Đọc truyện Cô giáo Uyên còn trinh

Phần 5

chấm dứt.

Tuy là Uyên vẫn chưa ai tìm đc và cũng ko ai biết đuợc cô có gặp phải chuyện gì ko nhưng người để tất cả phải lo lắng thì ko chỉ có mỗi Uyên, giờ đã có thêm Nam.

Trong lúc mãi lo nghĩ Nam đã chạy thẳng vào đuôi 1 chiếc xe hàng đang…đậu bên đuờng. Hậu quả là người ta đưa anh vào viện với vài vết xây sát trên người và một cục máu bầm đang tụ trong đầu mà theo kết luận của bác sỹ là : hôn mê sâu, cần làm phẩu thuật sớm nhưng phải chờ sức khỏe ổn định. 3 ngày ăn uống cầm hơi cộng với việc căng thẳng đầu óc chạy khắp nơi khiến cơ thể anh ko còn đủ sức, huyết áp và các chỉ số khác chưa đáp ứng đc yêu cầu của cuộc phẩu thuật. Em gái Nam túc trực chăm sóc anh nhưng ko dám báo cho Cha Mẹ anh biết vì bản thân hai cụ cũng không đc khỏe lắm.

3 ngày trôi qua, Nam đã có lúc tỉnh lại chút ít. Phần máu tụ của anh ko phát triển thêm nên bác sĩ quyết định dùng thuốc làm tan thay vì phẩu thuật. Mẹ Uyên và bác sỹ Vẫn mỗi ngày đều ghé xem tình hình của anh, các thầy cô trong trường thay phiên nhau phụ bé Thảo chăm.sóc anh. Mỗi ngày Nam tỉnh dậy khoảng 2,3 lần, mỗi lần chỉ hơn 15p. Cũng may đầu óc anh ko bị ảnh hưởng, anh nhận ra đc người vào thăm, nói chuyện đc dù hơi yếu ớt. Chiều nay nhóm bác sỹ hội chuẩn trong đó có mẹ Uyên đã thống nhất chuyển anh từ khoa cấp cứu sang khoa hồi sức đặc biệt, để anh có thể nghỉ ngơi tốt hơn. Và mọi người cùng nhận định là anh đã qua giai đoạn nguy hiểm, đang chờ hồi phục. Tuy nhiên, tuy nhiên có 1 điều anh và tất cả mọi người đều chưa đuợc thông báo : có 1 khả năng nhỏ Nam sẽ bị hạn chế vận động ở 1 bên, cụ thể là tay và chân phải. Ko phải ở dạng liệt chi nhưng nếu điều đó xảy ra, tay và chân phải của anh sẽ ko hoạt động đuợc 100% như bình thường, ko nhất thiết phải ngồi xe lăn nhưng đi nạng là 1 điều cần thiết. Và việc tình trạng anh tiến triển xấu tốt thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân anh, vào ý chí phục hồi của anh cũng như ý chí tập luyện vật lý trị liệu nếu chẳng may xảy ra. Hiện tại thì thị lực của anh cũng đang có vấn đề, anh ko thể nhìn rõ mọi thứ. Tuy nhiên cái này là do tác động ngoại lực làm 2 nhãn cầu của anh bị chèn ép, chỉ tạm thời như thế, 1 thời gian sẽ nhìn thấy bình thườg lại.

Nam chưa biết điều đó nên việc 1 tay và 1 chân anh hoạt động khó khăn đối với anh là do va chạm lúc tai nạn. Anh giờ đã có thể tự nhích lên ngồi dậy, tự múc ăn, tự lấy nước uông. Anh hầu như đã tỉnh táo hẳn, do lạ chỗ nên anh ngủ rất ít, đêm nào cũng trằn trọc. Để tránh anh lại căng thẳng và lo lắng nên mọi người nói dối anh là Uyên đi du lịch, mọi người đã liên lạc đc, cô ấy đang về. Nhưng…

Nam biết rõ ý tốt của mọi người. Những lúc tỉnh dậy chỉ có hai anh em anh đều nhờ bé Thảo gọi cho Uyên nhưng đều ko liên lạc đuợc, Thảo lên facebook của Uyên thì đã khóa. Tuy vậy, anh cũng hiểu những gì bác sỹ nói, anh cố giữ cho mình ko xúc động, tự nói với mình cố phục hồi để còn đi tìm Uyên.

Hình như trời đã tối, Nam thấy lờ mờ bóng đèn điện đuợc mở nhiều hơn. Nam ra dấu khát nước, Thảo lật đật rót nước cho anh. Nam hút từng ngụm nước một cách khó nhọc, hnay anh ngủ nhiều hơn mấy bữa trước nên lúc tỉnh dậy nghe người cũng uể oải hơn. Thảo đợi anh uống xong thì cất ly rồi lấy khăn lau mặt, lau tay cho anh. Nam cảm thấy đỡ hơn.

Chắc tối rồi há, lát mi cũng đi ngủ đi, Hai nằm tí rồi lại ngủ bây giờ, ko phải thức canh Hai đâu. Hai giờ chỉ ăn rồi ngủ thôi chứ có gì mà phải canh.
Thảo nghe nói thế thì thương anh lắm, em kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, bóp tay bóp chân cho anh mình. Bác sỹ dặn thường xuyên xoa bóp cơ thể cũng giúp cho quá trình hồi phục nhanh hơn.

Hôm nay dậy Hai cảm thấy khỏe hơn mấy bữa trước rồi, tự nhiên nghe trong người nhẹ nhỏm hơn. Vài hôm nữa Hai khỏe hẳn thì mi về lên trường mà học tiếp, nghỉ nhiều quá rồi ko theo kịp người ta. Nhà có mỗi 2 anh em, ráng đi, Hai có sao thì mi còn lo cho Cha với Mẹ. Sáng mai nếu Hai dậy trễ thì nhớ gọi cho chị Uyên nghen chưa, nếu chị có mở máy thì gọi Hai dậy liền.
Nam thở dài…anh dặn Thảo dù anh biết kết quả chắc cũng như mấy ngày qua. Mỗi lần tỉnh giấc là anh lại bắt Thảo gọi cho Uyên, mở loa ngoài cho anh nghe. Và lần nào cũng vậy, sau tiếng ó í e là tiếng thở dài của anh.

Mi có lo cho Hai thì ráng giúp Hai, hôm qua Hai có xin mấy cái địa chỉ của bạn chị Uyên trên đó, bao giờ mi lên đó thì đến đó tìm thử giùm Hai. Haizzz, mi có tìm thấy chị thì báo cho Hai biết, nhưng ko đc nói với chị là Hai đang như thế này biết chưa. Hai biết tin chị để an tâm thôi. Chừ giờ Hai vầy, cũng chẳng mong gặp cô ấy, lại làm khổ người ta, lỡ Hai nằm vậy suốt đời…
Nam nói tới đó thì Thảo đưa tay bịt miệng anh mình lại.

Mi…ưmmmmmm
Nam chụp tay Thảo kéo ra.

Mi… không phải… là…
Có tiếng nấc vang lên…

Là em…là em phải ko ?

Ưmmmmmm

Phải là em ko Uyên, là em.

Nam nắm chặt bàn tay, anh để nó lên mặt, là mùi của Uyên, là mùi hương này. Lúc nãy tỉnh dậy anh đã nghe gì đó là lạ, nó làm anh cảm thấy khoan khoái, dễ chịu. Có lẽ nằm quá lâu làm khứu giác của anh ko còn đuợc nhạy cảm.

Sao em ko trả lời anh. Anh biết là em. Anh ko buông em ra đâu.
Bàn tay còn lại nắm lấy tay Nam.

Là em.

 

Nam nghe giọng nói kia thì anh ko còn hoài nghi gì nữa. Là Uyên đang ngồi trước mặt anh. Anh cố nhíu mắt nhìn cô cho rõ nhưng ko thể.

Anh…anh ko thấy đuợc em.
Uyên cầm tay Nam, để lên mặt mình. Nam cảm nhận doc hơi ấm từ khuôn mặt cô. Anh đưa tay vuốt hai bên má cô, sờ vào đôi mắt. Uyên hơi cuối xuống, anh vuốt dài theo mái tóc cô.

Là em thật rồi. Em về rồi. Em đi đâu mà anh tìm khắp nơi.

Em xin lỗi. Em chỉ muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, ko ngờ em làm anh ra nông nổi này. Em có lỗi với anh nhiều lắm

Không, đâu phải tại em, anh bất cẩn thôi. Em về là tốt rồi, em đừng đi nữa nha. Anh…anh ko thể sống thiếu em.

Uhm, anh ráng nghỉ ngơi cho mau khỏe.

Không, em hứa với anh là sẽ ko bỏ anh đi. Em ko hứa anh ko buông em ra đâu, anh cũng sẽ ko khỏi gì hết, anh sẽ bị như vậy hoài luôn, để em ở đây với anh hoài.

Ơ, thế em ngồi đây chăm cho anh suốt đời ah ? Anh khôn thế !

Chứ em muốn thế nào ?

Anh lo mà hết mau, rùi còn về đi dạy rùi còn nấu cơm cho em ăn.

Ừ, anh nấu cơm cho em ăn suốt đời luôn.

Còn đưa đón em đi dạy nữa.

Ừ, anh chở em đi khắp thế giới luôn.

Còn…

Còn gì nữa em ?

Còn gì em chưa nghĩ ra, nhưng em nghĩ ra gì anh phải chiều em hết.

Ừ, đuơng nhiên rồi, anh hứa chiều em suốt đời mà.

Uhm, vậy giờ ngoan đi ngủ đi, mau hết rùi còn về nhà. Nằm đây hoài ai mà ngồi trông chừng cho nổi.
Nam vui không sao tả xiết.

Daaaaaaaaạ
Anh dạ 1 tiếng rõ to rùi nhắm mắt lịm dần

Anh, anh, anhhhhhhhh

……..

Anh Nammmmmmmm

Ý tá ơiiiiii, bác sỹ ơiiiiiii, cứu cứuuuuuuu…
0h15…đèn phòng mổ bật sáng…

Em đi về đâu hỡi anh trên con đường đầy mưa gió.
Em đi về đâu hỡi anh khi cuộc đời này thiếu vắng anh.
Cô đơn từng đêm khóc thương cho cuộc tình đầy ngang trái.

c

Cho cuôc tình, mà chỉ có nước mắt thôi…

Có nhưng bài hát, người ta có thể ko thích giai điệu, ko thích người ca sỹ trình bày, nhưng có những câu từ trong đó làm người nghe phải nhớ mãi. Nhất là, ta thấy đuợc mình trong đó !

Cuộc sống luôn ẩn chưa bao điều kỳ diệu, và khi con người ta tuyệt vọng nhất luôn nghĩ đến nó. Bạn đã bao giờ chờ nó chưa ? Và đã bao giờ bạn cảm thấy nó đến với mình chưa ? Có thể có và cũng có thể không, cuộc sống mà !

Nhưng chắc chắn điều kỳ diệu hiếm khi đến với ta hai lần, giống như giải thưởng cao nhất của PowerBalls chưa từng có cùng 1 chủ nhân trong 2 lần xổ. Vì nếu bạn có một lần may mắn để đổi đời thì lần thứ 2 nếu có phải chăng là sẽ đổi ngược lại, có khi còn tệ hơn.

Ai trong chúng ta cũng có “quyền đuợc sống, quyền đuợc tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Đúng, điều đó là bất di bất dịch. Nhưng chúng ta có quyền sống nhưng đôi lúc ko quyết định đuợc sự tồn tại, chúng ta có quyền tự do nhưng ko chắc đã chọn đúng hướng đi và chúng ta có quyền mưu cầu hạnh phúc nhưng ko phải ai cũng giữ lại đuợc. Tất cả còn do…ông trời !

Hôm nay ông ấy thật tốt bụng, hào phóng ban phát cả một buổi sáng ấp áp tràn ngập ánh nắng…

Uyên sửa lại vạt áo, cô nhẹ nhàng bưng mâm cơm đặt lên chiếc bàn nhỏ ngoài sân. Với cô việc dậy trước 6h mỗi ngày đã là 1 thói quen đáng ghét trong cuộc đời nhưng hôm nay 4h sáng cô đã đẩy xe ra khỏi nhà, rời khỏi chợ với hàng chục túi thực phẩm. Cô lặng lẽ rẽ vào nhà anh, dùng chìa khóa của anh mở cửa. Quét dọn lại căn nhà, sắp xếp lại cái bàn sách, nó thật bụi bặm vì đã lâu ko ai động tới. Cô mở hết cửa sổ cho nắng chiếu vào phòng. Và giờ là lúc đau khổ nhất, cô đối mặt với căn bếp, nơi hình như chưa bao giờ dành cho cô và cô cũng chẳng mấy thiện cảm với nó. Nhưng hôm nay cô tất bật với nó bằng tất cả sự tập trung và nghiêm túc. Uyên tự nói với mình dù hôm nay, trong căn bếp này ko có anh hiện diện thì cô càng phải làm cho bằng đuợc, ít ra cô cũng phải nấu đuợc 1 bữa cơm ra trò dù chỉ để…

Uyên thắp 3 nén nhang…

Cô nhắm mắt khấn cầu điều gì đó rồi cắm vào bát hương. Cô rót 1 ly nước ngọt và 1 chén rượu…mắt cay xè…

Uyên sửa lại mấy đóa cúc trắng trong bình…

Hoa cô cắt trong vườn nhà, là hoa anh trồng. Cô vẫn ghé tưới chúng mỗi ngày sau tiết dạy, cô muốn anh nhìn thấy những gì anh yêu vẫn sẽ tiếp tục tồn tại. Cô cũng vậy, cô phải thay đổi, phải tự cố gắng mỗi ngày, phải tự biết chăm sóc cho bản thân mình từ những cái nhỏ nhặt nhất. Ko còn cơm anh nấu, cô sẽ tự nấu. Ko có người đưa cô đi đây đó, cơ sẽ tự đi. Và cô học tự yêu chính bản thân mình như chính anh yêu cô vậy.

Nhớ có buổi chiều anh đưa cô đi dạo ở bãi cát ven sông, anh đặt tay cô lên ngực anh vào nói :

Bao giờ em sờ vào đây mà nghe trái tim anh ko đập nữa thì nhớ hôn anh 1000 cái, nhất định nó sẽ đập lại.

Ơ thế bây giờ nó đang đập thì em phải hôn bao nhiu cái thì nó mới dừng lại.

Cái đấy em phải hôn chỗ khác, có khi nó rớt ra ngoài lun chứ chẳng chơi.
Cô ngoạm cắn vào vai anh 1 cái thật mạnh

Này thì rớt ra luôn nàyyyy

Ahhhhhhhhhhh, em cắn thế nó chạy tụt xuống dưới còn gì…

Chạy ở đâu, chưa tởn ah ?

Đây này đây này.
Anh chạy ra xa đứng với dáng vẻ khiêu khích. Uyên gỡ đôi guốc ra chạy theo anh :

Lại đây em bằm nó ra luôn này…anh đứng lại cho emmmmmm
Đôi chân trần sải dài trên cát, trông cô như 1 cánh én đang bay lượn trong bầu trời hạnh phúc. Nơi đó, có anh, có mọi niềm vui, có trọn vẹn những cảm xúc đong đầy…

Rồi những lần 2 đứa leo lên đỉnh đồi, anh ngồi ôm cô vào lòng, anh nói thỏ thẻ :

Uyên này, anh có chuyện nghiêm túc này muốn nói với em.

Ừm em nghe nè.
Cô rúc vào lòng anh để tránh cái gió chiều se se lạnh.

Anh muốn hỏi…

Thì anh hỏi đi. Anh và anh mà anh cũng ngại ah ?

Anh ko biết mở lời như thế nào.

Thì anh nghĩ gì thì anh nói vậy, em lúc nào cũng lắng nghe và ủng hộ anh.

Mà anh ko biết…

Anh làm em sắp bực mình rồi đó. Anh có nói liền hok, hok nói em đạp anh xuống núi bây giờ áh.

Anh nói anh nói.

Nói mauuuu

Anh chỉ muốn hỏi ý kiến riêng của cá nhân em…

Về việc gì em mới biết đc.

Về việc….nếu anh với em quan hệ tình dục thì theo em khoảng bao lâu là đủ.

Haaaaaaaaaaaaaaaả
Uyên xô anh ra. Nam nằm trên bãi cỏ cười lăn cười lộn.

Trời ơi, nhìn cái mặt của thanh niên nghiêm túc chờ hóng chuyện mắc cười quá…trời ôi…ko nhịn nổi….úi trời đau bụng quá…

Anh…anh chết với em…anh lăn xuống dưới mau cho em….

Anh….hặc hặc hặc…anh mắc cười quá, cười….cười sắp chết rồi ko cần lăn….hahahahaha…cái mặt của em….hahahahhaha
Uyên chạy tới đè lên người Nam, cô cào cấu anh khắp người, véo hai bên hông làm anh la chí chóe….

Đấy, anh muốn bao lâu thì giờ em cho anh bao nè….”hưởng thụ” đi nè….nè…

Thôi thôi, tha anh, anh giỡn tí mà….thôiiiiiii…anh ko dám nữa…

Giỡn nè, vui nè….

Ahhhhhhhhh, xin lỗi xin lỗi, để anh nói nghiêm túc…đừngggggg

Anh mà nghiem túc hả. Anh 1 lần nữa thì anh biết, đừng nó kêu em tha. Anh dám 1 lần nữa thì em quăng đôi đép anh xuống dưới nhé.

Ơ, quăng đôi dép thôi ah ?

Ừ, để xong em quăng anh xuống có cái mà mang đi dìa.

Ô no no, ô mai gốt, anh ko dám nữa. Lại đây anh ôm ôm cái nào.

Dẹp, đi lại ôm gốc cây đi.

Ôm gốc cây thì sướng tẹo nào đâu.

Sướng gì ? Nữa hả ?

Ko, ý anh là ôm người yêu mới sung sướng hạnh phúc chớ

Lẽo lự quá, im điiiiiii.
Nam níu tay Uyên kéo vào lòng, Uyên dùng dằng nhưng vẫn nằm vào lòng anh.

Ghét cái đầu óc đen tối.

Gì đâu. Chớ em nghĩ xem, 1 thằng đàn ông ngồi ôm 1 cô gái giữa chốn hoang vu này, anh ko…..thì anh là gay ah.

Mệt, thì cũng có lúc có thì, đâu mà lúc nào cũng thế.

Vậy lúc nào thì anh mới đuợc phép.

Ơ, anh lại định lừa em nữa đấy ah ?

Ko phải. Em hiểu mà. Yêu nhau bao lâu, gần gũi nhau thì cũng phải có cảm xúc này nọ. Anh ko có đòi hỏi em gì đâu nha, anh chỉ nói để em hiểu vậy thôi ah.

Biếtttttttt rồiiiiiiiiii. Hiểuuuuuuu rồiiiiiiiiiii. Nè, giờ mún làm gì làm đi.

Ơ, nói kiểu đấy tụt cmn cảm xúc của người ta (  )

Tụt mà thế này ah ?
Uyên tinh nghịch bóp nhẹ vào phần u lên dưới lớp quần của Nam.

Ahhhhh, đau em. Nhẹ nhàng thôi.

Nhẹ nhàng là thế nào, chàng trai iuuuuuuuuu.

Thì…nhẹ nhàng yêu yếm như báu vật í.

Gớm chưa gớm chưa, bắt đầu tinh tướng rồi đấy.
Nam đuợc cô sờ vào thì kích thích lắm, anh nhìn cô ra vẻ van xin cô tiếp tục. Tay Uyên vẫn để đấy, cô nhìn anh thì biết anh chàng thích lắm. Cô đưa tay kéo cái khóa quần anh xuống, Nam trố mắt. Uyên trườn lên ngang mặt Nam, đặt lên môi anh 1 nụ hôn. Hơi thở Uyên phả vào khứu giác của anh, môi Nam quấn lấy môi nàng. Tay Uyên ở dưới cứ loay hoay mãi, Nam vội vàng tháo dây nịt và cái nút quần, anh nhổm mông tụt hẳn nó xuống đùi. Anh choàng tay ôm Uyên sát vào, môi vẫn ko rời nhau. Uyên giờ đã lôi đc thằng bé cứng đầu ra. Ôi, nó nóng ấm và thật cứng cáp trong bàn tay nhỏ bé của cô. Uyên khẽ vuốt dọc theo nó. Nam buộc miệng ư ư. Anh nghe cái của quý tê tái, cảm giác ko thể nào diễn tả. Ko còn ngại ngùng, Nam cho hẳn tay vào trong cổ áo của Uyên, lòn vào trong cái áo ngực, chụp lấy cái bầu vú căng mọng kia mà xoa rồi bóp nhẹ. Uyên lúc này cũng đã kích thích lắm rùi. Cô nút mạnh môi anh, lưỡi đánh khắp miệng anh. Cô quíu 2 chân lại như sợ dóng nước đang âm ì trong cửa mình trào ra. Nam ưỡn mông lên, anh cảm thấy ko chịu nổi nữa, thằng bé giật giật, Uyên biết anh sắp ra nên cô càng làm nhanh hơn. Nam nhỏm dậy dạng 2 chân ra, 1 luồng nước phọt ra cắm thẳng xuống bãi cỏ, nó phun phải đến 4,5 lần rồi từ từ xìu lại, một chút ít còn vương trên bàn tay nhỏ bé của Uyên. Uyên với tay còn lại lấy cái giỏ xách, rút bịch khăn ướt ra. Cô nhẹ nhàng lau sạch cho anh, lau tay mình. Nam quá thỏa mãn, anh nằm ngửa ra tận hưởng cơn sướng còn âm ỉ. Uyên kéo áo lại cho ngăn ngắn xong khẽ lay Nam

Anh, dậy kéo quần lên nè, nằm bành ra đó hè.
Nam nhỏm người kéo quần lên. Ngồi lùi ra sau. Uyên nằm lên đùi anh.

Anh thik hok ?

Uhm, thik lắm. Anh xin lỗi…anh ko kiềm đc.

Hihihi…anh thik là đc rùi, em hạnh phúc lắm. Em là của anh mà, anh cho anh hết.

Uhm. Anh ko đòi hỏi gì đâu, tại hôm nay anh….

Em biết mà. Mình cảm thấy hạnh phúc là đuợc rồi. Thôi về đi anh, sắp tối rồi.
Cơn gió thổi qua tắt ngọn đèn cầy kéo luôn Uyên về với thực tại. Cô đốt lại cây đèn, châm thêm chút nước và rượu.

Nhang cũng sắp tàn…mặt trời sắp đứng bóng…mà lòng cô còn ngổn ngang bao nỗi lo toan…

Uyên ra sau nhà, bưng nồi nước lá vào buồng tắm rồi quay lên

Anh ra tắm đi, Mẹ dặn tắm đủ 7 loại lá rồi mới đuợc bước lên nhà.

Ừ, em để đó cho anh.

Đây, em dìu anh đi. Chân anh còn yếu đó.
Cái đêm định mệnh đó, vì quá xúc động nên khối máu bầm của Nam bị vỡ ra. Cũng may anh đuợc phẩu thuật thành công. Di chứng để lại là 2 chi bên phải của anh hoạt động ko còn như trước nữa. Chân phải anh nếu cố gắng thì có thể đi một cách xiêu vẹo, tai phải thì chưa thể cầm nắm đc. Theo dự tính của bác sỹ, nếu kiên trì tập luyện thì mất khoảng 2 đến 3 năm để anh phục hồi lại hoàn toàn như trước. Đối với Nam, tuy ko mau nhưng cũng ko phải là lâu, anh còn sống đã là 1 điều kỳ diệu, nhất là bên anh vẫn còn có Uyên. Hôm nay nhìn cô vất vả mà anh xót xa. Mẹ Uyên và cô Tám coi thầy thế nào, mà cấm anh ko đc ra ngoài và cũng ko cho ai vào nhà trong suốt lúc cúng kiến. Tuổi Uyên hợp để cúng giải hạn cho anh, khổ thân cô, quay mòng mòng sáng giờ.

Em ra ngoài đi, anh tự tắm đc mà.

Thôi mệt, mắc cỡ kìa. Để em chà lưng cho, anh nằm mãi nó bị hâm đỏ hết rồi nè.

Anh xối nước cũng đc rồi, em vào đây lỡ Bố Mẹ và mọi người tới thì kỳ lắm.

Kệ, cho kỳ lun, em đang kỳ nè.

Haizzz
Bên ngoài có tiếng động.

Thôi chị Ba ra trước phụ em bày trái cây, để đây cho sắp nhỏ nó tự nhiên mà “ky”….
Giọng bác sỹ Vân kéo dài khiến Nam giật nảy mình.

Cô Tám ghẹo con nha. Cô với Má lên nhà ngồi chơi đi, con lên ngay.
Uyên dìu Nan lên ghế salon.

Sao rồi, nghe khỏe hơn chưa con.

Dạ cám ơn bác, con đỡ nhiều rồi. Lúc nãy Uyên…

Bác hiểu mà. Hôm nay bác cũng có chuyện muốn nói với con. Uyêh à, lên đây ngồi Má nói chuyện với 2 đứa 1 chút. Khéo lát khách khứa lại tới.

Daaaaaaa
Uyên rửa vội tay, cô lên ngồi kế Nan, đối diện là Má cô và bác sỹ Vân.

Hôm trước chuyện 2 đứa nói với Má, tối qua Má có nói chuyện với Bố con, sáng nay ổng lại phải đi họp nên ko ghé đc, ổng nói hôm nào sẽ ghé thăm Nam.

Dạ, con cám ơn hai bác.

Chuyện tình cảm hai đứa thì mọi người biết cả rồi, số 2 đứa nó khổ, nên hoạn nạn thế này, gia đình bác cũng chia sẽ với con. Bác trai ổng ko như người ta, ổng nói hai đứa cảm thấy sống với nhau hạnh phúc thì ổng lo, ý bác cũng vậy. Mà cô Tám mày thì nói giờ Nam cũng còn chưa khỏe hẳn, nhất là con còn phải tập vật lý trị liệu, đi lại này kia cũng khó khăn. Nên Tám mày có ý để Nam hồi phục hẳn, rồi mới tính chuyện cưới hỏi. Ý 2 đứa thế nào.

Dạ, con cám ơn Má với cô Tám. Giờ anh Nam còn thế này, có cưới hỏi chắc tụi con cũng ko có đầu óc nào mà tính. Con cũng muốn lo cho ảnh thật khỏe đã.

Còn Nam, ý con sao nói bác nghe coi.

Dạ,…con…con cảm ơn bác và gia đình Uyên nhiều lắm. Con giờ thế này, cũng chưa biết tính sao. Uyên phải chăm sóc con, gia đình thì lo lắng cho con. Con ko bít là sao để đền cái ơn này…

Thằng này, bậy mày. Uyên nó thương con nó lo lắng chăm sóc cho con là lẽ dĩ nhiên. Con thương nó thì ráng mà khỏi bệnh. Còn bảo bọc cho nó cả đời sau này. Anh chị đây với Tám có mỗi đứa con gái này đó.

Dạ dạ con biết.

Thế này, Má cũng đã thống nhất với Bố mày. Tuần sau Bố mày thư thư ra, cả nhà đi với Nam về nhà con chơi cho biết nhà. Tới đó Tám mày đi với chị nhé. Hoàn cảnh anh chị bên đó cũng xa xôi, nên thôi đừng câu nệ gì chuyện đàng trai đàng gái. Để cha mẹ 2 bên gặp nhau rùi chọn 1 ngày tốt, làm cái đám nói nhỏ nhỏ trong gia đình, để sau này tiện cho Uyên nó tới lui lo cho con. Nam thấy có đuợc ko con !

Dạ, bác nói thế thì con còn biết nói gì nữa ạ, cob mang ơn hai bác lắm.

Ừ , ơn nghĩa hoài mậy. Thôi con ngồi nghỉ đi, Uyên xuống phụ Má với Tám làm cơm. Tí mọi người truong trường đến bây giờ.

Dạ, con làm hết rồi Má. Còn mấy cái lặt vặt nữa thôi. Để con bưng mâm cơm cúng vào.
Buổi trưa nhà Nam như mở hội. Mọi người trong trường đều đến đông đủ. Ai nấy cũng vui mừng cho Nam. Còn Uyên thì khỏi phải nói, cô tất bật chạy lại chạy xuống, hết bưng cái này lại dọn cái kia. Thầy Hòa mỉm cười nói với cô Tuyết :

Con gái tui nay ra dáng 1 cô vợ đảm rồi đó chị.
Mọi người cười ầm lên là Uyên đỏ cả mặt chạy tít ra sau bếp.

Chiều tối, mọi người đã về hết, Uyên dọn nốt mấy cái bàn vào góc nhà rồi đi tắm. Nam chống cây nạng, hơi chút khó khăn, đi ra trước cái ghế bành ngoài hiên ngồi. Hôm anh mới về nhà, Uyên mua cái ghế này để đây, bảo là cho anh rảnh rỗi ra trước nằm cho thoải mái, cứ nằm trong nhà riết đừ người. Nam dựa vào ghế, thật thoải mái, anh thầm cám ơn ông trời đã cho anh đuợc có Uyên.

Uyên ngồi xuống bên cạnh anh, dút cho anh 1 miếng tao, hôn nhẹ lên má anh.

Hôm nay anh có mệt hok ?

Anh thì có gì mà mệt, em mới cực nè, sáng giờ một tay em làm hết. Cám ơn em nhìu lắm.

Anh khờ quá, sao lại cám ơn em. Em là của anh mà, yêu anh nhất trên đời lun ý. Nãy em xin phép Má rùi, tối nay em ở lại với anh hén.

Ừm. Ý, Bố em kìa.

loading...