy rồi, thế quái nào lại biết nhà mình được nhỉ ? Tôi phóng vô nhà mặc đại cái quần dài áo thun, khoác cái sơ mi ngoài rồi chạy ra

– Ah, 2 người đến đây à… có gì thế ?
– Tới coi rảnh không, rủ đi lòng vòng chơi – Nhỏ H đáp, ngồi sau lưng là bạn thân nó, em Vy…
– Mà coi bộ đang bận xỉa răng rồi, chắc không đi được âu – Vy nháy mắt…
– Không… tui rảnh mà, đợi dắt xe ra nha.

Con gái cấp 3 chúng nó quỷ yêu thật, toàn sốc tôi. Từ cấp 1 đến cấp 2 tôi nào phải vừa gì, mà sao từ hôm vào cấp 3 nhập học đến giờ toàn bị sao quả tạ chiếu vào mồm chả phun được câu nào gỡ thẹn, nhục íu chịu được. Tôi vừa lò dò dắt xe ra thì Vy đã phốc qua xe tôi

– Chở Vy nha, nãy H nó lên dốc cầu coi bộ giờ chở hết nổi !
– Ừ… – Tôi đáp gọn lỏn, thầm nghĩ chở Tiểu Mai thích hơn.
– Sao ế ? Hay là không muốn chở tui ?
– Đâu có, tại mới ăn xong nên… chưa nói nhiều được, hì hì !
– Tốt, đi thoy !

Em Vy này nhẹ hều, tầm 45kg là cùng, mà công nhận nhìn càng kỹ thì càng thấy Vy xinh ra, không đẹp nhưng dễ thương, ăn nói có duyên. Tóc cột dài, mắt to tròn đen láy, cười ra cũng xinh lắm. Mỗi cái đứng mới tới vai tôi, chắc còn phải phấn đấu nhiều mới xứng với anh đây, không thì lúc hôn mỏi cổ lắm em, hề hề !

– Ủa mà sao biết nhà N hay vậy ?
– Hôm bữa Vy theo dõi N tới tận nhà mà !
– Ặc, khi nào ?
– Đùa thôi, có trong danh sách đoàn viên của lớp lúc đầu năm ấy
– À… à

Ra vậy, đầu năm đúng là Vy có đưa bản danh sách đó cho lớp điền họ tên địa chỉ vô, tốt, hôm nào gạ gạ em ấy cho tôi số phone nhà Tiểu Mai mới được.

– Vậy giờ đi đâu ?
– Ai biết, đi đâu H ?
– Đi ăn gỏi ốc đi, bên trạm xe lửa bán ngon lắm !
– Ừ, đi !

Đến là nản, bố vừa ăn cơm xong thì đã rủ đi ăn nữa, đâu phải dạ dày bò mà ăn vào rồi còn dư để tối khuya nhai bữa phụ. Thây kệ, tôi không ăn là xong, chả sao. Cơ mà chở em Vy cũng y như đèo Tiểu Mai, đi đường nhiều đứa trai khác nó cũng dòm ghê lắm. He he, phê lòi, mềnh hãnh diện lây chứ, “giàu vì bạn, sang vì vợ ” mà.

– Cho 3 dĩa gỏi bác ơi – Nhỏ H vừa vào đã tọng ngay 3 dĩa, đúng là con gái ăn hàng
– Ơ, N không ăn đâu, còn no!
– Vậy hả, N không ăn cũng không sao, N trả mà, đỡ tốn – Nó nheo mắt láu lỉnh.
– Sao… ừ, N đãi, he he – Tôi kìm lại được, đệch, mềnh là con trai, phải galang, em Vy đang tựa cằm nhìn nãy giờ kia kìa.
– Chứ sao nữa, hì hì !

Thật với các bác, nãy ăn no gần chết, giờ nhìn dĩa gỏi tôi đã muốn mửa rồi, lấy gì mà ăn nổi. Thôi thì lựa ốc mà ăn cho có lệ.
– Ăn dùm Vy đi H, không hết nổi – em Vy san nửa dĩa gỏi qua phần nhỏ H
– Bơi vào, hì hì !

Xong 3 dĩa gỏi, nhỏ H thiếu điều còn định kêu tiếp 3 ly sinh tố. Thảm rồi, chắc tuần sau nhịn net quá, lúa máu đâu nữa mà chu cấp cho nhu cầu bản thân đây. Hên làm sao nhỏ H chợt nhớ phải về sớm đón đứa em đi học thêm về, lúc đó tầm 20h45 rồi.

– Tí chở Vy về dùm nha N, tui về trước, bữa khác gặp.
– Ừ, bye – “Biến dùm đê, gặp hoài chắc thằng này cạp đất ăn quá “
– Tính tiền bàn này đi cô ơi !
– Share ra nè N, nhỏ H giỡn đó – Vy chìa tiền ra
– N trả được mà !
– Không, bạn bè đi chơi chung, có phải dịp gì đặc biệt đâu mà bắt N trả!

Ôi, sao em nói chí lý thế, thôi thì tôi nhận cho em ấy vui, chứ thực ra trong bụng tôi… cũng vui lắm, hề hề !

đầu tư bitcoin