Đọc truyện Quỳnh

Phần 6

Có câu: “ mất bò mới lo làm chuồng ” nên sau trận đòn thù và bị hiếp hụt, Quỳnh mới đâm ra khát khao học võ hơn bao giờ hết. Vì thế rất ngóng anh Long trở lại để bảo anh dạy cho Quỳnh, nhưng nếu anh không đến nữa thì sao nhỉ? Anh thật sự ở đâu Quỳnh cũng nào có biết chứ, nghĩ anh lại nghĩ tên “ tắc kè hoa ” xăm trổ đầy mình kia. Quỳnh rùng mình vì chuyện đã qua mà cũng phục mình đi, sao lúc cuồng thế chứ … giờ bảo chặt tay chưa chắc Quỳnh dám. Mà thằng “ tắc kè hoa ” ấy có đi thăm ba không nhở?

Bị nhớ ba rồi… Quỳnh thấy nao lòng. Nhớ cả nụ hôn của ba nhớ cả lúc ba âu yếm Quỳnh, người Quỳnh nổi gai ốc khép đùi lại theo bản năng. Của Quỳnh rỉ ra ít nước cảm giác ướt ướt đũng quần lót, thèm ba làm thế quá đi mất … Nhất định sẽ cố gắng thêm vài ngày nữa thôi, sinh nhật sẽ cho ba yêu Quỳnh. Chứ không để cho như vừa rồi tí nữa thì bị chúng nó hiếp cho, Quỳnh chỉ muốn với ba và tặng cho ba yêu quý của mình.

Quỳnh lấy quần áo đi tắm phần vì đã bị ướt quần lót, lại cũng muốn tẩy sạch nhưng ô uế vừa qua khỏi thân thể. Quỳnh vào xả nước dòng nước âm ấm chảy tràn trên tay, định khép của phòng tắm lại nghĩ có ai đâu chứ nhỉ. Cả cái xe máy mới tinh còn dựng kia, thôi tắm ù đi cho xong vậy. Nhưng khi những tia nước ấm áp mơn man trên da thịt, thế là Quỳnh lại quên béng đi rằng phải tắm nhanh. Bản tính con gái thích sạch ưa đùa giỡn với làn nước, vì thế cơ thể Quỳnh cứ trần truồng. Lấp lánh tung tăng với làn nước từ vòi hoa sen trên đầu thả xuống, hạt nối hạt trong vắt như chuỗi ngọc làm nổi bật cơ thể thiếu nữ trắng ngần. Khoảnh khắc diệu kỳ của người con gái ấy, của Quỳnh vô tình lọt vào mắt anh Long. Thấy cái xe máy quá bẩn bụi đường anh để xe ở quá rửa xe đầu ngõ rồi đi bộ vào …

Khi anh bước vào cổng không khóa vào nhà cửa chỉ khép hờ, đẩy cửa vào nghe luôn thấy tiếng nước róc rách. Cánh cửa buồng tắm không khép, Quỳnh trần truồng khêu gợi đập ngay vào mắt anh. Nước dát ngọc làm tôn thêm vẻ đẹp của con gái, mái tóc dài bết nước tầm lưng trần thon thả. Ban ngày ánh rõ rệt từng sợi lông măng, khác hôm ba thấy Quỳnh tắm. Chẳng phải chưa thấy con gái bao giờ, nhưng đứng trước cảnh này anh khó mà không thấy kích thích. Quỳnh cúi cọ chân và vô tình cái mông chổng lên khiêu khích anh, thấp thoáng giữa khe mông căng trắng đẫm những hạt nước li ti. Một cái khe nhỏ múp míp dính chặt nhau, vì trinh trắng của Quỳnh chưa ai khai mở cả. Rồi tự nhiên Quỳnh xoay người lại bất thần thấy anh đang ngó mình, ngượng vô cùng tận vội vàng lấy hai tay lên che mặt.

Thành ra chỗ cần che với anh chả che, bầu vú nhỏ đang độ lớn kiêu hãnh chĩa lên phập phồng cùng nhịp thở. Chỗ thầm kín nhất của con gái lộ ra rõ rệt dưới ánh sáng ban ngày, vì Quỳnh chưa nhiều lông đủ để bao phủ chỗ đầy dụ hoặc đấy. Cái khe chẻ đôi hiện lên cả môi nhỏ nhu nhú, qua kẽ tay Quỳnh thấy tia mắt anh nóng rực đang hướng thẳng vào bướm mình như muốn đốt cháy da thịt … Trời ạ ! Quần anh thì phồng lên một cục mà chắc có quần sịp mà còn thế, mặt Quỳnh đỏ rực “ thấy mình thế này anh bị thích rồi, liệu có khi nào lại đè ra hiếp không? Chả lẽ hôm nay là xui của mình toàn nguy cơ bị hiếp thế này ”

May là anh Long hình như nhận ra sự thô lỗ của mình, mắt anh rời khỏi chỗ bướm Quỳnh. Anh có vẻ bối rối lắm nhưng rồi lại vẫn, len lén ngó bầu vú đang rung rinh theo nhịp thở lên xuống của mình. Thế là Quỳnh cáu hét ầm lên:

– Anhhh ! Nhìn em chán chưa? Ra đi để người ta tắm … vô duyên !

Anh ngượng đi ra của luôn … Quỳnh vội quấn tạm cái khăn tắm vào người, chạy ra đóng sầm cái cửa nhà lại. Tắm ào cho qua rồi mặc quáng quàng quần áo chạy ra, Quỳnh mở cửa ngó nghiêng lòng thấp thỏm lo sợ anh dỗi bỏ về mất. Nhưng may quá anh vẫn đứng ở cổng quay lưng lại nhìn ra đường. Quỳnh mừng quýnh lên gọi :

– Anh ơi ! Vào đi… em xong rồi ạ !

Anh vào mặt hơi chút bối rối anh tránh không dám nhìn Quỳnh trực diện, Quỳnh cũng ngại nói lí nhí :

– Em xin lỗi nhé ! Mà … mà cũng tại anh cơ cứ soi em … lúc ý á chỉ đấm anh chết luôn !

– Anh xin lỗi ! Anh không cố tình … nhưng em đẹp thật đấy !

– Hi.. hi … anh thấy em đẹp thật à … mà.. mà.. ơ … hơ …. !

Đang được khen sướng ra mặt thì chợt nhớ lại, anh khen mình lúc cởi truồng xinh. Tức là anh khen các chỗ đấy của mình trời ơi ! xấu hổ chết được Quỳnh im bặt cúi gằm mặt xuống đất. Hình như anh vẫn nhìn và anh thấy mắt Quỳnh có chỗ hơi tím. Do lúc bị con nào đó trong nhóm Thủy đấm vào, bị đánh hội đồng trong xe tối tăm mặt mũi Quỳnh biết ai vào ai đâu. Anh Long con nhà võ anh nhìn biết ngay bị đánh, anh vội hỏi :

– Em mới bị ai đánh à? Phải mấy con bé hôm nọ không?

Rồi anh xoa xoa chỗ bầm ở mặt Quỳnh có vẻ xót xa lắm, mãi sau Quỳnh mới biết lúc đó anh đã yêu Quỳnh … Vì thế người ta đánh Quỳnh thì anh sao không xót cho được, có người an ủi thế là tự nhiên tủi thân úp mặt vào ngực anh khóc. Khóc một hồi chán chê mới bắt đầu kể lể, Quỳnh vén áo lên cao mách anh :

– Nó đánh em đau lắm thụi bao nhiêu vào bụng đây này, giờ vẫn ê ẩm ý ạ !

Vén vội Quỳnh đâu có nhớ đã quên không mặc áo chíp mà vén áo cao quá, nguyên cả bầu vú phơi ra trước mặt anh. Cặp vú không áo lót xổ tung ra hai đầu ti nho nhỏ hồng nhòn nhọn, các vết bầm tím chẳng làm anh chú ý bằng đôi vú đang thây lẩy ấy của Quỳnh. Thấy mắt anh sáng rực lên nhìn mình xấu hổ cực độ kéo sụp cả áo xuống thật nhanh rồi đánh trống lảng luôn :

– Em muốn thăm ba chúng mình, đi đi anh nhé !

– Chưa em ạ, chiều mới tới giờ thăm gặp, anh thuê hộ lý hết rồi để em chăm không tiện. Ba em gẫy chân mà đi vệ sinh tắm rửa chả chủ động, anh có đấy thì anh làm không để hộ lý làm yên tâm đi. Chiều anh đưa em đi ra đấy nhé !

Hết cớ chuồn đi Quỳnh bối rối, rồi nhớ ra chuyện học võ liền bảo anh :

– Dậy võ cho em để em đỡ bị người ta đánh nhé, luôn giờ đi anh được không?

Vui luôn khi anh gật dầu bảo :

– Cũng được ! Không người ta đánh em thâm tím thế kia, anh cũng chả đành lòng. Nhưng anh bảo em phải nhớ thời đại này súng đạn kết thúc mạng sống người ta rất nhanh. Ngày trước hay nói “ ba năm võ tầu, không bằng một chầu củ đậu ” Ném đá từ xa thôi cũng đã đủ toi mạng rồi, huống gì súng ống sát thương tầm xa. Biết võ chỉ để tự vệ cự ly gần thôi và nó phải dùng lực bản thân em, em đừng chủ quan nhé nhất là con gái em sẽ sớm đuối sức hơn con trai. Trước anh có một sư huynh học cùng anh học võ nhanh và giỏi hơn anh, nhưng anh ấy bảo với sư phụ võ giỏi mấy thì chả lại với súng đạn. Sư phụ ghét đuổi anh anh ấy đi rồi, nhưng giờ anh thấy anh ấy nói đúng em ạ. Quỳnh à ngoài ra luyện võ vất vả dễ mất dáng đấy, em nghĩ kỹ chưa?

Thấy anh nói một tràng chả đâu vào đâu Quỳnh cú quá nhấm nhẳng bảo

– Oài ! Anh nói nhiều nhở, cứ dậy em đi xem nào … nói nhiều nữa em ghét đấy !

Anh bất đắc dĩ đành chiều ra sân dậy cho Quỳnh. Nhưng đúng không dễ thật, mới đứng tấn tí đã mỏi nhừ người. Rồi là để tập đúng động tác bị anh cầm tay, cầm chân Quỳnh … anh cứ áp sát người anh vào nóng rực. Sau ba anh là người đàn ông gần Quỳnh sát sạt thế này, rồi bất chợt ngoảnh mặt lại sau chạm môi anh. Thì anh ghì luôn vào hôn Quỳnh, nụ hôn từ người con trai xa lạ làm Quỳnh rùng mình. Nhưng thay vì né tránh chả hiểu thế nào lại hé môi hôn anh, lưỡi quấn lưỡi đê mê nhớ ba quá. Trái tim bé nhỏ của Quỳnh thổn thức và đau nhói, nụ hôn đầy mâu thuẫn đã kết thúc vì Quỳnh thấy bàn tay anh tham lam lần từ gấu áo lên chạm vào vú mình. Bàn tay anh to thô ráp nóng rực đang ôm trọn bầu vú bé nhỏ, run rẩy khi anh xoa nắn nó Quỳnh muốn giẫy ra nhưng người cứ mềm oặt vô lực.

Không thèm hôn anh nữa nhưng người Quỳnh rạo rực, thấy của anh cứng nhắc phía sau chạm vào người. Khi anh xoa vú thì có cảm giác khác hẳn với ba, chắc có thể đó là tình yêu chăng? Cho tới lúc tay kia của anh lần xuống cạp quần thì Quỳnh sợ vùng hẳn ra khỏi anh, mặt đỏ gay nói :

– Anh … anh … đừng làm thế em không thích !

– Anh … anh xin lỗi ! Kiềm chế không nổi … nhưng anh yêu em thật đấy !

Một câu tỏ tình đầu đời đến thật bất ngờ với Quỳnh, là con gái đó là khoảnh khắc ngọt ngào khi đón nhận lời tỏ tình đầu tiên với mình. Quỳnh chả biết nói ra sao cả chỉ ấp úng :

– Anh.. anh.. nhưng mà cũng phải cho em thời gian … anh cứ vồ vập sờ sờ nắn nắn … em thấy em chả được tôn trọng.

Một câu nói bât ngờ từ của miệng một cô bé, Quỳnh nghĩ bột phát và nói bừa thôi. Nhưng là gáo nước lạnh dội vào anh, đánh thẳng vào cái thú tính đàn ông trong anh. Để rồi anh đâu biết anh trở lên nghiêm túc quá thể, khiến Quỳnh ngả sang anh Tiến một sự oái oăm của cuộc tình tay ba.