Đọc truyện Tiểu mai (Quyển 1)

Tiểu mai (Quyển 1) 10

đầu tư bitcoin

Phần 10

Sáng chủ nhật, hôm nay tôi học thêm hoá trên nhà thằng T, anh nó dạy thì siêu thật, nhưng khốn nỗi cái màn cân bằng phương trình phản ứng hoá học mà không cần viết ra, chỉ nhìn bằng mắt mà tính được thì nó hơi khoai, tôi đến đau não vì trong 10 phút phải nuốt xong 20 cái pt mà chỉ làm tính nhẩm. Đang căng óc ra làm cái phương trình 16 thì thằng T lấp ló ngoài cửa, ngoắc ngoắc ra hiệu tôi nhanh lên.

– Cái gì vậy mậy? Đang làm bài, vụ tính nhẩm này mệt quá !
– Ơ dễ mà, làm đại đi, hôm nào tao giảng lại cho. Đi nhanh ku ! – Thằng T giục
– Đi đâu ? Gunbound à ?
– “Bao bao” cái đầu mày, lên nhà cô dạy múa. – Nó ôm mặt
– Bữa nay tập ballet mà, tao với mày từ giờ chỉ ở nhà múa súng thôi là dc.
– Thế mày không lên xem em Vy à ?
– Ơ cái thằng này, mày rủ tao ra để đi xem em yêu tao à ? – Tôi trừng mắt
– Điên, ai chả biết em Vy của mày, tao lên… bảo vệ Trúc Mai.. – Ý đồ tà đạo mà nó vênh mặt như thể đang nói sắp đi… làm đấng cứu thế
– À.. à, thế đợi bố chút, 5 phút nhá – Tôi gật gù

Làm đại 3 cái phương trình cuối, nộp bài cho anh thằng T xong, tôi xách xe chạy theo nó. Mịa chưa ăn sáng mà thằng T lại còn chạy nhanh, tôi đua theo không kịp.

– Chậm.. chậm lại mày ơi..
– Bố khỉ, thằng bệnh phu – Nó làu bàu hãm tốc lại
– Mà… chắc gì.. hộc… bữa nay bọn mình có tập múa ? Khi không.. vác xác lên đứng xem thế thôi à ? – Tôi thở không ra hơi
– Đếch, hôm qua lúc mày đèo em Vy về thì bọn tao thoả thuận hôm nay chủ nhật, tập cả ngày luôn rồi, he he !
– Bọn mày điên rồi, bỏ cả ngày lên chỉ để nhìn bọn kia nó nhảy nhót với em Mai, mù mắt hết nghe con !
– Ừ, thế mày tính ở nhà để 2 thằng kia mặc sức tung hoành với em Vy hả ?

Ơ ! Thằng này khá, thế mà tôi không lường ra, nghe nó nói mà tôi toát mồ hôi, cong chân đạp như… chưa từng được đạp !

– Hăng tiết vịt rồi, phải thế chứ – Thằng T khà khà khoái trá.

Lúc 2 thằng tôi đến nơi thì trên đó gần như đông đủ cả, chả trách, hôm nay chủ nhật mà, đứa nào cũng rảnh cả ngày.

– Ê thằng D, bỏ tay ra, xem ai tới kìa !
– Thằng N chậm quá, không kịp xem cảnh cao trào – Thằng K mập đía vào

Trong sân, em Vy với thằng D đang múa trước làm mẫu cho Tiểu Mai và thằng L ngồi xem mà học hỏi, cô dạy múa thì nói liên hồi – “Đấy, chỗ này phải thế, phải thế “. Vy thấy tôi tới, mắt hấp háy cười rạng rỡ, tôi cũng cười tình lại, và không mấy buồn nữa khi Tiểu Mai xem như không thấy tôi vì tôi cũng xác định là em ấy bơ tôi rồi, chỉ cảm thấy hơi có gì đó bứt rứt mà không diễn tả được.

Cái sự múa ballet thì theo tôi nhận xét cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, chỉ là khoác hờ tay lên eo rồi tay kia nắm lại như bắt tay thôi, dù gì cũng chỉ mới quen biết vài tháng, làm gì thằng D với thằng L dám làm bậy. Tôi ngồi xem Vy với thằng D múa mà mặt tỉnh khô, chốc chốc em nó còn quay sang nhìn tôi, ý hỏi xem có hay không, tôi cười tít mắt, ý bảo em ấy múa thì múa, nhưng đầu thì cứ quay sang nhìn tôi cho thằng D tức chơi. Cơ mà có 2 thằng chung tổ với em Vy thì cũng ra chiều thấp thỏm lắm, cứ ngồi hóng như hóng… gạch.

Đến lúc Tiểu Mai với thằng L ra tập thì em Vy chạy ra ngồi kế cận tôi, mặc 2 thằng kia ba hoa chí choét với thằng D mấy câu đại loại như sao nãy mày nắm tay Vy chặt thế, hay là sao mày múa mãi mà không biết mệt…

– N nè, ra ngoài kiếm gì ăn đi, Vy chưa ăn sáng !
– Hic, N ăn rồi, ngồi chơi chút rồi tí mình ăn trưa luôn – Tôi nói xạo, chứ chân đang rã rời giờ chạy xe gì nổi nữa
– Ừa… cũng được… – Em nó phụng phịu, tay mân mê ly nước

Như đã nói ở trên, trong ballet thì cầm tay và tựa eo đều là những động tác đầy… nghệ thuật, chứ chẳng có gì bậy bạ trong đó sất, tôi biết vậy, và cũng biết luôn em Vy đang kế bên nên ngồi xem chẳng tỏ thái độ gì. Không như mấy thằng trai làng kia, lúc thằng L tựa eo Tiểu Mai mà nâng lên thì thằng K mập rú lên, làm cái bộ bật ngửa ra đất, thằng T thì bưng mặt, mấy thằng khác bặm gan nhìn thằng L trừng trừng, bọn con gái nhìn thấy cứ gọi là cười rũ rượi.

– Trúc Mai nhìn xinh hén ? – Vy cười cười, liếc xéo tôi
– Ừa, múa đẹp quá chừng – Tôi thơ ngây, trả lời thật thà
– Sao khen người ta? Nãy giờ không thấy khen tôi câu nào hết – Em ấy nhéo hông tôi rõ là đau.
– Ai ui da.. oái… thì Vy hỏi tui mới trả lời mà – Tôi ôm hông cười khổ, giờ mới biết vừa bị em Vy gài độ.
– Hứ…. – rồi em ấy làm mặt giận, quay ngoắt đi
– Thôi mờ, có ý gì đâu, bạn bè nhận xét chân thành thôi – Tôi xuống nước năn nỉ ngay
– Bạn bè gì nãy giờ nhìn không chớp mắt thế ? – Vy bĩu môi
– Ơ… nhìn mà không chớp thì mỏi mắt chết sao, Vy cứ nói thế, hì hì – Tôi cười tình, trả lời nhát gừng.
– Lần này thôi nhé, lần sau chết với tôi – Em ấy làm bộ dỗi, mà trông dễ thương lắm.
– Hì hì, tội của N thì để mình N chết thôi, Vy chết với N chi cho uổng !
– Mồm mép lắm, hì – Nói rồi em nó véo… mũi tôi một cái rõ tình tứ, hề hề.

Tôi khoái mê tơi, nhưng trong bụng vẫn thầm vận công giới bị ” Lần sau phải nghĩ kĩ mới nói, không nên để bị gài nữa, con gái nguy hiểm thật “, rồi quay sang hóng chuyện thằng K với thằng T đang bàn nhau đâm xì lốp xe thằng L cho biết tay, vì cái tội thằng L hểnh mặt vênh váo với 2 ông thần nước mặn này.

Tiểu Mai đi xe riêng, tôi đèo Vy, thằng K chở nhỏ H, thằng T đi 1 xe, L với D đèo nhau, cả bọn lúc tập múa xong đã 4h30 chiều, rủ nhau ra biển hóng gió rồi về đi ăn. Thằng T năn nỉ dữ lắm thì Tiểu Mai mới đồng ý đi chung. Đường rộng, Tiểu Mai chạy giữa, 3 thằng T- L- D chạy sóng đôi với nàng, tôi đèo em Vy, mà H thì thân với Vy, nên thằng K mập có vẻ rất bất mãn khi phải chở nhỏ H mà chạy song song với tôi, để nhỏ H nói chuyện với Vy, tội thằng mập…

Biển Đồi Dương, đúng như tên gọi của nó, là cả một rừng những dương là dương, 2 con đường nhỏ lát gạch chạy ngoằn ngèo đan xen nhau dẫn ra bờ biển. Phía trên bên trái là một ngọn đồi xanh mướt cỏ thơm, từ trên đó nhìn xuống dưới rất đẹp, kế bên đó là khu đất riêng của sân golf Novotel, rìa của Novotel lại là 1 bãi cỏ xanh mướt trải dài cả bờ biển bên trái. Bên phải là bãi cát trắng muốt dọc dần đến ngọn hải đăng, rồi mới đến biển Hương Chánh. Lọt thỏm giữa rừng dương là những quán café sân vườn mái dừa, có ghế bố dài cho khách thưởng lãm bờ biển.

Lúc tôi gửi xe xong, đi bộ bờ biển thì đã thấy xa tít ngoài kia bọn thằng K với Vy, nhỏ H đang đùa giỡn nghịch nước từa lưa, bước được 1 đoạn thì thấy Tiểu Mai ngồi trên đồi, em ấy vẫn vậy, trầm lặng mà xinh đẹp. Tôi bước đến rồi ngồi xuống bên cạnh Tiểu Mai.

– Tiểu Mai không xuống đó chơi à ?
– Ừ… mình th..thích ngắm biển hơn – Em ngập ngừng trả lời

– Hì, xuống chơi cho vui, mấy khi có dịp đi cùng…. – Tôi kịp ngậm miệng trước khi hố lời
– … N ra đó đi, chút Vy lại thấy.. !
– … Sao hôm giờ, Tiểu Mai không nói chuyện với N nữa ?
– N có đến nói chuyện với mình đâu mà bảo – Nàng hấp háy mắt.
– Tại… N cảm giác như… Mai không muốn gặp N..
– Nếu vậy thì giờ mình đâu có ngồi đây – Em mỉm cười.
– …

2 đứa tôi lại lặng im, mỗi người đuổi theo những suy nghĩ của riêng mình, gió biển vẫn rì rào giữa hàng dương, biển và bầu trời tuy cùng màu xanh nhưng lại không xanh giống nhau, là do khác gam màu hay do đường chân trời đằng xa đang phân cách cả hai ?

Chạy giỡn nghịch nước chán chê rồi, bọn thằng K lếch thếch đi lên, chả rõ mồ hôi hay nước biển mà nhễ nhại ướt đẫm, Vy tóc dính bết vào người, cười rạng rỡ trong ánh hoàng hôn buổi chiều tà, rồi tới ngồi cạnh tôi.

– 2 người ngồi đây nãy giờ hở? Sao không xuống dưới chơi cho vui ? – Vy hỏi
– Hì, mình ngại bị ướt, ngồi xem cũng vui mà – Tiểu Mai đáp.
– Còn N, gửi xe xong sao không ra luôn? – Vy nhìn tôi
– Ừ, gửi xong thì ra đây thấy mỗi.. bạn Mai đang ngồi, chứ đâu thấy Vy với bọn kia ở chỗ nào đâu mà tìm. – Tôi bịa
– Xạo chưa, ở ngay sát rạt, nhìn ra là thấy – Em nó vẫn xoáy
– Thật không thấy mà! – Tôi chống chế yếu ớt
– Phải không đó ? Hay là…. – Vy cười, tôi toát mồ hôi, bất giác thấy sao em nó cười hiểm quá..
– Hay là sao… N không hiểu !
– Hay là N.. sợ nước đó ? Chắc vậy rồi, hì hì – Rất nhanh, Vy nhìn qua Tiểu Mai rồi cười nhạt với tôi.
– Sợ nước sao tắm chị hai ? N thơm tho thế này mà – Tôi lảng qua chủ đề khác ngay
– Giỏi cho cái mồm ! – Nói rồi Vy đứng dậy, vẫy vẫy bọn kia.

Tôi cũng đứng dậy theo, hú vía vì màn xét hỏi vừa rồi, tôi không lo cho tôi sẽ ra sao, mà ngại nếu tôi cứ tiếp tục ngồi đây thì sau này Tiểu Mai cảm thấy khó xử sự với Vy thôi.

Chơi đã rồi, giờ khát nước, bọn nó rủ đi ăn bánh canh với chè đá, lần này lấy cớ quán bánh canh ở xa, mà lại có đoạn lên dốc nên thằng T xung phong chở Tiểu Mai. Thằng L có vẻ hậm hực vì bị giành, cũng phải thôi, chậm thì mất phần, thằng K thì khỏi nói, vẫn mang cái mặt đi đưa đám mà chở nhỏ H, còn thằng D thì chạy xe Tiểu Mai mà cái mặt tươi hơn hớn, tôi chẳng hiểu nó vui cái gì!

Lúc này thằng K chả thèm giữ ý nữa, nó chạy luôn lên trên, dàn hàng 4 để đi chung với Tiểu Mai, mặc cho nhỏ H la oai oái phía sau. Tôi chở Vy đi chậm, 2 đứa im lặng một hồi mà chẳng ai nói gì, đúng hơn là tôi không biết nói gì và cũng lo lo, vì đây là lần đầu tiên 2 đứa tôi đi riêng với nhau mà yên ắng như vậy.

– Nè, làm bạn bình thường thôi đó nha – Vy giật giật tay áo tôi nói khẽ.
– Hở, là sao ? – Tôi mừng húm, cuối cùng thì em nó cũng nói.
– Thì N với Mai đó…. – Em ấy cắn môi đáp
– Ừa, thì bạn mà, N có làm gì đâu. – Tôi ngoái lại đáp, mà thật, đến giờ thì tôi xác định tôi với Tiểu Mai chỉ là bạn, không hề có ý gì khác, tôi đang thích em Vy mà.
– Ừ, mà nãy thấy vậy Vy hơi buồn đó… sau này đi đâu, đi 2 đứa nha – Vy phụng phịu.
– Ừa, hì hì – Tôi cười, thấy sao em nó dễ thương vậy không biết nữa.

Rồi từ đằng sau, em ấy khẽ tựa đầu vào lưng tôi… thành phố đã bắt đầu lên đèn, con đường biển đã dần thưa thớt, ánh chiều tà đang rót những giọt nắng vàng vọt cuối cùng của ngày lên lưng hai đứa, bất giác tôi cảm thấy thật bình yên, và thầm mong cho khoảnh khắc này là mãi mãi mà thôi.

đầu tư bitcoin