Đọc truyện Cô giáo Uyên còn trinh

Phần 3

đầu tư bitcoin

thôi mà cũng phải chạy xuống căn tin xin 2,3 trái ớt. Uyên nghe nhói trong lòng. Anh từng hứa sẽ chiều cô, và đúng là anh chiều cô thật, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn. Ngay cả những việc nhỏ nhặt nhất mà anh cũng vì cô, để cô vui, để cô đc thỏai mái nhất.

Thôi, ăn sao mà chả đc. Ăn chung hết cho vui.

Ăn ko ngon lại bảo tại em.

Đâu, ngon mà, em ăn cảm thấy ngon là anh ăn ngon hết. Em ăn cá này, ăn nhìu vào để lại suy nhược như bé Ly í.

Kệ. Lo gớm.

Lo chứ sao ko

Hok bít lo cho ai.
Nam thấy Uyên lại bực bội nên anh chọc cô :

Với lại ăn ớt tí hôn em hok đc.

Tí chở em về giùm, em buồn ngủ lắm.

Ơ, xong em cứ nghỉ ở đây cũng đc mà.

Hok. Ko chở thì em tự đi về.

Ừ ừ, ăn xong rùi tính, ăn đi em.
Cuối cùng cũng xong bữa cơm. Nam dọn hết vào mâm và bưng xuống bếp. Uyên lấy khăn lau sạch bàn rùi đi xuống định rửa chén.

Thôi, em lên nằm nghỉ đi, để đấy anh rửa cho.

Em làm đc.

Thôi nào, cứ để đấy.
Nam kéo tay Uyên, cô giằng lại.

Xoảngggggggggggggg

Uyên tuột tay, cái dĩa bay xuống đất vỡ tan tành.

Nam đứng hình, Uyên cũng vậy.

Tay em có sao ko ? Đưa anh coi.
Uyên rửa tay, cô đi thẳng lên phòng khách. Cô ngồi phịch xuống ghế,…..và khóc. Uyên khóc như mưa, nước mắt như chực chờ sẵn tuôn ra, lăn dài lên khuôn mặt đáng thương của cô. Nam lật đật chạy theo, anh ngồi xuống, ôm lấy cô.

Uyên choàng tay ôm chầm lấy anh, càng khóc to hơn.

Sao vậy em, sao lại khóc.
Uyên lắc đầu ngầy ngậy.

Em nói anh nghe. Sao sáng giờ tâm trạng không tốt, giờ lại mè nheo nữa. Anh làm gì em buồn thì em nói anh nghe.

Em không thích anh quan tâm người con gái khác.

Anh có đâu, anh chỉ có mỗi em mà.

Lúc sáng…… !
Uyên nói mà nghẹn lại.

Lúc nào…

Anh bảo anh thương Ly.

Trờiiiiiii, anh đùa thôi mà, thấy Ly bệnh nên anh đùa cho mọi người vui thôi mà em. Anh không có gì với Ly đâu mà, anh chỉ có mình em thôi, thật mà.

Nhưng em ko thíchhhhh. Em sợ…..

Em sợ gì…

Em sợ mất anh. Em sợ lắm…em ko thích, ko muốn…
Uyên càng nói càng khóc to hơn.

Và hôm nay, Nam mới biết được một bí mật mà Uyên chôn giấu trong lòng bao nhiêu năm qua và vì sao một cô gái 10/10 như Uyên lại từ chối tất cả những chàng trai hào hoa phong nhã sẵn sàng đáp ứng tất cả để đến với cô.

Một ký ức, với riêng Uyên, …thật khủng khiếp và tồi tệ !

Vừa về tới phòng, Uyên để cặp lên bàn và bay ngay vào buồng tắm. Dòng nước lạnh ngắt làm cô khẽ rùng mình. Uyên đang vui vì kết quả sáng nay. Với những gì đạt được, chương trình đại học ko quá căng như cô nghĩ trước đây. Năm thứ nhất đã kết thúc thật nhẹ nhàng và chỉ 1 tuần nữa thôi cô sẽ được quấn “kén nhộng” ở nhà cả buổi sáng, ko phải mắt nhắm mắt mở vừa cạp gói xôi vừa leo lên cả trăm bậc cầu thang của giảng đường. Cái tính tình và thói quen tiểu thư của cô vẫn còn đấy nhưng riêng trong việc học thì mấy trăm thầy cô giáo tương lai của khóa ko đc mấy người hơn cô.

Tân vừa tới cửa, cười với Uyên thật tươi.

Xong chưa bé yêu của anh ?

Ok anh xong oài, để em khóa cửa.
Tân nhìn cặp trường túc trắng nõn nà của Uyên bên dưới chiếc quần shot trắng. Tân thèm khát nó, thèm đến điên người.

Hôm nay em muốn ăn gì, đi đâu cứ nói nhé. Hay đi ăn món Pháp nhé.

Thôi, ăn mấy nhà hàng sang trọng đó chán lắm, em ăn ko vừa miệng. Hay đi ăn bò viên đi, em thèm quá ah.

Thôiiiiiiiii, em cứ đòi đi ăn mấy quán vỉa hè đó, mất vệ sinh mún chết. Đi ăn món Pháp đi, hôm.nay anh có chuyện vui.

Cho anh chọn lần này nữa thôi đó nha, lần sau anh ko chịu thì tự đi ăn 1 mình đó.

O tê kê. Lần này nữa thôi
Khung cảnh lãng mạn của Peri’mour làm Uyên quên mất mấy viên bò tròn vo dai sần sật. Anh phục vụ rót 2 ly rượu vang, Tân gọi 2 phần gan ngỗng, món mà anh gần như nghiện mấy năm nay, tuần nào cũng phải ăn. Một gã công tử đúng chất “đẻ bọc điều” như cậu thì gan ngỗng hay bò Úc nó quen thuộc hơn cả mì gói và bánh mì. Cái vị béo ngậy, tan nhanh trong miệng của gan ngỗng cùng vị chua của miếng táo làm khuôn mặt hồng hào của cậu càng khoan khoái hơn nữa. Với Uyên, ừ thì cũng ngon đấy, nhưng Uyên ko cảm thấy mặn mà. Thêm phần cô sợ mập. 3 ly rượu vang làm cô hơi chếnh choáng. Cô húp muỗng súp kem lạnh mà nghe mặt nóng ran. Hôm nay là sinh nhật Tân, theo anh nói là do gia đình làm khai sinh cho anh theo tuổi ba mẹ nên trên giấy tờ thì sinh nhật của anh còn gần tháng nữa mới tới, gia đình anh dân kinh doanh lâu đời nên muốn tuổi anh cũng phải hợp với tuổi ba mẹ.

Ngon hok em ?

Dạ, ngon. Em thấy hơi mệt, mình về sớm nha.

Duyệt, để anh tính tiền.

…….

Mình đi dạo 1 vòng rùi cho mát rùi về hén baby ?

Dạ, xíu thôi nha, em thấy hơi chóng mặt.
Gió thổi vào mặt mát dịu làm Uyên cũng nghe dễ chịu hơn. Cô chợt nhớ mình còn chưa tặng quà sinh nhật cho Tân.

Anh chở em lại chỗ shop chị của Thủy tí hon nha.

Em muốn mua đồ ah, để anh chở em vô DoGoJo mua, tha hồ mà lựa, cứ lấy thẻ của anh mà thanh toán.
Uyên hơi khó chịu với giọng trịch thượng của Tân.

Thôi, anh chở em lại chỗ Thủy đi, em mua ở đó quen rồi.
Chị Minh Sang là chị dâu của Thủy tí hon, bạn cùng lớp với Tân và Uyên. Chị mở 1 shop đồ nam nữ, tuy không phải bình dân lắm nhưng các bạn trong lớp hay ủng hộ chị vì món nào chị cũng giảm giá đặc biệt. Theo như chị nói là : “ Chị bán lời lỗ gì cũng được, mấy đứa là sinh viên mà ủng hộ chị là chị quý lắm rồi”.

Anh ở ngoài đây đợi em nha.

Ơ, để anh vào lựa với em

Con gái mua đồ anh vào làm gì. Em mua nhanh lắm.
Uyên chọn 1 cái cà vạt sáng màu. Cô biết tuy Tân là sinh viên nhưng hầu như tuần nào cũng đi các hội nghị và tiệc cùng cùng công ty của gia đình, Uyên nghĩ cà vạt là thích hợp để tặng anh nhất.

Thôi đưa chị 800 được rồi. Chuẩn bị về quê chưa em ?

Dạ tuần sau em về. Thủy chưa qua hả chị ?

Nó qua rồi em, mà chạy đi giao đồ cho chị. Nó nghỉ hè thì chị cũng đỡ đc mấy tháng, một mình coi tiệm cực quá.

Dạ, vậy để bữa khác em sang chơi. Chị lấy đồ cho khách đi, anh về ạ.

Ừ em, tặng bạn trai ngoài kia ah ? Nhìn bảnh đấy.

Dạ, hôm nay sinh nhật ảnh.

Quen với mấy cậu công tử này là phải cẩn thận đấy em, toàn dân ăn chơi cả. Chị bán shop gặp bao nhiu cậu thế này rồi.

Dạ cám ơn chị, tụi em cũng quen biết bạn bè thôi hà.

Ừ, thôi đi để bạn đợi, lúc nào rảnh ghé chơi với chị và Thủy, gọi Thủy trước để chị đặt bánh tràng trộn mấy chi em ăn hén.

Dạ, em nghe là muốn ở lại luôn rồi áh, hihihi…

Con bé này….
Uyên ra xe, đưa hộp quà cho Tân.

Em tặng anh nè, chúc anh sinh nhật vui vẻ nha. Anh ko nói trước nên gấp quá em chuẩn bị kịp.

Ui, em bày vẽ nữa, nãy giờ cứ tưởng mua đồ cho em. Thôi bữa nào anh chở đi shopping nhé, thoải mái mà lựa. Lên xe lên xe, anh có bất ngờ này cho em.
Tân chở Uyên ra hướng khu đô thị mới. Uyên thắc mắc, vì nhà cô và cả nhà Tân đều không phải hướng này.

Ủa mình đi đâu vậy anh ?

Tới rồi em sẽ biết.

Bày đặt bí mật nữa. Nhanh đi về sớm áh, nãy em uống tí rượu nên hơi mệt người.

Yên tâm, tới nơi em sẽ khỏe ngay.
Tân dừng xe trước 1 căn biệt thự mini khá dễ thương. Căn nhà màu trắng kiểu hiện đại, phía trước có sân vườn bãi cỏ. Chắc nhà có người nên đèn sáng choang. Tân mở cổng đẩy xe vào và giục Uyên vào.

Nhà ai vậy anh ?

Nhà anh chứ nhà ai, em vào xem đi.

Ơ, nhà anh có phải ở đây đâu ?
Nắm tay Uyên kéo vào nhà, tân khoái trá :

Giờ đây là nhà riêng của anh, em thấy đẹp hok ?

Đẹp. Mà có ai ở nhà vậy anh ?

Có ai đâu, nhà riêng anh ở một mình mà.

Nãy em thấy trong nhà mở đèn mà.

Ah, anh đi ra ngoài ko bao giờ tắt đèn, mắc công tối về nhà tối thui bực lắm.
Căn nhà anh đẹp thật, tuy nhỏ hơn căn biệt thự dưới quê của cô nhiều nhưng nhà Tân xây theo kiểu hiện đại, nội thất trang trí tỉ mỉ và sang trọng.

Em ngồi đi, để anh lấy nước cho em.

Uyên ngồi xuống, cô mở túi lấy đt ra xem co ai nt hay gọi ko. Con Thủy nhắn : “Đi với thằng Tân nữa ah, ko chờ tao về. Mai ghé tao nha”. Uyên ok lại cho Thủy vừa lúc Tân ra.

Em uống nước cam cho khỏe này. Rượu vang ún 1 tí là bay hết hà.

Anh dọn về đây lâu chưa ? Ở 1 mình nhà to thế này ko sợ ah ?

Anh mới dọn tuần rồi, đợi dọn xong cho em bất ngờ nè, hahaha ! Sợ chứ, bởi vậy em coi hết tháng dọn về ở chung với anh cho vui nào.

Vô duyên, tự nhiên dọn về ở với anh. Trơ trẽn chưa từng thấy.
Tân xích lại gần nắm tay Uyên

Mình yêu nhau cả năm rùi, về ở chung anh chở em đi học luôn, sau này ra trường mình cưới luôn.

Hứ, anh ở 1 mình đi, ai yêu đương cưới hỏi gì anh. Anh ngày càng hư và trơ trẽn hà !
Cuộc nói chuyện không đâu vào đâu kéo dài hơn nửa tiếng. Uyên cảm thấy đau đầu kinh khủng, người cô thì nóng ran, một cảm giác bứt rứt khó chịu chạy khắp cơ thể cô. Tân nhận ra điều đó, vậy là tiền anh bỏ ra ko uổng phí. Tân đã phải trả 5 triệu cho 1 ông anh chơi chung làm chủ quán bar để đổi lấy 3 viên thuốc kèm lời bảo đảm : “1 viên thôi thì ngôi sao Hollywood cũng phải quỳ xuống chổng mông cho mày chịch, ko hiệu quả thì lại bắn tinh vào mặt anh mày nè”. Lúc đó Tân nghĩ : “Dcm, gái còn đựơc chứ nhìn mặt ông thì đái tui cũng đéo đái nổi”.

Uyên thật sự ko chịu nổi. Cơ thể cô nóng ran, cảm giác này chưa bao giờ cô trải qua. Ngực cô như muốn nổ tung, phần phía dưới cơ thể thì như có ai cấu xé. Uyên cố gắng ngồi thật vững, cô ôm chặt giỏ xách như sợ ai giựt mất. Cổ họng cô khát cháy, Uyên cầm ly nước cam uống một mạch hết sạch nửa ly còn lại mà vẫn chưa đã khát.

Anh đưa em về. Em mệt quá.

Ừ ừ
Uyên cố gắng đứng dậy nhưng Tân chụp ôm cô vào lòng. Uyên chưa kịp phản ứng thì Tân hôn cô ngấu nghiến. Uyên cố bậm môi và giãy ra. Nhưng Tân ôm cô qua chặt, thêm nữa đang nằm ngửa trong lòng Tân nên cô ko thoát ra được. Tân vẫn kiên trì hôn khắp mặt cô và cố tìm đôi môi xinh xắn kia. Tay anh chụp vào ngực Uyên, bóp lấy bóp để qua cái áo ngực. Uyên càng giãy mạnh hơn, cô lắc đầu qua lại liên tục. Tân hôn vào cổ Uyên, anh liếm lên vành tai của Uyên, ngoáy lưỡi vào trong tai. Tay anh vẫn ko ngừng vò manh cặp vú cô. Uyên cố vùng ra nhưng sao mỗi lần Tân bóp vào vú thì cô nghe kích thích lạ. Một tay cô cào vào lưng Tân, một tay giữ lấy tay Tân nhưng phản ứng đó ngày càng yếu dần. Uyên để yên mặt cho Tân hôn môi cô, cái lưỡi anh tham lam rà quét trong miệng cô, anh nút manh môi Uyen và cô bắt đầu…nút lại. Tân hả hê lắm. Tay anh lòn vào trong áo, đẩy cái áo ngực lên, anh chạm phải cái đầu ti bé tí xíu của Uyên. Uyên nảy mình lên mỗi khi anh chạm vào đầu ti mình. Cảm giác sung sướng xâm chiếm gần hết trong cô.

Tân đỡ Uyên ngồi dậy đối diện mình, kéo áo Uyên lên cổ, Tân nhìn chằm chằm vào bộ ngực Uyên. Đúng là cơ thể thiếu nữ xuân thì, bầu vú tròn trịa trắng muốt, hùng dũng đưa ra phía trước, ko xệ 1 tí nào so với bọn gái quán bar mà Tân hay chơi. Tân khom xuống ngoạm lấy 1 bầu vú, anh nút 1 cái thật mạnh, Uyên rú lên

Ahhhhhhhhhhhhgg
Tân nút thêm vài cái nữa, lưỡi anh đánh liên tục vào đầu ti nhỏ xíu kia. Uyên quằn quại ghì chặt đầu Tân, cô ưỡn ngực hết cỡ, mong chở từng cái nút mạnh, ríu người lại sau mỗi cú quét lưỡi của Tân qua đầu ti. Bất giác Uyên đưa tay cởi chiếc áo ngực, vứt sang 1 bên, cô kéo nốt chiếc áo thun qua khỏi đầu. Tân thấy thế càng hứng tình hơn, tay anh xoa rồi bóp, bóp rồi xoa cặp vú, thỉnh thoảng se se đầu ti cho hòa nhịp với cái lưỡi của anh ở bầu vú bên đây.

Tân đẩy Uyên ra, anh đứng dậy ngay trước mặt Uyên, cởi áo mình ra. Uyên nhìn anh trong vô thức, chờ đợiiiiii. Tân cởi hẳn chiếc quần Jean, tuột xuống và đá đi chỗ khác. Trên người Tân chỉ còn lại cái quần lót ko bó nổi cái dương vậy đang cương cứng chực bung ra. Tân dí dí vào mặt Uyên, cạ cạ vào mũi Uyên. Uyên nhìn chằm chằm vào nó.

Của em đó !
2 tay Uyên vô thức đưa lên kéo chiếc quần lót của Tân xuống, khúc thịt bật ra đập vào trán cô khiến Tân khoái trá :

Bú cho anh đi bé.
Uyên ngần ngừ. Lần đầu cô nhìn thấy 1 cái bộ phận sinh dục nam mà còn dang dí sát vào mặt cô. Tân nhích người, đưa đầu khấc ngay miệng Uyên hẩy hẩy nhẹ. Cuối cùng Uyên cũng mở miệng ra ngậm lấy cái khúc thịt đó, miệng cô bao bọc cái đầu khấc. Tân cảm nhận sức nóng từ miệng cô tỏa khắp đầu dương vật anh. Tân khẽ đẩy nhẹ, đầu khấc anh khẽ chạm vào răng Uyên làm anh hơi thốn. Theo phản xạ Uyên há miệng to ra để anh đẩy vào. Tân sướng quá đẩy 1 phát thật mạnh, cũng may Uyên ngã đầu ra sau kịp, nhưng dương vật anh cũng đã nằm gần trọn trong miệng Uyên. Uyên lấy tay giữ lấy đùi Tân để anh đừng đẩy sâu quá. Cái vị lợ lợ và cái mùi hăng hăng làm Uyên ợ mấy cái. Nhưng sao cô cảm thấy…thích thích. Tân giữ đầu Uyên và bắt đầu nhịp nhè nhẹ. Dương vật anh ra vô liên tục, nước miếng Uyên làm dương vật anh bóng nhẩy, chùm lông rậm râm của anh quệt vào mũi Uyên làm cô hơi nhột, Uyên đưa tay lên gãi mũi. Tân thấy thế cần tay Uyên để vào cho Uyên cầm thằng nhỏ của mình, vậy là Uyên vừa cầm vừa bú cho Tân. Giờ đây Tân chỉ đứng yên, Uyên tự bú liên tục. Tân ngửa mặt lên trần nhà khoan khoái tột cùng. Người con gái mà anh thèm muốn bao lâu nay đang phủ phục dưới chân và ngậm lấy dương vật anh bú say mê.

Em cởi quần ra đi.
Tân quen thói sai khiến các cô gái làng chơi.

Uyên nhả của anh ra toan đứng dậy.

Đừng, bú cu anh tiếp đi, anh đang sướng em. Ahhhhhhhhh
Uyên quỳ gối xuống, mở khóa quần, thả tuột cái quần xuống đầu gối.

Tân khom xún vỗ bép vào mông Uyên.

Cởi ra hết nào, anh nứng lắm rồi.
Uyên làm theo răm rắp như 1 con rô bô. Cô tuột cái quần lót xuống. Nhất chân kéo 2 cái quần ra. Giờ thì cô hoàn toàn trần trụi. Miệng vẫn bú liên hồi, Tân nghe kích thích quá, sợ phọt ra mất. Anh rút ra rồi bước vòng ra sau lưng Uyên, khẽ đẩy vai cô về phía trước. Uyên chống tai bò xuống sàn nhà. Tân quỳ xuống, trước mặt anh là cặp mông căng tròn khiêu khích. Chùm lông đen của Uyên đã thấm nước bệt ra. Tân miết ngón tay vào giữa khe, ôiiiiii, ướt nhẹp. Anh tọt 1 ngon tay vào, nó khít rịt. Tân ngoáy vài cái rùi tọt ngón tay vào hẵn. Uyên rú lên :

Ahhhhhhhhh…ư ư ư…
Tiếng của Uyên làm Tân nứng kinh khủng, lúc nãy anh tính vét máng Uyên cho thỏa nhưng giờ ko còn kiềm chế đc nữa. Tân cầm đầu khấc kê vào 2 mép cửa mình Uyên, anh quét qua quét lại cho ướt rùi khẽ ấn ấn vào.

Mia, chắc ít thằng chơi lắm đây, bót vãi
Tân thầm nghĩ.

Tân vịn eo Uyên hẩy mạnh hơn tí. Uyên hơi thốn nên chúi người về phía trước nhưng bị Tân kéo lại. Tân hẩy mạnh thêm tí nữa thì đầu khấc đã lọt vào. Âm đạo Uyên siết lấy đầu khấc Tân thật chặt.

Đau quá anh ơi…bỏ em ra….
Tân sợ Uyên vùng ra nên lấy hết sức đâm mạnh 1 phát, thằng nhỏ anh nằm trọn trong cô bé của Uyên. Uyên đau thốn tận óc.

Ahhhhhhhhhh…đau lắm anh ơi…không….đừng làm nữa….em….

Nhẹ mà…anh làm nhẹ…ko đau nữa đâu….
Tân cảm giác con cu anh nghẹt thở, nó bị siết chặt. Cũng may Uyên ra nước rất nhiều, Tân nhấp thêm vài cái. Uyên đau quá ko còn cảm giác gì cả, mông cô cứ như cố tránh con cu Tân nhưng ko tài nào tránh được. Tân bấu chặt hông cô. Anh nhìn xuống cái lỗ đít hồng hồng, lấy 1 tay ngoáy vào đấy…

Ư…ư….ahhhhhhh…anh….
Uyên mọp đầu sát đất mà rên.

Ơ kìa, Tân mở to 2 con mắt nhìn vào khúc củi cứng ngắt của mình. Con cu anh giờ đây lấm tấm vài vệt đỏ…Tân dừng lại đưa tay quẹt thử đưa lên nhìn thật kỹ…chả nhẽ Uyên còn trinh, chả nhẽ chưa có thằng nào chơi em.

Dương vật Tân bỗng nhiên xìu hẳn, anh tự rút nó ra khỏi người Uyên và buông Uyên ra. Uyên đổ gục sang một bên, mắt nhắm nghiền.

Tân ngồi xuống thảm, bơ phờ. Một thằng con trai chơi bời như Tân giờ bỗng nhiên thừ mặt ra trước 1 thân hình vệ nữ đang nằm ở kia. Tân chơi gái ko bít bao nhiêu lần, nhưng thật ra ngay cả lần “khai đao” đầu tiên của Tân cũng là một cô gái bán dâm cao cấp giá 500$ mà đám đàn anh hội nhà giàu sắp xếp.

Lần đầu tiên Tân phá trinh 1 cô gái, là người anh yêu. Tân chưa hề nghĩ đến chuyện này. Tân nghĩ thời đại này đứa nào mà chả quất mẹ nó rồi, làm éo gì mà còn gái trinh.

Em sướng quá…anh làm em sướng đi…
Câu nói vô thức của Uyên làm anh giật mình, anh nhìn Uyên, cảm giác tội lỗi xuất hiện. Anh muốn nói gì đó với cô nhưng cứng họng, ko thốt ra được.

Mà anh có nói,chắc cô cũng ko hiểu đc, viên thuốc kia vẫn còn tác dụng, 8 tiếng lận mà, như lời quảng cáo….

Rồi anh ta ruồng bỏ em ah ?
Nam thều thào.

Em chưa bao giờ gặp lại anh ta sau cái đêm khốn nạn đó…chưa bao giờ…

Sao lại thế ? Em ko tìm anh ta thì hắn cũng phải tìm em chứ ?

Em có tìm, em tìm như điên dại, 3 tháng hè em ko về nhà, em nói dối Bố là em đi Mùa Hè Xanh. Em tìm anh ta khắp Sài Gòn, tìm tất cả những bạn bè, nhà anh ấy thì đóng cửa suốt, căn nhà hôm đó là nhà anh ta thuê tháng và thật khốn nạn là anh ta thuê nó trước đó chỉ 1 ngày.

Đến tận bây giờ ?

Sau đó 1 tháng, có 1 người đến gặp chủ phòng trọ gửi cho em 1 hộp quà. Trong đó là cái cà vạt em tặng anh ấy hôm đó cùng 1 lá thư.

Anh ấy….

Chuyện ngày hôm đó là 1 kế hoạch từ trước. Sau thời điểm đó 1 tháng anh ta sẽ lên đường đi du học tự túc. Anh ta tính là chiếm bằng được em rồi sau này nếu thuận lợi thì bảo lãnh em theo, ko thì xem như qua đường. Nhưng ko ngờ đó là lần đầu của em, nên ko còn mặt mũi nào gặp em nên tránh mặt em luôn và thề sẽ ko bao giờ gặp lại vì gia đình anh có dự tính xin định cư ở bển luôn. Lá thư đó anh ta email cho 1 người bạn, nhờ in ra gửi cho em, nhưng bị cắt mất địa chỉ nên em cũng ko biết email của anh ta.

Em tìm anh ấy là để…

Em…em…hận lắm, ngay ngày hôm sau em muốn tìm bằng đc để xé xác anh ấy ra, em thề sống chết với hắn, những gì…quý giá nhất của đời con gái anh ấy đã lấy mất của em rồi. Nhưng mấy ngày sau nữa thì em lo lắm, ko biết lí do vì sao anh ấy lại mất tích. Suốt đêm hôm đó anh ấy đem em vào giường và ngồi canh em. Đến khi em nhận đc bức thư và cũng chẳng còn hi vọng gì gặp lại, em đành quên thôi. Em nói thật, cả 1 thời gian sau em vẫn còn thương anh ấy lắm, mối tình đầu mà. Em biết anh ấy đã dừng lại, lúc đó em ko điều khiển đc cảm xúc và hành động của mình nhưng em vẫn nhớ hết. Tình cảm mà, đau lắm, nhưng tình cảm nó còn ghê hơn viên thuốc đó.

Thuốc gì mà lợi hại quá em hén.

Anh thích ko, em mua giùm cho bỏ vào canh chua í.
Giọng Uyên đã dần bớt xúc động hơn.

Không, ý anh là nó độc hơn thuốc độc nữa. Còn anh thì anh mà cần viên thuốc đó àh.
Uyên trừng mắt nhìn Nam.

Uhm, em có còn gì đâu mà anh phải dùng thuốc.
Uyên lại rơm rơm nước mắt.

Ko phải, anh muốn nói là….

Anh Nam này.

Sao em ?

Sau này đó, nếu anh có bỏ em, thì cũng đừng bỏ đi như thế nhé, anh nói cho em biết, em có buồn có khóc nhưng sẽ ko sợ hãi và lo lắng như thế. Em sợ cảm giác lúc đó lắm, có lúc em ko ăn ko uống đi tìm anh ấy 3 ngày ròng rã, đến khi bạn em đi tìm em đưa em về thì em nằm liệt giường cả tuần, chỉ biết khóc thôi. Em……

Anh hứa yêu và chiều em suốt đời mà. Bỏ rùi sao mà yêu mà chiều đc.

Hôm đó anh chỉ hứa chiều em thôi mà.

Thì giờ anh hứa là yêu hơn cả chiều nữa.
Nam hôn lên trán Uyên, cô trườn xuống, nằm dài trên ghế và gác đầu lên đùi Nam.

Anh yêu một người con gái như em suốt đời sao ?

Ơ, cái gì mà như em. Là anh yêu em.
Nam nhấn mạnh 3 chữ sau cùng rõ to.

Từ hôm ở Sen Nắng, em bắt đầu suy nghĩ về chuyện ngày xưa. Gần đây em càng suy nghĩ nhiều về nó hơn nên hôm nay em mới phản ứng với anh như thế, em xin lỗi nhé. Làm bể cái dĩa của anh rồi, hôm khác em mua đền lại cho anh.

Cần gì, em đền cho anh cái chảo của em là đc rồi, hén !

Chảo gì áh ?
Uyên trả lời theo phản xạ, dứt lời cô mới hiểu ra nghĩa của nó. Định đốp chát lại với Nam nhưng :

Ừa, anh thích thì em đền, em có còn gì đâu mà tiếc với anh !
Cái cụm từ “ em có còn gì đâu “ Uyên nói tới lần thứ 2 thì Nam bắt đầu cảm nhận đc. Anh ko trả lời mà im lặng. Câu chuyện lúc nãy tuy Uyên ko thể kể từng chi tiết nhỏ nhặt nhưng hình ảnh một người đàn ông ôm lấy thân thể trần truồng của cô, rồi bóp lấy 2 bầu vú vệ nữ của cô, chua chát hơn cả là đè cô ra dập liên hồi….

Uyên nhận ra từng thay đổi nhỏ trong suy nghĩ và phản ứng của Nam. Cô nằm nghiêng người quay ra ngoài, cố giấu đi những giọt nước mắt vừa tuôn ra. “Ko ai có thể chấp nhận, anh ấy cũng vậy, là tại mình”

Uyên vẫn nằm yên như thế, cô ko khóc tiếng nào, nhưng nước mắt cô rơi lã chã, ướt cả tay cô, thấm xuống cả quần Nam. Có cảm giác lúc này Uyên mới thật sự khóc. Khóc

đầu tư bitcoin