Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 8

đầu tư bitcoin

SMS: “ Em đi học sớm, em pha trà gừng rồi đấy anh dậy uống nhé, đồ ăn sáng em đang để ở bếp. Lát dậy anh ăn rồi hẵng đi làm. “
Người mình lúc đó đờ ra luôn, giờ biết làm sao cho phải lẽ đây? Xu lúc hững hờ, cáo, nhưng lúc lại quan tâm hiền dịu. Nếu xét về mọi mặt thì Xu bây giờ đang ăn đứt em Cún vì Xu cho mình những cảm giác lâng lâng khó tả hơn. Nhưng em Cún lại cho mình sống thực với tâm hồn, một tâm hồn trong sáng chứa đựng một yêu thương tiềm ẩn đâu đó. Mà khi ở bên Cún mình cảm thấy được an tâm, tĩnh lặng. Nhưng đó không phải là thứ mà một thằng đàn ông cần mãi được …
Mình uống cốc trà gừng và ăn sáng rồi đi làm luôn. Mình sẽ nói với Xu và có lẽ sẽ chấm dứt với em thôi. Đến lúc phải dừng chân rồi, cái tâm mình không cho phép.
– Alo em.
– Anh, có chuyện gì vậy nè?
– Tối gặp nhau, anh muốn nói chuyện. Để anh qua phòng em.
– Ok anh, em đang học có gì tối anh qua nhé
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Phải thế thôi chứ biết làm sao giờ. Nếu như em Cún cũng thuộc lớp người như em Xu thì có lẽ mình vẫn chơi bời, thích em nào thì đi chơi với em đó miễn là vui, thoải mái và thỏa mãn, yêu đương xếp sang một bên. Nhưng giờ em Xu lại trong như một giọt nước vậy, mình lại nỡ lòng nào…?
Tối đến, mình phi sang phòng em Xu. Gõ cửa, cốc cốc cốc:
– Ai gọi đó?
– Anh là thỏ
– Hahaha, nếu là thỏ thì cho xem tai.
– Cho xem tai để em cắn vào à, anh kiềm sao được.
– Đợi em lát em ra liền.
Có lẽ chỉ đùa với em được mỗi hôm nay nữa thôi, nên tâm trạng mình khá thoải mái. Em mở cửa:
– Téng téng téng tèng… Welcome anh, bữa tối đã đầy đủ. Toàn món anh thích nhé !
– (Ôi đệch) Anh có bảo em nấu đâu?
– Thì em thích nấu đấy, bất ngờ không? Em luyện mấy ngày hôm nay đấy.
– Ờ, ăn đã tính sau.
– Tính gì?
Coi bộ các món ăn em nấu cũng khá lên trông thấy, món ăn cũng bắt đầu trau truốt vẻ bề ngoài, gia vị cũng đầy đủ.
– Thấy chưa, em bảo là có khiếu mà, chỉ là nhác luyện tập thôi.
– Ờ.
– Ơ, sao ghét thế. Nấu ngon thế mà không khen tẹo nào à?
– Ờ ngon em.
– Thấy đủ trình để lấy chồng chưa?
– Anh xem nào, công việc, nấu ăn, giường chiếu… có lẽ đủ rồi đấy.
– Gì gì, gì mà giường mới chiếu?
– Hề hề, thì chuẩn bị lấy đi thôi.
– Nhưng ai lấy em, anh lấy em nhá… nhá..a.a.a.a (Em nũng mình).
– (Ôi đệch tập 2).
Sao em không lẳng lơ như mấy hôm trước có phải dễ nói không, đăng này cứ mỗi ngày mỗi kiểu thì biết đường nào mà lần.
– Tuần sau anh về Sầm Sơn một vài ngày, anh thấy mệt mỏi.
– Sao đột ngột thế? Có gì buồn à?
– Uh, nhiều chuyện nên anh muốn đi một mình.
– Ờ tùy anh, em cũng bận học thời gian này nữa. Đi thì nhớ liên lạc với em nghe chưa? Đừng có bẫng đi đâu mất.
– Anh biết rồi.
Xong xuôi bữa tối em Xu rửa bát, vừa rửa vừa ngân nga bài: “ Love Paradise “, nghe chừng em đang sống trong những ngày hạnh phúc, trông em không khác gì một người vợ hiền và đảm đang.
– Xong việc rồi anh, giờ đến việc tiếp theo thôi.
– Việc gì?
– Ờ thì việc gì đấy…
– Thôi hôm nay anh mệt thật, anh về đây.
Mình đẩy em ra, hôm nay mình không có hứng. Mình chào em rồi về luôn, khuôn mặt em hụt hẫng trông thấy, em Xu thấy khó hiểu mình lúc đấy. Thực tế mình cũng chẳng hiểu lúc đó đang nghĩ cái gì nữa. Chuẩn bị khăn khói về Sầm Sơn một vài ngày cho khuây khỏa tâm hồn.
Ngày mình chuẩn bị lên xe về Sầm Sơn beach, có điện cho thằng Đức đặt phòng, nhà nó có bác làm khách sạn dưới đó mà:
– Alo mày.
– Đức à, mày book cho tao một phòng ở bãi B nhé, giờ tao về Sầm Sơn.
– Thế à, được để tao điện về đó xem. Có gì tao liên lạc cho.
– Ok mày, thế nhé.
Bắt xe ca về Sầm Sơn, mình ngủ thiếp đi trong mệt mỏi về mặt tinh thần. Về với biển, mình khá thích biển Sầm Sơn về đêm. Không còn trong thời gian hè nữa nên cũng đã đóng cửa biển, ít khách tới đây, biển cũng vắng. Sau khi nhận phòng và ăn bữa tối, nhâm nhi ly rượu ngoại rồi mình ra biển chút cho khuây khỏa tinh thần.
SMS Ringing…
– “Anh vẫn có thói quen ngày nào, biển hôm nay mát anh nhỉ…?“
Reply: “ Sao em biết? “
– “Ngoảnh lại đằng sau đi anh “
Thằng cờ hó Đức bán đứng mình tập 2, thôi được để về Hà Nội mình sẽ xử nó sau. Còn bây giờ phải tính cái vụ này đã. Mình cố lấy bình tĩnh dù trong lòng đang xốn xang, vì vừa là thấy cô đơn + thêm chút gió biển xa xăm nữa đâm ra tâm trạng cũng lâm vào tình cảnh bi đát hóa.
– Em có vẻ có nhiều tay chân nhỉ?
– Anh Đức thôi, đừng giận anh ấy, về anh ấy sẽ giải thích rõ.
– Thế em ra đây làm gì?
– Muốn gặp anh, nói chuyện. Đơn giản thế thôi.
– Không đơn giản thế đâu, tối hôm đó anh bước đi rồi nghĩa là không còn quay lại nữa. Em hiểu điều đó.
– Vâng, em hiểu nhưng một lần cuối nói chuyện không được sao.
– Thôi cũng được, có gì nói thì em nói đi.
– Quãng thời gian qua là một trong những giai đoạn em khổ tâm nhất, em biết mất anh lần đó là anh sẽ đi mãi mãi, nhưng điều đó không thể phủ nhận được tình yêu của em.
– Uh.
– Em còn nhớ, cái hôm em nói em phải đi phẫu thuật vùng não do bị tụ máu đông quá nhiều. Đêm ấy ở Thủ Lệ anh đã khóc vì em,chúng ta chia ly rồi em vào Nam chữa bệnh, rồi cũng 6 tháng điều trị bệnh qua 5 lần phẫu thuật thập tử nhất sinh, gia đình của em và anh chính là nguồn sống duy nhất của em.
– Nhưng thời gian làm con người ta thay đổi em ạ.
– Anh vẫn yêu em, anh biết điều đó sao anh lại chối cãi?
– Anh không chối cãi, anh yêu em không có nghĩa là anh sẽ cùng em. Đôi khi có thứ quan trọng hơn tình yêu.
– Mình quay lại được không?
– Không em à, giữa 2 ta đã có khoảng cách rất lớn. Quả thực bây giờ không thể tự nhiên như xưa nữa. Giải thoát là cách tốt nhất.
– Làm lại từ đầu đi anh…
– Anh yêu người khác rồi.
– Ai?
– Bé hôm anh cầm tay đi ra khỏi quán đấy.
– Bé ấy sắp không ở bên anh nữa rồi.
– Gì? Sao lại thế?
– Em nói thế thôi, rồi anh cũng sẽ biết.
Mình không hỏi thêm em nữa, lúc đó mình lặng im ngắm biển và em cũng vậy. Thực sự đã có khoảng cách cực kì lớn rồi. Không thể xóa bỏ. Mình tạm biệt em và về phòng, còn chút rượu lôi ra uống nốt. Chạy trốn nỗi buồn cũng không xong, thôi thì lại mượn rượu giải sầu, mình nốc liên tiếp mấy cốc để quên đi trời đất thì: Cốc cốc cốc. Ra mở cửa:
– Em uống với anh được chứ?
– Sao em lại ở đây?
– Phòng em kế bên mà.
– Ờ vào đi (mình nhìn em, bất lực).
Hai đứa mình uống rượu và nói chuyện vu vơ về quãng thời gian xa cách. Nhưng mình luôn nói rằng sẽ không quay lại và đêm nay là đêm cuối cùng gặp nhau. Em có vẻ buồn lắm nhưng mình không thể không dứt khoát được.
– Hôm nay mình là của nhau, anh nhé! (Em gục đầu vào vai mình).
– Em đừng nói dại. (Mình đẩy em ra).
– Anh đừng nói gì nữa.
Em kéo mình lên giường luôn lúc đó, trong men say mình cũng không biết như thế nào nữa nhưng có lẽ mình và em cũng trao hết cho nhau cái đêm nồng say ấy, mình ngủ thiếp đi trong mệt mỏi. Sáng mai tỉnh giấc, em không còn bên cạnh nữa. Mình hơi hoang mang nhưng vẫn vững lòng. 1 new message:
– Tạm biệt anh, người em yêu!
Có cái thứ gì đó nghẹn ở cổ nhưng mình vẫn tự nhủ: “ Tạm biệt em, người anh yêu! “. Mình quyết không tìm lại thời nông nổi nữa, không còn lãng du đi vô định cánh chim trời nữa. Mình sẽ có cuộc sống mới tốt hơn ngày xưa vì trong tay mình còn có Cún.
SMS của Cún:
– Cho em một lần bên anh nữa thôi anh nhé…

đầu tư bitcoin