Đọc truyện Quá khứ xin ngủ yên

Phần 6

lắm. Yên vị mỗi đứa 1 đồ uống, nó thì trà cúc, Kha đầu đất thì cafe sữa nóng, công chúa tuyết chọn cacao nóng. Nhâm nhi cốc trà cúc nó hỏi :
_ Đêm qua mày phi thẳng về nhà bác Lâm mà không sợ gì hả
Kha đầu đất :
_ Sợ gì, bác Lâm kêu bọn mình về mà.
Nó nhìn Kha đầu đất :
_ À mà hôm qua sao mày biết bác Lâm sẽ cho người qua giúp tụi mình.
Kha đầu đất vẫn từ tốn :
_ Sao lại không biết, thằng nhân viên quán nó báo từ đầu rồi mà. Tao xin lỗi vì lôi mày vào chuyện của bọn tao.
Nó :
_ Im nói vớ vẩn gì đó. Mày coi tao là người dưng hả. Bạn bè hoạn nạn có nhau mà.
Công chúa tuyết từ sáng giờ không nói nổi 1 câu nào cứ mặc kệ cho 2 thằng nó thao thao bất tuyệt, cô ả đúng là lạnh như băng mà. Còn 1 điều nữa khiến nó thắc mắc nên hỏi Kha đầu đất :
_ Mà này đêm qua mày lau chùi máu me trên người tao và thay quần áo cho tao đấy hả ?
Công chúa tuyết đang ngồi cạnh Kha đầu đất bỗng dưng đứng bật dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh không nói không rằng khiến nó khá bất ngờ. Mắt trợn ngược lên nhìn theo cô ả. Quay sang hỏi thằng đầu đất :
_ Cô ấy sao vậy, mày đi theo cô ấy xem sao.
Thằng đầu đất thì ngồi im đó cười ha hả mấy phút sau hắn mới hết cười nói cợt nhả :
_ Nói thật bố mày đéo chu đáo thế đâu, tất cả mọi chuyện đêm qua đều do em ấy làm hết đấy.
Nó hét lên :
_ Cái ….cái gì ? Cô ấy làm hết kể cả thay quần áo cho tao
Kha đầu đất bình thản :
_ Uh không phải em ấy thì ai. Địt mẹ có thế mà cũng phải hét toáng lên thế hả. Bé cái mồm thôi thằng nhà quê.
Nó ngồi chết chân khỏi cãi nổi câu nào. Địt mẹ thế thì thấy hết rồi còn gì, ship xiếc thay cả ra rồi cơ mà. Con gái con đứa kiểu đéo gì mà bạo thế nhỉ. Rồi tí giáp mặt nhau biết phải làm sao đây. Nó nóng ngóng mặt đàn thối ra như chó rẫm phải cứt. Kha đầu đất nhìn nó cười khoái chí :
_ Ôi cái địt mẹ em nó đéo ngại thì thôi mày ngại cái buộc gì thằng kia.
Nó nhìn Kha đầu đất bằng anh mắt tức tối :
_ Im mẹ mày đi, cô ấy là người yêu mày đó.
Kha đầu đất :
_ Đéo sao cả, tính mạng còn đéo tiếc tiếc đéo gì việc ấy. Thôi bỏ đi nghĩ ngợi làm đéo gì. Chắc em nó ngại chốn mẹ nó vào nhà vệ sinh rồi. Để tao ra gọi em nó về còn đi chợ nấu cơm nữa chứ.
Kha đầu đất bảo nó về trước nấu cơm còn nó và công chúa tuyết ra chợ mua đồ. 30 phút sau 1 đống cá thịt nằm chềnh ềnh trước mặt nó. Hắn hất hàm kiểu bố tướng
_ Nấu đi cu tao đói rồi. Hắn khoái chí cười ha hả.
Công chúa tuyết sau khi biết nó đã biết chuyện đêm qua cô ả lau chùi thay quần áo cho nó cũng bắt đầu ngượng nghịu nấp sau lưng thằng đầu đất. Uh đúng rồi vậy mới là con gái chứ, dù lạnh lùng kiêu kì đến đâu thì con gái vẫn là con gái mà thôi. Nó im lặng chuẩn bị đồ đạc nấu nướng thi thoảng liếc sang bên cô ả, nét mặt lạnh lùng của đêm qua đã dần dần tan rã, thay vào đó là nét mặt thanh tú hồng hào vì ngượng ngùng chuyện đêm qua. Nó tự hỏi lòng mình có khi nào băng tuyết lại tan chảy giữa thời tiết lạnh giá này không nhỉ…..?

Sáng cuối đông bầu trời âm u, không khí lạnh được tăng cường mưa phùn gió bấc thay phiên nhau hành hạ nhân thế. Đứng dưới hiên mái nhà trọ nó vươn vai uể oải ngao ngán nhìn thời tiết, lạnh thì nó thích chứ mưa phùn như thế này thì chán chết. Hít hà 1 hơi thật sâu nó ngồi xếp bằng định thần nhập thiền thả lỏng toàn thân. Nhập thiền rồi phần hồn cơ thể nó tách ra khỏi cơ thể phiêu lãng trong không gian, mọi cảm quan trong cơ thể nó có phần vượt trội lên cảm nhận được mọi hoạt động xung quanh dù nhỏ nhất. Khí trong không gian giúp cơ thể nó phục hồi nhanh chóng, thể xác nó có bị tổn thương đến đâu thì thiền cũng giúp nó chữa lành đến đó. Duy chỉ có 1 thứ thiền không thể giúp nó phục hồi đó là những tổn thương tinh thần mà người con gái nó yêu vô tình khắc gọt nên trái tim nó. Bao ngày qua ước nguyện của nó đã thành hiện thực rất nhiều tại sao tâm can nó lại đau khổ đến thế, chẳng có nhẽ tình trong nhân thế chỉ để hành hạ người trong nhân gian…..?
Ngày mới đã bắt đầu nó gặp chị ngay cổng trường. Bông hoa hồng đã tươi tắn trong ánh bình minh, nụ cười ngọt ngào lại rạng rỡ trên môi chị :
_ Chào em, ăn sáng chưa mời chị.
Nó gặp chị dù lòng rất vui nhưng ngượng nghịu dấu đôi tay ra đằng sau. Hành động của nó không kịp dấu chị, đôi tay tổn thương đã bị chị phát hiện. Nét mặt chị lộ rõ sự lo lắng chị hỏi :
_ Tay em sao vậy, có đau không ngã vào đau hay bị người ta đánh.
Nó :
_ Em không sao, xước sát tí thôi. Mai là hết ấy mà. Nó đánh trống lảng sang chuyện khác : sang nay chị có chuyện vui hả….
Chị :
_ Thật không, rét hanh như thế này rách da rách thịt là đau lắm đó. Cho chị xem tay em nào.
Nó :
_ Không sao thật mà, thôi đi ăn đi em đói lắm rồi.
Hai chị em vào quán phở cạnh cổng trường chị nhìn nó ánh mắt xót xa. Chị lo cho nó thật lòng nó biết chứ nhưng nó không thể nói cho chị nguyên nhân. Nói thật thì không được rồi mà nói dối chị thì nó không làm được. Cố lái sang chuyện khác cũng không song, đành ngồi im lặng kệ chị nói gì thì nói nó chỉ cười trừ.
Tiếng trống trường giải phóng cho nó thoát khỏi chị. Ôi con gái thật rắc rối chị lo lắng nhiều quá cũng khiến nó sợ. Lần đầu chia tay chị nó cảm thấy giải thoát. Ngồi trong lớp học nó không thể tập trung được, đã có những lúc nó chỉ muốn coi chị như 1 người chị thật sự không vẫn vương tình cảm nam nữ nhưng khi nó gần chị cái quyết định đó lại tan biến như chưa từng nghĩ tới. Nét mặt lo lắng của chị làm lòng nó cồn cào khó tả, ní thật lòng không muốn thấy chị phải lo lắng như vậy…..
Tan trường vài tia nắng hiếm hoi của mua đông đang nhảy nhót trên cành lá, gió hanh khô làm se xắt lòng người, bụng nó đói cồn cào chỉ muốn về nhà ngay kiếm cái gì đó đút vào bụng. Nó vội vã ra về thì gặp chị ngay cổng trường :
_ Em có bận gì không đi với chị có việc.
Nó nhìn chị :
_ Dạ em chỉ đói thôi không bận gì cả.
Chị :
_ Lên xe
Chị trở nó lòng vòng trong phố cổ, vào 1 quán cafe ven đường, quán nhỏ có tầm 4-5 bàn. Điểm đặc biệt của quán là mỗi bàn trang bị 1 cây đàn guitar. Ngoài ra cũng như bao quán cafe khác chẳng còn gì đặc biệt. Nó nhìn chị mặt méo mó :
_ Chị ơi em đói mà
Chị cười hồn nhiên :
_ Đói vào đây sẽ lo, yên tâm theo chị.
Nó thầm nghĩ ” đói mà cafe chỉ có say làm sao mà lo được ” nhưng chân vẫn cun cút theo chị vào quán. Vào trong quán nó và chị được 1 phụ nữ trung tuổi tiếp đón niềm nở. Bác ấy tuy có tuổi nhưng rất đẹp và quý phái có nét gì đó hao hao giống chị. Bác nói :
_ Đến rồi hả con, ăn uống gì chưa hay vào nhà ăn cơm với bác nhé.
Chị nũng nịu :
_ Dạ con chưa, bụng con đang réo ầm ĩ nên đây này. À quên Con giới thiệu với bác đây là em M học cùng trường với con, người mà hôm xưa con có nói với bác đó, còn giới thiệu với M đây là bác Mai chị gái của mẹ chị.
Nó lễ phép :
_ Dạ con chào bác.
Bác Mai :
_ Bác chào con, hóa ra đây là cậu hay đàn cho con hát đó hả. Khôi ngô tuấn tú quá vào vào nhà đi con
Bác Mai dẫn nó vào nhà trong phía sau quán cafe, mâm cơm đã dọn sẵn để trên bàn chờ 2 chị em nó. Bữa cơm diễn ra ngay sau đó, 3 người nói chuyện cười đùa rôm rả. Bác Mai chồng mất sớm ở vậy nuôi 2 người con trai. Hai anh ấy đều đã nấy vợ đang định cư ở nước ngoài năm về 1-2 lần thăm mẹ. Bác ở 1 mình nên rất quý chị coi chị như con ruột của bác vậy. Quán cafe của bác Mai có từ nâu lắm rồi, từ thời bác trai còn sống. Qua bao năm mọi thứ đã thay đổi, quán xá mọc lên lơm lớp khách khứa cũng thưa dần đi. Nhìn kỉ niệm của mình cứ mai một theo năm tháng bác Mai cũng không đành lòng. Chị thương bác nên có 1 vài ý tưởng làm cho quán đông khách trở lại. Sẵn biết nó chơi được guitar cổ điển lên muốn nhờ nó góp sức cùng chị giúp bác Mai. Nó cũng đang rảnh vì năm đầu học hành cũng chưa đòi hiểu gì nhiều nên quyết định cùng chị giúp bác Mai.
Chị có ý tưởng khá hay nhưng ý tưởng của chị vẫn chỉ đứng ở phần ý tưởng chưa có kế hoạch chuẩn bị chu đáo nào cả. Cả chiều hôm đó nó với chị ở lại quán bàn kế hoach, quên mất là có 2 kẻ ăn bám ở nhà chờ nó về nấu cơm.
Chiều tối về đến nhà, mở cửa ra thấy 2 bóng đen ngồi lù lù giữa nhà, thoáng giật mình nhưng nó cũng kịp nhận ra đó là Kha đầu đất và công chúa tuyết. Ní :
_ Này tối rồi sao không bật đèn lên
Thằng đầu đất :
_ Đói quá đéo còn sức để bật
Nó :
_ Đói sao không ăn.
Kha đầu đất :
_ Cơm đéo đâu mà ăn
Nó :
_ Ngoài hàng.
Kha đầu đất :
_ Tao đã bảo mày rồi đó là rác, cơm mày nấu mới là cơm. Đéo nói nữa nấu nhanh đi mày không em ý lịm luôn bây giờ.
Nó quay ra nhìn cô ả mặt mũi tai tái đâm ra cũng hơi hoảng vội vàng cơm cháo. Mồm không ngừng lẩm bẩm ” đ.m hóa ra bây giờ bố mày là ô sin cho hai đứa mày à “. Từ sau đêm noel đẫm máu, công chứa tuyết có cái nhìn khác hẳn về nó không còn lạnh lùng băng giá như trước nữa, thay vào đó là là thái độ ân cần chăm sóc hơn. Ngoài chuyện bếp lúc ra nhà cửa được cô ả chăm sóc kĩ càng, quần áo của nó cũng 1 tay cô ả giặt cho. Không biết do thằng đầu đất bảo cô ả làm vậy hay cô ả tự nguyện chỉ biết từ lúc làm đến bây giờ chả bao giờ thấy cô ả kêu ca tiếng nào.
Bữa tối đã chuẩn bị song, cả 3 người 3 hoàn cảnh khác nhau do duyên do số xếp thành vòng tròn quây quần bên mâm cơm. Không cao lương mỹ vị không rượu thịt đầy mâm nhưng lại đủ sức ấm áp thu hút 2 người bạn của nó. Công chúa tuyết là người cũng có hoàn cảnh đặc biệt, cha mất sớm mẹ đi bước nữa nấy chồng ngoài Quảng Ninh. Cuộc sống lúc đầu cũng bình yên cho đến khi cô ả dậy thì, gái mới lớn thân hình đầy đặn xinh gái của cô ả bị bố dượng nhòm ngó với ý đồ bất chính. Sau vài lần tỉ tê đe dọa đủ kiểu không thành, tên bố dượng dâm đãng ủ mưu chiếm đoạt bằng được đứa con riêng của vợ . Hắn nhờ bạn bè mua được ít thuốc kích dục pha vào cốc nước cam để dụ cô ả uống. Cô ả thời đó ngây thơ không biết gì vẫn uống bình thường, thuốc ngấm ngã bố dượng không vội vàng cứ ngồi cạnh mơn chớn kích thích cô ả. Đến khi dục vọng của cô ả đẩy lên tột cùng hắn mới da lệnh bắt cô làm theo ý hắn. Thuốc kích dục quá mạnh cô ả không thể làm gì ngoài tuân lệnh giống đực trước mặt, nghe hắn sai gì làm đấy. Đúng lúc đó mẹ đẻ cô ả về nhìn thấy cảnh đó lao vào tát cô túi bụi, vừa tát vừa chửi :
_ Con đĩ ranh này sao mày giám dụ dỗ chông bà hả…..
Bị chính mẹ đẻ của mình đánh đập dã man nhưng cô ả không 1 lời kêu than, cũng không oán hận gì bà ấy cả. Cô ả chỉ buồn vì mẹ đẻ mình không tin mình lại dễ dàng tin lờ ngã bố dượng dâm dê kia. Chán đời cô bỏ nhà về quê bố đẻ sống cuộc đời buông thả theo hết băng nhóm này tới băng nhóm khác. Trong 1 lần cơ nhỡ tiền bạc cô ả quyết định giao bán trinh tiết của mình trên mạng xã hội, có nhiều người ngỏ ý muốn mua nhưng đến khi gặp cô ả thì họ không tin cô ả còn trinh tiết. Duy chỉ có thằng đầu đất là chấp nhận mua trinh tiết của cô. Hắn lúc đó say khướt khườn khượt đi không vững được cô ả dìu vào phòng. Gái giang hồ chưa 1 lần kinh qua chuyện ân ái nên cũng chẳng biết làm gì để giúp hắn thỏa mãn cả. Còn hắn rượu quá đà cũng chả làm được gì hơn ngoài ngủ. Sáng hôm sau tỉnh rượu chạm cái mặt băng giá lạnh lùng của cô ả hắn thấy hay hay lên quyết định giữ cô lại bên mình. Lúc đầu công chúa tuyết ở với thằng đầu đất là vì tiền sau này cô ả thấy hắn sống quá tốt với cô, tốt hơn cả những người mà cô đã từng gặp trong đời. Nên nguyện 1 lòng đi theo hắn suốt đời, còn thằng đầu đất sau cái lần rượu chè quá chén cùng chúng bạn, đi đêm về gặp mưa đổ bệnh nằm sõng soài ngoài cửa nhà, công chúa tuyết lúc đó đang ngủ trên phòng mơ thấy hắn gặp tai nạn chết ngay cửa nhà. Giật mình tỉnh giấc cô ả lao vội xuống dưới nhà tìm hắn. Gặp hắn đang nằm sõng soài ngoài cửa, dìu hắn vào nhà tắm rửa lau chùi sạch sẽ ủ chăn ấm nấu cháo hoa cho hắn ăn. Cô ả từ nhỏ đến lớn chưa 1 lần vào bếp nay vì hắn đang ốm cũng lao vào bếp nấu cháo đổ đến 3 lần nước gạo mới nhừ. Múc cháo vào bát cắt chút hành hoa cô ả bón cho hắn từng thìa 1. Sau lần đó Kha đầu đất đã coi công chúa tuyết là 1 phần không thể thiếu trong đời hắn nhưng hắn cũng nhất quyết cấm cô ả vào bếp nấu cháo cho hắn ăn thêm lần nữa…..
Bữa cớm tối ấm cúng kết thúc nó và Kha đầu đất ngồi bàn chuyện quán cafe, công chúa tuyết đi rửa bát dọn dẹp nhà cửa. Đêm đến cả 3 lăn quay ra ngủ….
Như kế hoạch đã được định sẵn nó và chị chung tay giúp bác Mai trang trí lại quán, cảnh quan của quán theo phong cách cổ điển lãng mạng phù hợp với những những cặp đôi yêu nhau hoặc với những ai muốn nhớ về Hà Nội cổ. Ngày khai trương lại quán bạn bè và người thân bác Mai đến rất đông, tại đây nó lần đầu gặp bố mẹ chị. Hai bác ấy trẻ nhiều so với tuổi thật của họ, ăn nói lại dịu dàng dễ nghe, nó cũng bận lên chỉ qua chào hỏi vài ba câu phải trái rồi lại ngược xuôi trong quán tiếp đón khách mời. Sau khi khách mời đã ổn định chỗ ngồi chị gọi nó lên bục diễn chuẩn bị tiết mục mở màn buổi khai trương. Quán chủ yếu là bạn bè và người thân của bác Mai lên nó và chị quyết định chọn dòng nhạc Trịnh để biểu diễn cho hợp với tất cả mọi người. Nó đệm đàn chị cất tiếng hát, giọng ca ngọt ngào êm ai của chi đi sâu vào lòng quan khách….
Quán đổi mới bạn bác Mai lại đông, cứ hết tốp này đến tốp khác thay phiên nhau đến chật cả quán. Nó và chị vừa chuẩn bị tiết mục văn nghệ vừa xuống phụ bác và nhân viên quán bưng bê đồ uống cho khách. Mải làm thời gian trôi qua nhanh kinh khủng, quay đi quay lại đã 6h hơn. Cũng may khách hàng đã vãn, mọi người thay phiên nhau ăn tối. Chị đứng gần nó nhắt nhỉ :
_ Em tí ăn cùng chị nhé, xuất cuối cho cả 2 ok ?
Nó :
_ ok.
Miệng ok mà bụng thì nhăn nhúm, bọn acid được thể lệ gào trong dạ dày. Nó bấm bụng đói lên chơi vài bản độc tấu guitar tạo nên 1 bầu không khí êm ái nhẹ nhàng trong chiều đông lạnh giá.
Tiếng bô quen thuộc của thằng đầu đất nổ ình ịch ngoài quán, hắn và công chúa tuyết lich thiệp bước vào quán. Phong cách lạ khiến nó nhất thời hơi bất ngờ về họ. Nhất thời đứng yên bất động không kịp ra đón bạn, chị thì vẫn hồn nhiên đến tiếp đón bạn nó nồng nhiệt. Cũng may chị chưa gặp cặp đôi này lần nào nên không bị sốc như nó. Công chúa tuyết nhìn thấy nó trên bục diễn, cô nàng vẫy vẫy tay chào nó từ xa còn thằng đầu đất thì có cho mặc áo của vua chúa vẫn không thay đổi tính nó hét to :
_ Ê ku tao đến rồi còn ngồi đó làm gì xuống đây
Nó trợn mắt lẩm nhẩm ” bố đang diễn gọi cái cứt ” vì lịch sự nó vẫn phải cười với cái thằng đầu đất ấy. Chơi song bản nhạc nó cất đàn sang bên cạnh đi về phía bạn nó. Kha đầu đất nhăn nhở :
_ Oey bạn tao biết đánh đàn cơ đấy.
Nó trợn mắt :
_ Ý tứ đi ông tướng, Hường em quản lí nó giùm anh nhé.
Công chúa tuyết :
_ Em đói lắm không quản được đâu.
Nó :
_ Hả cái gì đây đến uống nước hay đến đòi ăn đó cô nương.
Kha đầu đất :
_ Cả 2 mày ak.
Đệch bạn tốt nhỉ, tướng bạn nó đến chung vui với nó ai dè lại còn thế này nữa. Nó :
_ Về nhà mới nấu được chứ, ở đây chỉ uống thôi.
Công chúa tuyết chỉ tay về phía chị nói :
_ Chị kia vừa bảo rồi tí ở lại ăn cơm cùng mà.
Nó :
_ Nói lúc nào mà nhanh vậy, hai người vừa nói gì với chị ấy.
Kha đầu đất :
_ Chả nói gì ngoài câu chúng ta là bạn.
Nó nhìn cặp đôi đó bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, bỏ mặc 2 đứa ngồi đó qua chỗ chị thăm dò :
_ Chị 2 đứa kia nó nói gì với chị vậy.
Chị :
_ À không có gì, mà em quen anh Kha lâu chưa.
Nó ngạc nhiên :
_ Anh Kha là sao hả chị ? Nó ít tuổi hơn chị mà.
Chị :
_ Anh ấy là con bác lớn nhà chị mà, anh quậy quá lên nhà cấm không cho bất kì anh em nào trong nhà liên lạc với anh ấy….
Nó mắt vẫn chợn :
_ Thật vậy ạ, vậy hóa ra hai đứa nó không đùa chị mời tụi nó ăn cơm cùng chị em mình hả. Liệu bác Mai…
Chị :
_ Hihi không sao đâu chị báo bác Mai rồi mà.
Cuối cùng cũng đến lượt chị em nó được ăn, mâm cơm nhỏ đã được bác Mai chuẩn bị sẵn, chị và nó vào cùng cặp đôi kia ăn uống sau nhà. Chị và Kha đầu đất lâu ngày không gặp nói chuyện hết phần của nó và công chúa tuyết biến hai đứa nó thành người thừa trong mâm cơm. Nó ăn nhanh cho song rồi té ra ngoài trông quán, công chúa tuyết cũng lẽo đẽo theo nó để 2 anh em nhà kia thoải mái nói chuyện.
8h tối quán lại đông, vài người bạn trong trường biết chị em nó kết hợp giúp bác Mai cũng kéo đến ủng hộ. Nhân viên quán lại được phen phục vụ cật lực, nó lên bục chơi solo 1-2 bản còn lại toàn phải chơi đàn phục vụ khách hát hò. Công chúa tuyết ngồi chơi hoài cũng chán, nhanh nhẹn giúp thêm nhân viên quán bê đồ phục vụ dọn dẹp lau chùi bàn ghế.
10h hơn vẫn không thấy chị và Kha đầu đất ra ngoài, quán thì đã vãn khách chuẩn bị đóng của rồi. Nó kêu công chúa tuyết :
_ Hường ơi vào coi anh em họ hàn huyên song chưa để còn đóng cưa quán
Công chúa tuyết ngoan ngoãn :
_ ok anh để em ak.
Đệch em ý diễn sâu quá nghe lạnh hơn cả mắt em ý ngày thường nhìn đời. Nó xuống bục diễn phụ nhân viên lau chùi thu dọn bàn ghế. Dọn song 3 nhân vật kia mới chịu xuất hiện, chị nhìn nó bằng ánh mắt bí hiểm còn thằng đầu đất mặt vẫn nhăn nhỏ như mọi ngày có điều không được tự nhiên cho lắm. Nó ngầm hiểu đã bị bạn nó bán đứng sau lưng rồi. Được bạn tôi chuẩn bị mà lo cơm hàng cháo chợ đi nhé…

” Ngàn năm thương hoài 1 bóng hình thôi tình đã khơi rồi mộng khó nhạt “
Vâng tình đã khơi rồi thì đúng là khó nhạt phai nhất là người đó suốt ngày ở bên cạnh bạn. Tình cảnh của nó bây giờ đúng là như vậy, sau ngày khai trương hầu như tối nào nó và chị cũng đều có mặt tại quán. Kẻ đánh đàn kẻ làm ca sĩ tạo lên những giây phút ngọt ngào trong lòng nữ khách. Quán làm ăn ngày càng đông khách, bác Mai vui ra mặt. Nó biết bác vui vì không khí ở quán tấp nập chứ chắc chắn không phải vì tiền rồi. Bằng chứng là bác đang nuôi báo cô 2 người bạn của nó. Hội ấy không thiếu tiền nhưng trả bác thì bác nhất quyết không nhận đâm ra công chúa tuyết thi thoảng vẫn phải làm nhân viên phục vụ bất đắc dĩ. Quán có 2 cô gái đẹp tuổi xuân thì đâm ra về tối đông khách nam hơn khách nữ. Trên bục diễn 1 ca sĩ tự do đẹp như đóa hoa hồng trước nắng, dưới đẹp lạnh lùng băng giá như bông tuyết trắng trong đêm đông. Mỗi người 1 vẻ làm cho khách nam nào chót vào 1 lần đảm bảo ngày sau đã quay lại.
Tháng đầu doanh số quán tăng vượt ngưỡng mong muốn, bác Mai mở tiệc linh đình cho toàn thể nhân viên quán và tất nhiên không thể thiếu cặp đôi ăn bám kia được. Tiệc được tổ chức ngay trong quán sau khi thực khách cuối cùng ra về. Bữa tiệc cây nhà lá vườn nhưng dưới bàn tay khéo léo của bác Mai thì trông không thua kém gì tiệc lớn ngoài khách sạn. Kha đầu đất được bữa vui vẻ ăn như thằng chết đói, chẳng biết e ngại là gì. Công chúa tuyết tiếp xúc với mọi người ở quán cũng đã thân quen nhiều lên nàng ta vui vẻ ra mặt cất tạm bộ mặt lạnh lùng băng giá vào tủ lạnh. Nó với chị gần gũi nhau như 1 cặp đôi, giây phút chẳng thể ngọt ngào hơn được nữa khi chị tận tình nấy đồ ăn cho nó. Hôm đó nó ăn cũng không khác gì thằng đầu đất là mấy, chị nấy gì nó cũng ăn cho bằng hết. Cơm lo rượu say mọi người thi nhau trổ tài văn nghệ, điều bất ngờ nhất là chất giọng của bác Mai hay không kém gì chất giọng của chị. Nó cũng bị ép phải hát 1 bài, chất giọng khàn khàn hơn cả vịt đực của nó tồn tại qua đúng 2 câu hát bị khán giả la ó nhất là cặp đôi ăn bám kia khiến nó tức lộn cả ruột. Trong cơn tức nó được chị vỗ về an ủi sướng cả 1 bộ lòng. Vui vẻ quá đà cả nhà không ai để ý thời gian, đến lúc tiệc tàn thì cũng gần 2h sáng. Kha đầu đất còn tiếc nuối, công chúa tuyết hôm nay bưng bê nhiều chắc mệt ngáp lên ngáp xuống như thằng nghiện. Còn nó và mọi người ai cũng mệt lử cả người nhanh dọn dẹp rồi ra về. Đêm xuân không mưa phùn nhưng đường phố vẫn ướt vì sương muối giăng kín cả đường. Nó đưa chị về theo sau hộ tống là cặp đôi ăn bám, trời lạnh lại lắm sương vài cơn gió nhẹ cũng làm người ngoài đường run rẩy, chị ngồi sau nó ôm hờ lên eo nó, tuy cách nhau qua nhiều lớp vải nhưng nó vẫn cảm nhận được hơi ấm ở đôi bàn tay chị. Đường phố vắng tanh lác đác có vài người đi ngược qua nó, công chúa tuyết ôm chặt nấy Kha đầu đất đầu ngả nghiêng trên vai hắn mắt đã nhắm tịt từ bao giờ. Kha đầu đất không biết đã đọc được vị của nó hay chưa, chỉ biết hắn rất ý tứ đi cách xa nó. Về gần đến nhà chị, tiếng chim cú bất ngờ kêu lên thảm thiết, chị giật mình ôm chặt nấy eo nó. Đây không phải lần đầu chị ôm nó nhưng sao nó vẫn cảm thấy như lần đầu, hơi ấm mùi hương trên cơ thể chị như kiều doping mạnh khiến nó tỉnh táo vô cùng. Đang tê lê phê trong hương thơm ngọt ngào từ cơ thể chị tiếng gầm gừ của xe máy phân khối lớn tiếng chửi bới ầm ĩ phía trước kéo nó về thực tại. Một đám đông thanh niên tầm tuổi

loading...
loading...