Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 4

đầu tư bitcoin

Chuyện Xu chia tay thằng Minh hay chưa thì mình không quan tâm. Đến nước này thì còn tin được em Xu bao phần nữa Mấy ngày vừa rồi khá lận đận với cánh tay trái. Cũng là mấy hôm em Xu không gọi điện hay sms gì cả. Cũng thấy thiếu thiếu gì đó nhưng mà chưa đủ đô để làm mình đứng ngồi không yên. Lên facebook lướt phát.
Em Xu chụp ảnh chân bị ô tô chèn qua, chả là em nó ra bến xe Mỹ Đình để gửi đồ về quê cho mẹ thì bị một ô tô khách chèn qua chân. Thảo nào mấy hôm rồi không có liên lạc gì, mình cũng vô tâm quá cơ. Mình liền phi xe đến phòng và mua một ít thuốc, bông… Cửa phòng em mở, thấy em khúm núm nép một góc giường ngồi ôm chân khóc hu hu.
– Đi đâu mà bây giờ mới thèm đến? Người ta đau sắp chết rồi đây.
– Sao không báo cho anh biết?
– Phải tự mà biết chứ …
Bạn cùng phòng em Xu về quê rồi, còn mỗi em Xu ở phòng nên mọi sinh hoạt hơi khó khăn, chân em xưng húp. Trưa hôm đó mình ra ngoài hàng mua 2 tô phở về hai đứa ngồi ăn. Ôi thật là, tay mình thì đau… chân phải em nó thì cũng đau, trông cái cảnh tưởng 2 đứa phải băng bó ngồi với nhau ăn hài không tả nổi. Thi thoảng phì lên cười vì cái tình cảnh trớ trêu này.
– Hờ, thế là từ nay đùi hết mát rồi. Chán nhẩy?
– Đá đểu em đấy hả? Còn đùi bên trái cơ mà.
– Đùi trái, tay phải. Chuẩn chuẩn, chuẩn rồi em ơi.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Chuẩn giề…
Căng cơ bụng… trùng cơ mắt.
Nằm.
– Tự dưng kéo anh vào chuyện này, em thấy áy náy.
– Thôi quên chuyện đó đi, vài hôm nữa là khỏi thôi. Anh thấy đỡ dần rồi.
– Em đền cho anh nhá.
– Đền gì, hôm trước đến đền rồi đó sao. – Mình kiêu
– Ờ thì đền hôm nay, đến chăm sóc em.
– Em ép anh đó nha
Hê, là Xu ép mình đó mấy thím, chứ mình không cố ý đâu. Nhưng kể trận hôm đấy vướng kinh khủng, tay chân loạng quạng chẳng đâu vào đâu. Sắp được cái tư thế cũng khó, nhịp không được luân hồi và đều đặn. Có lúc chả hiểu em ấy kêu đau vì … hay vì chân nữa.
Téng teng tèng teng téng teng tèng teng… “ Cún em is calling “
Mình nhìn điện thoại, sau đó Xu cũng nhìn điện thoại, rồi hai đứa nhìn nhau.
– Alo em.
– Em ra Hà Nội được mấy hôm rồi mà chẳng thấy anh hỏi han gì?
– Em ra Hà Nội rồi à? Mệt không em? Hôm đó xe đông khách không? Giá tiền xe bao nhiêu? Bây giờ em đang ở đâu? Ở với ai?
– Gớm, anh cứ như chú công an ấy.
– Ờ… chứ giờ em đang ở phố nào.
– Cầu Giấy, cuối tuần phải đưa em đi chơi……… xem như là quà sinh nhật anh tặng em.
– Ờ để anh tính rồi gọi lại sau em. Giờ anh đang bận.
– Vâng, bye anh!
Em Xu ôm bụng cười nghiêng ngả.
– Em cười giề?
– “Giờ anh đang bận”… ô mu..mu..mu..mumoaaaahaahaaaaaaaaa.
Mặt mình thì nghiêm nghị, em nó thì cười lấy được.
– Đi với em rồi mà còn tán tỉnh được em Cún ciếc gì đó cơ à, ghê nhể?
– Tán gì? Anh còn chưa thấy mặt nó ngoài đời, anh mới chỉ quen qua đứa bạn thân rồi hay Chat yahoo thôi.
– Ờ cứ đi với em nó thôi, miễn là mệt mà biết đường quay về đây là được.
Mình cũng không ngờ là em Xu chơi chiêu cao tay đến vậy. Lấy độ “ Rộng lượng” để khóa mình, được biết đây là chiêu bài cao nhất của các mẹ. Đại khái là: “Nắm cát nếu ta nắm càng chặt thì nó lại càng rơi vãi”, công nhận Xu bắt đầu bí ẩn và hấp dẫn dần đều.
Xong xuôi mình về và không quên dặn dò em nó băng bó vết thương ra sao, về còn làm mấy Project nữa, dạo này việc hơi nhiều (mình dân IT). Ngày mai là phải dẫn em Cún đi chơi rồi, hứa rồi, từ chối sao được…
Chẳng nhẽ lại để cái tay băng bó đi chơi với em nó. Hôm ở nhà em Xu xong về cố gắng tháo ra cho dễ chịu còn vệ sinh nữa chứ cứ để hoài thế vướng víu. Mình được cái đi chơi với bạn bè thì không hề quan tâm tới bề ngoài. Có nhiu thì mình như thế, nhìn bề ngoài mình có vẻ phong trần và từng trải pha chút lãng tử nữa các thím ạ. Tầm lúc 5h30 chiều rãnh rỗi thì gọi cho em nó :
– Anh đang ở đoạn Ngã Tư đèn đỏ gần HV Báo Chí Tuyên Truyền đó em.
– Vâng, anh chờ chút em ra ngay.
Đoạn này tầm chiều có rất nhiều trẻ trâu đầu trần chân đất phi vượt đèn đỏ, thấp thoáng có vài chú CSGT đợi chờ mỏn mỏi, phịch cái vào vai :
– Anhhhhhhhhhhhhhh
Em Cún… em Cún mắc váy hồng trông xinh không đỡ được. Mà đại loại là con gái cứ mắc váy vào thì ai mà đỡ được. Em mặc váy hồng mỏng manh, đầu đeo sước lộ vầng trán nhẵn bóng, hai mắt em long lanh long lanh nhìn mình như đợi mình trả lời.
– Hồng nhạt à em?
– Vâng, em thích màu này.
– Lên xe đi em.
Mình khá bất ngờ vì cũng không tưởng là em Cún lại xinh như thế, tuy nét đẹp về độ sắc sảo thì ít nhưng ở em có sự ngây thơ của nữ sinh tuổi 18. Do mặc váy nên em ngồi vắt chân một bên khá là kiêu sa đài các. Đèo em đi trên đường mình cũng khá tự tin và hãnh diện với người đi đường. Có vài trẻ trâu đi ngang qua cứ nhìn.
– Anh đưa em đi đâu đấy?
– Đoán xem em?
– Em có biết Hà Nội thế nào đâu, giờ em mới đi chơi nè. Anh là bạn anh Đức em mới tin đấy. Chứ em sợ đi với người lạ lắm.
– Thế thì giữ chặt lấy anh, ngồi kiểu này kềnh ra là anh không chịu đâu đấy.
– Hôm trước sinh nhật em, anh bảo có quà? Quà đâu??
– Ôi, anh quên mất!
– Hứ, biết ngay mà.
– Yên tâm, anh không bao giờ nói suông đâu.
Vẫn là Hồ Tây thơ mộng các thím ạ, mình quen thưởng cảnh ở đây rồi, mát mẻ và dễ chịu. Chỉ khi nào bọn bạn cũ bảo đi bar hoặc karaoke thì mới qua chứ mình ít đi đơn độc. Đậu tại một quán ăn đồ nướng ở ven Hồ, vừa ngắm hồ vừa ăn thì tuyệt các thím ạ.
– Anh hay ra đây lắm à? Sao anh thông thạo thế?
– Ờ, tuần nào anh chẳng ra này?
– Anh đi với ai?
– Với bạn anh.
– Người yêu hả?
– Cũng đại khái là thế.
– Thế sao hôm nay đi với em mà anh ko sợ chị ghen à?
– Thì phải giấu chứ, anh có ngu đâu em.
– Kinh nhỉ, anh chắc yêu chị ấy lắm nhỉ?
– Đây, chứng minh thư, giấy tờ, bảo hiểm xe máy, một số thông tin liên quan đây, em cầm hết đi, còn thiếu gì nữa ko?
– Hí,thì em hỏi thế thôi, haizzzzz
Trời Hồ Tây cũng về đêm, gió khá là mát. Mình với em nói chuyện khá vui vẻ, nhưng không hợp cạ. Em còn nhỏ quá, mà mình thì chỉ ưa nói chuyện đểu đểu thôi. Em còn chưa biết gì, ai lại đi nói kiểu đấy, mất quan điểm ra.
Ở khu vực tượng đài Lý Tự Trọng (Công Viên Hồ Tây) cứ hằng tối có khiêu vũ ở đây, mình rất thường hay đến xem. Nhạc khá phiêu, khung cảnh cũng romantic
Mình gửi xe rồi đi dạo cùng em qua đó, đường cuối tuần khá là đông nên khi qua đường mình phải cầm tay em nó dắt qua. Bản năng chứ không phải là mình cố ý đâu nhé , lần đầu thấy em nó giật mình rụt tay, nhưng mình nắm chắc quá nên em không rút được. Qua đường tầm 4s sau mình mới thả ra và nói chuyện không liên quan gì tới việc đó để cho em nó thoải mái.
– Đi ra đây với anh!
– Đi đâu thế? Đừng bắt em bán sang Trung Quốc đấy.
– Hờ, cũng đại loại thế, nhưng chưa bán em được, vẫn chưa được giá.
– Anh dám.
Đúng giờ khiêu Vũ luôn các thím ạ, nhạc khiêu vũ thì các thím biết nó phiêu đến mức độ nào rồi đấy. Ngồi uống nước nói chuyện cùng em và xem khiêu vũ thì thật là tuyệt vời. Để ý thấy em khá bật ngờ và hào hứng trước những bước nhảy mềm mại này, và còn tuyệt hơn nữa là bài “Oh yeme” là bài mình rất thích.
– Trời ơi, người ta nhảy đẹp thế. Thích thật.
– Em ra nhảy xem có ra được cái điệu gì không?
– Trêu em hả? (Em đấm nhẹ vào vai mình)
“Xu is calling”
– Đang đâu đấy?
– Anh đang bận.
– Nghe câu này có vẻ quen nhỉ?
– Bận thật mà, không nhớ hôm trước bảo đi chơi với em Cún sao?
– Ờ, cũng ga lăng phết nhỉ, nhạc nhẽo ồn ào đấy. Bar hả?
– Nói dại, con người anh tử tế. Thế nhé anh bận.
Để ý thấy em Cún vẫn đang bị thu hút bởi những người dance, đúng lúc cao trào. Em Cún đang phiêu nhất thì :
– Em ơi về thôi, anh có việc.
– Từ từ chút nữa đi anh, đang hay mà.
– Anh có việc mà, lúc khác anh dẫn đi tiếp.
– Eo ơi tiếc thế.
Chữ tiếc nó hiện rõ trên khuôn mặt em, trông em nũng còn yêu hơn cả lúc em cười. Lên xe đèo em về mình chỉ lái và lái, ít nói chuyện với em.
– Sao anh ít nói thế?
– Anh cũng chịu, thôi để sau này vợ anh nói hộ.
– Đàn ông phải ít nói mới chất. Hi.
– Anh gay đấy, đừng có đùa.
– Thật không? Em kiểm tra xem
– Ờ thật, hôm nào cho em kiểm tra. (Bắt đầu tiêm thuốc cho em Cún).
– Hí, đừng tưởng bở. Định dụ dỗ con nhà lành hả?
– Em nói trước chứ, sao em biết anh là đàn ông? Nhỡ may anh chưa là đàn ông thì sao??
– Thôi xùy xùy, ko nói nữa… đen tối quá.
Vừa đi vừa lượn ở những chỗ có quang cảnh đẹp nhất cho em nó ngắm, mình thì chai rồi, ngắm hoài rồi. Thi thoảng em nó có hỏi đây là cây gì cứ y như trong phim ấy. Ậm ờ thì mình cũng phải phiêu cùng em thôi, cũng lấy tay chỉ ra xa xăm, nói chuyện trên trời dưới bể.
– Về tới nơi rồi em, anh phải có việc chút nhé.
– Vâng, em chào anh! Hôm nay cám ơn anh nhé!
– Ờ thế thôi em nhé.
– Vâng.
– À này…
– Dạ anh?
– Trông em mặc váy xinh lắm đấy!
– Ơ.
– Ơ gì, anh đi đây!
Chưa kịp để em hình dung thì mình đã phi xe luôn, phải xem trận bóng cùng mấy đứa bạn, không bỏ lỡ được, hẹn chúng nó rồi mà. Trong đầu mình lúc đó ý nghĩ về em Cún cũng tan biến luôn, sao mà mình nhanh quên thế không biết.

đầu tư bitcoin