Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 154

Phần 154

Nếu có ai đó hỏi trong 10A1 ai tinh mắt nhất, tôi chắc chắn sẽ không ngần ngại gì mà bầu chọn cho thằng C một phiếu. Bởi vì cái thằng này, những lúc chạy bộ với tôi mà con mắt nó vẫn không ngừng hoạt động hết công suất, thâu tóm vào trong tầm nhìn kể cả những điều nhỏ nhặt nhất, mà cũng nhờ vậy cứu anh em mấy phen mất mật.

Cơ sự là như này, một bữa sớm hai thằng vẫn như hẹn, đang chạy bộ song song cùng nhau, tôi thì đã mệt đứ đừ vì bữa nay hai thằng tôi chơi nổi, chạy xuống biển rồi lại chạy ngược lên thêm vòng nữa mới được nghỉ ngơi. Đang hoa cả mắt lên, ngửa mặt thở dốc thì thằng C hét toáng lên:

– Có mìn, tránh ra, ố….. ! – Nói rồi nó chạy lạng ra sang bên.

Tôi cũng làm theo y chang nó, kết quả là nhờ vậy mà không dẫm phải… bãi mìn của chó nhà ai vừa làm bậy giữa đường.

– Ghê mậy, vậy mà cũng thấy ! – Tôi lác mắt nhìn nó đầy thán phục.
– Hề hề, tao thị lực 10/10 mà lị ! – Nó vỗ ngực tự hào.

Và lại thêm một minh chứng hùng hồn nữa để nó chứng minh rằng thị lực nó cực kì tốt, và cũng có thể cái số nó… cực kì may mắn.
Bữa nọ, tôi vẫn đang cắm đầu chạy bộ thì thằng C bất thần dừng lại, và cũng la toáng lên:

– Dừng lại, N !

Tôi theo phản xạ vẫn nhảy sang bên vì tưởng có mìn, dè đâu mìn thì chẳng có mà tôi lại dẫm phải vỏ chuối, trượt té cái oạch muốn bể cái bàn toạ.

– Chơi tao hả mày ? – Tôi nhăn nhó ngồi dậy.
– Không, tao kêu mày dừng mà, ai bảo nhảy qua làm gì ! – Nó nhún vai đáp tỉnh queo.
– Tao tưởng có bom ngầm mới né ! – Tôi phủi đất cát nói.
– Không, còn hơn cả bom, hề hề ! – Nó vừa nói vừa cười hể hả.

– Là sao ? – Tôi thắc mắc tợn.
– He he, tiền ai rớt nè ! – Nói rồi nó giơ tờ giấy bạc 20k lên, đung đưa trước mặt tôi.
– Ghê, sao mày thấy hay quá vậy ? – Tôi trố mắt ra nhìn nó.
– Chuyện, tao thị lực xúp- pờ tốt mà ! – Nó phổng mũi.

Bữa đó, tôi với nó được cử bánh chiên nhét xôi vò và sữa đậu nành no nê, đến nỗi đường về hai thằng chuyển sang đi bộ chứ không chạy nổi nữa.

– Cái này gọi là ông trời cứu nạn, chạy mệt đói bụng lại có bữa ăn, ha ha ! – Thằng C cười khoái chí tử.
– Ừm, người chạy bộ hay rớt tiền lắm, bây giờ như vầy, bữa sau tao với mày vừa chạy vừa để ý xem có…. e he he, biết đâu lại được thêm bữa sáng nữa ! – Tôi tít mắt mơ tưởng.
– Mày chỉ được cái nói đúng, hề hề ! – Thằng C liếm môi.

Và thế là sáng sớm hôm sau, tôi với thằng C chạy bộ với tư thế không giống người thường, người tập thể dục thì lúc chạy phải ngẩng mặt lên để cho dễ giữ nhịp thở, riêng hai ông tướng này thì chạy bền mà cứ cắm cái mặt xuống đất, vừa chạy vừa dòm lom lom.

Nhưng tôi dòm lác cả mắt cũng chả thấy lòi ra được xu ke nào, kế bên thằng C cũng ỉu xìu tương tự. Và chốc sau hai thằng dẹp luôn cái vụ tìm tiền rớt này sau khi tôi vì mải lo cắm mặt xuống đường mà tông thẳng luôn vào cùi chỏ người đang đi bộ phía trước, tôi suýt bể mũi, và 2 thằng thì ăn mắng đã đời chứ chẳng có bánh chiên hay xôi vò mà ăn nữa.

Ấy vậy mà vòng về, tôi đang xuýt xoa cái mũi vẫn còn đau điếng thì thằng C lại la lên, và y chóc, nó lại nhìn thấy…. đồng bạc 5k ở trên lề công viên dọc theo đường biển. Thế là nhờ cốc sữa đậu nành ấm nóng ngọt ngây buổi sớm mà cái mũi tôi đã bớt đau ít nhiều. Sau vụ đó, tôi đâm ra nể thằng C thêm mấy phần nữa, vì nó tìm tìm rớt ghê như thám tử tìm manh mối. Và nó lanh đến nỗi mà sau này, có hôm đang đèo tôi đi học thì nó chợt thắng cái kít, phốc xuống quẳng luôn xe đạp mà lượm tiếp tờ bạc 10k đang nằm chòng queo giữa đường, và tôi thì té lăn đùng ra đất vì bất ngờ chẳng kịp chống xe.

Kể từ bữa sáng hôm đó, tôi với thằng C đã thôi còn hứng thú chạy bền mà chuyển sang làm… đặc vụ dò tiền rớt, chạy thì vẫn chạy đấy, nhưng mắt thì láo liên như thằng trộm gà, hết dòm bên này lại xọ bên kia, và bữa nào hên thì có ngay mấy xâu tàu hũ chiên giòn, xui thì hai con mắt muốn lé xẹ vì mỏi.

Và tinh thần thể dục thể thao ngày nào nay đã bị sụt giảm trầm trọng, tôi với thằng C giờ đã chuyển sang…. đi bộ dưỡng sinh, vừa đi vừa đấu láo chấm điểm con gái này nọ.

– Éc, 4 điểm, nhường cho mày !
– Loại, loại ngay, con này tao cho rớt ngay vòng gửi xe !
– Trời đất quỷ thần ơi, phải hhọ hàng với Y ù lắm nè !

– Zero, thiệt là mất mỹ quan đô thị !

Những ngày hè cấm túc của tôi, nhờ có thằng C mà đã vui hẳn lên và không còn đáng chán nữa, tôi thì lại phát hiện ra thêm chơi với thằng này cũng khoái chí tử chẳng kém gì K mập.

Bữa nọ, thằng C hồ hởi thông báo:

– Ê mầy, trong trường mình có dán thông báo sắp tổ chức câu lạc bộ Cầu lông hè đó, từ mai khỏi chạy bộ nữa, qua đó tham gia đi !
– Phải không ? Sao mày biết ? – Tôi ngạc nhiên.
– Hề hề, tao vừa chạy ngang trường hôm qua mà, đi đi, biết đâu lại được quen mấy em xinh tươi lớp khác thì sao !

Cái thằng C này quả là ác nhân thất đức mà, thấy tôi do dự nên nó đánh ngay yếu huyệt của tôi là cái tính…. mê gái từ nhỏ, thế nên lúc nó xỉa đòn này vào tim là tôi chết queo ngay tắp lự, gật đầu cái rụp đồng ý đi ngay.

Vậy là sáng sớm hôm sau, hai thằng tôi đổi hướng chạy không chạy ra biển nữa, mà hẹn gặp nhau tại trường. Quả đúng là trường có tổ chức CLB cầu lông thật, 6h tôi ló mặt lên đã thấy tầm 40 học sinh lớn nhỏ có hết đang tụ tập thành từng nhóm, tay ai nấy cũng cầm vợt với cầu.

Tôi với thằng C đần mặt ra nhìn nhau, bỏ xừ rồi, quên mất là lên đây thì phải đem theo vợt, hai thằng tôi vì hám gái mà quên luôn cái vụ này mới đau. Nhưng may phước là trong bốn mươi mấy người đi thi đã có hơn 2/3 là đem theo cặp vợt, thế nên bọn tôi khỏi sợ thiếu, chỉ cần bắt chuyện làm quen rồi vào bắt cặp luôn là có ngay cái vợt tay ngon lành cành đào.

Sau khi cho cả đám học sinh nhí nhố bên dưới chạy bền khởi động quanh sân A của trường đã đời thì thầy thể dục tập trung tất cả lại, bắt đầu tuyên bố lí do tổ chức, đại loại là tổ chức hoạt động sinh hoạt hè cho học sinh của trường, ai muốn thì đăng kí tham gia, nhưng phải đi đầy đủ và đúng giờ. Bọn tôi gật đầu cái rụp dạ vâng um trời, thế là bắt đầu chia ra từng cặp chuẩn bị oánh cầu lông. Sân A của trường rộng ngang bằng với sân B, nhưng sân B thì khuôn viên lại dành nhiều khoảng đất cho cây xanh thế nên nói về diện tích các khoảng trống là không bằng sân A, còn sân C là sân cát rộng nhất dành cho tập thể dục và các hoạt động phong trào như đá bóng liên trường. Thế nên bọn tôi chỉ lảng vảng ở trong sân A, dù gì thì với bốn mươi mấy người vậy là quá rộng rồi, bình thường giờ chào cờ thì chỉ nội sân A thôi cũng dư sức chứa hết toàn hộ học sinh của hơn trăm lớp học, chuyện, trường chuẩn quốc gia mà lị !

Tôi chả biết trời xui đất khiến sao mà lại bắt cặp chung với ông anh tiền đạo bên đội bóng 11A1 mà hồi trước từng đụng độ nảy lửa, còn thằng C được ưu ái hơn, nó dính chùm với một…. đại tiểu thư xét về tầm cỡ thì phải ngang ngửa với chị đại Y ù. Tôi tặc lưỡi nhủ thầm kệ, đã đâm lao phải theo lao, thế là tay vung vẩy cái vợt vài đường lả lướt cho nó oai, hệt như lúc tôi múa Lục điểm bán côn ở nhà.

Nói về khoản thể thao thì tôi tự tin nhất là bóng đá, sau đó đến bóng bàn, rồi mới đến cầu lông, vì cầu lông thì tôi nói là dở cũng không dở, mà xịn cũng chẳng phải, chắc là ở tầm trung gọi là chơi được, phát cầu qua lại chơi cho vui. Và đó là sai lầm của tôi, khi mà ông anh 11A1 này đánh cầu lông y chang tuyển thủ thứ thiệt chứ chả phải loại mèo quào giao cầu nhẹ nhàng qua lại như tôi, mỗi lần cầu được phát từ bên ổng là tôi nghe ” chóc chóc ” đã cả tai. Mà tôi thì bắt chước nhanh lắm, nhìn kĩ ra thì cái kĩ thuật này cũng hơi giống trong bóng bàn, thế là tôi thả lỏng các cơ tay, và cũng giơ cao vợt rồi dập xuống.

– Chóc ! – Hế hế, tôi cũng đâu có thua gì ai, nhìn phát đã làm được ngay, cầu bay thật nhanh và cũng không kém phần hiểm hóc.

Ông anh kia gật đầu cười hài lòng, và lại tiếp tục giao cầu, tôi hứng chí làm thêm mấy phát ” vẩy cầu ” chóc chóc nữa, hai thằng đánh cầu kêu vun vút oai gì đâu, đến nỗi có mấy cặp kế bên phải dừng lại mà đứng xem.

Tôi khoái quá, gì chứ khán giả càng đông thì tôi càng hăng, lại càng mạnh tay hơn nữa, dập cầu tới tấp. Và cái gì tới nó cũng tới, chốc sau tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi, và giờ thì tôi mới hiểu tại sao những tuyển thủ quần vợt chuyên nghiệp thường hay cuộn một đoạn khăn cố định bàn tay với cán vợt.

Tiếc là tôi hiểu ra quá muộn, chỉ ngay sau khi tôi làm một cú ” vẩy cầu ” huyền thoại nữa, và trái cầu kêu cái chóc bay xa tít mù khơi, tôi đột nhiên cảm thấy bàn tay hơi…. mát lạnh, định thần lại thì hoá ra… cái vợt đâu mất tiêu.

Cây vợt văng ra khỏi tay tôi bắn lên không trung, lộn mèo mấy vòng rồi vướng vào cây phượng phía trước, rớt qua vài tầng cành lá rồi rơi cái ” oành ” xuống mái tôn của nhà để xe giáo viên.

Vâng, đánh cầu mà cầu bay và vợt cũng bay theo thì hiện giờ chỉ có thể là tôi, đang đần mặt nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Đám khán giả xung quanh cười sặc sụa, tôi vừa ngượng vừa lo ngay ngáy, hi vọng rằng cái vợt không có làm sao, chứ nó mà gãy thì đền ối tiền. Tôi lấy cây chổi gần đó khều khều cái vợt xuống, và may phước là cây vợt chỉ bị xây xát chút đỉnh, tổng quan là chẳng sao.

– Chắc chú chỉ được khoản đá bóng ! – Ông anh 11A1 lắc đầu thở dài nhận lại cây vợt.
– À… dạ….. ! – Tôi lúng búng gãi đầu.

Ngày đầu tiên của hội cầu lông tôi đã ghi dấn ấn đậm nét và khó phai trong lòng khán giả, đến nỗi ra về rồi mà mấy đứa khác vẫn còn chỉ trỏ và cười khúc khích, thiệt là xui xẻo gì đâu !