Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 14

Phần 14

17h30 ngày 18-11, còn vài tiếng nữa là đến bọn tôi diễn tiết mục đầu tiên cho đêm Gala. Hôm nay thì cô dạy múa phát cho bộ đội tụi tui mỗi đứa 1 bộ quân phục khác nhìn đẹp hơn, bảo là mượn trong doanh trại. Tôi nhìn thích mê tơi, màu xanh quân sự hãy còn sáng chưa bị bạc màu, mặc vào chắc oai lắm. Nhưng khốn nỗi tôi nghĩ quân phục của mấy anh bộ đội thì chắc đã giặt rồi mới đưa học sinh mượn, vì nghe nói trong doanh trại kỷ cương nghiêm lắm, vả lại ai lớn rồi chả tự lập, nghĩ vậy nên tôi nhận đồ về thì… mặc luôn, không ủi giặt gì vì nhìn rất thẳng thớm.

18h, tôi chạy qua nhà K mập, bọn tôi tập trung ở đó, thằng nào thằng nấy y chang bộ đội thứ thiệt, quân phục rồi nịt lưng, giày lính, đeo thêm cây súng sau vai, oai cực kỳ. Thế là xuất phát, cả bọn đề-pa lên sân khấu nhà hát lớn, tốp nữ như cũ, đi taxi đến sau. Nhưng chạy được 1 đoạn thì tôi thấy có sự bất thường, người tôi sao mà… ngứa ngáy quá chừng, y như là có kim châm trong bộ đồ lính đang mặc, cơ mà tôi cũng chẳng dám nói với đứa nào, sợ bọn nó cà khịa mình ở dơ nuôi bọ chét trong người thì có mà độn thổ. Thế là tôi vừa chạy xe vừa nhấp nhổm, mong cho mau đến nhà hát để lục soát cái bộ đồ khả nghi này:

– Mày sao thế N ? Gì mà cứ sồn sồn thế ? – Thằng T liếc ngang.
– Chắc nó mong thấy em Vy múa, lần trước đã kịp xem đâu – K mập đáp.
– Thì cứ từ từ, 9 giờ rưỡi mới diễn ba-lê mà.
– Chạy nhanh đi tụi bây, tao… mắc tè quá – Tôi lấp liếm.
– À, ra là đang mót, hê hê !

Vừa đến nhà hát thì tôi quẳng xe cho bọn nó gửi dùm, phóng ngay vô WC, đóng cửa hành sự, trông bộ dạng y như là đang mót dữ dội lắm. Tôi cởi vội cái áo ra, phủi phủi xem thử.

“Bỏ mịa, sao có kiến lửa trong đây vậy trời?” – Thật các bác ạ, tôi phủi ra thì trên tay kiến lửa bâu chạy từa lưa, hông lẽ mấy ông bộ đội chơi ác, trét mật vào đây dụ kiến để… hãm hại tôi. Mặc kệ, không có thời gian suy nghĩ, tôi hết phủi áo rồi đến giũ quần phần phật, đám kiến tai bay vạ gió rớt hết xuống sàn.

“Trời còn thương, lỡ lúc nãy nó đớp ngay… trọng điểm thì giờ có mà vừa đi vừa gãi” Tôi mặc vội bộ đồ, chỉnh trang xong xuôi rồi mới ra ngoài, tới chỗ bọn K mập đang đứng đợi.

– Đi ngoài hay sao mà lâu thế mậy ? – Thằng K nhăn nhó
– Hình như có mùi gì thôi thối quanh đây… – Thằng D không bỏ lỡ, bơm đểu ngay
– Tao vặn họng mày à nha, đã bảo buồn tè – Tôi nghiến răng ken két.
– Thôi lên phía sau sân khấu tụi bây !

Lúc này thì các lớp khác được chọn diễn cũng đã lên tập trung, lớp nào cũng tranh nhau ráp thử sân khấu dễ diễn tập đội hình, có mấy em nữ cũng dễ thương lắm, mặc váy hiện đại, thắt cà vạt, nhìn thanh lịch mà sang trọng, lại còn thêm trang điểm, bọn tôi đến gọi là mẩn mê.

5 thằng lính dỏm ngồi ôm súng, án ngữ ngay lối phải cánh gà, đóng mặt ngầu, ra vẻ ta đây là đại ca giang hồ tay ôm khẩu AK Kalasnikov:

– E hèm, đi đâu đây ? – K mập hỏi 1 thằng đang bước qua.
– Đi… lên ráp sân khấu – Thằng kia ngạc nhiên
– 10A1 đặt chỗ, ráp trước rồi – Thằng C khệnh khạng khoanh tay.
– Hơ, có vụ này à ? Hay tự tụi mày bịa ra ?
– Mày thấy tao đang cầm cái gì đây không ? – Thằng T chìa cây AK47 ra
– Cây súng giả, đm làm quá, để tao về hỏi cô giáo – Thằng kia chả phải tay vừa.
– Ế… từ từ mậy, giỡn chút, lên trước đi, bọn tao ngồi đợi lớp thôi, hề hề !- K mập hoảng quá, cười cầu tài.

Công nhận lớp bọn này nhảy đẹp, nhìn y như dân hip-hop thứ thiệt, tuy là động tác có hơi rời rạc, múa không đều nhưng kết hợp beat hay, cứ gọi là bị cuốn hút theo nhạc.

– Xem này, nó sắp cắm đầu xuống đất quay 1 vòng Finish này – K mập ra vẻ hiểu biết.
– Gãy cổ như chơi, kinh thật !

Nhưng rốt cuộc thằng kia chẳng xoay đầu, mà chống 1 tay xuống đất rồi búng 2 chân lên thẳng hướng 14 giờ, nhìn đẹp y chang Se7en nhảy trong MV Passion, mấy em nữ lớp khác trầm trồ vỗ tay rào rào, chẳng ai bảo ai, bọn tôi tự dưng thấy tủi thân đồng loạt…

– Sao tao thấy tiết mục bọn mình quê quê gì đâu… – Thằng T rầu rĩ
– Ừ, thời đại nào rồi mà bộ đội kéo ra biển nhảy nhót… – Thằng D ủng hộ, nhưng cách nó nói nghe chả lọt tai chút nào.
– Phải chi có bắn súng, bom đạn ầm ầm thì phê!
– Diễn dở thì chả cần bom đạn, đảm bảo gạch gạch với cà chua bay rào rào cho mày phê !

– Kệ mày ơi, được diễn là ngon rồi – Thằng L có vẻ vô lo
– Mịa, ai chả biết tí nữa mày lại được khiêu vũ với em Mai, cái thằng… ! – K mập tặc lưỡi.

Tôi nãy giờ chả buồn ý kiến ý cò gì, vì vẫn còn lo ngay ngáy xem có sót con kiến nào không, nhỡ chút đang diễn mà nó đớp cho 1 phát, ngay mấy chỗ khác thì còn ráng chịu đựng được, chứ ngay… kia thì có mà đỡ bằng răng, chắc tôi quẳng súng rồi lộn nhào xuống sân khấu luôn quá, không khéo khán giả lại tưởng có sát thủ… ám toán anh bộ đội đang ngắm cảnh biển lãng mạn thì nguy.

19h, tốp nữ theo chân cô Hiền đã đổ bộ, bọn tôi ráp sân khấu thử 1 lần, hôm giờ đã tập hơn mấy chục lần, nên giờ diễn thuộc làu như cháo. Sau đó các lớp được yêu cầu tập trung sau cánh gà để chuẩn bị sau khai mạc là sẽ ra diễn phục vụ cho bà con cô bác gần xa. Trong cánh gà, ỏm tỏi cả lên, lại còn được cả cô dạy múa bắt bọn con trai chúng tôi phải… đánh phấn, để khi ra sân khấu có máy quay với dàn đèn thì khuôn mặt lúc lên tivi mới sáng lên được. Mấy thằng đầu tiên bị ép trét phấn thì còn chịu ngồi im, cô Hiền vừa quay đi 1 lát sang nhóm nữ là bọn tôi quệt đại vài đường rồi lỉnh đi chỗ khác, nghĩ sao con trai mà đánh phấn son môi, làm như đang diễn tuồng Quan nhị ca.

19h30, sau khi thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai mạc, MC giới thiệu tiết mục đầu tiên, bọn tôi bước ra sân khấu, diễn tiết mục mở màn. Những tưởng đứng trước lượng khán giả đông thế này thì bọn tôi sẽ phải khớp và run lắm, dè đâu lúc ra sân khẩu, nhìn xuống dưới chẳng thấy gì được, vì dàn đèn dưới chân chiếu thẳng vào mặt, xem như bọn tôi chỉ thấy nhau, khán giả nhìn bọn tôi chứ bọn tôi thì chẳng thể nào thấy được mặt mũi… các fan hâm mộ ra làm sao.

Em Vy vẫn hát trong bộ trang phục mà tôi gọi là thiếu nữ Tây Tạng, các anh dân chài vẫn múa máy liên hồi mấy tấm vải, bọn tôi vẫn ôm súng lượn lờ vật vờ qua lại giữa hai cặp đôi hoàn hảo đang dắt tay nhau ra ngắm…. sân khấu. Lúc chốt bài, thằng K mập cao hứng không ngồi xuống như kịch bản để làm nền tôn những đứa đứng lên, nó giơ súng phi thân lên không trung 1 phát đầy… ngẫu hứng phá hoại, may mà khán giả không biết chi tiết này có trong kịch bản, chỉ có bọn tôi là rủa thầm cho nó té nhào đầu xuống sàn luôn cho rảnh nợ.

Tiết mục mở màn kết thúc, bọn tôi cúi đầu chào các thầy cô và khán giả, pháo tay tán thưởng vang lên rào rào. Vậy là xong, thở phào nhẹ nhõm, bọn tôi vào phòng thay đồ, rồi ra ngoài kiếm nước uống, chút lại vào ghế khán giả xem tiếp các tiết mục của những lớp khác, tốp nữ thì về nhà Vy rồi lát nữa đến lại, riêng em Vy và Tiểu Mai thì vẫn còn phải diễn nữa, nên 2 thằng D với L cũng về nhà em Vy luôn, chắc là tập lại lần nữa cho chắc.

– Nãy mày điên à mập ? Khi không tự dưng nhảy lên – Thằng T cự đầu tiên.
– Ơ, cái đó gọi là sáng tạo đó mày, phút cuối tao bay lên, tượng trưng cho tinh thần bất khuất của các chiến sĩ bộ đội cụ Hồ – K mập bào chữa ngay.

Rồi nó lim dim mắt, hứng khẩu mà ngâm:

– Đêm không sao… trăng lên cao… anh bay cao…
– Té rất đau… trào máu ! – Tôi cà khịa.
– Ơ cái thằng, không buồn đi ngoài nữa à ?
– Dẹp mày đi – Tôi quắc mắt

Ngồi tí rồi bọn tôi vô nhà hát lại, lọ mọ tìm chỗ ngồi, xem thử mấy lớp khác làm ăn ra sao. Lớp của thằng hồi chiều thì nhảy hiphop, xem cũng tạm được, mấy em teen với mấy đứa choai choai vỗ tay ầm ầm, lại có lớp diễn kịch nói ” Tấm Cám thời hiện đại “, cười đau bụng thôi rồi, ai đời Tấm thì nuôi cá voi, Cám thì chưa kịp ăn hiếp Tấm, mới mắng vài câu đã ăn ngay bạt tai của nàng Tấm đoan trang thuỳ mị, ” Chách ” 1 cái rõ đau, diễn gì mà tát y như thật.

Lớp 11A4 hát bản Nắng sân trường, có mấy cô chị múa minh hoạ mặc váy với thắt cà vạt, nhìn xinh ngất ngây, hoá ra trường PBC cũng có nhiều mỹ nhân lắm, đâu chỉ có mỗi em Vy với Tiểu Mai nhà tôi thôi đâu. Bọn con trai ngồi dưới huýt sáo víu víu cổ vũ mấy nàng liên tục, rồi chen nhau mà lên tặng hoa. Chết, nhắc hoa mới nhỏ, mãi xem mà quên mất cái vụ mua hoa tặng cho 2 nàng lớp tôi tí nữa diễn.

– Ê, ra mua vài bó hoa mày! – Tôi bảo thằng T
– Cúng cô hồn à ? – Nó vẫn còn đang đê mê với mấy chị bên 11A4.
– Cúng cái đầu mày, ra mua hoa tí mà còn tặng em Vy với Mai !
– Ờ tao cũng quên mất – K mập chen vào
– Đi ra kiếm thử xem, đằng trước bán đầy !

Bọn tôi lại lục tục kéo ra ngoài lựa hoa để tặng cho gà nhà, gọi là cổ vũ chứ, nào giờ ít đi xem văn nghệ nên quên mất vụ này.

– Bó này tao tặng Trúc Mai, hề hề, em nó sẽ cảm động phát khóc ! – Thằng T giành phần
– Điên, ở đó mà mơ đi con !
– Tao tặng em Vy bông này nha mậy N ! – Thằng C lựa mãi mới được 1 bó vừa ý.
– Tuỳ mày !

Tôi ngần ngừ 1 lát rồi quyết định mua luôn 2 bó, 1 cho em Vy, 1 cho Tiểu Mai, kệ, bạn bè diễn mà mình tặng người này không tặng người kia cũng kỳ.

– A ùi, thằng N chơi sang, tặng em Vy những 2 bó to đùng – K mập trố mắt ngạc nhiên

21h tối ngày 18-11, còn 30 phút nữa 2 nàng Tiểu Mai và Vy sẽ diễn chung với nhau 1 lần duy nhất thời phổ thông, sau này nghĩ lại, tôi thầm cười khổ vì mọi sự rắc rối đều âm thầm bắt đầu diễn ra sau cái đêm mà tôi mua 2 bó hoa này !