Đọc truyện Cô giáo Uyên còn trinh

Phần 2

đầu tư bitcoin

nào cả. Cô định lại chỗ anh hỏi han nhưng cũng đã có vài thầy cô vào rồi nên thôi. Anh ngước lên nhìn cô và cười hơi gượng gạo. Cô cười nhẹ lại và ngồi vào bàn, hôm nay thì anh chả buồn ngắm nghía tăm tia cặp mông thần thánh của Uyên nữa. Uyên kéo hộc bàn ra thì thấy 1 gói kẹo Tartas mà cô thích ăn dán kèm 1 miếng note màu vàng “Anh xin lỗi chuyện hôm qua. Sáng nay 2 tiết sau ko có lớp, đi uống sinh tố nha. Nam – kèm 1 cái mặt buồn bí xị”. Uyên ngớ người, chuyện gì mà xin lỗi vậy chờiiiii. Nhíu mày suy nghĩ, ahhhhhhhhhh thì ra là ảnh tưởng mình giận chuyện lúc ra về. Là lá la, hôm qua hỏi 1 câu ngố rùi, giờ lại suy diễn 1 chuyện ngố nữa. Cho chết nhá, hôm qua hứa chiều tui nè, bi giờ tui cho chiều nhá. Cô lấy dt thoại ra, nt cho Nam : “Em mệt, ko muốn đi”. Xong cô xách giỏ đi lên lớp, ko quên để gói kẹo ngay trên bàn cho anh thấy cô ko thèm ăn. Sáng nay Uyên lên lớp sớm để phát sổ liên lạc cho lớp chủ nhiệm.

2 tiết học trôi qua với Uyên lâu thật là lâu. Cứ mỗi 5p cô lại khẽ liếc cái ĐT để trong túi mà cô cố tình mở sẵn túi để quan sát. Sao ảnh ko nhắn gì ta, hay là sợ mình lên lớp nhắn ko tiện, ko phải, lúc mình đi là còn tận hơn 10p nữa mới đến giờ mà, nhắn liền cũng đc mà. Hôm nay Uyên liên tục gọi học trò lên bảng làm bài, cô nói là ôn lại bài tập cũ cho vững. Thực ra là Uyên mún có thời gian mà theo dõi cái ĐT chết bầm cứ im im thấy ghét như chủ của chiếc ĐT bên kia vậy. Lúc này đầu óc cô cũng ko có chỗ mà đứng giảng nữa. Cô chợt nghĩ : “Mới….thôi mà mình đã bấn loạn vầy rùi sao ta”. Trống hết tiết, Uyên đã dọn sẵn đồ vào túi và hối hả đi ra, cả ko kịp chào cả lớp vừa Nghiêmmm. Trên đừờng về phòng, lại hàng chục câu hỏi trong cô. Vừa tới cửa phòng giáo viên thì chạm ngay mặt Nam. Anh cũng có vẻ hớt ha hớt hải chạy về. Anh đưa cô 1 ly nước cam, chắc vừa chạy xuống căn tin mua.

Em uống đi cho khỏe, ít đường luôn rồi.
Ẹ, từ lúc nào ảnh biết mình thích uống ít ngọt nhỉ ??? Rùi mình bảo mệt cái im re chạy đi mua nước cam hà, lại…thấy ghét thêm rùi. Uyên cầm ly nước mía rùi đi về bàn mà quên cả cảm ơn anh.

Dáng vẻ lủi thủi của Nam đi về bàn của mình. Từ trưa hôm qua đến nay, ông Thần Cảm Xúc đã đưa anh lên rồi xuống, xuống rồi lên bao nhiu lần, có vẻ như anh còn chưa kịp hoàn hồn. Anh ngồi cầm cái ĐT, nhìn chăm chăm vào nó, nhưng trên hình nền ko có hình Uyên đâu, anh sợ học trò hay đồng nghiệp vô tình mà thấy anh lấy hình Uyên làm hình nền thì chắc anh xin lên miền núi Mù Căng Chải dạy luôn quá. Hai người vẫn ngồi như vậy đến hết giờ ra chơi, cáv giáo viên khác lục tục đi lên lớp, người ko có tiết thì đã về từ nãy.

Điện thoại anh có tin nhắn :

“Sao anh chua ve, em noi met hok di uong nuoc dc rui ma”

“Anh biet ma, anh cho em ve rui anh dua em 1 doan toi nha em. Em dang met chay xe mot minh ko dc dau”

Uyên đọc xong tin nhắn thì cảm giác ân hận xuất hiện ngay lập tức. Với sự chân thành tuy ngô nghê anh vừa đem lại cho cô thì cái “dỗi hoang tưởng” của cô sao nó trở nên nhạt nhẽo và ác ác thế.

“Minh di xuống Sen Nang di, em ve nha thay do, anh cho 1 xi rui ghe nha ruoc em”

Cô chờ hơn cả phút mới thấy anh nhắn lại

“Um, vay anh dua em ve nha rui anh doi cung dc.”

Hừ, lại lo mình “mệt” chạy xe ko đc ah, bực bực bực. Uyên xách túi đi ra nhà xe, Nam di ngay theo cô, anh dắt xe Uyên ra rùi lật đật lấy xe mình, cứ như sợ cô vụt chạy mất. Uyên chạy về tới cổng nhà thì anh trờ lên và nói :

Em vào thay đồ đi, anh chạy lại đây rùi anh quay lại liền.

Dạ, chạy từ từ thôi, em thay đồ lâu lắm
Cô nhoẻn miệng cười rùi vào nhà. Quay ra thì đã thấy anh đứng sẵn ở đó. Uyên mặc 1 chiếc đầm bó màu xanh biển, thêm 1 chiếc áo khoát vì cũng đã hơn 9h mà đi đến nơi cũng phải 45p. Đôi giày cao gót khiến dáng di của Uyên đong đưa vòng eo con kiến nhìn ko khác gì các cô người mẫu. Uyên lên xe, ngồi 1 bên nên tay cô khẽ vịn vào hông Nam. Nam chạy xe trong 1 tâm trạng khó tả, đây là lần đầu tiên anh chở Uyên. Anh cảm thấy thật sung sướng và thỏa mãn. Còn Uyên, cảm giác trêu đùa anh khiến cô ray rứt từ nãy giờ. Không biết có phải vì muốn bù đắp cho anh ko mà cô ngày càng dựa vào Nam nhìu hơn. Tay cô từ lúc đầu chỉ vịn vào hông Nam thì giờ bàn tay đã ôm lấy bụng Nam. Thêm phần nắng ngược nên cô càng nép vào sau anh, ngực đã tựa hẳn vào lưng anh tự bao giờ. Cô đoán chắc anh cũng đang tưởng tượng “dữ dội” lắm đây. Cô tự mỉm cười với chính suy nghĩ vừa rồi của mình. Nam ko dùng nước hoa, nhưng cô nghe mùi dầu gội đầu nhẹ, và nhất là mùi “đàn ông” là lạ của anh. Anh ghé đầu sát vào vai anh, hít một hơi nhẹ. Ôiiiiiiii, sao mà nghe kích thích quá vậy Uyên ơi, mày bắt đầu “thèm” anh ta rùi hả, hihihi ! Uyên làm sao nghĩ được đến chuyện từ lúc cô lên xe, chạm vào người anh, thì “thằng em” vui tính của Nam đã “hiên ngang tự bao giờ”. Nam ko thể ngừng suy nghĩ về cái bộ ngực đang áp vào lưng anh kia, nó mềm mềm rồi cứ nhún nhún vào lưng anh. Quần anh cộm lên rõ mồn một, cũng may Uyên ko thể nhìn xuống tới đấy, ko thì anh nghĩ : “ lại đội quần 1 lần nữa”.

Đến nơi, Sen Nắng là 1 Khu Sinh Thái khá lớn bao quanh 1 ao sen rộng, các dãy nhà hàng được dựng trên mặt ao, còn đi vòng qua kia thì là các chòi nhỏ cặp ao để khách có thể vừa câu cá vừa ăn uống riêng tư. Uyên đi trứớc và cô chọn 1 chòi trong góc xa, tránh người quen và gia đình, Bố Mẹ thỉnh thoảng cũng mời khách ở đây. Nam đi theo Uyên, anh nhìn quanh khu sinh thái, hơi bỡ ngỡ vì lần đầu anh tới đây dù đã nghe nhiều. Giáo viên như anh thì nơi đây là quá xa xỉ rồi. Uyên vào ngồi quay mặt ra cửa, Nam định ngồi xuống ghế đối diện nhưng Uyên nhìn anh và nhìn qua chỗ kế bên cô. Nam cũng ngoan ngoãn đi vòng qua ngồi xuống. Bàn ở đây khá bự nên mỗi 1 cạnh bàn là 1 cái ghế đôi. Uyên gọi nước cam và 1 ly cafe sữa cho anh, vì giờ này cũng hơi sớm để ăn trưa. Cậu phục vụ có vẻ rất ý tứ trong việc phục vụ khách nên đặt nước xuống là đi 1 vòng thả các tấm sáo che nắng xuống hết, bi giờ ngồi trong hay đứng ngoài thì chỉ thấy mỗi đôi dép của nhau. Cái này là do nhu cầu tiếp khách hay tính riêng tư của gia đình nên mới có mấy tấm sáo này, chứ với giá cả ở đây thì chắc hiếm có cặp tình nhân nào vào để chịch nhau

Ở đây mát quá hén em.

Dạ.

Mà cũng vắng khách, hình như chỉ có anh và em, người ta nhìn chắc tưởng mình là tình nhân đó.
Nam nói xong mới phát hiện ra mình “tào lao” ghê gớm.

Vậy mình hok phải tình nhân hả ?

Ah, anh lại nói bậy nữa rùi. Hì hì

Rùi có tính làm bậy luôn hôn ?
Câu hỏi của Uyên làm ký ức xấu hổ mới ngày hôm qua tràn về, và anh lại chọn cách…im lặng cho chắc ăn. Uyên nguýt yêu anh 1 cái rồi đứng dậy cởi áo khoát ra. Nam chỉ cách thân hình anh mơ ước tầm 50,60cm. Giờ anh mới cảm nhận mùi hương tỏa ra từ Uyên. Nó dịu dịu mà mát mẻ làm sao. Uyên ngồi xuống, lần này thì đùi cô chạm hẳn vào đùi anh. Kể từ lúc chở cô trên xe thì Nam đã dần dạn dĩ hơn, dù là chỉ mới trong suy nghĩ. Anh biết Uyên đã cởi mở với anh hơn và có lẽ cũng ngầm gợi ý cho anh.

Em mặc bộ váy này đẹp quá.

Thật áh, hèn gì anh cứ nhìn em chằm chằm nãy giờ hén.

Ừ thì đẹp mà, cho anh ngắm chứ.

Anh đã ngắm đc cái anh cần ngắm chưa ?

Em lại chọc anh nữa rùi, anh xin lỗi mà.

Em sẽ ko chọc nữa nếu anh thừa nhận nó.

Thì anh đã thừa nhận và xin lỗi rồi mà.

Anh thừa nhận gì ?

Anh…anh…
Nam ko dám nói ra cái điều Uyên nói tới. Anh ko bít chọn từ này cho nó đỡ trần trụi hơn.

Gì nào. Uyên gằn giọng.

Thì hôm qua anh có xem hình em, là anh có thích nhìn…nhìn…đít em.
Sau khi sàng lọc tất cả những từ ngữ hoa mỹ nhất, Nam chọn được 1 từ mà hình như…nó thô hơn hẳn, trần tục hơn hẳn

Uyên phì cười, cô dụi đầu mình vào gò má Nam

Anh ghê gớm lắm nghe chưaaa. Mai mốt còn dám nhìn nữa hok ???

Không không, anh sẽ ko nhìn nữa.

Thế là đi nhìn của cô khác ah ?

Không luôn, anh hứa ko nhìn rùi mà.

Vậy của em để cho ai nhìn ?

Ai nhìn cũng được.
Uyên nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt anh trong đúng 10s, sau đó cô cười nghặt nghẽo, cô ôm bụng gục vào mình anh mà cười. Theo phản xạ tay Nam chụp lên eo Uyên mà vịn cô. Uyên cười suốt gần nửa phút, xong ngồi thẳng lên dụi dụi mắt. Tay Nam vẫn để lên eo cô, anh khẽ rút tay về nhưng Uyên lòn tay ra chụp tay anh lại, đặt lên eo mình như cũ. Cô khẽ rút vào cổ anh để anh ôm đc trọn. Cô ngước lên nhìn anh, 2 khuôn mặt kề sát bên nhau.

Anh xin phép em cho anh quen em mà, giờ là bạn trai của em rồi, anh ôm em mà anh cũng ngại nữa sao ?

Anh…anh sợ em ngại mà. Tự nhiên ôm em lỡ em ko thích rồi biết làm sao.

Em thích mà. Biết em thích rồi sau này anh có ôm em mãi ko ?

Có chứ, anh mong đc ôm em lâu lắm rồi, giờ ôm đc rồi thì ôm hoài luôn chứ.

Lâu vậy sao ko nói gì với em hết vậy ?

Anh ngại nhiều cái lắm. Sợ em chê anh, sợ trong trường người ta nói ra nói vào, sợ Ba em…

Anh mới đi rút tiền lúc chờ em phải hok ?
Nam giật bắn mình, suýt tí anh đẩy cả Uyên ra.

Sao em biếtttt ????

Em ôm anh cái thẻ ATM nó cấn nãy giờ nè.
Lần này thì anh đẩy cô ra thật, anh rút cái thẻ và 1triệu ra định nhét vào túi quần nhưng Uyên đã nhanh tay giật mất, cô mở giỏ xách, bỏ vào và kéo lại rùi quay lại anh. Nam trố mắt :

Ủa sao vậy ?

Thì anh là bạn trai em rùi, tiền của anh em phải giữ chứ.
Uyên nói với vẻ mặt cong cớn.

Ừ , cũng được. Nhưng mà…
Nam chưa nói hết chữ “mà” thì cái lưỡi của Uyên đã lách qua răng của anh để “khiêu chiến” với cái lưỡi của anh. 2 bàn tay Uyên ôm lấy 2 gò má Nam, cô mút lấy môi anh thật mạnh, mút lấy mút để. Uyên làm chủ hoàn toàn chiến trường, Nam chỉ biết gồng mình chịu trận. Anh dần quen với phương thức và nhịp độ, anh mút lại đôi môi ngọt lịm và mềm mại của Uyên. Uyên cảm nhận được điều đó nên cô càng phấn khích hơn. Uyên đứng hẳn dậy, cô bước qua đứng giữa 2 chân của Nam và vẫn ko rời môi anh. Theo phản xạ Nam đưa 2 tay lên vịn vào lưng Uyên. Uyên nhấc 1 chân quỳ lên ghế rùi hạ người xuống để ko phải khom và để áp người vào anh sát hơn. Nam bắt chước Uyên, anh đưa lưỡi mình xa hơn vào miệng Uyên. Cô đón nhận điều đó ngay lập tức, nút lấy cái lưỡi Nam, quấn lấy nó bằng chiếc lưỡi ngọt ngào của mình.

Hai bàn tay Nam giờ đây đã ôm trọn bờ mông tròn lẵn của Uyên, anh bóp nhẹ 1 cái, trong cổ họng Uyên phát ra tiếng nấc nhỏ, anh xoa xoa rùi lại bóp nhẹ, Uyên cong người, vểnh mông lên chờ từng cái vận động của bàn tay Nam. Anh chưa dám đi xuống nữa vì váy của Uyên cũng ko dài lắm, động tới “Khu Tam Giác Vàng” là điều anh chưa đủ can đảm. Anh tiếp tục nhào nặn cài vòng 3 92 của Uyên, với Nam lúc này, ước mơ của anh đã thành sự thật.

Uyên cảm nhận 2 bàn tay của em một cách rõ rệt. Anh bóp phía dưới mông rùi kéo lên nên vô tình làm da thịt gần âm đạo cô cũng di chuyển theo, Uyên nghe kích thích “cô bé” và cảm nhận nó đã rỉ nước từ lúc nào rồi. Cô quỳ hẳn 2 chân lên ghế, môi cô rời môi anh, cô hun lên gò má, lên mắt, lên trán Nam. Tay Uyên ôm lấy đầu Nam ghì vào ngực mình. Giờ đây miệng và mũi anh đang lọt vào khe giữa 2 bầu vú. Một mùi thơm xác thịt xộc vào mũi Nam, anh le lưỡi liếm 1 đường. Uyên kích thích tột độ, cô ưỡn người cao lên khiến miệng Nam thất hơn nữa. Nam quay qua 1 bên bầu vú, anh nút 1 cái nhẹ, 1 vết hằn đỏ đỏ để lại trên bầu vú. Uyên nhìn xún và hơi giật mình. Cô hơi ngã người ra xa Nam 1 tẹo.

Thôi anh, áo em cổ sâu, người ta thấy đó.
Nam thả lỏng tay, Uyên xoay người lại ngồi lên đùi anh.

Áhhh
Nam nhăn mặt áh lên 1 tiếng. Uyên đã ngồi lên cái dương vật hùng dũng của anh. Cô ngồi xích qua 1 bên đùi anh, dựa lưng vào ngực anh, tay ôm lấy 2 bàn tay đang ôm mình. Ngã đầu vài vai anh, Uyên nghiêng mặt liếm nhẹ 1 vòng quanh vành tay anh. Nam nghe tê hẳn.

Anh thích quá

Anh làm em chịu hết nổi rùi nè.

Anh xin lỗi.
Uyên rướn người cắn vào dái tai anh 1 cái rõ đau.

Có đền đc không mà xin lỗi hoài haaaà !
Uyên đứng lên, cơn hứng tình tột độ cũng hơi giảm đi phần nào. Cô ngồi lại sát bên anh, quay qua nhìn anh.

Anh

Sao em ?

Còn ngại em nữa hok ?

Hông.
Nam dõng dạc trả lời chắc nịch.

Chắc hok ?

Anh…
Ko hiểu sao Nam chợt nhớ tới cái thẻ ATM. Anh ngập ngừng…

Anh ngại chuyện khác chứ ko phải ngại mông em đúng hok ?
Câu nói nửa đùa nửa thật nhưng ko sai tí nào của Uyên làm Nam chỉ biết gật đầu mà ko nói gì cả. Uyên nắm 2 bàn tay anh, kéo anh lại gần mình 1 chút.

Chợt Uyên cầm 1 tay Nam vòng ra sau áp tay anh lên mông mình, tay kia cô đặt lên ngực trái mình.

Em còn có cả trái tim nữa. Em yêu anh thì tất nhiên tất cả đều thuộc về anh. Có biết hok ?

Ừ, anh biết rồi.
Uyên choàng tay ôm lấy anh, đặt cằm lên vai anh.

Em biết lúc sáng anh nghe em kêu đi ra đây, anh sợ ko đủ tiền trả nên anh nt cho chị Trang tài vụ hỏi ứng lương mà chị Trang sáng nay đi tập huấn ko có vào. Anh phải chạy đi rút tiền anh dành dụm trong ngân hàng. Em cũng biết đầu tháng là anh chạy lên thành phố đưa tiền cho pé Thảo đang học đại học, rồi mỗi 3 tháng anh lại gửi tiền về quê cho nhà, rùi Ba phải chạy thận. Em biết hết, biết hết…
Uyên vừa nói vừa khóc nấc. Cô biết, hiểu và cảm thông cho hoàn cảnh của anh từ lâu. Nhưng hôm nay chính miệng của mình nói ra điều đó, cô ko kiềm đc, nước mắt cứ tuôn, họng cứ nghẹn lại…

Uyên chỉ ko biết rằng sau lưng cô, trên cái gò má còn phớt dấu son hồng của cô, cũng có 1 giọt nước mắt khẽ lăn dài…

Nhanh lên cô ơiiiiiiii

 

Đứa nào lên văn phòng xem có ai không !!!!

 

Đi ra ngoài hết đi, đứng đây làm gì ?????

 

Đưa cái giỏ cho cô !!!!!

 

Trời ơi !!!!!

 

Được rồi, cứ vậy đi…
……. ……… ……….

Ui con nhõng nhẻo nó dậy rùi kìa…
Cô Tuyết, thầy Vũ, Uyên, Trang, Nam….

Mọi người chăm chú nhìn Ly. Ôi, sao cả người ê ẩm thế này.

Con nghe trong người thế nào ?
Cô Tuyết cầm tay Ly hỏi khẽ.

Dạ đầu con đau quá cô ơi.
Cô Tuyết quay sang hỏi Vân, bác sĩ của bệnh viện :

Con bé thế nào rồi em, có cần đưa sang bệnh viện ko để chị mượn xe của phòng.

Dạ chắc ko sao đâu chị, em vừa chích thuốc khi nãy, truyền hết chai nước này sẽ đỡ hơn. Em nó bị suy nhược cơ thể dạng nhẹ, ráng bồi dưỡng vài ngày, sau đó ăn uống điều độ lại. Vài hôm nữa em sang Bệnh Viện Huyện, chị kiểm tra lại rồi em cho thêm thuốc bổ, nhớ đem thẻ BHYT nha.

D….ạ !
Ly thều thào. Cô nhíu mày nhớ lại sáng nay. Đầu buổi Ly đã nghe trong người khó chịu, gần hết tiết thứ 2 thì cô cảm thấy chóng mặt ghê gớm, đang tính đi lại ghế ngồi thì nghe trời đấy quay cuồng, cô nghe loáng thoáng học trò la í ới, mở mắt ra thì đã nằm ở đây.

Ơ, nhìn Ly thế mà bị suy nhược cơ thể áh ?
Nam buộc miệng.

Suy nhược cơ thể ko hẳn là ốm yếu mới bị đâu con. Do mình ăn uống ko đúng bữa, bữa ăn ko đủ chất dinh dưỡng cần thiết, cộng thêm làm việc quá sức, nghỉ ngơi ko đủ. Tất cả sẽ dẫn tới cơ thể suy kiệt dần, để nặng sẽ khó mà lấy lại đuợc đấy. Các bạn giáo viên trong trường cũng nên đi khám định kỳ, mình có thẻ BHYT mà, không tốn kém gì đâu, bệnh tật mà phát hiện sớm thì thì sẽ dễ điều trị hơn.

Dạ, con cứ nghĩ suy nhược cơ thể là phải ốm yếu gầy nhom.

Cậu đấy, hôm nào qua tôi khám xem tại sao giờ vẫn chưa có vợ, cả trường này cậu như hoa giữa rừng gươm, ko chọn được cô nào sao ?

Dạ tại số con nó vậy cô ơi, con thương Ly mún chết nè mà cổ thà chết chứ ko ưng con.
Cả phòng cười rần trước câu nói đùa của Nam, Ly dù đang mệt cũng bật cười.

Thôi em về bệnh việc đây chị Tuyết, nếu có gì thì chị gọi em. Có bé y tá ở đây trông chừng chai nước.

Chị cám ơn em nhiều nha, phiền đến bác sĩ trưởng khoa phải chạy sang, ngại quá. Để chị sắp xếp bắt mấy đứa này sang chỗ em khám định kỳ hết. Ơ, nãy em đi chung với em này ah, vậy để chị bảo đứa nào đưa em về.
Uyên chợt lên tiếng :

Cô Tám lấy xe con mà về, tí con đi với bạn về. Sáng nay con đưa Má con đi làm, chiều Má chạy về cũng được.

Ừ, sẵn chiều Tám với bả đi đám thôi nôi con của đứa trong phòng. Sáng nay vào mới té ra 2 chị em chả bà nào đi xe. Sáng Tám lười nên bảo dượng mày đưa đi.

Dạ, tại hôm nay Bố lên Sài Gòn bay ra Đà Nẵng công tác 2 tuần nên 2 người đi ăn sáng rồi Má ghé cơ quan luôn, định chiều con rước. Hnay con dạy có buổi sáng nên tí con đi với bạn về nhà luôn.

Ừ, thôi em về chị Tuyết ơi.
Nam nhanh nhảu :

Để con dắt xe ra cho cô.

Úi chà, cậu cũng lanh quá hén, hay thương cháu gái tôi đi, tôi gả cho.

Dạ thôi con hok dám đâu.

Sao lại ko dám, chê cháu tôi ah ? Trong cơ quan tôi khối chú đòi làm rể chị tôi đấy.

Dạ vậy để con hỏi lại Uyên xen chịu hok rồi con nhờ cô gả cho con hén cô.

Ừ, cái miệng của cậu cũng ghê gớm quá hén. Mà thanh niên lanh lợi thế là tốt. Xã hội bây giờ cứ ù lì cục mịch thì ko phát triển được. Thôi cám ơn con, cô đi nhé. Hôm nào rảnh 2 đứa ghé nhà cô chơi.

Dạ cô.
Bác sĩ Vân vừa chạy xe đi, Nam quay qua Uyên :

Hết tiết anh đưa em về hén.

Ừa

Hôm nay nhà em không có ai ah ?

Ừa

Hay…ghé nhà anh ăn cơm hén, tí ghé chợ mua đồ về anh nấu cơm đãi em nha.

Phiền

Phiền gì mà phiền, hôm bữa anh hứa nấu cơm mời em một bữa mà.

Quên rồi

Ơ, sao tự nhiên em khó chịu vậy.

Mệt

Anh mua cá bông lau về nấu canh chua ăn hén.

……..

Nhaaaa, em đợi anh tí, anh chạy lên lớp lấy túi đã. Lúc nãy gấp quá chạy qua xem Ly thế nào, còn để trên đó.
Nam hối hả chạy đi. Anh ghé ngang qua phòng y tế hỏi thăm Ly, dặn cô ráng nghĩ ngơi. Phía nhà để xe, một ánh mắt “hình viên đạn” ko rời khỏi từng bước chân của anh.

Em lên xe đi. Đưa giỏ xách đây anh treo ở trước nè.

Em cầm được.

Ừ ừ, lên đi em.
Uyên để cái giỏ xách ở giữa, cô và Nam cách nhau 1 khoảng “xa vời vợi”, ít nhất là đối với Nam. Anh cố tình nhích ra sau 1 tí, 1 tí…

Xe không đủ chỗ ngồi thì anh cho em xuống.

Ơ, đâu.
Anh lại nhích về trước 1 tí, 1 tí…

Nam dựng xe trước nhà, tất tả xách 2 bọc đồ ăn vào nhà.

Em vào ngồi chơi, anh làm loáng là xong ngay.
Nam bay vào bếp với tốc độ của 1 thí sinh VietNam MasterChief 2020. Nam bắc nồi cơm điện, bắc nồi nước rồi rửa lại con cá. Khi anh quay lại bỏ cá vào nồi nước thì thấy Uyên đang ngồi lặt rau.

Ơ, em để đấy anh làm. Em lên nhà ngồi chơi đi, lấy laptop của anh…..
Nói trên đây Nam nghe có luồng điện xẹt qua người, cái chữ laptop gợi lại 1 ký ức ko lấy gì làm vinh quang lắm.

…đi đi em, để anh làm cho.
Đáp lại với thái độ nhiệt tình và cái miệng liếng thoáng của Nam là 1 sự im lặng. Uyên cắm cúi lặt rau. Nam đứng chôn chân ko biết phải nói hay làm gì. Uyên cầm rổ rau lại đứng rửa. Nam lò tò đi theo, anh khẽ ôm Uyên từ phía sau.

Em giận anh ah ?

Hok

Có mà

Anh biết là đc rồi
Cảm giác đang đứng được ôm từ phía sau làm Uyên lâng lâng, cô suýt quên đi cơn giận dỗi. Nam siết Uyên sát vào mình, tay anh ôm trọn vòng eo Uyên, anh hôn nhẹ vào gáy Uyên. Cô cảm thất thật dễ chịu đồng thời cảm nhận có gì đó đang lớn dần, chỏi vào mông mình. Cô cười mỉm thầm nghĩ : Nhanh gớm.

Thôi buông em ra, em đói rồi.

Ừ ừ
Nam với tay lấy rổ rau từ tay Uyên, chuẩn bị cho vào nồi. Uyên thấy cũng ko có gì làm, cô đi lên phòng khách. Nghe cũng hơi mệt nên cô nằm xuống võng. Cô lại nghe cái mùi đàn ông thoang thoảng của cái võng. Uyên đưa mắt nhìn căn phòng. Bộ ghế, cái bàn,…tất cả làm cô nhớ lại cái hôm Nam cô ở đây 1 tháng trước. Uyên lim dim mắt, miệng mỉm cười nằm suy nghĩ. Ôi, thật đáng yêu, cô cảm thấy mình hạnh phúc quá. 1 tháng qua cô sống bằng tất cả nhiệt huyết của một cô gái đang yêu. Mỗi ngày cô và anh gặp nhau, trò chuyện. Vài hôm anh lại rủ cô đi uống nước, đi ăn vặt, anh chở cô đi dạo. Những cái nắm tay, những nụ hôn, những cái ôm thật chặt và cả những lần anh “sàm sỡ” làm cô chìm đắm trong làn nước mát lạnh của tình yêu, ở đó cô như 1 con cá thỏa thích vùng vẫy tung tăng ko phải lo nghĩ thế giới này sẽ ra sau.

Chụt…..

Uyên mở mắt ra, gương mặt của Nam đang nhìn cô, anh vừa hôn nhẹ lên trán cô.

Lại ăn cơm đi em.
Uyên suýt tí mỉm cười với anh. Nhưng cô kịp cau mặt lại, đẩy anh ra và đứng dậy. Nam đã dọn sẵn trên bàn, cô ngồi xuống.

Anh ăn cơm

Em ăn xem anh nấu có được ko nhé.
Uyên lẳng lặng ăn. Anh nấu cơm ngon thật, ngay món canh chua mà cô thích. Cô nhìn thấy chỉ có 1 dĩa nước mắm trong không ớt, cả tô canh chua và thố cá kho cũng không có ớt.

Không ăn ớt ah ?
Cô biết anh ăn cay, có bữa anh chế vội 1 gói mì ở trường

đầu tư bitcoin