Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 3

Từ hôm sinh nhật em Xu về thấy tự dưng em nó bớt nhắn tin hẳn. Nói chuyện cũng khá hững hờ (cẩm nang của các mẹ mà), nhưng lại đặt không đúng chỗ. Cẩm nang với ai chứ với mình thì… Tiếng điện thoại reo:
– Anh à. (Khóc nức nở)
– Anh à. (Khóc tiếp)
– Anh à………………………….(to hết cỡ)
– Sao không nói gì, anh Minh đòi gặp anh bằng được. Tối mai ở Maxx Café Tây Hồ anh nhé!
– Ờ.
Bắt đầu sóng gió nổi lên rồi các thím ạ, đúng là không có dại nào như cái dại nào khi dính phải gái và đập nhau cũng vì gái cả. Vì thấy ông Minh cũng khá người lớn (về hành xử) cho nên mình cũng tự tin đi gặp và nói chuyện. Chuyện gì thì chắc mình cũng tưởng tượng ra được trước đó.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
– Xin lỗi 2 người, đường Bưởi tắc quá nên giờ mới ra đây được.
Mới kịp kéo cái ghế xích lại gần một chút thì ăn ngay côc nước trắng cha Minh hắt vào mặt, nằm ngoài hẳn dự toán. Chắc là có cãi vã với em Xu trước khi mình đến, thấy mặt em Xu cắt không ra giọt máu. Nếu mình đấm luôn cho ông ấy phát thì kể cũng được nhưng thôi, mới đến ăn chút nước vào mặt cũng tỉnh.
– Tao là người yêu của Xu, mày là thằng nào mà dám léng phéng với em Xu. (Tay Minh lớn giọng)
– Mày nói nhỏ thôi và ngồi xuống, tao không thích làm ầm chuyện ở đây. Quán café chứ không phải Trà chanh chém gió.
– Mày tưởng mày là thằng nào mà ra lệnh cho tao.
– Là cái thằng léng phéng với em Xu nhà mày đó?
– Ơ kìa Anh Dũng…..(em Xu chen vào).
Ông Minh mặt đỏ bừng quăng tay định đấm vào mặt mình phát thì mình quơ tay gạt được và như thường lệ ở Vovinam (mình có học chút Võ) thì làm luôn quả đấm trước mặt và cũng như thường lệ là máu mũi chạy ra tồng tộc luôn. Đệch, giờ thì hiểu sao em Xu lại ngồi im thin thít rồi, quán Café ầm cả lên và có tay chân của cha Minh ngồi ở ngoài. Nghe có biến phát mình vẫn lịch sự vứt cái khăn giấy cho thằng Minh (mình chuyển sang thằng từ đây) xuống bàn rồi ra ngoài xách xe đi về. Đương nhiên rồi các thím, có 2 xe máy đuổi theo. Chúng không dám làm gì ở khu vực đường ven Hồ Tây do ở đó khá đông người ăn uống về đêm. Chúng đuổi theo mình khá gắt gao, mình lao như bay với tốc độ 70km/h ở đường (khá đông, tỉ lệ xòe lên tới 90%).
Hai đuôi đằng sau cũng không kém phần long trọng, 4 thằng, 2 tên cầm lái và 2 tên cầm gậy phi lên. Mình nghĩ nếu quả này xòe là ăn đủ. Bộp phát vào tay, tay trái mình như gãy đôi ra. Thằng ngồi đằng sau xe bên trái nó vút gậy vào tay mình. Đây là cái tội không để gương đây mà, có biết đứa nào đằng sau đâu. Lúc nguy hiểm thì hình như con người làm việc với 200% hiệu suất thì phải. Tay trái đau điếng như vậy nhưng mình vẫn lái, may quá mình đoán được tay bên phải cũng thế nên khi nó vụt thì rút lại được. Mình đột ngột giảm ga hết mực và quẹo vào ngõ bên trái. Mình khá thông thuộc đường này vì Hồ Tây là điểm hẹn của mình với em Huyền Anh hồi trước.
Tay trái mình chảy máu rồi, hai cái đuôi kia hình như cũng biến đi đâu mất tăm thì đột nhiên… có chiếc Mercedes phi từ đường sau tăng tốc đột ngột. Mình biết có biến nên chưa cần suy nghĩ gì thêm mình phóng ngay thêm thì làm cái huỵch một phát vào tường, chỗ quẹo khá nhỏ mà lại đi với vận tốc lớn nên mình kiếm cái tường đáp tạm. Ngã kềnh ra, nhưng lúc đó còn biết đau là gì nữa. Tự nhiên:
– Vào nhanh anh ơi.
Không cần suy nghĩ thêm, mình đi vội vã vào cái nhà hàng (mình không nói tên nhé) với một cô gái đeo khẩu trang, áo nhân viên.
– Anh vào núp tạm đâu đó, để xe em lo.
Để ý ra ngoài từ cửa kính nhà hàng thì mình thấy thằng Minh đang ngồi lái và em Xu thì ngồi bên cạnh mặt khá là lo lắng, cứ ngó nghiêng xem mình đang ở đâu. Có vẻ an toàn rồi.
– Anh làm gì mà ra nông nỗi này?
Quay lại …………………
*****
– Huyền Anh???? Em làm gì ở đây?
– Tay anh chảy máu, thâm tím hết rồi kìa. Đợi chút em lấy gạc.
Mình như quên hết cả đau, thay vào đó là sự ngạc nhiên vì gặp em quá đỗi tình cờ. Lúc nãy em đeo khẩu trang và tâm trạng mình đang hỗn loạn nên không kịp để ý giọng nói. Em lấy gạc xong rồi chữa trị vết thương cho mình, em vẫn đảm đang, tháo vát và tỉ mỉ như ngày nào.
– Anh làm gì mà bị người ta đánh thế này?
– Anh bị đánh ghen.
– Gì? Bị đánh ghen á? Ờ, nhanh phết nhỉ.
– Cũng bình thường, cuộc sống mà.
Mình với em vẫn thường đôi co như vậy, khá là cứng đầu trong khoản ăn nói vì không ai chịu lép vế ai cả. Ấy cũng vì lý do đó mà mình mới để ý em nhiều hơn các em khác. Vì các em khác nhanh quá nên không còn thấy hứng thú nữa. Sau khi uống ly nước chấn tĩnh tinh thần, mình tạm biệt em rồi về. Được biết em đang làm đầu bếp cho nhà hàng ở đây, khá to và đông khách.
Tay mình buốt quá, bây giờ mới ngấm thuốc thì phải, nó buốt lên tới tận óc. Ráng cắn răng chịu đựng rồi về phòng nằm sập xuống. “Xu is calling”
– Anh ơi anh có làm sao không?
– Ờ nhờ phúc em anh ổn.
– Em xin lỗi, em không ngờ thằng khốn đó lại hèn hạ như vậy.
– Ờ anh mệt, anh ngủ chút đây.
Mình ngủ thiếp đi với cái tay trái đau nhói, tâm trạng đã trở nên bình thường. Sáng mai tỉnh giấc. “Xu is calling” (dạo này em gọi lắm thế).
– Anh ra mở cửa đi.
– Ơ.. (tút tút tút).
Hơi bất ngờ nhưng ok, ra mở cửa phòng (thằng Minh chắc không đi cùng chứ).
– Tay anh sao rồi? Em làm chút đồ ăn, tay anh đau chắc không ăn uống được.
– Sao em biết chỗ anh?
– Em tra trên các comment của anh trên facebook.
– Cũng láu lỉnh phết nhỉ. (cốc nhẹ vào đầu em).
– Giờ còn đùa được, em chia tay thằng khốn đó rồi.
– Phí của, vừa ga lăng lại đẹp trai… giàu nữa chứ. (Mình nói đểu).
– Anh có im đi không! Quên nó đi, thằng đàn bà.
– Ờ, ái… đau.
– Hờ, thế từ giờ là hết xin nhiệt nhá.
– Mặc quần đùi trêu ngươi anh đấy à?
– Ờ, thì làm sao?
– Anh còn tay phải
– Mơ đi cưng…
Mình ăn xong đồ ăn của em (dở ẹc), em nấu chán quá nhưng may có hoa quả trong tủ lạnh nó làm che đi cái vị dở của đồ ăn. Đang ngồi nắn nắn cái tay trái thì em từ đằng sau quàng tay lên cổ.
– Dạy em cái khác đi anh!!!
Mình cố gắng tự nhiên, không bất ngờ.
– Nâng cao à em?
– Ờ vâng, bài kia chán rồi.
Mình ngoái đầu lại, mặt đối mặt. Môi em hồng, má đỏ ửng thở hắt cả vào mặt mình… bắt đầu nóng rồi.
“Gái ngoan” xuất đầu lộ diện đây mà. Đối với những thằng khác, có lẽ em là gái ngoan thật. Nhưng với mình thì không có khái niệm đó, chỉ là thú tính trong người em chưa được dịp thể hiện.
Hôn nhẹ lên môi em, cảm giác hôm nay khác hẳn. Em hôn khá điêu luyện, đá lưỡi các kiểu. Bản năng hay do luyện tập đây? Mình thì ngồi trên ghế, em thì ới người từ đằng sau trông rất là sexy trong bộ quần đùi ngắn + áo trắng.
– Nhưng tay anh đau quá, không ổn.
– Thế có cần xin nhiệt không?
– Sao hôm nay em dê thế? Tưởng em nai tơ thật.
– Thế có cần xin nhiệt không? Hỏi lần nữa…
Mình không nói nữa, lao vào em luôn mặc kệ cái tay đau. Quả thực nếu không khám phá hết tâm hồn của một đứa con gái thì không biết nó còn chứa đựng những gì. Đương nhiên đây không phải lần đầu của em nó mà là đứa đã có nhiều kinh nghiệm chuyện giường chiếu.
– Thế mà anh tưởng em ngoan lắm…
– Hư mỗi với anh thôi.
– Còn thằng Minh thì sao?
– Chán ngắt, yêu thế thôi.
– Tốt, nhưng cũng đừng có yêu anh.
– Sao lại vậy?
– Anh chưa thích yêu, gò bó lắm. Giải tỏa thì được. (Thực ra hình bóng cũ mình vẫn chưa thể quên).
– Chờ đấy, chưa có gì là em không làm được đâu.
Chà chà, Xu nói câu này quá nguy hiểm so với những gì mình tưởng tượng về em. Em đã bắt đầu tạo được chút hứng thú cho mình rồi, mình bắt đầu quên cái con người ủy mị cũ của Xu đi và thay vào đó là đón chờ con người thật sự của Xu… thế giới thực sự của con gái.
SMS ring… (2 new messages).
Số lạ: “Em để thêm gạc và oxi già trong cốp xe, 2 ngày 1 lần anh tháo ra rửa rồi thay gạc nhé”
Em vẫn chu đáo như ngày nào… nhưng mình giật phắt đi cái cảm xúc ngày xưa. Đã quên là quên.
Cún em: “Anh ơi, ngày mai em ra Hà Nội rồi ^^!:X”