Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 7

đầu tư bitcoin

Chia đôi trái tim…
Mấy ngày hôm đó mình sống trong sự dằn vặt của lương tâm, Xu, Cún, Huyền Anh cứ lởn vởn trong đầu, mình chỉ biết giải sầu bên men rượu cùng đám bạn. Hôm nào cũng say khướt, tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ mình không quan tâm.
Mình cũng không ngờ ngày xưa mình từng mơ tới một tình yêu đẹp, một tình yêu không có chụt vụng lời mà bây giờ mình lại như thế này sao? Chuyện gì đã đưa mình tới con người này. Hay lại là câu nói bất hủ “ Dòng đời xô đẩy “.
“Đức is calling “…
– Mày đang ở đâu đấy ?
– Tạo đang ở nhà, có chuyện gì à ? (Mình lè nhè với giọng say).
– Ông bà già tao cuối tuần này khai trương quán Café đấy, mày đến nhé. Tao là chủ quán café này, riêng mày tao miễn phí 100%.
– À ngon nhỉ, lên ông chủ rồi cơ à. Thế giờ giấc cụ thể thế nào?
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– À tối chủ nhật, 7h30 là bắt đầu nhé. Mày đến sớm sớm một chút.
Thằng bạn chí cốt của mình từ năm cấp 3, bố mẹ nó ra này làm ăn từ lâu rồi giờ cũng có tí chút. Nó cũng thuộc dạng ăn chơi lêu lổng nên chắc bố mẹ nó trói nó bằng cách cho nó cái quán café này đây mà. Quán Café ở Trường Chinh.
– Alo Cún à.
– Anh đi đâu mấy hôm nay mà em gọi không bắt máy?
– Mấy hôm nay anh bận quá, nhiều việc ngập cả đầu.
– Bận không còn thời gian nhắn cho em một tin cơ à.
– Anh xin lỗi, cuối tuần này Đức nó khai trương quán café đấy. Qua đó chúc vui nó với anh.
– Vâng, anh Đức cũng nói với em hôm qua rồi, chẳng nhẽ em lại không đến.
– Ok thế thì hôm đó anh qua đón em.
– Vâng.
Mình cúp máy mà hình như em còn nói với vài câu gì đấy. Thực sự bây giờ mình bắt đầu thấy mệt mỏi dần, muốn đi du lịch đâu đó cho khuây khỏa.
Chủ nhật, mình sửa soạn chút quà nhỏ cho thằng Đức, nhân nó lên chức ông chủ mình tặng nó bộ Vest. Mình qua đón Cún và đi tới Trường Chinh, cuối tuần đoạn đường này khá là tắc nên đi hít bụi hoài.
Bước vào quán, không khí khá là nhộn nhịp. Chà chà, hôm nay cu cậu lại còn thuê cả ban nhạc đến nữa cơ ah. Quán café khá là to, có cả tầng hai nữa nhưng tổ chức Event ở tầng một.
– Mày đi đâu mà giờ mới đến? Vào đi, event bắt đầu đến nơi rồi đấy.
– Ờ đường tắc quá mày ạ. Vào đi em, Cún !
– Quà cho mày này, làm ăn cho tốt nhé, chớ lông bông nữa.
– Ờ, cám ơn mày (Mặt nó lấm lét).
Mình với Cún được thằng Đức xếp cho ngồi ghế đầu, oai phết các thím. Nhưng sao hôm nay khai trương mà mặt cu cậu căng thẳng thế. Hay là bị trói rồi nên buồn.
– Vâng, hôm nay Đức rất là vui vì các bạn có mặt ở buổi khai trương quán Café của mình.
Sau đây là một vài tiết mục nhạc mở màn cho buổi khai trương, mọi đồ uống hôm nay đều được miễn phí.
Cả khán phòng vỗ tay, mình và em Cún nhìn nhau cười, thằng bạn mình lớn rồi. Nhâm nhí chút café, cụm ly với em Cún.
“ Chiều một mình trên phố… tâm hồn lạnh lùng buốt giá ! Sao em nghe thấy môi mắt anh yêu vẫn còn đây ?…. “
Đang dở ngụm café mình tí nữa sặc, giọng hát này ngờ ngợ quen quen nhưng chưa kịp nhận ra là của ai. Thấy trong người như có điện chạy toàn thân từ…mông lên đầu. Trên sân khấu nhìn vẫn chưa thấy ai cả, tiếng hát ở đâu đây ?
Rồi một cô gái đang ngồi bàn dưới, nhìn không rõ, ở dưới đèn mờ mà, chỉ sáng ở phần sân khấu thôi. Em ấy vừa đi vừa hát, bước lên sân khấu…
HUYỀN ANH ????????
Cả khán phòng vỗ tay cho người hát cũng là lúc tim mình đứng lại không biết chuyện gì xảy ra cả. Thằng cờ hó Đức bán đứng mình đây mà, hỏi sao mà lúc nãy mặt nó căng thẳng thế. Lại còn xếp mình lên bàn gần với sân khấu nữa. Huyền Anh dạo này vẫn xinh như hồi nào nhưng mắt em có đôi chút đượm buồn, em hát và nhìn mình, chỉ như vậy thôi. Cả khán phòng như chỉ có em với mình, một bài hát Guitar buồn đến nẫu ruột mà em vẫn hát và cười, nhưng mắt em thì buồn trông thấy. Nụ cười em chứa đựng bao nhiêu phiền muộn, bao nhiêu kỷ niệm thời hai đứa. Trong đầu mình ùa về lại những ký ức ngày xưa. Nhưng bên cạnh mình đang là em Cún…
Tình hình có vẻ gay cấn hơn, em bước xuống bục gần bàn mình và hát đến đoạn:
“ Em lang thang chiều mưa… tìm bóng dáng của mối tình xưa….”
— Các thím tua bật đến đoạn này nghe đi (3:10), vừa đọc vừa nghe cho ngấm được cái tâm trạng của mình lúc đó – – –
Em hát, môi em vẫn nở nụ cười nhưng lệ em rơi… em làm mình chết đứng lại, không nói được lời nào. Mình phải chọn được một con đường thôi, một là ôm em cho thỏa lòng mong nhớ hay là cầm tay Cún ra về và cho mình một sự giải thoát, bắt đầu một điều mới mẻ hơn…??
Thực sự mình không thể nghĩ lại có thể ở trong tình huống này, thực sự quãng thời gian xa nhau đã làm nên một bức tường thành quá lớn giữa hai đứa, mình và em không thể với tới nhau được nữa. Có hay chăng chỉ là nuối tiếc kỷ niệm đẹp đẽ một thời. Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.
Mình đứng dậy, mặt đối mặt, mắt nhìn mắt. Cả không gian như ngừng chuyển động, mình quay sang em Cún, mắt Cún rưng rưng như là sắp mất mình đến nơi, mình thương em Cún lắm. Mình nhìn em, rồi lại nhìn Cún, mình cầm tay Cún và bước đi…
Bỏ lại sau lưng là những câu hát đẫm lệ rơi của em, mình đã chọn một con đường mới. Con đường không còn sự ủy mị ngày xưa và thay vào đó là trách nhiệm, là tình yêu chớm nở.
– Mình về thôi em, Cún!
– Nhưng anh, còn chị…?
Mình nhìn em Cún với ánh mắt ngạc nhiên, em Cún cúi đầu và lững thững trèo lên xe. Mình đèo em về. Trên đường về em Cún ôm chặt mình, em gục đầu lên vai khóc ướt đẫm áo mình.
– Anh chọn em rồi, thì đừng bỏ em nữa… em không chịu được đâu.
– Anh không biết sau này sẽ ra sao, nhưng hiện tại với anh, em đã quan trọng hơn Huyền Anh, đó là lý do anh đã cầm tay em bước ra. Từ giờ em đừng nhắc tới chuyện cũ nữa.
– Em yêu anh lắm… (Cún nói trong tiếng nấc).
– Ôm chặt anh, ghé đầu lên vai và nhắm mắt ngủ đi em.
Mình cảm thấy thương em Cún, sự ngây thơ và trong sáng của em không đáng để phải trải qua những chuyện đau buồn thế này, em xứng đáng nhận một tình yêu chân thành và trong sáng hơn mình hiện giờ. Nhưng mình đã chọn em, vừa là một phần trách nhiệm, vừa là để dứt khoát chuyện cũ và quan trọng hơn là mình muốn thử một cuộc sống mới với em Cún.
Vậy là mình chỉ còn giải quyết với Xu nữa thôi.
– Về đến nhà rồi em, hôm nay vậy là đủ rồi, em ngủ sớm đi mai còn đi học.
– Sao về nhanh thế anh? Em muốn lâu hơn nữa…
– Anh vẫn ở đây có đi đâu mà sợ,mà vội. Ngủ đi, vẫn còn gặp anh nhiều mà.
– Vâng, anh về cẩn thận nhé!
Em chờ mình nổ xe đi về để nhìn, mình hiểu em dành tình cảm cho mình thế nào. Mình sẽ trân trọng tình cảm này, sẽ tập yêu em.
Mình rút điện thoại ra xem mấy giờ rồi, “ 1 new message “.
– Đang đâu đấy, qua Tô Hiệu ăn lẩu với em, bọn bạn em đang ở đây. Đọc xong tin nhắn này qua luôn nhé.
Đáng nhẽ ra mình sẽ phi thẳng xe về nhà và đánh một giấc ngủ dài, nhưng lúc đó mình như thất thần, não không hoạt động. Mình phi xe ra Tô Hiệu với đám bạn em Xu.
– A, Anh Dũng… lâu lắm mới gặp anh. Ngồi xuống với bọn em.
Trai gái đủ cả, cả lũ đang ăn lẩu gà. Em Xu đứng dậy cầm chén rượu:
– Xin giới thiệu với bọn mày, đây là người yêu mới của tao.
– Ồ… ồ…ồ… vậy thì anh phải uống ra mặt đi chứ.
Mình thực sự đếch muốn nói gì nữa, lắm chuyện lắm rồi. Cầm chén rượu uống và uống cho quên hết đi thôi. Không phải vì em Xu và đám bạn mà là vì chuyện hôm nay xảy ra. Mình uống thay cho cả em Xu vì biết em không uống được nhiều mấy thứ này. Cuộc vui cũng tan, mình đèo em Xu về. Mình muốn nói với em về chuyện mối quan hệ này, nhưng em trong hơi men thì nói sao đây?
– Anh…(em nũng).
– Gì?
– Hôm nay em không muốn về nhà.
– Không về thì đi đâu, say thế này rồi.
– Chỗ em khóa cửa rồi.
Mình đèo em về chỗ mình, biết thế thôi chứ đi đâu nữa. Mở cửa bật điện.
Em đột nhiên áp sát mình vào tường, thở hổn hển mùi rượu vào mặt mình, mặt em nũng yêu không chịu được, hôm nay em chủ động với mình. Em cười dê lắm, về khoản khởi đầu em làm thì có lẽ không thằng đàn ông nào cưỡng nổi.
– Hôm nay anh mệt.
– Thì lần nào anh chẳng bảo mệt.
– Anh mệt thật, anh muốn ngủ.
– Em không cho.
– Ca này anh để tuyến dưới làm việc.
– Ờ, nếu nó làm không tốt thì phải chuyển lên tuyến trên đấy, ca này không dễ đâu.
Men vào rồi, làm chủ bản thân lúc này công nhận khó. Em cởi từng khúc áo trên ngực mình rồi mân mê từ trên xuống dưới, người mình lúc đó nóng ran lên. Đầu óc quay cuồng không nghĩ được gì nữa. Chỉ làm theo bản năng thôi.
Sau đó em gối đầu lên ngực mình ngủ, mình mệt quá cũng ngủ luôn cho quên mọi chuyện hôm nay đi. Hôm nay là một ngày đáng quên trong đời, nhưng nó sẽ là một ngày sẽ in sâu trong tâm trí.
Ngày mới cũng tới rồi, tay mình tê quá, em hôm qua gối vào cả đêm. Nhưng em đâu rồi….?
1 new message…ắt đầu một điều mới mẻ hơn…??

đầu tư bitcoin