Đọc truyện Phượt và sex

Phượt và sex 5

trưng nơi đây mà chả nơi đâu có được.

Chúng tôi nằm bên nhau rồi lại cùng nhau bước đi bên những luống chè, xa xa dưới kia là những người dân đang thu hoạt chè, ở bên đường có những cái vũng nước trẻ em Hmong đang đùa nhau ở đấy và chúng đang bắt cá, tiếng nói ríu ríu của những đứa trẻ làm bớt đi vẻ im ắng lúc này, chúng tôi xuống nói chuyện và đùa nghịch với các em, một số em không nói được tiếng kinh nên nói tiếng dân tộc nên yêu lắm.

Khoảng hơn 4h chiều thì chúng tôi lần theo con đường đất đi vào trong khu Ngũ Động – Bản Ôn, đường từ chân đèo lên đến động khó đi vì đường bé tẹo chắc chỉ tầm 40 – 50cm, một bên là núi một bên là vực, tôi sợ lắm nên định đi bộ nhưng do đường dài nên anh vẫn để tôi ngồi sau xe bảo em ngồi chắc và nhắm mắt lại, tôi ngồi sau xe mà tim thót lại vì sợ, chỉ cần anh chệch tay lái là chúng tôi có thể ngã luôn xuống vực. Tôi chỉ biết ôm chặt lấy anh, tim như ngừng thở chậm, mắt nhắm nghiền lại phó mặc theo tay lái của anh. Chiếc xe cứ loạng choạng và lắc lư vì đường xóc, nhưng rồi đã đến nơi. Tôi xuống xe nhìn vào mặt anh, thấy mặt anh vẫn còn hết sức căng thẳng.

– Em, anh không giám hút hết điếu thuốc, thực sự anh phải tập trung cao độ.

– Em sợ quá…huhu, bây giờ mới biết mình còn sống.

Anh đi trước nắm chặt tay tôi đi vào trong động, lúc này trời đã nhá nhem tối, anh trông động đã tắt máy nổ (trong động chưa có điện phải phát máy nổ để có điện) chúng tôi có lẽ là những vị khách cuối cùng trong ngày hôm nay. Anh gặp anh trông động chào hỏi và nói nhờ anh phát tiếp máy nổ chờ nốt chúng tôi xuống động tham nhé. Anh cười hiền lành và đồng ý để chúng tôi xuống thăm quan động.

Tiếng máy nổ bắt đầu chạy bành bạch, anh dắt tay tôi xuống động, vào trong động cảm giác đầu tiên trong tôi là rất sợ, vì động sâu, chỉ có vài cái bóng điện để ở những chỗ chính, còn những góc thì hoàn toàn không có. Người tôi cảm giác sởn hết gai ốc, cơ thể lạnh toát, tôi lững lự bước chậm và nói với anh “ mình lên đi anh, em sợ lắm”

Anh lắc đầu và kéo tay tôi đi xuống, cảm giác mùi nước, cộng với mùi đất ẩm ướt ngai ngái, bóng tối của những hốc đá chiếu lên động làm cho tôi nghĩ đến cảnh ma quỷ mà tôi thường hay xem.

– Anh, em sợ lắm. Lên đi, cả động có mỗi hai ta. Em có cảm giác không an toàn, máy nổ hết điện thì sao.

– Đã đến đến đây rồi thì đi hết mà, có anh rồi sợ gì.

Anh bước xuống những bậc thang làm bằng cây tre để xuống bậc sâu bên trong. Oạch 1 cái, anh ngã quần và tay lấm đầy đất. Tôi bắt đầu hét toáng lên. Em lên đây, em sợ lắm…Anh đứng dậy cảm giác thản nhiên đi ra chỗ đọng nước rửa hết tay bẩn và chèo lên đến giữa bậc thang và dắt tay tôi xuống….

Thực sự lúc này tôi không dám nhìn lại phía sau vì luôn nghĩ có những bóng ma đang ở phía lưng tôi, lạnh toát hết sống lưng.

Tôi ôm chặt lấy người anh, và lúc này mắt chỉ hơi hé mở, trong đầu chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi ẩm ướt, nhầy nhụa, tối om chẳng có chút gì gọi là đẹp cả (nó không đệp như động Thiên Đường hay Phong Nha – Kẻ Bàng mà tôi đã đi).

Tiếng bước chân cứ nhép nhép do giày của hai đứa dính vào nền đất ẩm ướt, tiếng vo ve của côn trùng kêu, cộng với tiếng hút hút của gió… tất cả mọi thứ như chúng tôi đang cùng nhau đi vào thế giới ma mị, ánh đèn thì là ánh đèn đỏ, không đủ sáng, những bóng tối chiếu xuống chân chúng tôi với những hình thù ma quái. Hai chúng tôi không ai nói với nhau một tiếng nào, tôi cảm giác thực sự không an toàn và có lẽ anh cũng sợ, anh lấy điện thoại ở trong túi quần ra và mở đèn pin để soi cho rõ hơn, tôi lúc này không muốn mở mắt ra nữa, hai tay ôm chặt lấy người anh, cứ lần theo anh đi, chẳng mở mắt để biết nó có cái gì xung quanh nữa. Cuối cùng thì đã đến cuối động, cái hang bé tý sâu hoắm, anh nói đến cuối rồi. Lúc này tôi mở mắt và từ từ nhìn thì thấy những khối đá xếp tầng thạch nhũ, nước chảy rỉ xuống theo đá xuống đất để những hố nước. Lúc này cảm giác tôi đang lạc vào hố sâu và tối cộng với mùi ẩm ướt tanh tanh của nước và đá, làm cho rợn hết cả người….Ôi mai gớt… Lên đi anh, em không muốn chúng ta chết ở nơi này.

Đột nhiên anh kéo tôi lại đè tôi vào tường đá, hôn tôi ngấu ngiến.

– Tôi ú ớ: Làm cái gì đấy em sợ.

– Anh muốn mình địt nhau ở nơi tối tăm này.

– Đừng bỏ em ra em sợ lắm, ở đây có ma đấy, e thấy rợn hết gáy nè.

– Anh cũng sợ…… nhưng anh thích.

Anh hôn tôi ngấu nghiến, một tay anh bóp chặt lấy ngực tôi, còn một tay luồn xuống lồn tôi, tôi thực sự sợ hãi, mắt thì nhắm nghiền lại và cũng cuốn theo nụ hôn của anh, trong đầu tôi lúc này không nghĩ được gì cả, mắt nhắm nghiền, anh kéo quần lót xuống và lấy lưỡi liếm dọc lồn tôi, tôi vẫn nhắm chặt mắt, lưng dựa hẳn vào tường đá lạnh toát, tay nắm chặt lấy tường, trong đầu tôi lúc này tưởng tượng rằng hàng trăm con ma đang nhảy múa xem chúng tôi làm tình, cảm giác vừa lo lắng sợ hãi lại hứng vô cùng… nước lồn tôi chảy ra nhớp nhắp, cùng với tiếng lưỡi anh mút mát thọc ra thọc vào lỗ lồn cộng với tiếng nước chảy xuống nền đá làm tôi hứng đến tột độ…

Cảm giác phê khó tả lắm, như hai đứa đang địt nhau nơi chết chóc với bao nhiêu con ma đang nhảy múa xung quanh, mắt tôi vẫn nhắm nghiền và nói.

– Anh không sợ à, ma anh ơi.

– Con ma đang muốn địt em này.

Tôi lại tưởng tượng những bộ film tôi thường xem có cảnh ma quỷ nhảy múa, ôi rùng rợn thật sự… nhưng nước lồn tôi chảy ra nhớp nháp, lồn tôi hứng lắm rồi không còn nghĩ thêm điều gì nữa tôi thì thầm: Anh địt em đi…Anh kéo khoá quần xuống và ấn mạnh con cặc ấm vào lỗ lồn tôi, tôi co 1 chân lên, một tay anh giữ chân tôi, một tay anh giữ eo, hai cái mắt nhắm nghiền không còn nghĩ đến mọi thứ xung quanh nữa, anh cứ nhấp mạnh vào lồn tôi, nước dâm thuỷ chảy xuống hết háng tôi, tôi hét lên: á…người mềm nhỉn ra…ontop trong sợ hãi và sung sướng. Tôi quay lại ưỡn mông để anh địt tư thế doggy, hai tay anh ôm chặt lấy mông tôi và trong im lặng tay anh phát đét vào một bên mông tôi, tạo thành tiếng kêu bét, cảm giác như cả bàn tay hằn lên mông tôi vậy: mồn tôi lẩm bẩm: a…a …ư…đau…

Anh không kìm được nữa từng đợt tinh dịch bắn mạnh hết vào sâu trong, ôm chặt và hôn tôi nói. Ôi tuyệt quá vợ ơi, anh vừa sex vừa sợ nhưng sướng quá.

Tôi lấy giấy ướt lau sạch hết tinh dịch của anh, và dâm thuỷ của hai đứa, không để rơi tý nào ra ngoài, và cho hết giấy ướt vào trong túi không dám vứt ở đây, vì thực sự tôi nghĩ nơi này thật sự có ma, và chỉ cần để lại một chút gì của hai đứa sẽ bị ma theo. Chúng tôi xách quần, anh soi đèn bằng điện thoại và nhanh chóng ra khỏi hang tối. Ra đến hang trời đã tối không nhìn rõ mặt người, chờ chúng tôi lên anh trông động cũng rọn đồ nghề mang máy về…

Một kỷ niệm hãi hùng sex ma mị khó có thể nào quên suốt cuộc đời này, nếu có lần sau chắc tôi cũng không dám làm lại nữa, đến bây giờ hỏi lại anh anh vẫn bảo vào đấy anh cũng sợ lắm chứ nổi hết da gà, nhất là lúc ngã nữa nhưng anh không muốn bỏ cuộc và muốn trấn an tôi nên làm ra vẻ không sợ…. Đúng là bản lĩnh đàn ông có khác, luôn tỏ ra mình mạnh mẽ… yêu anh lắm.

Ngày hôm sau kế hoạch của chúng tôi là chinh phục đỉnh Pha Luông nên buổi sáng chúng tôi dậy sớm, ăn sáng và đi mua đồ ăn, nước uống và đi tìm một cửa hàng bán đồ leo núi nhưng không có và phải tìm mãi mới thấy mua được 2 đôi giày có đế nhiều ma xát chắc chắn để có thể leo núi được.

Từ Thị trấn chúng tôi theo con đường đi về cửa khẩu Lóng Sập, cứ đi được một quãng chúng tôi lại hỏi đường, cũng trả hiểu người dân ở đây có biết đường đi Pha Luông không nữa mà mỗi người chỉ một kiểu, đầu tiên hỏi 1 anh thanh niên thì anh trả lời.

– Bọn em cứ đi thẳng con đường này tầm 40 km nữa thì đến.

Vậy là cứ theo sự chỉ dẫn của anh thanh niên, chúng tôi đi thẳng anh chạy xe không quá nhanh, thời tiết hôm nay nắng và gió nên thuận tiện cho việc chúng tôi chinh phục đỉnh này. Anh ngồi đằng trước cứ vừa đi vừa hát, cảm giác khí thế lắm tôi ngồi đằng sau ôm nhẹ anh và cảm nhận sự bình yên ở nơi đây, những con đường nhỏ nhỏ nhưng đã được trải bê tông hết cả rồi, những ngôi nhà không xát nhau mà cứ khoảng mấy trăm mét mới có một vài ngôi nhà dựng bằng gỗ, tre được tạm bợ, đi được khoảng tầm 30km chúng tôi dừng lại bên đường hỏi 1 ông cụ, thì được ông trả lời:

– Các con đi nhầm đường rồi, đường đi lên rừng Pha Luông con phải quay ngược lại còn xa lắm.

Cảm giác đi lạc đường thật kinh khủng: chúng tôi hỏi lại ông thêm lần nữa và ông vẫn khẳng định là chúng tôi phải quay lại. Chào cảm ơn ông và quay xe lại, anh lúc này hơi bực mở điện thoại ra tra google map, chả hiểu sao Google map thì chỉ chúng tôi đi đúng đường nên lúc này hơi hoang mang, tôi trấn an anh.

– Anh, cũng có thể chúng ta đi đúng đường. A đi thêm hỏi lại thêm 1-2 người nữa xem mình đi đường nào đúng nhất.

– Tin ai bây giờ khi mỗi người nói một kiểu.

– Anh cứ đi đi, rồi hỏi.

Anh vẫn đi quay lại theo lối ông cụ chỉ và đi được khoảng 2km thì hỏi được một chú, chú cũng chỉ là đi thẳng đường này. Thế có nghĩa là chúng tôi đi sai đường mất gầm 40km. Ôi… thật là mất công quá đi.

Anh vẫn chưa tin nên vẫn đang băn khoăn thì tôi chợt nhớ ra chiều hôm qua tôi có lưu số điện thoại của một anh tên Đạt, a làm hướng dẫn viên du lịch ở đồi chè trái tim. Lúc tôi lưu số anh Đạt và nói chuyện với anh này ở khu đồi chè anh tỏ vẻ không thích đâu, tối đấy còn nói: Sao đi đâu có anh ở bên mà trai vẫn xin số nhỉ… Em lưu số ông đấy làm cái gì.

Tôi lấy điện thoại gọi cho anh khi Đạt anh hướng dẫn: Từ thị trấn em đi hướng cửa khẩu Lóng Sập khoảng 20km rồi hỏi đường rẽ vào lối đi Mường Ve đi tiếp 7km nữa…bla, bla. Tôi cảm ơn anh cúp điện thoại và nói với anh:

– Đấy đi đâu có người xin số điện thoại, em lưu là thế đấy.

Hỏi chắc chắc đi đúng đường chúng tôi cứ thẳng tiến đi về lối đi Mường Ve. Rồi cũng đã tới đường, phí trước mặt đó là những con đường đất đỏ, mấp mô không bằng phẳng, gập gồ có những rãnh của những cơn mưa to xoáy chảy hết cả đất đá, a vẫn quyết mang xe máy theo, và đi xe số 1, cái xe máy chạy ì ạch bò lên dốc, nhiều lúc tôi phải hì hịu đẩy xe cho anh nó mới chịu đi, lúc này tôi nóng và mệt và hơi bực vì bảo anh là vứt xe gửi bên dưới anh không nghe. Đôi chân tôi như muốn ghì lại để nghỉ thì lại phải lại mất sức để cong mông lên đẩy xe, nhiều lúc đẩy mãi nó không đi cái bánh cứ quay tít mù như muốn khuất phục trước con dốc quá trơn. Trời gần về trưa nên thời tiết nắng nóng, những giọt mồ hôi lăn dài trên chán của chúng tôi.

Sau nhiều lần đẩy xe cho anh thì mồ hôi của tôi đã ướt hết lưng áo. Anh nhìn tôi thương lắm, lấy ba lô đưa nước cho tôi uống và lấy tay áo lâu mồ hôi cho tôi an ủi: Em cố lên nhé. Mọi mệt nhọc như cũng tan biến theo sự động viên của anh. Tôi cứ đi bộ cùi cũi sau xe đẩy xe cho anh những chỗ dốc, rồi lại lên xe, rồi lại xuống đẩy. Sau gần 3 giờ đồng hồ lên đến đồn Biên phòng kết thúc nửa chặng đường đất, rừng, đầy mồ hôi, mệt nhọc và có cả những giọt nước mắt của hai đứa. Đến đây thì các anh bộ đội biên phòng nói với chúng tôi: Theo mệnh lệnh thì chúng tôi phải xuống núi và không được tiếp tục leo tiếp nữa, vì thời gian này có lệnh cấm không được leo.

Cảm xúc trong tôi và anh bị thất vọng tràn trề, tôi nói với anh bộ đội biên phòng: Chúng em xin anh bọn em đã mất gần 3 tiếng đến lên đến đây rồi, anh cho chúng em leo đến đỉnh đi ạ, nhưng mọi thỉnh cầu không được chấp nhận vì đây là mệnh lệnh và quân lệnh như sơn. Tôi bắt đầu khóc, cảm giác bao nhiêu mệt nhọc bao công sức lên đến đây thì lại không được đi tiếp. Cả hai chúng tôi, không ai nói với ai câu nào, đi xuống trong thất vọng mệt mỏi và những giọt mồ hôi lẫn nước mắt cứ lăn dài trên má. Giấc mơ Pha Luông của chúng tôi hôm nay đã không được thực hiện, Giấc mơ được ôm hôn nhau đứng ở mỏm đá đưa tầm mắt nhìn về 4 xung quanh giữa biển mây bồng bềnh, dang rộng đôi tay và cùng nói: Đây là trời đất của ta, ta phải yêu phải quý và bảo vệ… ôi lần này đã không thực hiện được.

Quãng đường đi xuống còn mệt mỏi hơn lúc đi, trong đầu nghĩ mung lung, lúc đi lên chúng tôi có động lực để làm để tiếp tục cố gắng.

– anh, anh…hành trình tiếp theo là đi đâu đây? Tôi nhẹ lay vào áo anh.

– Anh cũng không biết nữa (giọng anh mệt mỏi trả lời)

Tôi lại là người phải động viên anh, uống miếng nước, ăn nhẹ bữa trưa, tôi nói với anh một vài chuyện hài hước, để chúng tôi quên đi cảm giác thất vọng này. – Mình xuống núi và check cửa khẩu Lóng Sập anh nhé, không phải buồn nữa mình luôn bên nhau mà. Giọng tôi vừa hài hước vừa nũng nịu làm cho anh nhoẻn miệng cười, và quên đi sự thất vọng trước đấy.

Trời buổi chiều nắng nóng gay gắt, chúng tôi xuống núi và đi về phía Cửa khẩu Lóng Sập, khăn rằn hai đứa trùm kín hết mặt, chỉ còn hở mỗi đôi mắt, cái nắng và nóng ở đây khác với cái nắng của Hà Nội, nắng nóng kèm những cơn gió Lào khô và nóng tạt vào mặt, nắng nóng như muốn cứa cháy da cháy thịt. Anh vẫn cứ chạy xe không bon bon giữa cái nắng nóng như đổ lửa, thỉnh thoảng lại dừng lại lùm cây xem đường nghỉ. Đến gần khu vực biên giới cả tôi và anh đều thấy choáng và xót xa vì cảnh nơi đây. Tất cả những sườn đồi ở bên đường đều hiện lên toàn là đất với đá, ngoài sự tưởng tượng của tôi là những cánh rừng xanh tươi bạt ngàn. Chẳng biết do người dân đốt rừng làm nương rẫy hay là do cái nắng nóng làm cháy rừng, và cây trồng không thể sống được nữa, khung cảnh này tôi và anh thực sự cảm thấy đau lòng.

Đi được 1 quãng nữa thì thấy có 1 cái chòi lá và hai em bé chăn trâu bên vệ đường, tôi và anh dừng xe lại mang đồ ăn, bánh kẹo và nước uống đưa cho hai bé, Lại có chút buồn nữa là người anh 8 tuổi chỉ nói được vài câu tiếng kinh còn người em 5 tuổi không hiểu chúng tôi nói gì, hai em hàng ngày vừa chăn trâu vừa hái cái lá dại gì đó về làm rau cho bố mẹ. Khi thấy người lạ hai em e dè nhưng tôi cho các e đồ ăn và bế em nhỏ ngồi vào lòng thì e ngoan ngoãn bên tôi. Nơi biên giới này để có được cái chữ đó là cả một sự cố gắng vất vả của chính các em vì để được đi học các em phải đi bộ mấy chục Km băng rừng núi để đến được đến lớp, nên mới thấy những khó khăn vất vả của các em nhỏ như nào. Cảnh vật và hai em tôi gặp làm cho tôi dâng lên một nỗi buồn khó tả ở chiều biên giới.

Tiếp tục chạy xe thêm đến Cửa khẩu Lóng Sập, Chúng tôi gửi xe gửi ba Lô và để lại chứng minh thư ở đây để đi bộ sang cửa khẩu Lào, check cột mốc chụp ảnh cửa khẩu rồi đi quay lại cửa khẩu. Cửa khẩu sang Lào nhìn nghèo lắm, chỗ check passport là cái nhà cũ cánh cửa hoen ố, chủ yếu là người dân khu vực này đi làm ăn hoặc sang đấy buôn bán. Nói chuyện với anh bộ đội biên phòng dễ thương và chào các anh chúng tôi lấy xe chạy thẳng về hướng Mộc Châu để kịp về trước trời tối muộn, anh chạy theo hướng Rừng thông – Bản Áng đến tầm 8h chúng tôi đã về tới Bản Áng, đi dọc các nhà sàn để hỏi thuê chỗ ngủ riêng nhưng do hôm đấy là tối chủ nhật nên đã kín hết phòng, hỏi mãi thì chúng tôi được ngủ ghép cùng với đoàn khác 30 người.

Chúng tôi đi tắm, ăn uống và join vào đêm đốt lửa trại uống rượu cần và nhảy sạp ở đây, không khí vui vẻ mọi người không quen biết nhưng đều hoà chung niềm vui hoà cùng điệu nhảy. Một ngày thấm mệt và buổi tối nhiều niềm vui, khi đã khuya cả hội về ngủ, nhà sàn trải chiếu thành 2 dãy đối đầu nhau một bên dành cho nữ và một bên dành cho nam, vì thế nên tôi và anh không ngủ chung được. Tôi và anh chọn nằm đối nhau tránh vị trí giữa nhà.

Tôi mệt lắm vì cả một ngày ròng rã mỏi hết lưng, chân, toàn thân như người mượn lại có chút men nên đặt mình xuống là ngủ, đến gần sáng tôi vẫn đang mê man trong giấc ngủ, cảm nhận có bàn tay ai đó đang sờ soạng khắp ngực và luồn vào trong lồn tôi, tôi định hét lên. Nhưng có tiếng xuỵt và bàn tay ai đó cho lên miệng ra hiệu tôi giữ im lặng, tôi mở mắt nhìn cố nhìn xem ai qua vệt tối lờ mờ, thì đó chính là anh đang quỳ phía dưới chân tôi, lúc này tôi hơi sợ vì cả bên trái hay phải chỗ tôi nằm đều là hai người nữ họ vẫn đang ngủ, còn đối diện là cả nhóm đàn ông. Tôi nằm yên coi như không có chuyện gì xảy ra, cảm giác như muốn nín thở vì sợ chỉ cần có tiếng động nhẹ là có ai đó trong đoàn tỉnh mất.

Tôi vẫn nằm yên, anh lúc này đang ở tư thế quỳ, anh kéo nhẹ cái quần tôi xuống đến đầu gối. Nhẹ nhàng cho một tay xoa mu lồn 1 tay vuốt ve hết hai bên bẹn, tôi từ từ hơi dạng chân ra và lúc này hai ngón tay đã chọc nhẹ vào trong lỗ lồn tôi, tay còn lại anh vê vê hạt le, rồi lại ấn nhẹ lên mu xoa đám lông rậm rạp như rừng rậm amazon của tôi, tôi nghiến chặt răng lại sợ trong lúc này không thể kìm hãm được cảm xúc hai môi mím chặt lấy nhau thực sự cảm giác này khó chịu lắm vì sướng mà cũng không dám thở mạnh. Được vài phút nước lồn tôi đã chảy ra, tay anh cho vào có tiếng nhép nhép, tôi không chịu được nữa ấn đầu anh nhẹ xuống như muốn nói anh liếm lồn đi, hay địt em đi. Anh như hiểu ý tôi, vẫn cho tay lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng. Tôi trườn người xuống sâu 1 chút để cho cơ thể tôi không động vào hai người nằm bên cạnh. Anh bắt đầu vục mặt bú liếm lồn tôi, nước lồn chảy ra bao nhiêu anh liếm hết, tôi hứng đến cao độ không chịu được nữa phải lấy cái chăn cho vào miệng để không phát ra tiếng ú ớ trong vô thức. Anh kéo cái quần của tôi ra khỏi chân và cũng cỡi quần ảnh ra, ra cầm tay tôi và kéo tôi ngồi dậy.

Lúc này chúng tôi thực sự vô thức và quá liều lĩnh, tôi nhìn xung quanh với ảnh sáng lờ mờ chưa rõ bên các anh nam vẫn ngủ, bên nữ của tôi có tiếng chở mình của chị trong đoàn nhưng lại ngủ tiếp. Như chắc chắn an toàn, tôi vội ngồi lên đùi anh tay tôi móc con cặc anh nhét thẳng vào trong lỗ lồn, ôi… con cặc của tôi to, nóng ấm, đang nằm gọn trong lỗ lồn nhớp nháp đầy nước dâm của tôi. Tôi như muốn ăn tươi nuốt sống lấy nó, ngồi lên rồi lại hạ xuống làm cho con cu anh đâm mạnh vào trong lồn tôi. Tôi thích nhất những tư thế chủ động, lúc này chỉ muốn anh là nô lệ của tôi, tôi chủ động mọi động tác, nhịp điệu và lực đẩy.

Anh đưa cái quần ngủ tôi mặc đưa lên miệng hai đứa tôi cứ đẩy đưa để con cặc nằm sâu trong lỗ lồn tôi, đẩy qua đẩy lại, tay tôi thì giữ chặt lấy phần eo anh, tay anh cũng ôm eo tôi để giúp tôi đẩy mạnh hơn. Nước lồn lúc này chảy ướt hết đùi anh. Cảm giác vụng trộm được địt nhau trước cả 30 người đang ngủ, nằm ngay cạnh là hai bạn nữ, sao tôi hứng đến tột độ, được mấy phút thì tôi không thể kiểm soát được cảm xúc nữa tôi á một tiếng trong miệng, miệng vẫn ngậm sẵn quần ngủ. Anh sợ quá vội bịt miệng tôi lại qua lớp quần làm mảnh quần đẩy sâu trong miệng thêm.

Tiếng Á…à…..à…. và ngừng hẳn, lúc này tiếng tôi rên lúc ontop hoà lẫn với tiếng ngáy ư ử của mấy ông bên cạnh và tiếng thở đều của mọi người, cảm giác nó như một bản âm hưởng nhiều tiết tấu…. J Tôi ôm chặt anh 1 vài giây và tiếp tục đẩy đưa để anh về đích, tôi biết anh sắp xuất rồi vì dâm thuỷ chảy ra ướt hết bẹn anh, tôi ôm chặt anh, và lưỡi liếm quanh tai anh, cổ anh và dừng lại là nụ hôn cuồng nhiệt cùng với lực đẩy của đùi làm cho anh không kìm được từng đợt tinh dịch bắn sâu vào trong âm hộ. Anh ôm chặt lấy tôi, đầu ngửa lên trời như đang hưởng thụ bay trên cõi tiên vậy. Tôi không phải lo khoản rên rỉ của anh, vì phê hay không phê anh đều không rên, nhưng hôm nay là chúng tôi địt trong im lặng không khẩu dâm.

Anh hôn nhẹ vào chán tôi chúng tôi vội vàng mặc vội quần vào, tôi phải lấy cái quần của mình lau sạch tinh dịch và nước chỗ chúng tôi làm tình, và lại mặc vội quần bẩn vào và nằm xuống ngủ. Tôi không ngủ được tiếp mà chỉ nằm và cảm nhận được sự sung sướng hạnh phúc vì hành động làm tình chúng tôi vừa diễn ra, trong cái rủi luôn có cái may, đi kiếm mãi phòng ngủ nhà sàn riêng không có chúng tôi đành ngủ chung với mọi người chính vì thế mà tôi và anh đã có được trải nghiệm cảnh sex vụng trộm giữa cả 30 người đang ngủ.

Nằm thêm được gần 1h thì mọi người dậy, tôi và anh tranh thủ đi vệ sinh tắm qua rồi chia tay mọi người về Hà Nội, vì lịch trình của tôi là phải có mặt ở nhà đêm qua nhưng không về kịp. Anh chạy xe đi thẳng về phía thị trấn Mộc Châu, qua một vườn đào chúng tôi vào đấy hái đào (mua) về làm quà, a chạy như bay vậy tôi luôn miệng nói anh đi cẩn thận nhé…. Anh chỉ cười không nói.

Đi đến con đường chữ S huyền thoại và cả đèo Thung Khe chúng tôi dừng lại chụp hình. Rồi lại tiếp tục đi tiếp về hướng Hà Nội. Đúng hơn 11h trưa anh và tôi có mặt ở 1 nhà thờ (tôi không nhớ tên nữa) ở gần thành phố Hoà

loading...