Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 137

đầu tư bitcoin

Phần 137

Còn chưa đủ hay sao, chưa đủ căng thẳng hay sao mà tôi giờ lại sắp phải đối mặt với một cuộc hỏi cung nữa chứ. Suốt cả đêm qua không ngủ giờ đã làm đầu óc tôi cứ giật tưng tưng trong đầu, chỉ thật sự muốn yên tĩnh một mình chứ chẳng hề mong bị dò xét như thế này một chút nào.

Sao Vy lại không hiểu cho tôi chứ ? Ít ra cũng phải nhìn thái độ mà biết rằng tôi đang không ổn chứ, con trai chứ có phải con gái đâu mà cái gì cũng có thể kể huỵch toẹt hết ra. Nhất là tôi đã hết lòng với Vy, tự tay cắt đứt với Tiểu Mai, cắt đứt tình cảm mà tôi đã quá muộn để nhận ra, vậy còn chưa đủ hay hay sao mà cứ thích tra tấn tinh thần tôi vậy ?

Tôi chỉ muốn yên tĩnh, tôi cần yên tĩnh… !

– N nói rồi, không có chuyện gì cả !
– Nói dối, ai nhìn vào cũng biết là giữa N với Mai đang có chuyện gì đó, chứ không thì chẳng thể nào lại trùng hợp như vậy được !

Vy lắc đầu nói trách, ánh mắt nhìn tôi như thể đợi tôi thú nhận tất cả, như mọi lần.

– Ở đâu ra cái chuyện vớ vẩn đó ? Nhảm thật !
– Vy nói thì N bảo là nhảm à ?
– Hơ, N nói điều Vy đang nói là nhảm đấy, là vô căn cứ !
– Cái gì vô căn cứ ? Điều gì ?

Giọng Vy đã bắt đầu gay gắt, và tôi lừ mắt hít một hơi thật sâu.

Tôi đã chấm dứt tất cả vì em rồi, tôi làm mọi thứ rồi, vậy mà bây giờ sao cứ buộc tôi phải nói đi nói lại cái chuyện mà tôi cảm thấy đau đớn vậy ?

– N nói, N với Mai, không hề có chuyện gì cả ! – Tôi gằn giọng.
– Ai biết được ! – Vy bĩu môi lắc đầu.
– Nhắc lại 1 lần nữa, đây là lần cuối, N với Mai tuyệt đối là bạn, không hơn, không kém ! – Tôi nghiến răng nhấn nhá từng từ một, và từng lần nhấn nhá là từng ấy lần tôi tự đâm vào tim mình.

Đau nhói….. !

– Vậy thì tại sao bữa nay hai người đồng loạt vào sổ đầu bài ? Hai người học giỏi mà, hay tự tạo chuyện để được chú ý, ghép đôi cùng nhau ?
– Đó là ngẫu nhiên, là trùng hợp !
– Chẳng tin, trong lớp chẳng ai tin cả !

Tôi thở hắt ra lắc đầu não ruột, cảm thấy đầu óc quay cuồng:

– Chuyện tình cảm, nhiều người không tin cũng chẳng bằng chính người trong cuộc cũng không tin !
– Là… là sao ?

Vy thẫn thờ hỏi, nhưng tôi đã chẳng buồn trả lời nữa, lặng thinh đạp xe đi thẳng.

– Sao vậy ?
-…………….. !

Tôi không để tâm nữa, mệt rồi, mặc kệ, muốn nghĩ sao thì nghĩ.

– Này, nói gì đi chứ, im ru à !
-……… !

Nhưng tôi vẫn lặng yên không quay lại, chốc sau Vy đập vào vai tôi, dịu giọng nói:

– Đầu đá, sao đó ?
-……. !

Hồi lâu không thấy tôi trả lời, Vy đâm bực ” Hứ ” một tiếng rồi cũng chẳng nói thêm gì nữa, bầu không khí giận hờn phủ lên cả hai.

Lần đầu tiên hai đứa đi cùng nhau mà im thin thít là buổi chiều tôi nhận tin bị chuyển lớp, những tưởng sau vụ đó thì lúc nào giữa hai đứa tôi sau này cũng sẽ là chuỗi ngày ngập tiếng cười. Nhưng đây là lần thứ hai, chúng tôi đều không một ai nói gì cả.

Tôi dừng xe trước nhà, Vy làm thinh bước xuống, lấy cặp ra khỏi giỏ, tôi chả buồn nhìn co chân định đạp về.

– Này, thái độ gì đấy ?

Tôi nhắm mắt thở dài, rồi quay lại nhìn Vy, trống rỗng nói:

– N thích Vy thật, nhưng không có nghĩa là Vy muốn ra sao thì muốn với N !
– Ơ…… !

Rồi mặc Vy tròn mắt ngạc nhiên đứng trước cửa, tôi quay xe đạp thẳng không thèm ngoái đầu lại cười tình như mọi lần.

Vậy là đủ lắm rồi, để tôi yên đi, xin em đừng tra hỏi gì tôi nữa, tôi đã buồn nhiều lắm rồi, đừng để tôi mất đi tình cảm tôi đang dành cho em nữa.

Bây giờ nó mong manh lắm, Vy biết không ? Tôi đã từng tưởng rằng nó vững như bàn thạch đấy, nhưng tình cảm chúng ta được xây dựng từ sự vui thích của một phía và sự ngộ nhận của phía còn lại, thì một khi đã nhận ra, liệu nó có còn tồn tại được nữa chẳng ? Tình cảm tụi mình còn như cũ được nữa chẳng ?

Vậy nên, tôi đã tự lừa dối bản thân cả một thời gian dài rồi, thì hãy để tôi yên, hãy để tôi đủ can đảm phủ định bản thân mãi mãi luôn đi. Đừng phiền nhiễu tôi nữa, là bạn gái thì hãy hiểu cho tôi, cũng có lúc tôi cần yên tĩnh một mình chứ.

Hãy cho tôi thời gian, để tôi chôn sâu, dập tắt ngọn lửa kia trong tim đi, xin em đấy…. !

Tôi lờ đờ dắt xe vào nhà, vật vạ như thằng chết trôi.

– Ê, về trễ vậy mậy ? – Ông anh tôi ngồi trước hiên ngạc nhiên hỏi.
-…… Dạ…… !

Tôi đáp trống không rồi đi thẳng xuống nhà sau, mặc cho ông anh đang dứ dứ nắm đấm đe doạ sẽ oánh tơi bời thằng đệ bố láo.

Giờ cơm tối, tôi trệu trạo nhai vài miếng cho qua bữa rồi lẳng lặng đi lên nhà trên.

– Ơ thằng này ? Mày sao đấy ? – Ông anh tôi đá toang cửa phòng ra.
– Sao… đâu ! – Tôi lúng búng đáp, giật mình vì điệu bộ hùng hổ của ổng.
– Láo, mày bị điểm thấp à ? Hay sổ đầu bài ? – Ổng hất hàm.
– Ờ… sổ đầu bài ! – Tôi gật đầu trả lời nhát gừng.
– Hơ, sao mà vô sổ đầu bài ? – Ổng sửng sốt.
– Thì…. ngủ gật ! – Tôi phịa.
– Rồi sao ? Có làm bản kiểm điểm gì không ? – Ông anh tôi hỏi.
– Không, sao phải làm ! – Tôi lắc đầu.
– Thế thì buồn quái gì, giờ văn tao vào sổ đầu bài ngồi hoài nè, có sao đâu ! – Nói rồi ổng thở dài ngao ngán đi ra ngoài.

Tôi nằm phịch xuống giường, với tay lấy cuốn sách úp ngược lên mặt.

– ” Buồn vì cái khác, đại huynh à…. phải chi hồi đó đệ đậu trường chuyên thì hay biết mấy, thì bây giờ đâu có phải gặp Vy… và Tiểu Mai chứ ! “

Những ngày sau đó, tôi với Vy chẳng ai thèm nói câu nào với nhau, thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt, chỉ có đôi lúc tôi lên bảng làm bài thì cảm nhận rõ ánh mắt em ấy đang dõi theo, và tôi thì cũng có lần nhìn Vy và bị em bắt gặp, và vội lờ đi.

Còn Tiểu Mai vẫn thế, tôi chưa bao giờ thấy nàng buồn đến vậy, lên lớp chỉ ngồi im thin thít rồi cuối buổi lặng lẽ ra về, lắm lúc giải bài tập trên lớp, nàng thậm chí còn chẳng dùng máy tính, nhẩm đại một kết quả rồi nguệch ngoạc ghi lên bảng, thế là lại bị điểm thấp trước ánh mắt ngạc nhiên của cả lớp. Bạn bè cùng tổ ai hỏi thăm gì cũng chẳng nói, vài hôm đầu thì còn quan tâm, nhưng riết rồi thấy nàng chẳng có vẻ gì là muốn nói chuyện, bọn con gái lại quay sang xì xầm nhau rằng Tiểu Mai tính tình tiểu thư kiêu ngạo, vênh váo không coi ai ra gì.

Hết buôn chuyện bên đó, bọn con gái được nước tán sang cả chuyện tôi và Vy giận nhau, bình thường hai đứa trên lớp cười giỡn như giặc, đi đâu cũng có nhau, vậy mà bây giờ mạnh ai nấy làm, chẳng cặp kè tình cảm gì nữa.

Thế là thằng khờ cũng biết được có sự lạ lùng giữa 3 nhân vật chính trong hiện tượng lạ 10A1 đã diễn ra được gần 1 tuần nay. Và hầu hết mọi nghi vấn đều dồn về phía tôi, khi ai nấy cũng đều cho rằng và bàn luận sau lưng rằng tôi bắt cá hai tay bị bắt quả tang tại trận, thế nên giờ vuột cả hai con cá. Dù rằng bọn huynh đệ chí cốt như K mập, thằng L và thằng T đều sầm mặt nạt ngang đứa nào dám nhắc tới chuyện đó và tích cực đè đứa đó ra mà dò bài gắt gao, hay thằng D cứ hở chút là nhảy ngay vào giữa chỗ bọn buôn chuyện đang tụ tập rồi nhe răng cười đểu, và thế là giải tán đám đông ngay tắp lự. Nhưng đó cũng là chút nỗ lực nhỏ nhoi khi mà chuyện đã lan ra A2 và A3 bên cạnh, bằng chứng là mấy ngày tiếp theo, tụi trai làng bên liên tục tán tỉnh Tiểu Mai lúc nàng ra bãi giữ xe, hay là thi nhau ton hót với em Vy, và thằng nào thằng nấy cũng đều nhìn tôi và cười khinh khỉnh, cho rằng tôi đã bị rơi đài rồi.

Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm gì mấy chuyện đó, thích làm gì mặc xác tụi bây, lúc này tôi chỉ bận tâm duy nhất mỗi một điều.

– ” Vy có còn giận mình không vậy ? “

Và đến tối khuya khi nằm ngắm sao trên sân thượng, tôi lại rầu rĩ bổ sung thêm vào danh sách ” quan tâm ” một điều nữa:

– ” Giờ này, đang làm gì vậy, Tiểu Mai ơi ? “

đầu tư bitcoin