Đọc truyện Phượt và sex

Phượt và sex 4

bất lực khi bị bịt mắt và cơ thể muốn vùng vẫy lúc sung sướng mà không vùng vẫy được. Cảm giác bị động này tôi đã được anh làm ở 1 cuộc yêu khác (ai chưa thử nên làm ngay nhé).
Buổi chiều sau khi ăn uống xong chúng tôi thuê vịt để đạp ở
hồ Đại Lải, hồ rất là rộng, tôi mang bánh hoa và thiếp theo,
chúng tôi cùng thổi nến hát mừng sinh nhật anh trên hồ, sau khi đọc thiếp là những nụ hôn dài và chúng tôi lại cuốn lấy nhau không biết trời đất bên ngoài như nào nữa và tiếp sau đó là hai trận mây mưa trên hồ.
Chỉ biết khi sex xong mở mắt ra con vịt chúng tôi ngừng đạp từ lâu theo chiều gió nó đã dạt gần đến bờ bên kia.
Đó là sinh nhật oánh dấu anh bước qua tuổi 20 đáng nhớ.
Nghĩ lại cảm giác vẫn tê và mỏi hết đầu lưỡi vì hôm đấy tôi hôn và liếm khá nhiều kèm theo và cái lồn cũng tê và đê tỷ lệ thuận với cái lưỡi.

Cuối tuần ngoài thời gian bên nhau đi ăn, xem film, chúng tôi vẫn thường xuyên cùng nhau đi chụp ảnh. Hết lang thang đường Phan Đình Phùng, Kim Mã, phố cổ Hà Nội, hay bên nhau ghi lại cảnh hoàng hôn ở chân cầu Long Biên. Hà Nội gắn liền bao nhiêu kỷ niệm tay trong tay của chúng tôi; và nhớ nhất là những mùa hoa xuân, hạ, thu, đông mùa nào hoa đấy tôi và anh lại ghi lại được những bộ ảnh đẹp của thiên nhiên, con người và anh ghi dấu lại bộ ảnh cho riêng mà thôi. Thỉnh thoảng chúng tôi hay đùa nhau:

– Nè! cảm ơn em đi, vì yêu em làm cho trình chụp ảnh của anh lên tay hẳn

Anh bĩu môi trả lời:

– Thôi đi, ai có những bộ ảnh ngất ngây up phây làm trai phát thèm

– Thế không thích vợ xinh à?

– Không…..suốt ngày bị bọn đàn ông vây quanh anh mệt lắm

………………

Tháng 3 được ghi dấu là những cánh hoa Sưa mỏng manh trắng tinh khôi và sắc đỏ của những cánh mộc miên trên những con đường làng. Buổi sáng chủ nhật đẹp trời tôi như con mèo lười vẫn còn say mình trong giấc ngủ, thì chuông điện thoại kêu, thấy anh gọi tôi vẫn ấm ức lắm giọng trả lời gắt gỏng.

– Gì thế…., không để e ngủ à

– Dậy đi cô bé, anh đang đứng trước cổng nhà em đây.

Tôi hơi bất ngờ, và vẫn tưởng anh đang trêu tôi nhưng cũng bật dậy chạy ra ngoài mở của sổ thấy anh đang nhẻm miệng cười, hôm nay nhìn anh rất khoẻ khoắn anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro, quần jean rách và đi giày thể thao, đằng sau vai anh đeo cây đàn guitar. Tôi vội vàng đánh răng, trang điểm nhẹ và mặc nhanh 1 áo phông trắng, chân váy bò, đi đôi giày thể thao, đeo ba lô chạy nhanh ra cổng rồi véo nhẹ vào anh nói:

-Làm em bất ngờ quá, đi đâu vậy anh.

– Đi đâu còn lâu mới nói (anh cười)

– Đi đâu em không biết, em đói……. đi ăn đã.

Hai đứa đi ăn sáng, rồi anh đèo tôi đi về phía Hà Tây cũ, chúng tôi theo hướng về thị trấn Chúc Sơn, huyện Chương Mỹ hướng tới chùa Trầm, nơi đây những cánh hoa mộc miên đã nở đỏ 1 góc trời. Màu hoa mộc miên (hoa gạo) không giống màu đỏ rực của hoa phượng mùa hè, hoa mộc miên đỏ dịu nhẹ quyến rũ và đầy mê hoặc bởi cánh hoa, nhụy và cuống hoa mang màu sắc đỏ như ghi lại màu của thời gian, hoa mộc miên gắn liền với tuổi thơ của nhiều đứa trẻ, đến khi xa quê hương, và trưởng thành thì khó quên được những cây gạo ở đầu làng và mỗi độ tháng 3 về, vì vậy những cánh hoa này mang lại những cảm xúc bồi hồi, lắng đọng, nhung nhớ của một thời tuổi thơ.

Anh đắm mình để lấy những góc máy và chụp, còn tôi như đứa bé trở về với tuổi thơ chạy loăng quăng để ngắm nghía khung cảnh bình yên nơi đây, cảm giác vui lắm khi tay chạm vào cánh hoa này. Sau khi đã ghi lại được những bức ảnh hoa gạo chúng tôi đi vào hai ngôi chùa ở gần khu vực này, đó là chùa Vô Vi và chùa Trầm. Cả hai ngôi chùa này đều là những ngôi chùa cổ nên bước chân vào cổng đã cảm thấy bình yên thanh tịnh, tôi đứng bên ngoài viễn cảnh chùa (vì mặc váy ngắn nên không vào trong) anh vào bên trong chùa thắp hương.

Sau đó chúng tôi cùng nhau leo núi Trầm, ngọn núi này tuy không quá cao nhưng đêm hôm trước trời mưa nhẹ nên đất hơi lầy cộng với những vách đá trắng dựng đứng nằm san sát nhau nhìn cheo leo hiểm chở, lối mòn thì ngoằn ngoèo, chằng chịt khắp nơi cũng để cho hai chúng tôi thấy thấm mệt.

Anh luôn là người leo trước trên vai thì đeo đàn, cổ đeo máy ảnh, một tay thì xách túi đồ ăn mang đi, tay kia dắt tay tôi, rồi luôn miệng nói: bám chặt vào tay anh nhé, cẩn thận không ngã đấy… làm cho tôi thấy mọi mệt mỏi như tan biến vì biết anh là người sợ độ cao nhưng lại luôn là người động viên tôi cố gắng không bỏ cuộc, để cùng chinh phục ngọn núi này. Đi lên được nửa đường chúng tôi đã thấm mệt, mồ hôi anh nhễ nhại, chân tôi thì đã trùng xuống và như muốn dừng lại. Anh vẫn động viên tôi: Cố lên. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh thấy những cánh đồng lúa trải dài mênh mông, giữa xóm làng san sát nhau, dòng sông Đáy trong xanh mềm mại như một dải lụa bao quanh, cảnh vật thực sự hết sức nên thơ nó như động lực để tôi leo lên đỉnh. Nửa sau của hành trình này tôi là người leo trước và kéo tay anh lên những đoạn cần độ bám, đế giày chúng tôi đã dính toàn bộ bùn đất làm cho tốc độ leo chậm và cần bước từng bước chắc chắn và cẩn thận hơn. Sau khi mồ hôi đã ướt hết lưng chân đã mỏi mệt, thì chúng tôi cũng đã leo lên đến đỉnh núi toàn bộ xóm làng, đồng ruộng, sông hồ hiện ra trước tầm mắt, như là một bước tranh thuỷ mặc vậy. Nhìn xa xa là cây cối xanh tươi đang mùa trổ lá điểm vào đó là màu đỏ của những cây hoa gạo đang nở rộ và những cánh hoa Xoan tím ngắt một góc trời, cảm giác lúc này của hai đứa vui lắm anh lấy máy anh ra chớp những bức ảnh đầu tiên và phóng ra các góc xung quanh, tôi như một đứa trẻ lần đầu tiên được tự do chạy xa vòng tay của mẹ, vô thức cho hai tay vào miệng hét tướng lên: “aaaa…….ôi thích quá…..Tôi đã leo lên đỉnh rồi….aaaaaa !!! Tiếng hét tôi vang xa tôi ngửa mắt lên trời sung sướng, cảm giác đúng như con người được tự do giải phóng khỏi 4 bức tường ở cơ quan suốt ngày cắm mặt với máy tính, với cảnh bụi bặm chen lấn xô đẩy ồn áo khi ra ngoài đường ở Hà Nội. Nơi đây yên bình quá, tôi men theo loanh quanh ra các mỏm đá, rồi đi hết từ đỉnh này sang bên đỉnh bên cạnh bằng các lối mòn.

Sau đó tôi chọn chỗ đất bằng phẳng cạnh mỏn đá rộng để trả bạt và dọn đồ ăn ra, chúng tôi ngồi nghỉ ngơi ăn đồ ăn. Anh lấy gậy tự sướng ra để lưu lại những bức ảnh chúng tôi bên nhau, ăn xong tôi nằm gọn trong tấm bạt gối đầu lên chân anh, anh lấy tay vuốt tóc tôi và cúi xuống hôn nhẹ vào chán tôi, rồi anh nói: anh đánh đàn cho e nghe nhé. Tiếng đàn và giọng hát bắt đầu cất lên, lòng tôi hạnh phúc vô bờ, giữa đỉnh núi cao, chỉ có trời đất và chúng tôi (cũng có nhiều người leo nhưng lúc tôi lên họ đã xuống cả rồi) tôi được nằm gối đầu vào đùi anh nghe anh đánh đàn và hát những bài tình ca ngọt ngào, anh hát nhiều bài lắm nhưng đến bài hát “A LITTLE LOVE” tiếng đàn, lời ca ấm áp, và lời bài hát như dành riêng cho tôi vậy, anh cất tiếng hát tôi cũng hát theo hoà với giọng hát của anh…

Greatness as you, smallest as me
You show me What is deep as sea
A little love, little kiss
A little hug, little gift
All of little something
These are our memories

You make me cry
Make me smile
Make me feel that love is true
You always stand by my side
I don’t want to say goodbye

You make me cry
Make me smile
Make me feel the joy of love
Ohhh kissing you
Thank you for all the love you always give to me
Ohhh I love you…

Bài hát kết thúc tôi không chịu được nữa đứng dậy ôm anh thật chặt từ phía sau và nói: em yêu anh rất nhiều hai hàm răng cắn nhẹ vào vai anh, anh bỏ cây đàn xuống quay lại ôm, tôi cũng không nhớ chúng tôi đã ngồi giữa ngọn núi này hôn nhau bao lâu nữa. có lẽ từ trước đến thời điểm đấy, đó là nụ hôn dài nhất của tôi và anh.

Nụ hôn như ngọt ngào ướt át, khi hai cái lưỡi cứ quấn lấy nhau, cứ hôn thôi, khi say trong men tình, đầu kích thích, và người khó chịu bứt rứt anh cho tay vào thọc vào lồn tôi thì nước lồn đã ướt nhơm nhớp, anh bế tôi đến cạnh phiến đá đặt tôi ngồi lên đấy. Anh cho tay vào kéo tụt cái tuần lót tôi ra rồi kề mặt úp toàn bộ mặt vào lồn tôi. Cái lưỡi thọc vào hạt le liếm nhẹ, rồi như con rắn lưỡi lại luồn ngay xuống lỗ lồn, ngoái thuận theo chiều kim đồng hồ, nhẹ nhàng, uyển chuyển, rồi lại ngoái ngược lại, đồng thời một tay vê hạt le, cái lưỡi lúc này thọc sâu vào bên trong lồn tôi, tay còn lại anh banh lồn tôi ra để cho lưỡi vào ngoái, tôi đang phiêu trong khoái cảm, hai tay giữ thật chặt lấy mép của phiếm đá để khỏi ngã đầu ngửa lên trời và mắt nhắm hờ để tự thưởng cho mình những giây phút khoái cảm. Rồi anh liếm nhẹ hai mép lồn dọc từ trên xuống dưới lại từ dưới lên trên đồng thời cho 1 ngón tay chọc hẳn vào trong cô bé.

– Ôi, vợ sướng vợ sướng, địt đi.

– Cho con cặc khác địt vợ nhé.

Tôi không hiểu ý anh nói là gì vì lúc này mắt tôi vẫn nhắm hờ thì thấy cái gì cứng cứng đút vào lỗ lồn tồi, nhìn xuống thì thấy anh đang đút quả dưa chuột vào trong lồn tôi. (chúng tôi mang đồ ăn theo hoa quả trong đó có dưa chuột), tôi bắt đầu rên rỉ. –Muốn boài anh địt em cơ. Anh vẫn đút ra đút vào quả dưa, rồi 1 tay lại day lên hạt le một lúc lại xoa xoa cái mu lồn dậm đầy lông của tôi, cứ như thế nước lồn chảy ra nhiều. Tôi bắt đầu rên lên: Boài thật chồng đâu địt em đi, con quái vật của em đâu rồi. Anh lại cho lưỡi vào mút và liếm rồi lại cho quả dưa vào thọc và lấy tay vê hạt le. Tôi không kiểm soát được nữa người run lại lại bại trận bởi màn tấn công của lưỡi, tay thọc và dưa chuột. aaaaaaaaaaaaaaaa… sướng quá J

Thấy tôi đã lên đỉnh anh bỏ quả dưa ra và kéo khoá quần xuống, tay anh kéo đầu tôi dí con cặc anh vào mặt tôi, miệng tôi há ra ôm chọn con cặc trong miệng, anh sung sướng ấn mạnh đầu tôi xuống, tôi như đang đùa nghịch với boài anh vậy. Cái lưỡi bắt đầu như con rắn đá xung quanh boài anh, từ dưới lên đến đầu khấc, rồi lấy đầu lưỡi liếm sâu vào lỗ đầu cặc. Nước boài anh bắt đầu rỉ rỉ tôi cho lưỡi vào liếm mút sạch. Anh lúc này chắc không kiểm soát được liền cho tay ấn đầu tôi xuống ra hiệu tôi mút mạnh hôn. Tôi mút được thêm chút nữa anh không chịu được nữa ngồi xuống phiến đá rồi bế tôi ngồi lên lòng anh, tôi lấy tay cầm con cặc to cho vào cái lồn của tôi, cứ nhún nhẩy, dập lên dập xuống. Tay anh vẫn cầm quả dưa, anh lại nhét quả dưa vào miệng tôi, như kiểu hai con cặc cùng địt tôi 1 lúc, cặc anh địt lồn tôi, còn quả dưa địt mồn tôi vậy. Do tôi ngồi lên đùi anh lên tôi nhìn thẳng với hướng leo lên núi, lúc này bên dưới có 1 nhóm bạn trẻ rất đông đang tiến đến chúng tôi. Tôi thì thầm với anh.

– Anh on đi, có nhóm người đang đến kìa.

Anh để tôi ngồi dậy, nhanh như cắt, tôi đã chống tay vào phím đá, để sẵn tư thế doggy, anh như vừa lo sợ lại rất hứng vì cũng nhìn thấy nhóm bạn trẻ kia chỉ cần leo thêm 1 lớp bậc nữa là nhìn thấy chúng tôi nên anh hai tay anh giữ mạnh lấy eo tôi, các lực dập vào tôi mạnh liên tục, cảm giác được cả con cặc thúc sâu tận trong âm đạo tôi vậy, hai quả cà cũng cùng lực đưa cứ nhún nhẩy nhún nhẩy theo, cảm giác tê tê. Được khoảng 2 phút thì anh bắn, từng dòng tinh dịch bắn xối xả vào lồn tôi, anh ôm chặt tôi và thủ thỉ:

-Vợ ơi! cảm giác địt có người đang đến gần hồi hộp quá vợ à, như kiểu họ đang thấy mình địt ý làm anh sướng tê cu.

Anh lấy giấy và lau vội boài rồi kéo quần, tôi cũng lau qua lồn và mặc quần lót, vì anh xuất nhiều quá, lau hết rồi mà lúc sau nó chảy xuống ướt hết quần lót. Chúng tôi vừa kịp mặc quần thì nhóm bạn kia leo đến tầng nhìn rõ thấy chúng tôi. Cảm giác lúc lạ lắm, đúng là vừa đê mê sướng (ăn vụng thích thật). Chúng tôi ngồi đấy anh lấy đàn ra đánh và tôi hát, nhóm bạn này đến còn ngồi join vào chúng tôi hát và nói chuyện rất vui…

Hai đứa đã có ngày cuối tuần hạnh phúc bên nhau, chụp ảnh hoa mộc miên, viễn cảnh chùa, và lên đỉnh trong sung sướng.

Cảm ơn anh vì yêu anh vì quen anh mà cho em khám phá đất nước theo cách riêng trước đây em chưa từng đi theo cách đấy, chưa từng nghĩ sẽ có ngày ngủ lều ngắm trời sao, chưa từng nghĩ cảnh mệt nhoài khi bỏ ba lô xuống là nằm ngủ dưới chân nhà thờ, chưa từng nghĩ cảnh mình chạy đêm lên Mù Cang Chải hai đứa dừng lại chụp hắt sáng cảnh bầu trời sao, cùng đến Hà Giang để thấy được cảnh thiên nhiên hùng vĩ của nơi đây và rớt nước mắt thấy trẻ em dân tộc nghèo đói như nào… Đâu phải có thật nhiều tiền thì mới dám đi, nơi đâu mình đặt chân đều đánh dấu sự khám phá, khát vọng tuổi trẻ, mang theo tình yêu của chúng ta, em và anh đã có những giận hời, cãi vã, bất đồng và cả những phút giây hạnh phúc ở khắp mọi nơi trên mảnh đất hình chữ S này.

“You make me cry
Make me smile
Make me feel that love is true
You always stand by my side
I don’t want to say goodbye…”

Tình yêu của chúng tôi như một bản tình ca vậy lúc nhẹ nhàng, êm ái khi lại giữ dội lúc giận hờn. Nhất là lúc tôi giận tôi như 1 người điên vậy, xoá số, chặn số, cắt mọi liên lạc cả 1 tuần, kiểu mặc kệ luôn… và lúc nào anh cũng là người phải làm lành và xin lỗi trước dù có đúng hay sai (khổ thế đó). Tôi luôn chân trọng tình yêu của anh dành cho tôi còn anh cũng luôn biết giá trị của tôi như nào, vì biết xung quanh tôi lúc nào cũng có đàn ông vây quanh tán tỉnh à ơi các kiểu.

Một chủ nhật đẹp trời tôi qua phòng anh, mua đồ ăn sáng sẵn, không gọi điện vì muốn tạo cho anh bất ngờ, mở của phòng ra tưởng anh vẫn ngủ, nhưng không thấy anh đâu, quần áo vứt mỗi thứ 1 chỗ, mọi thứ bừa bãi, tôi dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo, lau nhà và bắt đầu không hiểu anh đi đâu, điện thoại gọi thì không liên lạc được, anh tắt máy, tôi nghĩ chắc anh đi đâu thôi thì bình thường đi đâu anh sẽ nói với tôi trước, ngồi mãi đến trưa gọi cho một số người bạn anh hỏi thì không ai biết anh đi đâu cả. Tôi bắt đầu lo lắng, và đặt ra bao nhiêu câu hỏi trong đầu và lại tự mình trả lời hết… và cũng không biết anh có chuyện gì nữa mà tôi không thể nào liên lạc được. Tôi hỏi mọi người bên cạnh cũng không ai biết anh đi đâu, tôi lo lắng cả ngày hôm chủ nhật không làm được gì cả. Sang thứ hai tôi đi làm rồi lại về chỗ anh, mở cửa phòng của không thấy anh đâu cả, tôi khóc, thấy bế tắc kinh khủng: sao anh lại đi đâu không nói với tôi, anh đi đâu, anh biết là tôi lo lắng cho anh thế nào không? Nằm nghĩ mãi với bao câu hỏi trong đầu, định về cơ quan làm việc thì hỏi được chú nhà bên cạnh chú bảo nó đi chơi thấy mang đồ đi cắm trại… Ôi, lúc này tôi muốn phát điên lên, sao anh lại giấu tôi đi chơi, anh có biết tôi lo lắng cho anh như thế nào không?

Tôi giận anh, nên mở sổ viết cho anh mấy dòng trong nước mắt, rồi về cơ quan làm việc. Tối hôm thứ 3 anh mới về Hà Nội, mới liên lạc với tôi, gọi tôi cũng không nghe máy, nhắn tin tôi không trả lời. Thực sự tôi ghét sự giả dối, sao lại lừa dối như thế. Sáng thứ 4 tôi phải đi công tác ở Mộc Châu – Sơn La, lòng tôi cảm giác nặng nề lắm, tôi cũng không nói cho anh biết là tôi đi công tác, vì tôi chưa nhắn tin hay trả lời điện thoại của anh.

Buối tối hôm thứ 4 anh có gọi nhắn tin là qua nhà tôi chờ tôi nhưng không thấy tôi xuống hỏi mới biết tôi không có ở nhà, anh nhắn những dòng xin lỗi mong tôi tha lỗi cho anh… Bao nhiêu cú điện thoại tôi đều không nghe máy và trả lời tin nhắn của anh, Tối hôm thứ 5 anh gọi điện và tôi vẫn không nghe máy và định chặn số của anh và tôi nhận được một tin nhắn cuối: “Anh xin lỗi, đừng giận a nữa được không? anh biết lỗi rồi biết là em lo lắng cho anh mà anh lại làm như thế, sau anh không thế nữa, anh muốn lên gặp em, mai anh đi xe máy đi gặp em đấy”

Tôi vẫn lặng thinh không trả lời lại tin nhắn vì tôi nghĩ ảnh chỉ nói thế cho tôi hết giận thôi. Buổi chiều hôm sau tôi có chút hơi lo lắng nên gọi điện cho anh nhưng không thấy anh trả lời… đến cuối buổi chiều tôi gọi lại và gọi cho mấy người bạn anh hỏi han xem anh đi đâu nhưng mọi câu trả lời đều là “mình không biết”. Thực sự lúc này tâm trạng tôi rối bời, như 1 đống tơ vò, cảm giác không liên lạc được với ai đó khi cần thật là kinh khủng, buổi chiều trời hơi mưa.

Nếu bạn đã từng đi phượt trên những con đường núi bạn sẽ biết trời tối, mưa và có sương mù tầm nhìn bị hạn chế nên sẽ nguy hiểm như nào, tuy đường đi lên Mộc Châu không quá khó đi nhưng rất nhiều chỗ cua tay áo, điện thoại thì không liên lạc được, bắt đầu đứng ngồi không yên và chỉ cầu mong một cuộc điện thoại của anh. Lần thứ hai trong đời liên lạc với anh không được đều là những lần lo lắng đến tột độ, lo anh bị làm sao.

Buổi tối sau khi đi ăn cùng với mọi tôi không join đi chơi với mọi người mà về phòng ra đứng ban công trầm ngâm, tự trách bản thân, và chỉ mong cho anh ở đâu cũng được, nhưng bình an đừng làm cho tôi phải lo lắng như này nữa….

Thị trấn nông trường Mộc Châu tuy đã phát triển hơn khá nhiều nhưng buổi tối ở đây buồn lắm, vì thị trấn nhỏ, không có nhiều điểm chơi, tôi cứ ngồi tựa mình vào ghế ngoài ban công khách sạn, tay cầm điện thoại, mắt thì cố nhìn xa xem có nhìn thấy bóng dáng và cái xe máy thân quen không. Đầu óc tôi lúc này thực sự trống rỗng, chưa bao giờ thời gian trôi đi với tôi lại chậm chạp như vậy, đồng hồ đã điểm 9h40 phút tối. Tôi không thể cứ ngồi đây nữa, tôi khoá phòng đi xuống sảnh khách sạn và đi lòng vòng ở sân khách sạn, ngoài trời vẫn mưa lất phất, những hạt mưa cứ lất phất hắt vào mặt tôi lạnh buốt, chuông điện thoại của tôi reo lên, tay tôi run rẩy cầm điện thoại như muốn rơi xuống đất và bên kia đầu dây giọng anh nói rất mệt mỏi:

– Em ở khách sạn nào vậy anh đến nơi rồi.

Tôi lý nhí trong miệng nói tên khách sạn, tim tôi đập mạnh và cảm giác hơi nhói lên. Chờ anh đến chỉ mấy phút nữa thôi là tôi được gặp anh rồi, người tôi yêu vẫn bình an – cảm ơn ông trời.

Khoảng 5 phút sau anh đứng trước mặt tôi dựng cái xe máy xuống, cởi cái áo mưa ra, chúng tôi ôm nhau, lúc này hai bàn tay anh ướt và lạnh run, tôi khóc nghẹn lên và không nói một lời nào nữa. Anh vì tôi mà chạy một mình 200 km lên đây giữa trời mưa gió, tôi ôm chặt vào người anh, dựa khuôn mặt vào bờ vai gầy nhưng lúc nào cũng mạnh mẽ quyết đoán, anh thì thầm vào tai tôi “anh yêu em, vì em anh có thể làm tất cả, đừng giận anh nữa nhé”, lúc này tôi không còn cảm giác nào là giận dỗi nữa, cảm giác xúc động lắm, anh hôn chặt lấy môi tôi, đôi môi tôi run run có cảm giác đây như là nụ hôn đầu đời vậy, nước mắt tôi chảy dài trên má nó hoà quyện vào nụ hôn vừa ngọt ngào hoà lẫn vị mặn chát của nước mắt, chúng tôi cứ lặng yên không nói đứng ôm hôn nhau như thế trong mấy. Những phút giây hạnh phúc này nguyện suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên, người đàn ông tôi yêu chẳng ngại vất vả, ngại mệt mỏi, chạy gần 200 km lên để gặp tôi, để mong tôi hết giận, hạnh phúc nào lớn hơn như thế nữa.

Tôi lên phòng lấy đồ đạc và gọi cho chị cùng phòng là mai tôi không về với đoàn mọi người cứ về trước, rồi chạy xuống sảnh, chúng tôi tìm một nhà nghỉ ở gần đấy. Do anh đi cả một quãng đường dài nên tôi biết anh rất mệt, anh đi tắm qua rồi chúng tôi ôm nhau ngủ đến sáng.

Buổi sáng trên cao nguyên thật trong lành, vì những ngày trước tôi phải vội vàng làm việc, nên chả có thời gian đi thăm thú đâu cả. Chúng tôi đèo nhau loanh quanh thị trấn đi ăn sáng, rồi qua nông trường nuôi bò sữa rồi qua mấy nhà máy chế biến chè… Đến gần trưa trời đã nắng không còn mù sương nữa, những ánh nắng dịu nhẹ trên vùng cao nguyên cộng với những cơn gió mát làm cho thời tiết như chiều lòng người vậy. Anh đèo tôi qua những đồi chè, trước mắt tôi là cả một cánh đồng chè màu xanh mướt, ngút ngàn chạy dài đến tận chân trời, anh dựng xe xuống, lần đầu tiên anh chủ động cõng tôi trên lưng, tôi như cô bé mới lớn được người yêu cưng chiều cảm thấy cả thế giới này chỉ có chúng tôi mà thôi. Chúng tôi lạc vào những luống chè, cả đồi chè chỉ có tôi và anh, tôi thì mặc váy đỏ còn anh mặc anh mặc áo cờ Việt Nam, cả hai chúng tôi như là điểm nhấn nổi bật giữa màu xanh ngút ngàn của nương chè.

Buổi chiều chúng tôi chạy qua đồi chè Trái tim, và lên cái đồi chè có đỉnh cao nhất ở đấy có một cái cây cô đơn ở giữa ngọn đồi, hai chúng tôi lên đến nơi chụp ảnh, tôi và anh ngồi ngắm những đám mây bay, bầy trời xanh ngắt, với những đám mây trắng bay lững lờ. Anh nói với tôi:

-Em yêu chỉ có mỗi cái cây này cô đơn một mình giữa những nương chè, còn anh thì luôn bên em trên mọi lối mòn em nhé.

Cảm giác lúc này sao cuộc sống của tôi hạnh phúc đến thế, nằm bên nhau trao nhau những nụ hôn giữa trời đất, được hoà mình hút hà mùi nắng, mùi gió cùng với mùi thơm thơm của hương chè đặc tr

loading...
loading...