Đọc truyện Phượt và sex (Phần 2)

Phượt và sex (Phần 2) 2

chuyện. Đường lên đấy mỗi lúc một vắng chỉ có những chiếc xe tải chạy ngược chiều, những ổ gà ổ trâu làm tôi ngôi sau ôm anh mà nó xóc dựng hết cả người lên. Trời mỗi lúc một nhá nhem tối, lúc này đường một bên là núi với những khúc cua tay áo cứ nối tiếp nhau, ánh đèn đường không có, chỉ là những ánh sáng mập mờ chiếu từ xa của của ánh sáng xe ô tô chạy ngược chiều, và những ánh đèn leo lét của những ngôi nhà nhỏ cách xa nhau bên cạnh đường.

Đang vào cua thì xe khựng lại, xe hơi chao đảo vì bị xịt lốp, trời thì tối, phía trước và phía sau không có một mái nhà, tôi như muốn khóc vì sợ. Anh dắt xe vào cạnh đường, tôi lấy điện thoại trong túi và cả đèn pin ra soi cho anh, anh mở túi đồ nghề sửa xe ra. Bàn tay xương xương dài và rất thư sinh lúc này nó lại biến thành bàn tay của một người thợ mà tin chắc rằng nếu không đi cùng anh tôi cũng không hiểu sao anh có thể làm được điều đó.

Anh lấy tô vít xoáy ốc chỗ van xe, rồi lấy bơm ra bơm xe, đổ nước vào hộp xác định chỗ bị thủng rồi cho xì hơi săm rồi lại hì hục cạo cạo dán dán cái miếng dán vào lốp. Tôi soi đèn pin cho anh chăm chú nhìn anh làm thấy yêu đôi bàn tay này thế. Vừa nhìn anh vá xe tôi vừa nói đùa anh: Tớ phục cậu quá cậu ơi! Sau này mà thất nghiệp cậu vẫn có thêm 1 nghề để sống . Tiếng cười hai đứa lại cất lên xoá tan đi cái sự yên tĩnh và bóng tối nơi đây.

Sau khoảng gần 30 phút hì hục thì cũng xong và chúng tôi chạy xe đi tiếp hai đứa đã quá đói rồi nên anh tìm một quán ăn nhỏ bên đường lúc này quán cũng chả còn gì để ăn nữa vì muộn nên hết đồ ăn rồi. Tôi và anh nhờ chủ quán mang hết đồ ăn còn xót lại, bữa cơm muộn với đồ ăn đơn giản nhưng lúc này nó ngon hơn những bữa tiệc có nhiều sơn hào hải vị vì cả hai đều đói và mệt.

Khi đã ấm cái bụng tôi và anh lại dong duổi theo hướng thị xã Nghĩa Lộ thẳng tiến. Trời càng về khuya ánh đèn đường không có, con đường phía trước cứ hun hún tối như mực. Ôm anh nhẹ nhẹ dự đầu vào vai anh bụng đã no cơn gió cứ tạt vào mặt làm tôi thấy buồn ngủ, anh như nhận ra nên anh dừng xe lại lấy khăn anh quàng bảo tôi buộc chặt vào lưng anh tôi bắt đầu ôm anh và chả biết mình ngủ lúc nào nữa. Bỗng xe dừng lại tôi vẫn chưa kịp mở nên hỏi anh:

– Đến nơi rồi hả anh…

Anh khẽ trả lời

– Em ơi hãy nhìn lên bầu trời đi.

Tôi cho tay lên dụi mắt và ngước lên nhìn lên bầu trời buổi đêm lúc này đầy sao, nó như một bức tranh với những đốm sáng và xa xa là những dãi ngân hà mà ngày bé tôi thường hay đọc trong những truyện cổ tích. Anh lấy tay cởi khăn và dắt xe dựng hẳn vào vệ đường, mở túi lấy đồ: Máy ảnh, lens, chân máy. Anh bước đi trước cầm đèn pin soi, tôi đi theo sau anh bám chặt vào tay anh, vì tôi vẫn sợ tối.

Ánh trăng lúc này cũng chưa đủ sáng cả một không gian rộng của con đường miền núi heo hút này. Anh đặt chân máy, lắp lens vào máy ảnh rồi căn chỉnh chụp những bức ảnh đầu tiên của bầu trời đêm đầy sao. Rồi để chụp được bức ảnh dải ngân hà chúng tôi phải hạ chân máy gần như chạm đất để có thể lấy hết cây và các chùm sao trên bầu trời đêm vào bố cục của bức ảnh. Trời thì rất tối, tôi thì cầm đèn pin, điện thoại chiếu vào cái cây cạnh đó, còn anh thì hì hục ngồi căn chỉnh bố cục lấy nét, mất gần 10 tấm chúng tôi mới canh được vị trí sao và cây đúng như bố cục. Cuối cùng phải chụp thêm nhiều shoots nữa mới được những bức ảnh phơi sáng ưng ý.

Cảm giác lúc này hai đứa sướng âm ỉ, cả hai cùng xem ảnh cùng nói: ôi…đẹp quá, thích quá, về chỉnh tý màu nữa là ok. Tiếng hai đứa cười khúc khích như phá vỡ vẽ tĩnh lặng ở chốn hoang vu này. Anh dắt tay tôi chúng tôi định đi lên quay về đường chính lấy xe để đi tiếp nhưng tôi và anh khựng lại vì nghe như thấy tiếng nước chảy róc rách, róc rách… anh dắt tôi đi thêm mấy chục mét thì có 1 cây cầu nhỏ bắc qua 1 con suối nhỏ.

Chúng tôi đứng trên cầu anh để đồ xuống rồi khẽ lấy tay vuốt đan qua mái tóc dài ngang lưng của tôi. Anh à… anh có biết tôi không? tôi yêu đôi bàn tay này của anh lắm: đôi bàn tay dài gày nhìn có vẻ rất thư sinh nhưng nó lại cực kỳ rắn chắc luôn là tay xế cứng đã đèo tôi qua bao nhiêu cung đường rồi. Tôi gục đầu vào ngực anh để nghe tiếng trái tim anh đập nhẹ nhàng trong lồng ngực. Anh hôn vào mái tóc tôi, tôi vòng tay ôm nhẹ lưng anh, anh lấy tay đặt vào hai bên má tôi, tay anh lúc này lạnh lắm. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đôi mắt có hằng lông mi dài, với đôi mắt này bao nhiêu cô gái bị hút bởi đôi mắt này, anh hơi cúi đầu xuống đặt nụ hôn lên đôi môi của tôi.

Mùi mồ hôi mằn mặn, mùi của cỏ cộng với mùa hơi sữa của lúa non hoà quyện trong nụ hôn. Ánh trăng trên đầu cùng với ngàn vì sao, không gian tĩnh mịch, nụ hôn lúc này sao ngọt ngào và ấm đến thế. Anh lướt nhẹ lưỡi xuống cổ, sau gáy và xuống đến ngực và tay anh bắt đầu cởi những cúc áo mút mát đầu ti của tôi. Cơ thể tôi như run lên và bắt đầu thở nhanh cùng nhịp đập rộn ràng của trái tim, giọng anh thì thầm thốt ra từ nụ hôn và cái lưỡi vẫn đang mút mát đầu vú tôi: Vợ ơi…anh hứng quá…

Tiếng thở gấp của hai đứa, hoà lẫn tiếng côn trùng ếch nhái kêu tiếng nước chảy qua khe suối. Cậu nhỏ của anh đã cho vào cô bé tôi lúc nào không biết nữa, chỉ biết sau đó là những cú bạch bạch huých nhẹ nào tôi, tôi chỉ biết mình đang vịn vào thành cầu ở dưới nước của cô bé chảy ướt nhoẹt. Người đàn ông của tôi ơi, anh có biết? Em vừa yêu vừa ghét cái cách yêu của anh lắm không? Lúc gần xuất anh cắn mạnh vào vùng cổ sát vai tôi đau điếng… tôi chỉ biết trong lúc đấy tôi hét lên một tiếng “ai” cũng là lúc chúng tôi đều on. Cảm giác sướng nên quên đi cái đau ở vết cắn, tôi biết anh hứng và cũng biết anh muốn đánh dấu lên cổ tôi kiểu như thấy thích thú khi người khác nhìn vào cổ tôi có vết đó. Vết tím đấy hằn ở cổ để đến hôm về nhà vẫn hằn, bị bạn bè hỏi và phụ huynh tra về chiến tích của anh đó chàng trai của tôi ơi.

Tôi trả thù anh bắt anh vừa đeo máy ảnh, vừa cầm chân máy nhưng tôi không tha cho.

-Cõng em đi đến cùng trời cuối đất đi. Đồ hư này…. Anh chưa kịp phản ứng gì tôi đã nhảy uỵch lên lưng anh và véo mạnh hai tai anh, ngồi trên lưng anh vừa lải nhải mấy câu hát:

….

Stars in the sky

Wishing once upon a time

Give me love make me smile

Till the end of life

Hold me up hold me tight

Lift me up to touch the sky

Teaching me to love with heart

Helping me open my mind

….

To give the best of mine

The heaven in the sky

Lời bài hát ngọt ngào nhưng tôi biết trong tôi lúc này đây với tôi thiên đường không phải ở trên bầu trời nữa mà ở chính hiện tại tôi và anh đang sống…

Chúng tôi ra xe và tiếp tục chạy về Nghĩa Lộ – Yên Bái, trời về khuya sương xuống và gió thổi mạnh, làm cho hai tay tôi lạnh cóng, tôi cho hai tay vào túi áo của anh, tôi biết đôi bàn tay của anh cũng đang lạnh cóng dù có đeo bao tay, anh phải căng mắt và thần kinh luôn tập trung để chăm chú nhìn đường, tôi vẫn nhớ cảm giác đổ đèo đêm phê kinh khủng… gần 12h đêm chúng tôi đến được thị xã Nghĩa Lộ, lang thang tìm một nhà nghỉ. Người và lưng tôi đang đau nhức, vứt balo xuống giường, tôi nằm bệt ra giường, anh vào bật nước nóng và gọi tôi đi tắm, tắm qua chúng tôi ôm nhau ngủ.

Sáng dậy người vẫn còn đau mỏi và ể oải lắm, chúng tôi ăn sáng và tiếp tục cuộc hành trình. Cảnh đẹp dần dần xuất hiện ở hai bền đường khi lên Tú Lệ, chúng tôi cứ đi một đoạn lại dừng lại để chụp ảnh. Bắt gặp 1 đoàn người 10 bạn xem full đi cùng chiều, chúng tôi chào nhau như những chiến hữu vậy và tôi và anh join cùng với đoàn. Đây là đoàn bay từ Sài Gòn ra họ có 15 ngày để khám phá hết Đông và Tây Bắc đây là chặng thứ 2 sau chuyến đi Mộc Châu leo Pha Luông hôm trước đó.

Trên đường lên Mù bạn không thể bỏ qua một con đèo đó là đèo Khau Phạ. Con đèo này là một trong những con đèo quanh co và dốc đứng bậc nhất Việt Nam. Theo tìm hiểu của tôi Khau Phạ có nghĩa là Sừng Trời (chiếc sừng núi nhô lên tận trời), hay đôi khi còn được hiểu là Cổng Trời… đèo Khau Phạ cao 1200m so với mặt nước biển, đây là con đèo mà quanh năm mù sương bao phủ. Hôm đấy thời tiết khá đẹp nhưng cả con đèo khi chúng tôi qua vẫn nằm ở trong sương mù, cả con đèo như 1 con rắn lớn, quanh co uốn lượn, khoảng cách tầm nhìn bị ngắn lại, xe đằng trước không thể nhìn thấy xe đằng sau khi khoảng cách 5m. Anh lái xe đằng trước tập trung, thỉnh thoảng lại đi chậm lại để lấy tay lau kính vì sương ướt nhèo hết kính mũ bảo hiểm, tôi ngồi sau ôm anh nhẹ và thích thú như là đang lạc vào xử sở thần tiên vậy

Đi đến đỉnh đèo chúng tôi dừng lại để chụp ảnh: anh vừa đưa máy lên chụp những shoot đầu tiên tôi liền trêu anh: “Ở đây sương gió mờ nhân ảnh – Ai biết tình ảnh có đậm đà” Anh lấy máy ảnh hướng về phía tôi: Này thì đậm, này đà này… cho em không kịp chở tay thay quần áo… ôi những shoot ảnh tôi xấu điên cuồng đi được.

Sau nhưng giây phút vui vẻ đó chúng tôi lại lên xe, phóng về hướng mù Cang Chải, đi tầm gần 10 km nữa thì có biển báo Thị trấn Mù Cang Chải. Chúng tôi rú lên như những con thú tìm được về với rừng. Phóng xa tầm mắt là những ruộng bậc thang bạt ngàn trải dài, xa xa là những ngôi nhà bé xíu. Có thể nói nó như là một bức tranh thu nhỏ lại trong tầm mắt.

Lần đầu tiên tôi thấy cảnh ruộng lúa đang mùa thu hoạch đẹp như thế. Cả đoàn dừng xe lại. Ai cũng lấy đồ nghề ra để chụp, vì ai cũng muốn ghi lại nhưng cảnh sắc đẹp nhất của thiên nhiên nơi này. Đặc biệt với đội Sài Gòn thì họ còn phấn kích hơn hai chúng tôi, cảm nhận được những nụ cười mản nguyện của những người bạn được trả công xứng đáng sau cả chuyến bay xa, rồi chạy xe gần 300km lên đây. Những nụ cười trên gương mặt của những người lạ mà chỉ có nói chuyện đã thấy thân thiện quá, từ những người không quen biết chúng tôi có cùng đam mê có cùng sở thích nên thấy mới nói chuyện đã thấy như những người bạn, trong họ toát lên là niềm đam mê khám phá, trải nghiệm và điều đặc biệt là họ yêu tổ quốc Việt Nam muốn đặt chân đến những miền đất xa xôi của tổ quốc.

Đến trưa cả đoàn ăn trưa tại thị trấn Mù Cang Chải, nghỉ ngơi ăn trưa, việc đầu tiên lại là sạc máy ảnh. Ăn trưa nói chuyện với mấy người trong đoàn đi chúng tôi học hỏi thêm được kinh nghiệm chụp ảnh căn chỉnh ảnh, nên rất vui. Ăn trưa xong cả đoàn tìm một nhà nghỉ vứt đồ đặc ở đấy. Tôi và anh nghỉ tầm 30 phút thôi thì chúng tôi lại réo cả đoàn dậy, trời lúc này lại đổ mưa, ai cũng mặc áo mưa, chúng tôi đi về hướng bản Lìm Mông, nhưng chả hiểu đi thế nào chúng tôi lại bị tách đoàn, đường lên bản đi lại khó khăn, hiểm trở, những con đường đất bé tý, toàn đất đỏ, vừa đi vừa hỏi thì cuối cùng tôi và anh cũng đã đến được.

Cả một thung lũng lúa vàng óng, một vài bà con người dân tộc đang thu hoạch lúa, anh thì hì hục chụp ảnh, tôi qua chỗ bà con đang gặt lúa cũng vào cầm liềm gặt lúa cùng, những đứa trẻ cũng theo mẹ vác lúa trên lưng, ánh mắt đen nháy của mấy em nhỏ hồn nhiên và vui đùa bên những bông lúa. Nhớ mãi gương mặt với nụ cười hiền từ ấm áp của bà con nơi đây, niềm vui hiện lên gương mặt họ đó là năm nay thời tiết mưa thuận gió hoà nên họ đã có một mùa vàng no đủ. Đó là niềm vui tưởng chừng hết sức bình dị nhưng lại là tất cả niềm hạnh phúc của bà con, vì ngoài lúa ra họ chẳng có gì để trông chờ vào cả.

Tôi và anh chào bà con rồi lại theo con đường quay lại lối cũ để đi về xã La Pán Tấn, nơi đây có ruộng bậc thang mâm xôi, La Pán Tẩn nổi tiếng bởi những thửa ruộng bậc thang đẹp tựa vân tay của trời. Lúc này trời đã hết mưa những tia nắng buổi chiều càng làm cho cảnh vật nơi đây đẹp và bình lặng, đi đến ruộng bậc thang mâm xôi chúng tôi bị lạc đường, con đường người dân chỉ không phải con đường chính lên đến mâm xôi, cứ đi qua những dốc ngược tôi phải xuống đẩy xe cho anh, một lúc thì lại gặp đoạn đường toàn bùn tôi phải bỏ giày ra đi chân đất, vì phải lội qua những vũng bùn lầy lội. Cả người tôi và anh toàn là bùn là đất… mệt lả thì cuối cùng cũng đã đến. Mâm xôi đã hiện ra trước mắt, tôi và anh như vỡ oà, vì may mắn vẫn còn kịp chụp được những kiểu ảnh khi còn ánh mặt trời chưa lặn hẳn.

Khi những ánh mặt trời đã lặn không còn tay săn ảnh nào ở đấy nữa, nhóm trẻ và những người dân ở đây cũng đã về, chỉ còn lại hai chúng tôi nơi đây. Quần áo còn vương bẩn bùn đất, bụng đói, khát nước, mệt mỏi. Anh ngồi còn tôi gối đầu lên chân anh, tôi lấy máy ảnh mở xem lại những kiểu ảnh chính tôi chụp, mỉm cười hạnh phúc. Anh cho tay vuốt tóc và xoa ngực tôi, cúi xuống hôn tôi. Dưới ánh hoàng hôn, cả một cánh đồng lúa chín, chỉ có hai chúng tôi, nụ hôn anh hôn tôi ngọt ngào đến thế, anh cho tay bóp chặt ngực tôi, rồi bú liếm nó, anh nói: hôn ngực em thơm như mùa hương lúa chín í, chắc là sắp có sữa rồi”

Tôi cho tay thọc cậu bé anh, nó cũng đã rỉ nước ở đầu khấc, tôi hôn nhẹ nhàng nó, rồi boài anh đã nằm gọn trong miệng tôi, anh vẫn ngồi nhưng chống hai hai ra đằng sau, mắt nhắm lại, miệng hơi rên rỉ: nữa đi em…

Tôi cứ mút rồi lại đá lưỡi quanh con cu anh nóng hổi, cảm giác làm tình dưới ánh hoàng hôn thích và lạ lắm, đây không phải là lần đầu chúng tôi yêu ở ngoài thiên nhiên nhưng chả hiểu sao mỗi khi yêu ngoài thiên nhiên, cảm giác mỗi nơi một khác. Được một lúc anh không chịu được nữa cởi luôn cả quần anh và quần tôi ra, ấn mạnh boài anh vào cô bé của tôi. Tôi nằm đấy mắt hướng nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng vẫn đang lững thững trôi, rồi nhắm nhắt lại khi nụ hôn của anh tới tấp đến tìm lấy môi tôi. Lúc này tôi chả còn nghĩ nữa thả lỏng cơ thể và người như đang trôi theo nhưng đám mây về đâu tôi không cần biết nữa, chỉ biết lúc này tôi đang đám say trong men tình. Anh cứ nhấp, nước lồn tôi chảy ra ướt át, anh nhấp theo nhịp bẩy nhẹ ba mạnh, cứ thế cứ thế người tôi lại run lên, tay tôi phải giữ và vò vào cỏ, đất vì không kìm được cảm xúc nữa và anh cho tôi lên trên mây từ lúc nào không hay nữa.

Đảo Phú Quốc – Đảo Ngọc là một hòn đảo xinh đẹp đáng yêu mà gắn với chúng tôi những cảm xúc mới lạ. Hòn đảo này mọi người nếu có điều kiện nên đặt chân đến một lần trong đời nhé vì nó rất xinh đẹp (tuy nhiên do hiện tại đã được đầu tư quá nhiều nên nó không còn giữ được vẻ hoang sơ, tự nhiên như ngày tôi đi). Chuyến đi này thật đặc biệt vì đây là chuyến đi chơi của cả team, team của chúng tôi gồm có tôi – anh thêm ông anh quý hoá của tôi và bạn gái anh nữa. Lần đi này lại là lần háo hức, tôi lại là người chủ động hô hào và chỉ sau 1 cuộc hẹn cafe tất cả ok và đúng trước 2 tuần tôi cũng chủ động book vé, book khách sạn thế là đi thôi

Đường bay Hà Nội – Phú Quốc không tiện như bây giờ vì 1 tuần chỉ có 3-4 chuyến bay của VN airline bay thẳng và duy nhất một chuyến cho ngày bay đó, giá vé thì lại còn cao nữa 6,5tr/khứ hồi. Nhưng đời nhiều lúc cũng chả như mình mong muốn, cứ lần nào đi chơi xa book vé rồi thì hết người này bận người kia bận, và lần này lại là tôi bận đúng hôm đi. Buồn chả nói nên lời chỉ muốn chửi thầm cuộc đời, chả muốn cho mình xoã…

Không muốn mọi người mất vui vì mọi thứ đã ok hết cả rồi, nhưng nếu tôi không đi thì có nghĩa là chuyến đi của cả team coi như tan giã. Tôi cố gắng giải quyết công việc nhanh và bay sẽ bay muộn hơn mọi người 1 ngày.

Anh lúc đầu buồn lắm bảo: em không đi anh vào đấy xem đôi kia à… anh ở lại bao giờ e bay anh bay, không thì cùng ở nhà. Tôi cương quyết không cho đổi vé, và động viên anh vào trước xem có gì hay ho không hôm sau còn dẫn em đi chứ. Nếu em không vào kịp thì lần tới mình đi lại nơi này.

Tôi giải quyết việc cơ quan xong và nhờ đồng nghiệp làm nốt những thứ còn lại, may mắn là đúng như dự kiến tôi bay vào muộn hơn chỉ 1 ngày. Ra sân bay một mình cảm giác hơi buồn nhưng cứ nghĩ chỉ gần 2h nữa là tôi được gặp mọi người rồi, nên tậm trạng xốn xang như sắp gặp người thân sau bao nhiêu ngày xa cách.

Khi máy bay sắp hạ cánh nhìn từ trên máy bay là đảo bao quanh là biển nước xanh ngắt, ôi! Phiêu…. Xuống sân bay đi thẳng ra cửa thì đã thấy anh đứng đó chờ tôi, miệng cười. Anh ôm rồi cầm ba lô cho tôi, sau đó là một nụ hôn dài say đắm như kiểu xa nhau lâu ngày lắm rồi ý, chắc ai đi qua cũng phải nhìn hai chúng tôi mất vì chúng tôi quá tự nhiên; và cả hai lại mặc đồ đôi nhìn yêu lắm: cùng quần sooc bò rách rưới, áo phông đôi, và tôi đôi.

Sau nụ hôn dài là chúng tôi cùng nhau ra cổng, đã thấy cặp đôi ông bạn chờ sẵn ở đấy.

-Hey, mệt không cô em. (ông anh cười nói)

-Không? Nhìn thấy anh em hết mệt rồi.

– Nhất em. Bay sau cả team ra đón nhé…

Tôi mỉn cười hạnh phúc cảm giác mình thật đặc biệt, 2 con xe airblale mới cóng dựng đấy và thế là cả team Let go về khách sạn.

Chúng tôi lên xe chạy thẳng về thị trấn Dương Đông, con đường về thị trấn cách khoảng 15 km, Ngồi sau xe của anh, tôi ép đầu vào lưng anh vì nắng vì nhớ: anh chạy xe thật nhanh để đưa tôi về khách sạn. Chúng tôi ở 1 khách sạn giữa trung tâm thị trấn, khách sạn mới, nhỏ nhưng rất sạch sẽ và cạnh biển, mở cửa ra là biển rồi. Dựng xe xuống ra lễ tân lấy phòng anh cõng tôi lên phòng, mở cửa thật nhanh, chả hiểu sao chúng tôi lao vào nhau cấu xé nhau. Anh bế và hôn tôi từ cửa vào đến giường, anh bắt đầu lột áo quần của tôi và bế tôi thật nhanh vào trong nhà tắm, xoa xà phòng vào người, nước trên đỉnh vòi sen trên đầu thì cứ chảy còn bên dưới là màn hôn, liếm láp ướt át của tôi và anh.

Anh lấy khăn tắm lau qua tóc và người cho tôi, bế tôi vào giường, chả hiểu lúc này tôi nghĩ gì nữa, bình thường hay chí choé với anh nhưng lúc này tôi lại ngoan như một con cún con vậy.

Tôi chạy ra mở cửa sổ và kéo rèm lên, biển ngoài kia đẹp quá, cả một mảnh trời và biển cùng một màu xanh ngắt, những hàng dừa nối tiếp nhau chính dưới dưới khách sạn tôi ở. Tôi và anh đang nude. Anh mở tủ lạnh lấy trai nước tăng lực đưa tôi uống, anh ôm tôi đằng sau, hai tay bóp chặt lấy hai vú tôi và lại là cái lưỡi ấy, nhẹ nhàng liếm quanh cổ tôi, răng cắn nhẹ vào tai tôi. tôi vẫn nhấp nháp ly nước. Sau màn khởi động ở trong nhà tắm thì cô bé của tôi đã nứng lắm rồi, anh ấn mạnh boài anh vào trong tôi, tay bóp chặt mông rồi đẩy mạnh những cú đẩy cứ huých mạnh vào cô bé tôi làm cho tử cung tôi co bóp lại và nó ôm chặt lấy boài của anh.

Lúc này tôi bắt đầu rên để ly nước xuống tay bấu chặt vào thành cửa. Tiếng sóng ngoài vẫn rì rào. Được mấy phút, anh như sắp xuất tôi cắn mạnh vào tay anh vì chưa muốn anh xuất lúc này, tôi chủ động ra giường hai chân tôi để cạnh giường, anh vẫn ở tư thế đứng, anh lấy hai tay nhấc hai chân tôi lên để boài anh đâm sâu và mạnh vào lồn của tôi. Tư thế này thích lắm vì boài anh dài nó đâm thẳng vào trong lồn tôi, cảm giác sướng điên đảo và hơi tức ở bụng. Tôi nằm ngửa hưởng thụ, và rên rỉ, mặt cho anh đâm chọc và phục vụ tôi… Hôm nay cho anh làm chủ cuộc chơi luôn, mắt tôi nhắm hờ, miệng ú ớ và hai tay thì cào giữ lấy tấm ga giường… nước dâm thuỷ của tôi chảy ra nó phát ra thành tiếng nhép nhép theo cú đẩy đưa của anh. Tôi không kiểm soát được mình và đã on 2 lần trong hiệp này.

Vào cũng tắm táp nhanh lại thì xuống sảnh gọi mãi cho đôi kia không thấy họ nghe máy, vậy là biết ông anh tôi cũng đang làm cái gì rồi  nên không muốn làm phiền chúng tôi đi dạo quanh khu biển ở khách sạn. Đây là lần đầu chúng tôi đi biển với nhau, cảm xúc lạ lắm, vì tôi yêu biển, yêu những bờ cát, yêu vị mặn của biển….

Đi ăn buổi trưa xong chúng tôi đi về hướng phía Đông và Nam đảo đi thăm nhà tù Phú Quốc, Làng chài cổ Hàm Ninh, bãi Khem rồi hướng đường đi bãi Sao.

Bãi Sao là một trong những bãi tắm đẹp nhất tại Phú Quốc. Nơi này sở hữu bờ cát trắng mịn như kem dài hơn 7 cây số, dáng cong thoai thoải tựa như vầng trăng. Để đi đến bãi Sao chúng tôi phải hỏi đường nhưng lại bị chỉ sai đường, chúng tôi đến đó bằng con đường phụ một con đường đất đỏ, bụi mù. Xe ông anh chạy trước nên bụi bay về hết hướng sau nên chúng tôi phải dừng xe lại để cho xe đi xa thì mới chạy sau cho đỡ bụi. Số đen anh thuê phải cái xe ăn xăng kinh khủng, đang đi chưa hết con đường đất thì xe bị hết xăng… Gọi điện mãi cho đôi kia thì không nghe máy, và chả hiểu lúc đấy chàng trai của tôi nghĩ gì nữa… Hâm kinh khủng luôn  cứ bắt tôi ngồi trên xe để mặc cho anh dắt xe đi. Ờ… thích dắt thì em cho anh dắt… kệ… muốn yêu muốn chiều thì em theo anh thôi….

Mồ hôi mồ kê chảy nhễ nhại trên má và chán của anh. Vừa dắt được 1 đoạn thì cả bày chó ở đâu sủa gâu gâu chạy đến, tôi sợ quá hét toáng lên mặt không còn goitj máu nào… Đúng là chặng đường nào trải bước trê