Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 6

đầu tư bitcoin

Em Cún cứ để im cho mình làm gì thì làm. Thực ra thì con gái mới lên sinh viên năm 1 về nói chuyện ảo (bằng sms, chat yahoo, fb…) khá là mạnh miệng và kiêu nhưng khi gặp ở ngoài thì lộ ra khá nhiều điểm yếu mà nếu đánh trúng vào là sập ngay.
Đây là lần đầu của em nó nên mình khá từ tốn, đặt em ấy lên giường rồi từ từ hôn nhẹ lên trán, xuống mũi rồi lại môi. Cún nó thở hổn hển, tim đập mạnh. Mình lấy hai bàn tay xoa nhè nhẹ lên 2 vai của em nó rồi mân mê đầu ngón tay.
Nghe chừng em Cún không chịu được nữa rồi.
Từng khúc áo một được nhè nhẹ bục dần ra, ôi…. ôi…. ôi ………..và Ôiiiiiiiiiii
Đúng là con gái các thím ạ, bên trong đứa nào cũng mịn màng như trứng gà bóc. Thân thể em Cún cũng không thua kém gì em Xu cả. Việc gì đến cũng đến các thím nhé…! Mình mà tả thêm nữa thì thành xxx mất
Xong xuôi mình làm tạm điếu thuốc, em nó thì gối đầu vào tay mình ngủ, ôi nhìn còn gái ngủ thì dù có cứng đến mấy cũng phải mềm mà có thứ mềm đến mấy thì cùng phải cứng . Hai má em Cún hồng hồng đỏ đỏ kiểu đang còn phát triển. Vậy mà mình nỡ lấy đi lần đầu của em nó… Tội lỗi quá.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Sau này anh có lấy em không? (Em nó đột ngột hỏi mình).
– Anh biết sao được, nhưng chắc là không.
– Á (Cún nó tròn mắt), nhưng em cho anh rồi.
– Thì anh đã nói từ đầu với em, em yêu anh thì anh biết thế, chứ giờ anh chưa yêu ai được. Còn với em, anh không định nghĩa được.
Cún nó khóc.
– Sao em lại đi tin anh chứ?
– Ờ, sao em lại đi tin anh.
– Em không biết được, nhưng em thấy ở bên anh em được che chở, có cảm giác bình yên.
– Ngủ đi mai anh còn có việc phải làm sớm.
Thể là hai đứa ôm nhau ngủ đến tận sáng, trả phòng mình đèo em nó đi ăn sáng. Một ngày mới khá dịu và vui vẻ bên đoạn đường Kim Mã – CV Thủ Lệ. Em Cún nói những câu bông đùa mà mình thấy thương em nó quá. Còn quá ít sự từng trải, vẫn mơ mộng về một tình yêu đẹp đẽ… Tội lỗi quá đi thôi ……. Các thím đừng có GATO mình, kiếp sau mình FA cho mà xem.
– Anh đừng bỏ em nhá! (Tiếng Cún nói nhỏ vào tai mình)
Mình im lặng không trả lời.
– Cám ơn anh vì không trả lời em!
Ôi sến quá đi thôi, đang quen nói chuyện bựa với em Xu, giờ quay sang kiểu này thấy hơi ngợp và bủn rủn chân tay.
Tiếng điện thoại mình ring lên :
– Đang đâu đấy?
– Đang đi với gái, có sao không em?
– Nhiều sao đấy, tối em mua đồ ăn quà phòng anh rồi ăn nhé. Em làm canh Chua cho (món mình chết nhất đây mà, canh Chua ngon lắm).
– Anh tưởng em nói đùa? Thế mà cũng đi học nấu ăn à?
– Ai thèm, nấu để em ăn thôi. Ngồi đó mà mơ.
– Ờ thế nhé.
Thấy em Cún có vẻ buồn thiu (qua gương xe máy, dạo này lắp gương rồi, rút kinh nghiệm vụ truy đuổi ở Hồ Tây).
– Bạn anh.
– Bạn gì mà bạn, người yêu anh thì có.
– Uh, cứ cho là thế.
Em nó ôm chặt mình như muốn lồi ruột gan lên họng vậy, cứ như là không cho mình đi đâu hết vậy. Tới phòng em nó rồi, Cún xuống xe và mình cũng quay xe.
– Anh về nhé.
– Vâng (em nó gật nhẹ, mặt buồn).
Thế là mình quay ngoắt xe đi không một chút mảy may mà không biết hôm đó Cún em về khóc xưng húp cả mắt.
Rồi mình hoàn thành nốt số việc đang dang dở và đợi chờ một buổi tối đầy giông bão…
Hôm đó mình áy náy lắm, chẳng nhẽ theo trào lưu XH-CT. Nếu như thế thật thì mình không đáng là một con người, vì mình tin trên đời này có luật nhân quả. Sẽ phải hứng hậu quả gấp ngàn lần như vậy, mình thấy thương Cún.
Em Xu hẹn rồi, tối đến nấu canh Chua cho mình ăn, mình thích món này nhất. Đúng giờ hẹn em Xu đến, mình ra mở cửa.
– Bắt đầu nữ công gia chánh rồi hả?
– Ờ, không thì sau ế chồng à?
– Ế thì anh lấy (mình ôm đằng sau em).
– Xí, ai thèm. Chỉ được cái dẻo mỏ, em đi nấu đồ ăn đây.
Em Xu mặc áo trắng, không biết loại gì nhưng em đoạn cuối áo em thắt lại, quần đùi bò trông khá là cowgirl, nhìn rất là hay. Vừa đọc báo mạng mình vừa để ý em nấu ăn. Trông cũng khá là dễ thương, khi mà con gái chăm chú một thứ gì đó thì trông họ dễ thương lắm các thím à.
– Anh có cần mua sẵn mì tôm không em? (mình nói vọng ra bếp).
– Xùy, tí nữa cấm được ăn hết đấy.
– Hê, trông cũng đảm đang ra phết đấy nhỉ.
– Sinh ra đã thế rồi, là do không luyện tập thôi.
– Thế kĩ thuật cắn tai là bẩm sinh hay luyện tập.
– Bẩm sinh luôn.
Mùi thức ăn thơm phức làm mình không cầm được lòng.
– Anh anh vụng chút.
– Chỉ được thế là mau, không được cái gì chính đáng cả.
– Ờ thế có cho ăn vụng không nào?
– Thì này, em cầm đũa gắp cho miếng thịt sườn xào chua ngọt.
– Hôm nay trông sexy thế (mình ôm eo đường sau em).
– Đứng lùi ra không bắn vào người này.
Mình thấy miệng em cười tủm tỉm trông đáng yêu thế. Con gái có nhiều cái hay thật, riêng khoản nấu ăn ngon là mình đã siêu lòng rồi chứ chưa cần nói đến các bài khác.
– Nấu xong chưa em, anh đói…… (Mình thì thầm vào tai em, nói bằng hơi…)
– Sắp xong rồi, ráng chịu đi.
– Nhưng anh đói rồi này.
Em bỗng quay lại hôn một phát sâu xuống tận họng, cảm giác tê tái hết cả mình mẩy:
– No chưa?
– Ờ cũng tàm tạm.
Xong bữa em với mình ra ăn, lần đầu tiên thấy cảm giác ấm cúng thế này. Biết là em Xu ranh mãnh rồi nhưng các cử chỉ điệu bộ của em đáng yêu trong bản chất. Cứ như là em thích cáo lúc nào thì cáo mà đáng yêu lúc nào thì đáng yêu cũng được ấy. Vừa ăn vừa nghe bài nhạc không lời: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Hoa-Nao-Khong-Phai-Hoa-Tau/ZWZDBABB.html trong không gian khá tĩnh lặng và đầm ấm. Chưa bao giờ mình có cảm xúc lẫn lộn thế này, vừa thấy có lỗi với em Cún mà lại vừa cảm giác hạnh phúc bên em Xu.
Chén xong đĩa hoa quả thì mình với Xu lại làm cái công việc mà ai cũng biết đấy, hôm qua với em Cún rồi hôm nay thêm em Xu nữa… nhưng được cái em Xu có kinh nghiệm nên mình đỡ phải hoạt động nhiều.
SMS ringing…
“Tay anh sao rồi? Khỏi hẳn chưa?”
Lại tin nhắn làm mình suy nghĩ, sao em cứ đến rồi đi như vậy khiến mình điên hết cả người. Kỷ niệm đã ngủ quên bao lâu nay em cứ khơi dậy làm gì. Mình không nhắn lại cho Huyền Anh nữa. Nhưng mình nhắn cho em Cún: “ Em ngủ ngon nhé! “.
Em Cún nhắn lại: “ Vâng! Anh cũng vậy nhé “
Lòng mình như xé làm đôi…

đầu tư bitcoin